Cầm Hóa Nhiếp Bất Phàm

Chương 100: Biến đổi mới



Edit: Mimi
Beta: Lam Yên

*****

“Thần y, tình trạng của hắn như thế nào. ”

Ngoài cửa, Tư Thần Vũ dò hỏi.

Thần y vân vê chòm râu, trảlời, “Chứng bệnh này của hắn lão phu vẫn là lần đầu gặp phải, nguyên nhân hẳnlà ở trong đầu hắn. ”

“Vậy ý của ngươi là. ”

“Chính là tiền hành mổ đầu. ”

Tư Thần Vũ khinh bỉ nhìnlão một cái.

Đúng đúng này, phía sautruyền đến tiếng kêu của đám người Trương Quân Thực. Tư Thần Vũ trong lòng giậtnảy, vội vã quay người nhìn lại, chỉ thấy Nhiếp Bất Phàm đang dựa đầulên vai Trương Quân Thực, không hề nhúc nhích. Trương Quân Thực gọi vài tiếng vẫnkhông thấy người nọ có phản ứng gì, cuối cùng thở dài một tiếng, ngẩng đầu cườikhổ nói, “Hắn lại ngủ rồi. ”

Mọi người trầm mặc nhìn NhiếpBất Phàm, bầu không khí có phần nặng trĩu.

“Cho nên, vẫn là tiến hànhmổ đầu đi. ”

Lúc này, một thanh âm rất không hài hòa vang lên phá vỡ khônggian.

Ánh mắt tất cả mọi ngườithoáng chốc đổ dồn về phía ‘tên muốn bổ đầu giết người’ vừa lên tiếng.

Thần y nhún vai, bình tĩnhnói, “Lão phu cũng là một mảnh từ tâm. ”

“Thần y, ngươi vẫn là nênđi nghỉ một chút đi. ”

Vệ Địch gằn từng chữ. Vị thần y này là do hắn mời tới, vậy màlúc trước như thế nào lại không phát hiện, lão kì thực là một người không đáng tin?Tất cả mọi người đều không nguyệný mạo hiểm như vậy. Nhiếp Bất Phàm tuy là mê man, nhưng tình trạng cơ thể vẫn rấttốt, thậm chí hôm nay khi tỉnh lại còn cùng bọn họ trò chuyện một hồi, cái nàycũng có thể coi là chuyển biến tích cựcđi.

Cho nên, hắn lại tiếp tục được cho ngủ ở chuồng gà.

Đêm đó, Nhiếp Bất Phàm lạiđược đưa vào chuồng ngà, Vương Thi Thiện vẫn như cũ thắp lên ba nén hương trườngmệnh.

Nhưng là sáng sớm ngày hômsau, Nhiếp Bất Phàm lại không thấy tăm hơi đâu nữa. Khi mọi người tìm được hắnthì phát hiện hắn đang ngồi xổm dưới một gốc cây, toàn thân run rẩy.

Vương Thi Thiện vừa mới tớigần, Nhiếp Bất Phàm đã như cảm nhận được một điều gì đó mà bổ nhào tới, ôm chặtlấy đối phương, chôn chặt trong lồng ngực hắn, hờn dỗi nói, “Vương Ngũ, cácngươi đi đâu?Vì sao vừa tỉnh dậy đã không còn thấy nữa?Không phải các ngươimuốn dẫn ta hồi thôn sao. ”

“Ngốc nghếch. ”

Vương Thi Thiênôn hòa nói, “Ngươi đã sớm về nhà rồi. ”

“Nói bậy!Nhà của ta là KêOa thôn, không phải cái nơi lạnh như băng thế này. ”

Nhiếp Bất Phàm phản bác, cánhtay ôm Vương Thi Thiện lại gia tăng vài phần lực đạo.

Vương Thi Thiện nhìn nhữngngười khác, đáy mắt bọn họ ai nấy cũng đều lộ ra đau xót và sầu lo, cũng khôngbiết tên kia đã đợi ở trong gió rét bao lâu, trên mặt trên người dường như bịphủ một tầng sương lạnh.

