Cầm Hóa Nhiếp Bất Phàm

Chương 10: Thái Cực



Edit: Mimi
Beta: Lam Yên

*****

Sáng sớm ngủ dậy, mặt đất đã phủ đầy tuyết trắng, tĩnh mịch trong trẻo.

Nhiếp Bất Phàm mặc tầng tầng lớp lớp quần áo, rồi lại nhìn ra Lý Hoài một thân áo đơn đang luyện quyền trong sân, vẻ mặt đầy thèm muốn ghen tị.

Hắn ở trong phòng bếp tức tối nhóm lửa đun nước, chuẩn bị nấu bữa sáng cho hai cái người rảnh rỗi kia. Kể ra qua mấy ngày ở chung, hắn đã hoàn toàn đảm nhiệm chức vị trù phu (nam đầu bếp), đây cũng không phải chuyện tốt gì. Hai vị kia ăn của hắn ở của hắn, còn bắt hắn hầu hạ?

Ánh mắt lơ đễnh lướt tới một vật gì đó để trong tủ bát đĩa, nội tâm Nhiếp Bất Phàm liền bừng sáng. Hắn quay đầu nhìn ra bên ngoài, chỉ thấy Lý Dực đã luyện quyền xong đang rửa mặt chải đầu, vì thế gọi to, “Lý Tứ, lại đây một chút. ”

Lý Dực đi tới.

Nhiếp Bất Phàm đem một túi bột mì đổ ra, dặn dò, “Làm phiền rồi, nhào bột đi. ”

“Nhào bột?” Lý Dực nhìn một đống bột bột trắng trắng, chần chừ nói, “Nhào như thế nào?”

“Trước tiên ngươi đổ chút nước vào giữa bột mì, sau đó dùng tay bóp bóp. ”

Lý Dực dùng ngón tay còn dính nước vê vê một chút bột mì, chán ghét nói, “Ngươi để ta thái rau đi, thứ này dính như hồ, ta không thích. ”

“Cái gì?Ngươi không phải là người luyện võ sao?Như thế nào lại không thích nhào bột?” Nhiếp Bất Phàm trừng mắt nhìn hắn.

“Vì sao người luyện võ lại thích nhào bột?”

“Nhào bột cũng không phải và việc người thường có thể làm tốt được, bên trong chính là hàm chứa tinh hoa tối cao của võ học, ngươi như thế nào lại không biết?”

Lý Dực trầm mặc một hồi, nói, “Tinh hoa tối cao của võ học?”

Hắn hoàn toàn nhìn không ra việc nhào bột này và tinh hoa võ học có cái liên hệ gì.

Nhiếp Bất Phàm khinh bỉ nhìn hắn, hỏi, “Ngươi có nghe qua Thái Cực quyền chưa?”

“Thái Cực quyền?”

“Nhìn mặt ngươi đã biết là chưa từng nghe. ” Nhiếp Bất Phàm khoát tay, vẻ mặt nghiêm túc nói, “Thái cực từ vô cực mà sinh, động – tĩnh linh hoạt, âm – dương điều hòa, lấy tĩnh chế động, lấy nhu thắng cương, hàm chứa võ đạo tối cao. ”

“Nghe tựa hồ rất cao thâm, nhưng cái này có liên quan gì tới nhào bột?” Lý Dực âm thầm cân nhắc lời Nhiếp Bất Phàm vừa nói, hẳn là không giống thuận miệng bịa chuyện.

“Hừ hừ, ngươi xem. ” Nhiếp Bất Phàm vò bột mì lại thành một vòng tròn, ở giữa rỗng không, chậm rãi đổ nước vào, sau đó hai tay xoay ngược chiều kim đồng hồ trộn bột mì vào nước, miệng đồng thời nói, “Lực đạo ổn định, vặn, nhào, vò, bóp, theo một quỹ đạo tròn, khí lực vừa phải, vừa nhu vừa cương. ”

Lúc đầu Lý Dực còn có chút nghi ngờ, nhưng là sau đó, nhãn thần trở nên sắc bén, vẻ mặt biến đổi liên tục, dường như đang rơi vào suy nghĩ phức tạp nào đó.

“Như thế nào?” Nhiếp Bất Phàm dừng lại, vỗ vỗ khối bột vừa mới nặn thành hình, nói, “Nhào hay không nhào?”

“Nhào. ” Lần này Lý Dực không chút do dự bắt tay vào, bắt chước động tác vừa rồi của Nhiếp Bất Phàm, lấy vòng tròn làm quỹ đạo cố định, xoa đi bóp lại.

