Cầm Hóa Nhiếp Bất Phàm

Chương 103: Nói chuyện trong phòng



Edit: Mimi
Beta: Lam Yên

*****

Một lượng lớn nhân khẩu đirồi, Kê Oa thôn nhất thời có phần trống trải, Nhiếp Bất Phàm hiếm thấy mà có cảmgiác mất mát, buồn rầu. Nhiều ngày liền, hắn mỗi bữa chỉ ăn không quá ba bátcơm, tăng thêm không được mấy cân thịt.

Mãi cho đến khi mặt đất phủđầy băng tuyết, tâm tình mới từ từ tốt lên, hắn lại bắt đầu ngày ngày đi trêuchọc đám gà.

Nhưng là rất nhanh sau đó, hắnliền phát hiện ra một vấn đề nghiêm trọng, gà chiến trong thôn thiếu đi khôngít!Đây là tình huống trước nay chưa từng phát sinh. Căn cứ vào lời nguyền kỳ lạở nơi này, bất cứ động vật xui xẻo nào đi ngang qua đều sẽ bị biến thành gà, do đó số lượng gà chỉ có thể tăng, không thể giảm.

Tốc độ tăng trưởng của quânsố gà thịt rất bình thường, duy chỉ có gà chiến là bị thiếu hụt. Thiếu một, haicon là chuyện bình thường, nhưng đằng này thiếu tới mấy chục con thì chắc chắncó vấn đề quỷ dị.

“Trương Tam, ngươi có biếtgà của ta đi đâu không. ”

Nhiếp Bất Phàm cấp tốc chạy đi tìm Trương Quân Thực.

“A, chúng nó đi đâu. ”

Trương Quân Thực có chút mờ mịt.

“Ngươi cũng không biết. ”

Nhiếp Bất Phàm buồn bã nói, “Ta phát hiện gà bị mất không ít, ngươi nói xem liệucó phải chúng nó bị người lừa đem bán đi không. ”

“Không đâu. ”

Trương Quân Thựcan ủi, “Chúng nó thông minh như thế, sao có thể bị người lừa bán được. ”

Ai màcó bản lĩnh lừa được chúng nó a?“Phải không. ”

Nhiếp BấtPhàm gãi đầu đi về phòng mình, liếc mắt một cái liền thấy Anh Hùng đang co rúmlại ngồi cạnh cái bếp lò, hai mắt lim dim.

Nhiếp Bất Phàm nhẹ nhàng điqua, một phen nắm lấy mào của Anh Hùng, dùng sức lắc lắc.

“Nha!Mưu, mưu, mưu sát. ”

Anh Hùng thê lương mà phát ra mấy tiếng run run.

“Anh Hùng, hỏi ngươi mộtchuyện. ”

Nhiếp Bất Phàm buông tay, tiến đến bên cạnh nó.

Anh Hùng liếc mắt nhìn hắnmột cái, xoay người không thèm đếm xỉa.

Nhiếp Bất Phàm kéo nó trở lại, tiếp túc nói, “Ta hỏi ngươi, bọn Kim Tử đâu?Đi đâu rồi. ”

“Không biết. ”

Anh Hùng lạiquay người đi chỗ khác.

Nhiếp Bất Phàm lại kéo mỏnó trở về, dùng tay giữ chặt, “Nói dối không phải là trẻ ngoan. ”

“Xí. ”

Anh Hùng khinh bỉ màphì một tiếng.

“Ngươi thực là càng ngàycàng kiêu căng càn quấy. ”

Nhiếp Bất Phàm nắm chặt mỏ nó, hung hăng nói, “Cẩn thậnta luộc ngươi. ”

Anh Hùng giơ móng vuốt gạttay hắn ra, căm giận nói, “Hừ, ngươi không giữ chữ tín, Anh Hùng không thèm để ý đếnngươi. ”

“A?Nói xem, ta không giữchữ tín như thế nào. ”

“Ngươi đã đáp ứng ta, tìmcho ta một đám mỹ nhân. ”

Anh Hùng lanh lảnh nói, “Hiện tại mỹ nhân đâu. ”

Nhiếp Bất Phàm thần tìnhnghi hoặc, “Ta khi nào đáp ứng. ”

“Khi ngươi bị trói, ta cứungươi, lợi ích trao đổi. ”

Nhiếp Bất Phàm càng thêmnghi ngờ, hắn từng bị trói khi nào?“Hừ, thất hứa rất đáng xấuhổ!” Anh Hùng tránh khỏi ma trảo của hắn, vỗ cánh, đạp một cước xuống mặt đấtbay ra khỏi phòng.