Tình trạng này còn phải duytrì đến bao giờ?Đưa Nhiếp Bất Phàm trở vềphòng, Trương Quân Thực sai Thổ Băng đun nước nóng, giúp hắn tắm rửa ngâm mìnhcho thoải mái, sau lại đút hắn ăn cơm.

Nhiếp Bất Phàm thản nhiên tựđắc mà tiếp nhận sự hầu hạ của mọi người, đầu mày cuối mắt không chỗ nào khôngánh lên tia thỏa mãn cùng với hạnh phúc ngập tràn.

Người này chính là có số đượchầu hạ!Hiện tại thời gian ‘mộngdu’ của hắn đã dài hơn so với hôm qua, chí ít có thể cùng mọi người ăn uống nóichuyện nửa buổi.

Trong lúc đó, Thái Bạch cốgắng nhấn mạnh sự tồn tại của chính mình, tận lực để Nhiếp Bất Phàm có thể nhớra hắn. Mà Phiền Lạc thì lại ở một bên lặng lẽ quan sát tất thảy mọi sự diễn ratrong Kê Oa thôn, chứng kiến đám người Trương Quân Thực từng ly từng tý chiếu cốNhiếp Bất Phàm, trong lòng hắn âm thầm đưa ra một quyết định – chính là vứt bỏtất cả, ở lại nơi đây bầu bạn với người nọ đến già.

Hắn bây giờ chỉ mong ngườikia có thể nhanh chóng khỏe lại.

Ngày thứ ba, Nhiếp Bất Phàmmột lần nữa ‘mộng du’, nhưng là bây giờ mọi người đã có chuẩn bị, trước khi hắnđi ra khỏi chuồng gà đã cấp tốc chặn lại.

Đúng lúc này, Nhiếp Bất Phàmmở mắt, khóe miệng khe khẽ mỉm cười mà nhìn bọn họ.

Ngay khi mọi người kinh hỉtưởng rằng hắn thực sự thức tỉnh, hắn thế nhưng lại nói ra một câu khiến choai cũng đều phát run, “Các ngươi là ai. ”

“Bất Phàm, ngươi làm sao vậy. ”

Lý Hoài kinh hãi kêu lên.

“A?Ngươi biết tên của ta. ”

Nhiếp Bất Phàm nghiêng đầu, đảo mắt nhìn qua tất cả mọi người, tò mò không gìsánh được.

Mọi người sắc mặt ảm đạm, lo lắng nhìn hắn.

Chẳng lẽ hắn quên hết tấtcả rồi?“Ta là Lý Hoài, đây là cata – Lý Dực. ”

Lý Hoài theo thứ tự lần lượt giới thiệu những người bên cạnh.

Nhiếp Bất Phàm nghiêm túc lắngnghe, sau đó nở một nụ cười xán lạn như ánh mặt trời, “Hoan nghênh tới Kê Oathôn, các ngươi muốn ở lại sao?Mỗi ngày năm mươi văn tiền, giá cả vừa phải, trẻem người già đều không phân biệt. ”

Con mẹ nó, thời điểm ta vàoở rõ ràng ngươi đòi tới một trăm văn tiền!Tư Thần Vũ rất không hợp lẽ thường mànảy ra suy nghĩ ấy ở trong đầu.

Tiếp đó, mọi người trải quamột phen giải thích miệt mài, nhưng là cũng không thể làm Nhiếp Bất Phàm tinvào quan hệ cơ hữu với mấy người bọn họ. Hắn còn cho là mấy người kia vì muốntiết kiệm vài văn tiền ở trọ mà dựng chuyện lôi kéo tình cảm một hồi.

“Nhìn các ngươi người nàocũng đều mũ áo chỉnh tề, như thế nào còn muốn ngon ngọt dỗ dành lừa gạt cò kè mặccả với ta. ”

Nhiếp Bất Phàm khinh bỉ nhìn bọn họ.

