Cầm Hóa Nhiếp Bất Phàm

Chương 101: Sách cấm



Edit: Mimi
Beta: Lam Yên

*****

“Vương Ngũ, ăn cơm đi. ”

Nhiếp Bất Phàm bám lênlưng Vương Thi Thiện, hai tay vươn tới phía trước đưa ra hai quả trứng gà.

Vương Thi Thiện thoáng nhìnlại, thản nhiên nói, “Ngọ thiện hôm nay là trứng gà?Ta không ăn trứng. ”

“Ta đương nhiên biết, đâylà bữa trưa của ta. ”

Nhiếp Bất Phàm hắc hắc cười nói, “Ngươi ăn rau. ”

Vương Thi Thiện kéo ngườikia ra phía trước, xoa xoa đầu hắn.

Nhiếp Bất Phàm cọ cọ vàicái, sau đó lùi lại, ra lệnh nói, “Nhớ phải rửa tay. ”

Vương Thi Thiện vì thế ungdung thoải mái đi rửa tay.

Trong sân một đám ngườiđang ngồi, tất cả đều chằm chằm nhìn vào hai người đang ngang nhiên ân ân ái ái kia, lạinhìn đến bộ dáng khí định thần nhàn của Vương Thi Thiện, thực sự là chướng taigai mắt không biết bao nhiêu mà kể.

Nhiếp Bất Phàm hiện tại chỉxem bọn họ như khách trọ thông thường, mặc dù đối xử với bọn họ thập phần niềmnở, nhưng nếu so với đãi ngộ dành cho Vương Thi Thiện thì quả là một trời mộtvực. Loại tín nhiệm cùng với thân thiết toát ra từ tận đáy lòng nàyhoàn toàn không phải thứ mà người ngoài có được.

Lúc trước cũng không có cảmgiác gì đặc biệt, chờ đến khi bị hắn đẩy ra khỏi trí nhớ rồi mới biết tư vị rasao, thật sự là chua xót ngập lòng, chẳng khác nào núi lửa đột ngột thức tỉnhmãnh liệt phun trào.

Nhiếp Bất Phàm có thể nhớ ra Vương Thi Thiện, khả năng duy nhất chính là do chuyện đã xảy ra vào đêm hôm đó. Từ những dấu hônnhư ẩn như hiện trên cổ hắn, mọi người đều có thể đại khái đoán ra. Mà những ngườiđã từng sinh bệnh ở Kê Oa thôn càng là có kinh nghiệm. Người nào đó thể chất đặcbiệt, giao hoan vài lần liền có thể giải quyết không ít nan đề.

“Đêm nay đến phiên ta. ”

VệĐịch đột nhiên lên tiếng.

Tư Thần Vũ hừ một tiếng, “VệMinh chủ, bất cứ chuyện gì cũng nên có thứ tự trước sau. Ngươi không xem thửmình ở vị trí nào, hình như có chút không theo quy củ a. ”

“Như vậy, ” Vệ Địch bìnhtĩnh nhìn hắn, ngữ khí có phần biếng nhác, nói, “Vương gia cho rằng nên đếnphiên ai đây. ”

“Ít nhất cũng không phải làngươi. ”

Tư Thần Vũ nâng chén rượu khẽ nhấp một hớp.

Vệ Địch siết chặt nắm tay, đảo mắt một vòng, lãnh ngạo nói, “Ở đây có ai là đối thủ của ta. ”

“Chẳng lẽ minh chủ địnhdùng vũ lực để giải quyết. ”

“Có gì không thể. ”

Ánh mắt hai người ở trênkhông trung giao chiến, sát khí bắn ra tứ phía.

Trương Quân Thực day daythái dương, đáy mắt hiện lên một tia ảo não. Hắn là người hầu ngủ đầu tiên, cưnhiên lại bỏ lỡ một thời cơ như vậy!Trong lòng lệ đã sớm chảy thành sông rồi.

Lý Dực cũng là biểu tìnhbình tĩnh, không nói một câu, thế nhưng toàn thân lãnh khí bộc phát, đủ để đôngcứng tất thảy mọi người xung quanh.

Lý Hoài ở một bên vừa vục mặtxuống ăn cơm vừa quan sát thế cục.

Phiền Lạc nhìn chằm chằm đồăn trong bát, không biết đang tự hỏi cái gì.

Thái Bạch thân là người đến sau, ở trong tình huống này hoàn toàn không có quyền lên tiếng.