Động tác này thoạt nhìn đơn giản mà chậm chạp nhưng quả thực ẩn chứa ý nghĩa sâu xa, hoàn toàn khác biệt với sở học của hắn, giữa tròn thấy vuông, trong nhu có cương, mượn lực đả lực, hoàn toàn tự nhiên…

Nhiếp Bất Phàm nhìn bộ dáng Lý Dực thập phần chuyên chú, có chút thỏa mãn mà gật đầu. Nếu là người từng xem bộ phim “Đội bóng Thiếu Lâm”, nhất định sẽ nhận ra ngay động tác hắn vừa làm mẫu chính là bắt chước một cảnh Thái Cực nhào bột của Triệu Vi ở tiệm bánh bao.

Chỉ vì muốn Lý Dực cam tâm tình nguyện làm việc bếp núc, hắn mới dùng một câu “tinh túy tối cao của võ học” để lừa người ta mà thôi.

Nhào bột chính là không thể xem thường.

Nhiếp Bất Phàm mang một cái thớt vào trong sân, sau đó để một con dao và một khối thịt lớn lên trên, gọi, “Trương Tam, lại đây giúp một chút. ”

Trương Quân Thực chậm chạp đi tới.

Nhiếp Bất Phàm xách con dao lớn lên, phân phó, “Băm. ”

“A?” Trương Quân Thực nhìn khối thịt kia, rồi chỉ chỉ vào mình hỏi, “Ngươi để ta băm thịt?”

Nhiếp Bất Phàm gật đầu, “Ta muốn làm bánh chẻo, ngươi băm khối thịt này thành thịt vụn đi. ”

Trương Quân Thực do dự nói, “Cái này…”

“Thân là khách ở tại Kê Oa thôn, chung quy cũng phải có chút cống hiến, bằng không gà trong toàn thôn sẽ khinh thường ngươi. ”

Như để xác thực lời hắn nói, xung quanh truyền đến hơn chục tiếng gà gáy đáp lại.

“Ách, được rồi. ” Trương Quân Thực xắn ống tay áo, do dự nhìn con dao kia, sau đó nói, “Có thể mang thêm cho ta một con dao nữa hay không?”

Nhiếp Bất Phàm vẻ mặt nghi hoặc cầm một con dao nữa đưa cho hắn.

Trương Quân Thực nhẹ nhàng cười nói, “Đã lâu không động đến dao. ”

Nhiếp Bất Phàm kinh hãi, chẳng lẽ vị công tử thoạt nhìn hào hoa phong nhã này kỳ thực chính là một cao thủ không xuất thế?Hắn một thân nho nhã thanh tao, dáng vẻ đường hoàng, nhưng lại tay cầm song đao, vẻ mặt bừng bừng khí thế đứng trước thớt, nhìn thế nào cũng thấy không phù hợp.

Một ánh sáng lóe lên, chỉ thấy dao lên dao xuống, khối thịt bị chém thành bốn miếng. Trương Quân Thực điều chỉnh lại hô hấp một chút, sau đó vẻ mặt nghiêm túc bắt đầu cành cạch cành cạch băm, tốc độ vung tay phải nói là quá nhanh, đến mức mắt thường không nhìn thấy rõ.

Lúc này đến phiên Nhiếp Bất Phàm giật mình. Như thế nào đường đường một công tử ca, vừa cầm đao lên liền biến thành con ma chặt thịt như vậy?

Khi Nhiếp Bất Phàm bưng một cái chậu từ phòng bếp đi ra cũng là lúc Trương Quân Thực hoàn thành công cuộc băm thịt, chỉ thấy hắn đang vuốt vuốt lưỡi dao vét thịt xuống, trên mặt vẫn còn mang theo biểu tình chưa thỏa mãn.

Có một loại người bề ngoài nhã nhặn nhưng nội tâm cuồng loạn, thoạt nhìn bình thường, nhưng lại là bất thường nhất. Trương Quân Thực sẽ không phải là phần tử nguy hiểm như vậy đi?

“Ngươi thường luyện tập?” Nhiếp Bất Phàm hỏi.

Trương Quân Thực bỏ dao xuống, xoa xoa tay, đạm nhạt cười nói, “Trước kia từng học đao công cùng với đầu bếp trong nhà, đáng tiếng bị phụ thân ta phát hiện, khiển trách ta ‘không biết tự trọng’, sau đó liền không động tới dao nữa. ”

“Vì sao ngươi muốn học đao công?”