Mọi người không nói gì, tạmthời bỏ qua ý định thuyết phục hắn, ngoan ngoãn nộp tiền.

Nhiếp Bất Phàm vừa thu đượctiền liền thỏa mãn khoát tay bảo bọn họ tự đi tìm chỗ ở, sau đó vừa đếm tiền vừaquay trở lại phòng mình.

Mọi người ngơ ngác nhìnnhau, không biết phải làm thế nào. Thần y thì ở một bên khoái trá mà quan sát.

Lý Hoài giậm chân, cả giậnnói, “Ta không tin hắn thực sự quên sạch chúng ta!”Nói xong hắn liền chạy thẳngtới phòng của Nhiếp Bất Phàm.

Không bao lâu sau, trong phòng liềntruyền đến một tiếng thét kinh hãi. Mọi người vội vã chạy vào, chỉ thấy Nhiếp BấtPhàm nửa người nằm úp sấp trên giường, bên người rơi rụng một đống tiền đồng.

Hắn lại ngủ mất rồi.

“Ai, chúng ta rốt cuộc nênlàm cái gì đây. ”

Trương Quân Thực đỡ Nhiếp Bất Phàm lên giường, ngữ khí tràn đầybi thương sầu muộn.

“Ta là người đi đây đi đókhắp nơi, nhưng cũng chưa bao giờ thấy qua loại tình huống như vậy. ”

Vệ Địchcau mày, vẻ mặt ngưng trọng.

“Xem ra, sau này từ sáng đếntối nhất định phải có một người ở bên chăn sóc hắn, đề phòng hắn lại tiếp tụcmộng du, hoặc là, quên sạch hết thảy mọi người. ”

Lý Dực trầm giọng nói.

Mọi người không dị nghị gìđồng loạt tán thành.

Đến buổi tối, mấy người thiết lập ra trình tự hầu ngủ trong không khí hòa bình. Đầu tiên chính là người quenbiết Nhiếp Bất Phàm trước nhất – Trương Quân Thực.

Ngay trước khi hắn tiến vàochuồng gà, Lý Dực đè lại bờ vai của hắn, nghiêm túc nói, “Chịu đựng, không đượcdưới tình thế như vậy mà thú tính đại phát. ”

Trương Quân Thực hiếm thấylườm đối phương một cái, sau đó đi vào chuồng gà.

Đàn gà cũng không ngăn cảnTrương Quân Thực, chỉ miễn cưỡng kêu vài tiếng, xem như là chào hỏi.

Trương Quân Thực đi tới bêngiường, cởi áo khoác, chui vào chăn mềm, ôm chặt Nhiếp Bất Phàm ở trong lồng ngực.

Đêm khuya tĩnh lặng, TrươngQuân Thực trong lúc nửa tỉnh nửa mê, đột nhiên cảm thấy trong ngực có cái gì đóđang nhúc nhích.

Hắn vừa mở mắt, liền thấyNhiếp Bất Phàm giống như con gấu trúc bám dính trên người hắn, không ngừngcọ lên cọ xuống, cọ đến cơ thể hắn phát sinh đủ loại phản ứng dây chuyền.

Trương Quân Thực toàn thâncăng cứng, âm thầm cười khổ. Một lát sau, Nhiếp Bất Phàm vẫn không yên tĩnh lại, ngược lại bắt đầu làm ra đủ loại chấn động, y phục trên người cũng rất nhanh bịhắn kéo xô kéo lệch.

Trương Quân Thực bất đắc dĩkhẽ gọi, “Bất Phàm, ngươi tỉnh chưa. ”

Nhiếp Bất Phàm hừ hừ vài tiếng, tiếp tục cọ sát như bị động kinh. Một chân hắn cọ tới hạ thân đang cương cứng củađối phương, khiến cho người nào đó dục hỏa sôi trào.

