Cẩm Dạ Lai Phủ

Chương 70



Ai cũng không dự đoán được, gặp lại sẽ là tình cảnh như vậy.

Dạ minh châu trên cột trụ tản ánh sáng lạnh, hòa với hàn ý trong không khí, giống như băng đá vô hình, ngăn cách khoảng cách giữa hai người.

“Ta biết ngươi sẽ đến.” Bùi Diệc Hàn hơi cười, lời nói tuy không chút để ý, mắt đẹp lại ẩn chưa thâm ý. Cô gái quen biết từ năm ấy hắn mười bảy tuổi, giờ phút này ánh mắt nhìn hắn như tuyết đầu đông, là thần thái hoàn toàn xa lạ, thậm chí mang theo hận ý.

Hận ý?

Bỗng nhiên ngực hắn xẹt qua chua xót, có chút không chịu nổi tránh đi ánh mắt của nàng, khi quay đầu lại đã thay bằng biểu tình thoải mái như xưa: “Sao lại nhìn vi sư như thế?”

Cẩm Dạ không trả lời, thật lâu sau mặt không chút thay đổi vươn tay: “Giải dược.”

Ý cười của Bùi Diệc Hàn ngưng bên miệng: “Ta nghĩ ngươi gả cho hắn, chẳng qua là ý của Tống Chính Thanh, trước mắt xem ra, là ta đã nhìn nhầm ……” Lời còn chưa dứt, cổ áo đã bị nắm lấy, hắn kinh ngạc nhếch cao mày, vẫn chưa đẩy tay nàng ra, chỉ nhẹ giọng nói ra sự thật: “Cẩm Dạ, ngươi đang phát run.”

“Tống Chính Thanh, sao ngươi lại quen biết Tống Chính Thanh!” Nàng cắn chặt môi, cố chấp không chịu buông tay.

Bùi Diệc Hàn ngẩn ra, lập tức cười khẽ: “Ta có thể đi tới vị trí hôm nay, không thể không có công lao của Tống thủ phụ, ta không có chỗ dựa này, sao có thể phân tranh cao thấp với Nghiêm Tử Trạm.”

Cẩm Dạ chậm rãi buông tay xuống, gần như nói rất nhỏ: “Như vậy, cha ta chết, có liên quan đến ngươi hay không?” Khi nàng nói chuyện ngữ điệu mang theo ba phần ý khẩn cầu mơ hồ không rõ, giống như sợ đối phương sẽ nói ra điều gì làm nàng không chịu nổi.

“Nếu không muốn biết đáp án, cần gì phải hỏi nhiều.” Bùi Diệc Hàn thối lui, xoay người không hề nhìn nàng.

Hành động đó ý nghĩa là cam chịu.

“Được, tốt lắm!” Cười ha hả, nàng đỡ cột trụ, thắt lưng lại càng ngày càng cong, cuối cùng vô lực ngồi chồm hỗm, gắt giọng reo lên: “Cuối cùng ngươi cũng thành con chó của ông ta, ngay cả cha ta ngươi cũng hạ độc thủ được, ông ấy từng gặp mặt ngươi, ông ấy còn khen ngươi thiếu niên tài trí, ngươi đã quên sao, ngươi đã quên sao!”

“Cẩm Dạ!” Hắn nhìn vết máu trên khóe môi nàng, có chút bối rối đi qua đỡ nàng, còn chưa dính vào góc áo lại bị nàng hung hăng đẩy ra. Bùi Diệc Hàn xiết chặt nắm tay, thở dài: “Ta không giết cha ngươi.”

Cẩm Dạ ngẩng đầu: “Ngươi cũng không cứu ông ấy.”