Về phần Thẩm Mộ Nhiên, Thiên nữ, Thái Diên và thần y, bọn họ vốn dĩ chỉ là người qua đường, cho nên cũng yên lặng ở mộtgóc đánh chén.

“Theo thứ tự bàn bạc lúctrước, kế tiếp có phải đến phiên Tư vương gia hay không. ”

Lý Hoài nhỏ giọng hỏiThẩm Mộ Nhiên ở bên cạnh.

Thẩm Mộ Nhiên tao nhã mỉmcười không nói, nhưng là trong lòng điên cuồng gào thét, ‘Loại vấn đề này đừnghỏi ta!Không thấy Vệ Địch kia sát khí hừng hực có bao nhiêu đáng sợ hay sao?Ta bất quá chỉ là một người qua đường mà thôi, không có tham gia và quan hệ cơhữu của mấy người các ngươi a!’Tư Thần Vũ khóe miệng xuấtra một tia tiếu ý, đầy tán thưởng mà liếc nhìn Lý Hoài một cái.

Vệ Địch cười lạnh, “Vậy đếnlúc đó phải động thủ để tìm ra thứ tự thực tế rồi!”Nhiếp Bất Phàm cắn đũa, kỳquái nhìn bọn họ, sau đó hỏi Vương Thi Thiện, “Vương Ngũ, bọn hắn rốt cuộc đangnói cái gì. ”

“A, bọn hắn đang tranh quyềnưu tiên vào ngủ trong chuồng gà. ”

Vương Thi Thiện bình ổn đáp.

“Chuồng gà. ”

Nhiếp Bất Phàmbuồn bực nói, “Giường tốt như vậy không ngủ, đi ngủ chuồng gà làm chi. ”

“Bọn hắn đều là người yêugà. ”

Nhiếp Bất Phàm bừng tỉnh đạingộ, khen ngợi nói, “Thật không ngờ, nhìn bọn hắn một đám y phục chỉnh trang, xuất thân không tầm thường, cư nhiên lại có tấm lòng từ ái như vậy. ”

Những người còn lại nghe vậy, tất cả đều dùng ánh mắt oán hận trong lòng bắn về phía hắn.

Nhiếp Bất Phàm khí kháinói, “Các ngươi đừng tranh cãi, nếu đã thích chuồng gà như vậy, ta sẽ cho ngườikê thêm vài cái giường cho các ngươi, mọi người cùng nhau ngủ là được rồi. ”

“…” Mọi người mặt đầy hắc tuyến.

Vương Thi Thiện xoa xoa đầuhắn, tình ý sâu xa nói, “Chuồng gà không đủ cho nhiều người ngủ như vậy, chenvào không được. ”

“Như thế nào lại chen khôngđược. ”

Nhiếp Bất Phàm vỗ ngực nói, “Có ta ở đây, bảo đảm các ngươi mỗi người đềucó thể chen chân. ”

Vương Thi Thiện quay đầuđi, ho nhẹ một tiếng.

Những người khác lại là vẻmặt cổ quái, biểu tình kỳ dị.

Trương Quân Thực than thở, “Bất Phàm, ngươi vẫn là nên kiềm chế một chút đi. ”

“Kiềm chế một chút?Ta cólàm gì không đúng sao. ”

Nhiếp Bất Phàm vẻ mặt vô cùng khó hiểu.

“Cái duy nhất không đúngchúng là, bọn họ muốn ngủ cùng với ngươi trong chuồng gà. ”

Thiên nữ rốt cuộc nhịnkhông được lên tiếng nhắc nhở.

“Cùng ta. ”

Nhiếp Bất Phàm tựchỉ vào mình, “Vì sao. ”

“Ngươi ngủ rồi sẽ biết. ”

LýHoài nở một nụ cười gượng gạo đáp.

Nhiếp Bất Phàm xoắn xuýtcau mày, sau đó nói với Vương Thi Thiện, “Vương Ngũ, những bằng hữu này củangươi có phải có chút quái dị hay không. ”

Vương Thi Thiện lên tiếng, “Ân, có lẽ. ”

“Ta sẽ không ngủ với bọn họ. ”

Nhiếp Bất Phàm một chân vắt lên trên đùi Vương Thi Thiện, hừ hừ nói, “Ta rấtchung tình, chỉ ngủ với ngươi. ”

Nghe vậy, tất cả mọi ngườiđồng loạt dùng một loại nhãn thần đờ đẫn thẫn thờ nhìn về phía hắn.

Chung tình?Lừa quỷ sao?Vương Thi Thiện khóe miệnglộ ra ý cười, gắp một miếng đậu hũ đưa tới miệng người kia.