“Đừng nhúc nhích. ”

TrươngQuân Thực khẽ quát một tiếng, tận lực dùng cả tay lẫn chân cố định người trongngực.

Nhiếp Bất Phàm thân thểkhông cử động được, liền dùng mặt mà cọ cọ cái cổ Trương Tam.

Trương Quân Thực cảm nhậnrõ rệt thân nhiệt đang từng bước gia tăng cùng với hơi thở ngày càng dồn dập củađối phương, người nọ tựa hồ như động dục.

“Này thật đúng là … giếtngười. ”

Trương Quân Thực có chút chịu không được, nhưng là trong lòng liên tụctự nhắc nhở chính mình phải nhịn xuống!Bất quá, hắn rõ ràng đãđáng giá cao định lực của bản thân, khí tức nóng bỏng của người trong ngực quảthực quá đỗi mê người, giống như hỏa diễm hừng hực bốc cháy thiêu đốt máu huyếttoàn thân của hắn.

Trương Quân Thực thấp giọngchửi thề một tiếng, tay đỡ lấy gáy của Nhiếp Bất Phàm, cúi đầu hôn xuống.

Vừa hôn một cái liền giốngnhư nắng hạn gặp mưa rào, khiến cho người ta không tài nào ngừng lại được.

Trương Quân Thực thở dài, mộtmặt khẽ gọi tên Nhiếp Bất Phàm, một mặt ôn nhu ve vuốt khắp thân thể đốiphương.

Nhiếp Bất Phàm dường như nhậnđược sự an ủi, từ từ an tĩnh lại. Nhưng là ngay thời khắc Trương Quân Thực muốn chiếm đấtđoạt thành, người kia lại hoàn toàn không có phản ứng nữa.

Trương Quân Thực hùng dũngoai vệ, khí thế bừng bừng mà lệ rơi đầy mặt…Sáng sớm hôm sau, người họTrương nào đó mang theo một đôi mắt gấu trúc tiều tụy hốc hác mà đi ra khỏi chuồnggà.

Lý Hoài kinh hãi hô lên, “Trương huynh, ngươi vì sao thoạt nhìn như bị yêu tinh hút hết nguyên khí vậy. ”

Trương Quân Thực trừng mắtliếc hắn một cái, cố gắng dùng ngữ khí ôn hòa mà nói, “Hắn không mộng du, nhưngcũng không tỉnh lại. ”

Lý Dực kiểm tra tình trạngcủa Nhiếp Bất Phàm, xác định người nọ không rơi vào sự xâm phạm tàn ác nào mớithở phào nhẹ nhõm.

Đêm nay đến phiên hắn hầungủ, hy vọng có kỳ tích nảy sinh.

Đêm đó, Lý Dực ăn no uống đủ, bế theo Nhiếp Bất Phàm đi vào chuồng gà.

Cũng giống như ngày hômqua, Nhiếp Bất Phàm lại nửa đêm động tình. Khả năng cầm cự của Lý Dực so vớiTrượng Quân Thực vẫn còn kém xa, sau một hồi cọ qua cọ lại, hắn rốt cuộc thú hóa.

Hôn môi, vuốt ve, lăn qua lộn lại mấy vòng… nhưng ngay tại ranh giới người nàođó chuẩn bị vận sức phát động thì Nhiếp Bất Phàm lại lăn ra ngủ như chết, mặccho Lý Dực lay lắc bao nhiêu cũng không hề phản ứng.

Lý Dực rốt cuộc hiểu đượcvì sao sáng nay Trương Quân Thực lại tiều tụy như thế…Đêm thứ ba đến lượt VươngThi Thiện. Lý Dực nhắc nhở, “Bất Phàm ban đêm sẽ lộn xộn, ngươi kiềm chế mộtchút. ”

Vương Thi Thiện không đểtâm. Đến khi người nào đó lại động dục giữa đêm, hắn liền bình tĩnh, khônghề né tránh, hoàn toàn phối hợp với động tác của Nhiếp Bất Phàm, vô cùng tựnhiên mà cùng người nọ dây dưa quấn quýt.