“Ta thích mỹ thực, hy vọng một ngày kia có thể tự làm ra những món ăn khiến người ăn vào nhớ mãi, đáng tiếc ở phương diện nấu nướng, ta lại không có thiên phú, ngược lại đao công tiến bộ vượt bậc. ” Trương Quân Thực chìm vào hồi tưởng, chầm chậm nói, “Đương nhiên, xuất thân của ta như vậy, dù có thiên phú nấu ăn cũng không thể trở thành trù sư chân chính được. ”

Nhiếp Bất Phàm hiểu được gật đầu, sau đó vỗ vỗ bả vai Trương Quân Thực, an ủi, “Đừng lo, chỉ cần ngươi còn ở lại Kê Oa thôn một ngày thì ngươi có thể băm thịt thỏa thích một ngày, về sau nhiệm vụ vinh quang này liền giao cho ngươi. ”

Trương Quân Thực, “…”

Hai người Lý Dực và Trương Quân Thực bị Nhiếp Bất Phàm bóc lột triệt để. Lúc dùng bữa, bọn họ thế nhưng lại không hề được ăn bánh chẻo.

Nhìn thấy ba món rau và một bát canh đạm bạc trước mắt, Trương Quân Thực hỏi, “Tại sao không có bánh chẻo?”

“A, ta muốn ban ngày ăn thanh đạm một chút, cho nên quyết định để dành đến tối. ”

Ăn bánh chẻo còn phân ngày đêm?Hai người Trương – Lý lặng lẽ oán thán.

Trong lúc dùng cơm, Nhiếp Bất Phàm phát hiện ra một hiện tượng kỳ quái. Đũa của Lý Dực mỗi lần gắp đồ ăn sẽ vòng qua vòng lại trên không trung vẽ thành một đường tròn, cho dù đồ ăn muốn gặp ở phía bên phải, thì hắn vẫn phải vòng qua bên trái một cái, khi múc canh, cũng đảo cái muỗng một vòng.

Chẳng lẽ bị Thái cực nhập rồi?Nhiếp Bất Phàm gian ác nghĩ.

Trương Quân Thực tựa hồ cũng phát hiện được, liếc Lý Dực vài cái, Lý Dực thế nhưng lại vô tri vô giác, nét mặt vẫn đờ đẫn ra.

Gần ăn cơm xong, Nhiếp Bất Phàm nhìn thấy trên bàn còn sót lại một cái đùi gà cuối cùng, vươn đũa ra, ai ngờ ngay giữa không trung liền chạm trán với hai đôi đũa khác.

Ba người nhìn nhau, đồng thời thu đũa, khiêm nhường nói, “Ngươi ăn ngươi ăn. ”

Khách khí một hồi, ba người thấy không ai động đũa, lại đồng thời vươn tay.

Trầm mặc, lần thứ hai xấu hổ thu đũa về.

“Ha ha ha. ” Trương Quân Thực vô tội cười.

Lý Dực mặt không đổi sắc, nắm chặt đôi đũa một bộ dáng lấy tĩnh chế động.

“Các ngươi. ” Nhiếp Bất Phàm dùng đũa chỉ vào hai người bọn họ, hung hăng quát, “Ai cũng không được động!Cái đùi gà này là của ta. ”

Trương Quân Thực cúi đầu ăn cơm.

Lý Dực chuyển hướng sang đĩa miến, cuộn cuộn một vòng rồi bỏ vào trong miệng.

Nhiếp Bất Phàm thành công chiếm được đùi gà.

Sau khi ăn xong, hai người Trương – Lý ngồi cạnh cửa sổ uống trà thưởng tuyết.

“Sang năm Thiên nữ xuất thế, Lý huynh có hứng thú tham gia kén rể không?” Trương Quân Thực hỏi.

“Không có. ”

“Ha ha, cũng đúng, nếu có hẳn là sẽ không ấn náu ở Kê Oa thôn này. ”

Lý Dực liếc mắt nhìn hắn, nói, “Ngươi thì sao?Cũng là bởi vì không muốn sa lầy nên mới tới Kê Oa thôn đi?”

Trương Quân Thực chính là chỉ cười cười, cũng không đáp, ánh mắt lại vô thứcnhìn về phía người đang nói chuyện với Thổ Băng trong sân.

Lý Dực cũng nhìn theo ánh mắt hắn, thấy biểu tình ngượi nọ thập phần phong phú khi hỉ khi nộ, biểu cảm trên mặt cũng trở nên nhu hòa đi rất nhiều.

“Này, hai người các ngươi, đừng nhàn nhã ngồi ở trong phòng mãi, ra đây quét tuyết đi!” Nhiếp Bất Phàm nói chuyện với Thổ Băng xong, lập tức nhìn vào hai người Trương – Lý gọi to.

Hai người liếc nhau, đồng thời cam chịu mà đứng dậy.