Nhiếp Bất Phàm rơi vào mộtmảnh trầm tư, chính mình không phải đã quên mất thứ gì quan trọng rồi chứ?Đầu óc giống như là bị đục ra mấy cái cửa sổ, gió lùa xuyên từ bên nọsang bên kia.

Vương Ngũ và Trương Tam lúcnào cũng ở bên chăm sóc hắn, nhưng nếu hắn hỏi nhiều thì liền bị ném thẳng lên giườngmà bóp bóp xoa xoa.

Sờ sờ cằm, Nhiếp Bất Phàmtrên mặt lộ ra biểu tình kỳ dị.

—Ban đêm, trong phòng TrươngQuân Thực truyền đến từng hồi rên rỉ vui sướng, hai người ở trên giường triềnmiên lăn qua lộn lại. Nhiếp Bất Phàm nhẹ giọng hỏi, “Trương Tam, dễ chịu không. ”

“Ân… Bất Phàm, nhanh mộtchút. ”

Thanh âm của Trương Quân Thực trầmthấp khàn khàn, ánh mắt ngược lại nóng như lửa đốt.

“Đừng nóng vội. ”

Nhiếp BấtPhàm hơi nâng thắt lưng, tách thân thể ra một chút, nói, “Trương Tam, đêm hômtrước Vương Ngũ nói với ta vài chuyện. ”

“A?Nói cái gì. ”

TrươngQuân Thực đỡ lấy thắt lưng của Nhiếp Bất Phàm, định dùng lực trở mình đè hắn xuống.

Nhiếp Bất Phàm thế nhưng lạidùng chân chống xuống mặt giường ở hai bên lườn đối phương, cứ thế duy trì trạngthái thân thể lưng chừng, không nuốt vào cũng không rút ra, chính là không hềnhúc nhích.

“Bất Phàm. ”

Trương Quân Thựcđáy mắt dâng đầy dục niệm nhìn hắn.

“Từ từ, trước nói về chuyệnVương Ngũ đã kể. ”

Trương Quân Thực than thở, “Ngươicó cần phải ở trên giường của ta nhắc đến một nam nhân khác hay không. ”

“Không chỉ Vương Ngũ, tacòn muốn nói đến mấy nam nhân. ”

Nhiếp Bất Phàm chống hai tay bên người TrươngQuân Thực, cúi thấp xuống nhìn hắn, tóc dài buông rủ chạm vào lồng ngực đốiphương, đầu mày cuối mắt chứa chan tình ý, có thể nói là xinh đẹp cực kỳ.

Trương Quân Thực khựng lạimột chút, do dự nói, “Ngươi nói cái gì?Mấy nam nhân. ”

“Đúng vậy, ngươi, VươngNgũ, Lý Tứ, Thấp huynh, Xấu Xa, minh chủ…”“Khoan, ngươi nhớ ra rồi. ”

Trương Quân Thực buột miệng.

Nhiếp Bất Phàm nheo mắt, bíhiểm nói, “A, nguyên lai chuyện Vương Ngũ nói là sự thật, bọn họ đều là nam nhân củata. ”

“Vương Ngũ nói cho ngươi biếtcả rồi. ”

Trương Quân Thực nhíu mày, đang định tỉ mỉ cân nhắc thì Nhiếp BấtPhàm bất ngờ ngồi mạnh xuống, gắt gao bao lọc lấy dục vọng của đối phương vàobên trong thân thể mình.