Bùi Diệc Hàn quay đầu đi: “Ta bất lực, cha ngươi ở trong lao chịu khổ nhiều lắm, nhiễm phong hàn sốt cao không lui, hơn nữa miệng vết thương chuyển biến xấu……” Nói đến nửa câu sau, hắn đã mất lực tiếp tục, chỉ vì ánh mắt đầy phẫn nộ cùng căm hận của nàng hoàn toàn đánh nát một tia may mắn cuối cùng trong đáy lòng hắn.

“Ta sớm nên đoán được, Tích Kì võ nghệ cao như vậy cũng bị thương, cao thủ đóng tại biệt viện Tống gia chính là ngươi.” Cẩm Dạ cười lạnh, nói xong miễn cưỡng đứng thẳng thân mình, trong chớp mắt cũng đầu váng mắt hoa, nàng cắn răng nhịn xuống, nhìn hắn nói từng chữ một: “Mười năm thầy trò, từ nay ân đoạn nghĩa tuyệt.”

Bùi Diệc Hàn trầm mặc, hắn nhìn nàng một thân chật vật lại quyết tuyệt nói ra những lời này, những kỷ niệm cùng nàng trước kia như bài sơn đảo hải dội lại.

[bài sơn đảo hải: ý dữ dội như kiểu dời núi lấp biển hoặc có thể nói là nghiêng trời lệch đất]

Hắn là kẻ xưa nay độc lai độc vãng, lưng đeo huyết hải thâm cừu, lại tại đêm ấy xông vào phòng nàng, từ đó dây dưa không rõ, thu nàng làm đồ đệ, dạy nàng võ công. Đợi nàng từ một bé gái trưởng thành thiếu nữ, cố ý xem nhẹ tất cả cảm giác khác thường, mỗi khi suy nghĩ bay xa, liền giết chết tình cảm không nên nảy sinh, lấy cớ dạo chơi tứ phương cố ý rời đi……

Hắn không nên có cảm tình, hắn chỉ vì báo thù, không có tâm tư trêu chọc đến bất cứ cô gái nào. Hắn nghĩ mình thật sự thành công, hắn nghĩ thật sự chưa bao giờ thích nàng.

Nhưng — nếu thật sự không thèm để ý, vậy đau đớn như phiên giang đảo hải trong ngực là sao.

“Giải dược, ngươi cho hay không?” Thật lâu sau, Cẩm Dạ dẫn đầu phá tan trầm mặc, thẳng thắn mà nói, nàng không quá thích vẻ mặt của hắn, cái loại bi ai không ngôn ngữ nào hình dung sao có thể thích hợp với một kẻ nhẫn tâm như hắn.

Bùi Diệc Hàn nâng mắt: “Không có giải dược.”

Cẩm Dạ oán hận nói: “Ngươi dẫn ta lại đây, chẳng lẽ để đùa giỡn ta.”

“Thật là không có giải dược, độc này tên là hồn đoạn, cũng không trí mạng, đầu tiên là hôn mê bảy ngày, sau đó mỗi tháng sẽ phát tác một lần, đau đớn lần sau nặng hơn lần trước, đến cuối cùng người trúng độc khó có thể chịu được đau khổ mà tự mình kết thúc.” Dừng một chút, hắn lạnh lùng cười nói: “Ta thật muốn nhìn, kẻ cao ngạo như Nghiêm Tử Trạm có thể chống đỡ bao lâu.”

Nghe vậy thân hình nàng lay động, quay đầu liếc nhìn hắn một cái, không nói một câu nhấc chân rời đi.

Hắn dương tay che phía trước nàng: “Ngươi muốn đi đâu?”

Cẩm Dạ nhìn cũng không nhìn hắn, tránh đối phương đi thẳng về phía trước: “Không có giải dược, ta đành quay về cùng chàng.” Đi tới cạnh cửa, mưa vẫn chưa dừng, xối quần áo đơn bạc của nàng, mang đến ý lạnh tận xương. Nàng vẫn không nhúc nhích nhìn cảnh mưa bên ngoài, thật lâu không nhích người, sau một lúc lâu mới xoa nước mưa đọng trên khóe mắt, nhẹ giọng nói: “Ta không vào được biệt viện Tống phủ, thi thể cha ta, mời ngươi thay ta an táng, xem như…… tình cảm thầy trò trước kia.”