Nhiếp Bất Phàm đưa cho mỗi người bọn họ một cái chổi, phân chia phạm vi quét dọn.

Hiện nay Kê Oa thôn chỗ nào cũng có tuyết đọng, đám gà ngốc không cẩn thận đã bị vùi vào trong tuyết, làm cho Nhiếp Bất Phàm phải đi đào. May mà thời tiết lạnh nên cũng không có nhiều con gà xấu số cố đi ra ngoài kiếm ăn, một số còn rơi vào trang thái “ngủ đông”, bớt đi không ít chuyện. Nhưng là sản lượng trứng giảm đi rất nhiều, lúc trước đi ba bước là có thể giẫm phải một cái trứng, nhưng bây giờ ba ngày cũng không tìm được một quả.

Nhiếp Bất Phàm sai Trương Quân Thực và Lý Dực quét tuyết, đốn củi, chăm sóc đàn gà, có thể nói là bận rộn đến kinh khủng.

Hai người Trương – Lý có lẽ cho tới bây giờ cũng chưa từng bị sai bảo như vậy, đây cũng là lần đầu tiêu lao động chân tay.

Nhiếp Bất Phàm người này tựa hồ chưa bao giờ đặt địa vị sang hèn vào trong mắt. Hắn biết rõ Trương Quân Thực và Lý Dực xuất thân phú tộc hào môn, nhưng lại không mảy may để tâm, giao thiệp ngang hàng, vui vẻ tùy hứng. Có lẽ chính bởi thái độ cư xử bình đẳng như vậy, mới khiến cho hai người Trương – Lý quên đi chênh lệch thân phận, nguyện ý kết giao, thân thiết tự nhiên như vậy.

Bất quá có đôi khi người này cũng vô tâm vô phế khiến người khác phát điên.

Hai hảo nam nhân sau một phen lao động cực nhọc, hình tượng đại biến, nghiễm nhiên thành dáng vẻ hiệp khách phong trần một thân loang lổ bùn đất.

Nhiếp Bất Phàm cười hì hì sau đó chuẩn bị cho bọn họ một bồn nước tắm ấm áp. Hai nam nhân kiên quyết không tắm chung, Nhiếp Bất Phàm lại lười nấu nước, dứt khoát kéo bọn họ cùng nhảy vào bể tắm. Trước đây vì muốn tiện nghi, Nhiếp Bất Phàm đã sửa phân nửa tạp phòng thành bể tắm, không gian rộng rãi đủ để chứa bốn năm người.

Trương – Lý vẻ mặt ngại ngùng hiếm thấy, thế nhưng Nhiếp Bất Phàm lại vô cùng tự nhiên, còn rất đắc ý mà khoe ra thân thể trần trụi của chính mình, dáng vóc cân đối, màu da khỏe mạnh, khắp không gian bỗng chốc xuất hiện một loại mỹ cảm đặc biệt.

Bất quá, sau khi nhìn thấy cơ thể của Trương Quân Thực và Lý Dực, Nhiếp Bất Phàm liền trầm mặc. Cường tráng hơn hắn, rắn chắc hơn hắn, …hùng vĩ hơn hắn.

Nhiếp Bất Phàm như hài nhi âm thầm nuốt lệ, về sau nhất định không bao giờ tắm chung…

Buổi tối, hai người Trương – Lý được ăn bánh chẻo như ước nguyện. Lần đầu tiên trong đời bọn họ cảm thấy bánh chẻo lại ngon đến như vậy, tuy rằng mùi vị bình thường, thế nhưng lại tràn đầy hạnh phúc.

“Nhiếp Bất Phàm, ngày mai còn ăn bánh chẻo nữa không?” Lý Dực hỏi.

“Còn muốn ăn?”

“Ta muốn nhào bột. ”

“… Ách. ”

“Nhào bột quả thực hàm chứa tinh hoa võ học uyên thâm, ta còn chưa lĩnh hội. ”

“…” Nhiếp Bất Phàm đột nhiên dấy lên mặc cảm tội ác khi lừa gạt người thuần lương trong sáng lại ngu ngốc.

“Nếu ta có thể lĩnh ngộ được, võ công chắc chắn sẽ có tiến bộ. ”

Nhiếp Bất Phàm trầm mặc một hồi, đột nhiên nói một câu rất sâu xa, “Trong lòng nghĩ tới nhào bột thì bất cứ lúc nào cũng có thể nhào, bất kể nhào cái gì đều được. ”

“Câu này rất hay. ”

Ai nha!Nhất đại tôn sư cũng là như vậy mà sinh ra…


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.