Nhiếp Bất Phàm híp mắt ăn đếnlà ngon.

Nhưng là ánh mắt những ngườikhác đều toát ra lục quang vô cùng đáng sợ.

“Bộp” một tiếng, Lý Dực vỗbàn đứng lên, tức tối rời đi.

Vệ Địch cũng buông đũa, phấttay áo biến mất.

Tư Thần Vũ ngoài cười trongkhông cười mà “ha ha” vài tiếng, toàn thân bất động như núi.

Mấy người Trương Quân Thực, Phiền Lạc và Lý Hoài đều là một bụng suy tư.

Đêm nay, hươu chết về tayai, cũng chưa biết được!Cả một buổi chiều, Kê Oathôn khắp nơi đều là ba đào sóng lớn chiến ý dạt dào.

Mấy người Tư Thần Vũ và LýHoài đi kiểm kê kho báu, liệt kê ra một bản danh sách đưa về hoàng cung. Tư ThầnVũ đại diện cho hoàng thất, Minh đế đương nhiên cũng có phần, cho nên trước hếtphải đưa danh sách cho hắn xem qua một lượt, rồi mới tiến hàng phân phối.

Mà Minh đế lúc này vẫn chưabiết ‘Vi Tiểu Bảo’ chính là Kê Oa thôn thôn trưởng – Nhiếp Bất Phàm. Mọi ngườitất nhiên sẽ không có lòng khai báo, tránh cho rước thêm về một đối thủ cường đạivô pháp đương đầu.

Đợi đến khi ăn xong bữa tối, đám người Tư Thần Vũ áo mũ chỉnh tề, dâng cao tinh thần chiến đấu mà lao thẳngtới phòng Nhiếp Bát Phàm, nhưng kết quả là – người nào đó hoàn toàn không thấyđâu nữa.

Tìm kiếm hồi lâu, bọn họ mớiý thức được rằng, Vương Thị Thiện bề ngoài ung dung độ lượng kia thế nhưng đãlén trộm người mang đi rồi.

“Tìm!” Vệ Địch vung mạnhtay áo, nghiến răng nói, “Ai tìm được trước thì là của người đó!”Trong khi mọi người ở đây bạophát thì cũng là lúc Vương Thi Thiện đã mang theo Nhiếp Bất Phàm tới sơn độngmà bọn họ đã từng ước hẹn kia rồi.

“Tại sao lại đến đây. ”

NhiếpBất Phàm nhìn khắp xung quanh, ngạc nhiên phát hiện sơn động này đã thay hình đổidạng, chẳng những có thêm bàn ghế chăn đệm mà còn được chu đáo trang hoàng mộtphen.

“Muốn cùng ngươi ngắmtrăng. ”

Vương Thi Thiện kéo người ôm vào trong ngực, cùng nhau ngồi xuống tấmthảm ở cửa động.

“Trời đông giá rét, ngắmtrăng cái gì. ”

Nhiếp Bất Phàm bĩu môi, tựa đầu vào ngực đối phương, ngắm nghíachuỗi Phật châu trên tay hắn.

“Sẽ không để ngươi lạnh. ”

Vương Thi Thiện ôm lấy Nhiếp Bất Phàm, cằm khẽ cọ trên đỉnh đầu hắn, ngữ khí đặcbiệt ôn hòa.

“Phải không. ”

Nhiếp BấtPhàm cả người bị vây bọc trong tấm áo choàng lông màu trắng, chỉ thò ra một cáiđầu, nhìn giống hệt như một quả cầu tuyết.

“Ngắm trăng không có ýnghĩa, chúng ta kể chuyện xưa đi. ”

Nhiếp Bất Phàm hưng trí bừng bừng đề nghị.

“Ngươi chính là câu chuyệnhay nhất rồi. ”

Vương Thi Thiện cúi đầu dùng đôi môi nhẹ nhàng ve vuốt cần cổ ngườinọ, nhẹ giọng nói, “Để ta kể cho…”“Ha ha, ngứa. ”

Nhiếp BấtPhàm đẩy mặt người kia ra, rụt rụt cái cổ, hỏi, “Ta là một câu chuyện như thếnào. ”

Vương Thi Thiện cười, nóira hai chữ, “Sách cấm. ”

Đặc sắc vô cùng, không thểkhông đọc.

Nhiếp Bất Phàm quay đầu lại, quỷ dị nhìn Vương Thi Thiện, nói, “Người thích xem sách cấm cũng không phải làchính nhân quân tử. ”

Vương Thi Thiện ậm ừ, hônlên môi hắn, dùng hành động thực tế chứng minh cho hắn thấy, bản thân mình quảthực không phải là chính nhân quân tử.