Bùi Diệc Hàn cứng lại hô hấp, đáy mắt nảy lên chua xót, yên lặng nhìn bóng dáng của nàng dần dần đi xa, cánh tay vươn lên giữa không trung run nhè nhẹ, cuối cùng vẫn hạ nhẫn tâm, cầm một quân cờ trên bàn ngọc ném đi, cách không điểm huyệt của nàng.

Cẩm Dạ không thể nhúc nhích, thân mình rơi vào một vòng ôm ấm áp, giận dữ nói: “Ngươi còn muốn làm gì!”

“Ta muốn kể cho ngươi một chuyện xưa.” Tươi cười của hắn rất đạm, cũng không quan tâm mưa to đổ ập xuống, ôm nàng ngồi ngay tại chỗ.

“Ta không muốn nghe! Buông!” Cẩm Dạ rất tức giận.

Bùi Diệc Hàn lơ đễnh, giống như trước kia trấn an xoa xoa đầu nàng: “Ngươi xem, còn cãi lộn, chớ bức vi sư điểm á huyệt của ngươi.”

Cẩm Dạ bất lực, chỉ có thể nhắm mắt lại, tùy ý nước mắt tràn mi mà ra.

Hắn vươn ngón tay dài, xoa mặt của nàng, ngẩng đầu nhìn hướng chân trời, nhẹ giọng nói: “Ta cũng không phải cô nhi từ nhỏ, trước đây nói cho ngươi, chẳng qua để qua mặt ngươi thôi. Ta nguyên bản cũng có một gia đình mỹ mãn, cha là trấn quốc tướng quân của Đại Trì, chưa từng bại trận, thanh danh hiển hách, mặc dù nương mất sớm, trong ấn tượng của ta cũng rất yêu ta…… Cha ta là võ tướng, vô tâm triều chính, bất đắc dĩ tiên hoàng chợt bệnh nặng, lòng ông ta đặt nặng nghi ngờ, không thể tín nhiệm người khác, liền đem chính quyền phó thác cho cha ta, cũng cho tả tướng Nghiêm Phượng Bắc phụ tá, cha ta là kẻ vũ phu, tất nhiên không hiểu việc triều cương, tấu chương chính sự nói trắng ra cũng đều từ tả tướng xử lý, còn ông ấy chủ động thỉnh cầu đóng quân ở Bắc cương, chống đỡ kẻ thù bên ngoài…… Một văn một võ hai trọng thần lớn, cũng thống trị Đại Trì quốc thái dân an, sau đó hoàng thái phi sinh ra đứa con trai tiếp theo, tiên hoàng mừng rỡ, trước khi băng hà lập hắn làm thái tử, cũng chính là Trì Nhược Thần đăng cơ ngày nay.”

Nói tới đây, đột nhiên hắn dừng lại, như không chịu nổi đau đớn, dùng sức ôm chặt nàng.

Cẩm Dạ trắng mặt: “Ta không thở nổi.”

Bùi Diệc Hàn thoáng lỏng lực đạo, vùi đầu vào cổ nàng, không nhìn nàng hổn hển cùng kháng cự, tiếp tục nói: “Tả tướng lòng muông dạ thú, không cam lòng uỷ quyền cho một tiểu tử chưa dứt sữa, liền đến du thuyết cha ta, muốn bức cung tạo phản. Cha ta sao chịu được, vội vàng tìm đến kinh thành muốn báo cho Thái Hậu biết, ai ngờ bị cắn ngược một cái, thậm chí còn giả tạo văn thư cha ta thông đồng địch quốc, dưới sự cưỡng bức của đại thần trong triều, cùng nhau dâng tấu, đáng thương Bùi gia ta một trăm hai mươi sáu mạng người, bị tru cửu tộc.”