Hai người động tác cũngkhông có gì lớn, nhưng thân thể chặt chẽ sát hợp, da thịt ve vuốt nhẹ nhàng.

Trong vô tri vô giác, y phụcđã cởi ra hơn phân nửa. Nhiếp Bất Phàm hai chân quấn lấy thắt lưng đối phương, mà người còn lại cũng thuận thế động thân, tiến thẳng vào.

Nhiếp Bất Phàm khẽ rên mộttiếng, mặc cho Vương Thi Thiện hoạt động không ngừng.

Không gianu tĩnh trong chuồng gà dần dần tràn ngập một sắc màu kiều diễm không thôi.

Hai người triền miên tớiquá nửa đêm. Tại một khắc cao trào kia, Nhiếp Bất Phàm thế nhưng mở bừng hai mắt, nhãn thần mê ly đắm đuối, trong bóng đêm quang mang lưu chuyển động lòngngười.

“Bất Phàm. ”

Vương Thi Thiệnthanh âm khàn khàn trầm thấp gọi.

“Vương… Ngũ. ”

Nhiếp BấtPhàm ghé sát vào cổ người kia ngửi ngửi, khóe miệng cong lên một nét cười.

“Ngươi tỉnh rồi. ”

Vương ThiThiện chôn trong thân thể đối phương, lặng lẽ nhìn hắn.

“Người làm như vậy, ta còncó thể không tỉnh sao. ”

Nhiếp Bất Phàm bĩu môi nói, “Thắt lưng đau nhừ cả rồi. ”

“Ta không dùng sức. ”

VươngThi Thiện đứng đắn nói.

“Ta biết. ”

Nhiếp Bất Phàmkhó khăn mà giật giật cẳng chân, than thở, “Ta là bị ngươi đè phát đau. Gần đâycó phải ngươi mập lên không, nặng hơn nhiều. ”

Là ngươi gầy!Vương Thi Thiệncúi đầu cọ vào một bên mặt Nhiếp Bất Phàm, nhẹ giọng nói, “Hy vọng ngươi thực sựtỉnh lại. ”

Nhiếp Bất Phàm vẻ mặt mù mờkhông rõ.

Sáng sớm, đám người Lý Dựctúc trực ở cửa chuồng gà.

Đợi hồi lâu, Vương Thi Thiệnmới loạt xoạt bước ra, khóe miệng nhếch lên vô cùng vui vẻ.

Lý Dực đang định hỏi gì đó, lại bất chợt sửng sốt phát hiện Nhiếp Bất Phàm thần thanh khí sảng đi theo ra.

“Ngươi…” hắn run giọng nói, “Tỉnh rồi. ”

Mọi người trên mặt đều lộ ravẻ kinh hỉ.

Nhiếp Bất Phàm mỉm cườinhìn bọn họ, đáp, “Đúng vậy, ta tỉnh dậy rồi. Không ngờ sáng sớm đã có nhiềungười chào đón như vậy, thật là ngại quá. ”

“Ngươi, tên này, cuối cùngcũng tỉnh rồi!” Lý Hoài tức giận nói, “Về sau sẽ không tiếp tục ngủ nữa chứ. ”

“Ngủ thì nhất định phải ngủ. ”

Nhiếp Bất Phàm khó hiểu nhìn bọn họ, dường như hoàn toàn không hiểu chuyện gì.

Một lát sau, hắn lại bấtthình lình nói với Vương Thi Thiện, “Vương Ngũ, bọn họ đều là bằng hữu củangươi sao. ”

“!!!”Lời vừa nói ra, tất cả mọingười nhất thời sét đánh ngang tai, biểu tình kinh ngạc mà trừng hắn.

Mi: * le fan của Vương Ngũ ca * * tung bông * tung hoa *


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.