“Đừng… Không phải bảo kểchuyện sao. ”

Nhiếp Bất Phàm bị vây hãm trong áo choàng, không thể cử động.

“Hiện tại bắt đầu kể. ”

Vương Thi Thiện đè hắn xuống, hai tay thăm dò tiến vào bên trong áo choàng.

“Đừng, lạnh lắm. ”

Da thịttrần trụi phơi bày trong gió đêm.

“Không sao, không cởi áo. ”

Chỉ cởi cái quần.

“… Ân, a. ”

Khi nào thì tayhắn chui vào?Một ngón, hai ngón… ba ngón rồi!Toàn bộ tâm trí của Nhiếp BấtPhàm đều bị xúc cảm hơi hạ thân của chính mình hấp dẫn, ngọn lửa hừng hực từ phíadưới dần dần tăng tiến mà lan tỏa toàn thân.

Xung quanh một mảnhu tĩnh, bên tai chỉ có tiếng gió rét lạnh thổi vù vù.

Nhưng là hai người cuồngnhiệt dây dưa.

Bất chợt lỗ tai Vương ThiThiện giật giật, tựa hồ như nghe được động tĩnh gì.

Thế nhưng hắn không hề dừngđộng tác, hơi nâng cặp chân đang nghoe nguẩy của đối phương, tiến quân thần tốc.

“Ân…” Nhiếp Bát Phàm đau đớnkêu lên một tiếng, chỉ cảm thấy một vật cứng rắn nóng bỏng bất ngờ thay thế mấyngón tay, thoáng chốc lấp đầy thân thể hắn.

Theo từng đợt đẩy đưa mãnhliệt, hai người từng chút từng chút hòa hợp vào nhau, những thanh âm ái muộicũng theo gió lan tỏa không ngừng.

“Bất Phàm, ngươi nếu như chỉ thuộcvề một mình ta thì tốt rồi. ”

Vương Thi Thiện cổ họng khàn khàn, thanh âm khe khẽnỉ non, lực đạo ngược lại tăng thêm vài phần, hoạt động mạnh mẽ mà kịch liệt.

“A… Nhẹ chút…”“Chặt như thế này còn muốncho bọn họ đồng loạt chen chân. ”

Vương Thi Thiện cắn cắn lỗ tai người nọ, “Cẩnthận bị cắn đến xương cốt cũng không còn. ”

“Cái gì… A…” Nhiếp Bất Phàmthanh âm đứt đoạn, nói không thành lời.

Người tới cũng thật lànhanh!Vương Thi Thiện biểu tình trầm xuống, dùng sức tiến quân, thúc đến mức NhiếpBất Phàm phải kêu to thành tiếng.

Sau vài cái mãnh liệt côngkích, Vương Thi Thiện ngửa đầu thở ra một hơi, hô hấp nặng nề.

Nhiếp Bất Phàm chỉ cảm thấytrong cơ thể có một luồng nhiệt lưu phun chảy, nội bích không ngừng co rút, khoái cảm tựa như sóng lớn cuồn cuộn dâng trào.

“Vương huynh, ăn một mìnhhình như có hơi kém phúc hậu. ”

Một thanh âm lạnh lùng xa thẳm truyền đến.

Vương Thi Thiện rút hạthân, sau đó chỉnh trang lại y phục cho Nhiếp Bất Phàm, khoác lên một tấmáo choàng, rồi quay đầu đối diện với người vừa tới.

“Lý huynh, tới thật lànhanh. ”

Lý Dực hừ lạnh một tiếng, nhìn nửa cái đầu của Nhiếp Bất Phàm thập thò sau lưng Vương Thi Thiện, đáy mắtngập đầy lửa giận. Cái bộ dáng đỏ mặt thẹn thùng dụ nhân kia của hắn thực sựquá chọc người rồi!“Hiện tại có thể giao ngườicho ta rồi đi. ”

Lý Dực dùng một ngữ khí chắc nịch không cho phép chối từ nói.

Vương Thi Thiện không đáp, chỉ quay đầu nhìn về phía Nhiếp Bất Phàm, hỏi, “Ngươi thích hắn không. ”

Nhiếp Bất Phàm nghiêngnghiêng đầu, không hiểu đầu đuôi mà đáp, “Hắn thoạt nhìn giống như một sát thủ, bất quá cũng không ghét. ”

Lý Dực vẻ mặt hòa hoãn lại, còn nhớ lần đầu tiên gặp mặt, người này cũng đã tưởng rằng hắn là sát thủ.