“Tả tướng…… Tả tướng là cha Nghiêm Tử Trạm đi.” Cẩm Dạ không biết nên nói điều gì, thế đạo này, đen trắng lẫn lộn, mỗi người đều gánh chua xót mà sống, mỗi người đều đeo mặt nạ làm người……

“Năm đó ta mười lăm tuổi, may mà cha đưa ta lên núi học nghệ, mới tránh được một kiếp.” Bùi Diệc Hàn ngửa mặt lên trời cười to: “Ông trời bất công, ông trời bất công! Đợi khi luyện được võ công tuyệt thế, đợi khi có thể chém giết kẻ thù, Nghiêm Phượng Bắc đã bị chính nữ nhân của mình làm tức giận đến đi đời nhà ma.”

Cẩm Dạ nghe một trận chua xót, nghĩ đến người cha đã mất của nàng, ngay cả lần cuối cùng trước khi chết cũng không được gặp, lại có cảm giác mất mát đến tê tâm liệt phế, không nhịn được gào khóc.

Bùi Diệc Hàn nhắm mắt lại, tinh tế than nhẹ bên tai nàng: “Cẩm Dạ, ta biết ngươi cũng cảm thấy khổ sở thay ta, cho nên, ta lại càng không nên buông tha Nghiêm Tử Trạm đúng hay không, nợ cha con trả, thiên kinh địa nghĩa.”

“n oán đời trước không nên……” Nàng trợn to mắt, bị điểm á huyệt.

“Nói bậy!” Sắc mặt hắn đột nhiên trở nên khó coi, khuôn mặt tuấn mỹ có chút dữ tợn, “Nếu hôm nay đổi thành ngươi, ngươi còn có thể nói ra những lời như vậy? Chẳng lẽ Bùi gia ta xứng đáng bị oan uổng bị giết cả nhà? Ta từng ở trước thi thể cha ta lập lời thề độc, chỉ cần ta sống một ngày, nhất định không quên báo thù.”

Cẩm Dạ buông mắt, không tiếng động thở dài.

“Ngươi là đồ đệ của ta, ta sẽ không nhìn ngươi chịu chết.”

Cẩm Dạ hít một hơi, bất an thổi quét cả trái tim.

Bùi Diệc Hàn cười lạnh: “Vận số của Nghiêm Tử Trạm đã đến, hắn cuồng vọng tự đại, trong triều gây thù hằn không ít, mấy ngày nay ta cùng Tống Chính Thanh sớm bày ra kế hoạch chu toàn, nợ máu năm đó, ta muốn đòi lại y nguyên từ hắn.” Hắn híp đôi mắt dài, giống như nhìn thấy Nghiêm phủ nhà tan cửa nát, ánh mắt âm hàn đáng sợ.

Lúc này, cô gái trong lòng giật mình.

Bùi Diệc Hàn kinh hãi: “Ngươi điên rồi……” Nàng cư nhiên không để ý phản phệ mà phá tan huyệt đạo.

Cẩm Dạ ra sức giãy hắn, nghiêng ngả đứng lên, máu tươi không ngừng từ miệng mũi tràn ra, nụ cười của nàng chưa giảm nửa phần: “Vậy thì như thế nào, cho dù chết, ta cùng chàng cũng sẽ ở cạnh nhau.” Cước bộ đã trở nên phù phiếm, nàng kéo lê thân mình rách nát, từng bước một đi ra phía ngoài.

Bùi Diệc Hàn lắc đầu, một chưởng đánh nàng hôn mê, ôm chầm nàng lộ ra nụ cười tàn nhẫn: “Cẩm Dạ, ta sẽ không để ngươi đi, đây không chỉ là tư tâm của ta, quan trọng hơn, ta muốn làm cho họ Nghiêm trước khi chết cũng không thể thấy được người âu yếm.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.