“Vậy ngươi có nguyện ý cùnghắn giao hoan không. ”

Vương Thi Thiện lại hỏi.

Không đợi Nhiếp Bất Phàm trảlời, Lý Dực đã lên tiếng quát, “Ngươi đã biết hắn cái gì cũng không nhớ, hỏinhư thế hắn sao có thể đáp ứng. ”

Vương Thi Thiện chỉ nhìnNhiếp Bất Phàm.

Nhiếp Bất Phàm vẻ mặt hoangmang, gãi đầu, chần chừ hỏi, “Ta vì sao phải giao hoan với hắn. ”

“Chuyện này chỉ có làm mớibiết. ”

Vương Thi Thiện lãnh đạm trả lời.

Nhiếp Bất Phàm ngẫm nghĩ mộthồi, lại nhìn ánh mắt tựa như ẩn chứa thiên ngôn vạn ngữ của Lý Dực kia, tronglòng khẽ động.

“Chẳng lẽ trước kia ta biếtngươi. ”

Nhiếp Bất Phàm sờ cằm phỏng đoán, “Ta có phải đã quên mất chuyện trọng yếugì rồi không. ”

“Đúng vậy!” Lý Dực nhấn mạnhnói, “Mặc dù ngươi hiện tại quên mất, nhưng ta tuyệt không cho phép ngươi dùngcách này để bội nghĩa bạc tình. ”

“Bội nghĩa bạc tình. ”

NhiếpBất Phàm không thể tin được nói, “Ta và ngươi có gian tình. ”

“Đúng. ”

Lý Dực dùng khẩukhí nặng trịch nói, “Cho nên, ngươi phải có trách nhiệm với ta. ”

Nhiếp Bất Phàm nhìn về phíaVương Thi Thiện, dè chừng hỏi, “Vương Ngũ, chẳng lẽ ta hồng hạnh vượt tường. ”

Vương Thi Thiện gật đầu.

Nhiếp Bất Phàm kinh hãinói, “Không phải đâu!Ta cho dù muốn vượt tường cũng nên tìm một mĩ nhân tuyệtthế mềm mại ôn nhu a!Như thế nào lại tìm một khối băng mà trèo tới. ”

Lý Dực đen mặt.

Vương Thi Thiện đạm nhạtnói, “Không có gì kỳ lạ, khẩu vị của ngươi vẫn luôn không giống người thường. ”

“Vậy sao. ”

Nhiếp Bất Phàmthản nhiên nói, “Ngươi chính là minh họa tốt nhất cho khẩu vị của ta. ”

“…”“Được rồi, tiếp theogiao hắn cho ta. ”

Lý Dực nhảy tới trước mặt hai người, một tay kéo lấy Nhiếp BấtPhàm vào trong ngực.

“A, không!” Nhiếp Bất Phàmgắt gao nắm lấy áo choàng của Vương Thu Thiện, kêu lên, “Vương Ngũ, cứu ta!”Vương Thi Thiện thở dài mộthơi, u buồn nói, “Bất Phàm, ta không cứu được ngươi. ”

“Cái gì?Ngươi cứ trơ mắtnhìn ta bị một nam nhân khác bắt đi. ”

Nhiếp Bất Phàm dùng ánh mắt nhìn phụ tìnhlang mà liều chết trừng Vương Thi Thiện.

Vương Thi Thiện lấy ra mộtchuỗi Phật châu, nhẹ nhàng nói, “Ta sẽ cầu phúc cho ngươi. ”

“Không—–” Nhiếp Bất Phàmphát ra một tiếng thét thê lương thảm thiết.

Sau đó chỉ nghe ‘Xoẹt’ mộttiếng, áo choàng bị kéo rách thành hai mảnh.

Nhiếp Bất Phàm rốt cuộckhông thể chống chọi lại lực kéo mãnh liệt, bị Lý Dực mạnh mẽ khiêng đi.

Vương Thi Thiện nhìn haingười bọn họ biết mất trong bóng đêm, hai tay chắp trước ngực, bi thương mà niệmmột tiếng “A di đà Phật. ”

Mi: Nhiều lúc nghĩ, nếu anh Ngũ tham lam một chút, mang Phàm Phàm cao chạy xa bay thì tốt rồi * cắn khăn * Nhưng là, ngẫm lại, cũng quá bất công với Lý huynh và Trương huynh TT^TT ~~~


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.