“Ân…” Trương Quân Thực thoảimái hừ một tiếng, suy nghĩ trong đầu cũng bị gián đoạn tại đây.

“Hắn nói không ít. ”

Nhiếp BấtPhàm vừa đong đưa vòng eo, vừa thở hổn hển nói, “Chính là không biết có bỏ sótcái gì hay không. ”

“Ngươi cho rằng có cái gì đểbỏ sót. ”

Trương Quân Thực hai mắt khép hờ, phối hợp đẩy đưa theo động tác củangười kia.

“Ta quên rất nhiều thứ. ”

Nhiếp Bất Phàm đột nhiên dừng lại, thấp giọng nói, “Nhưng thân thể lại có cảm giáchồi tưởng. ”

“Thân thể có cảm giác hồi tưởng. ”

Trương Quân Thực lặng lẽ quan sát hắn, “Là cái dạng hồi tưởng gì. ”

Mãnh liệt xoay người mộtcái, Trương Quân Thực áp đảo người nọ ở dưới thân, mạnh mẽ tiến vào.

“Đừng…”“Loại hồi tưởng này. ”

Hắnnâng chân người nọ, liên tục mạnh mẽ thúc sâu vào.

“… A… Sâu quá… Chậm mộtchút…. ”

Nhiếp Bất Phàm cảm nhận được trong từng đợt tiến quân của người phíatrên tựa hồ mang theo vài phần tức giận.

“Không, còn chưa đủ!” Kháchẳn với vẻ tao nhã lúc thường ngày, Trương Quân Thực bây giờ trở nên đặc biệtphóng túng.

“Ô…” Đây là ăn phải thuốc nổsao?Hắn bất quá chỉ thuận miệng nói vài cái tên, còn chưa có nói vào trọng điểmđâu!Nhưng có thể khẳng định một chút, mấy người rời đi trước đó cùng hắn hẳn là có quanhệ không tầm thường, xem ra hắn đã đánh mất không ít ký ức.

Rối rắm a, hắn rốt cuộc lànhư thế nào lại mất trí nhớ?Lại như thế nào mà trêu chọc vào một đống nam nhânkia?Chẳng lẽ mị lực của hắn thật sự đạt đến cảnh giới xuất thần nhập hóa rồi?Thấy Nhiếp Bất Phàm thất thần, Trương Quân Thực bất chợt cúi người hôn xuống một nụ hôn vô cùng cháy bỏng.

Trong phòng chỉ còn lại thanhâm da thịt va chạm vào nhau đầy ái muội, cùng với những tiếng thở ổn hển ồm ồmnhư dã thú, hai người đồng loạt đạt tới cao trào.

Sau một hồi kịch liệt đốichiến, Trương Quân Thực nhìn người đang ngủ say sưa trong ngực, vẻ mặt thoáng chúttrầm tư.

Người này trước đó rõ ràng đãcó chuẩn bị, cư nhiên lại chọn thời điểm hoan ái để dò hỏi khiến cho chính mìnhlộ ra sơ hở, thực sự là giảo hoạt.

Trương Quân Thực cười cười, trong lòng tuy có chút đố kỵ, nhưng đã sớm chấp nhận số phận. Người này vô luậnlà trước hay sau khi mất trí nhớ cũng nhất định không phải một người biết anphận thủ thường, có lẽ sau này tên kia lại tiếp tục trêu hoa ghẹo nguyệt màthôi. Việc hắn có thể làm, chính là tận lực hạn chế số lượng ong ong bướm bướm…Ai, nhân sinh còn có thể bi thảm hơn không?Trương Quân Thực bất bình, nhịn không được vươn tay ra bóp bóp khuôn mặt người nào đó, khẽ mắng, “Nhiếp BấtPhàm, nếu ngươi dám phụ ta, ta sẽ băm ngươi thành cám vứt cho gà ăn!”“A, phải cho gà ăn sao…”Nhiếp Bất Phàm vô thức lí nhí, “Trương Tam, đi cho gà ăn đi…”Trương Tam khinhbỉ xoay người.

Ngày hôm sau, Nhiếp BấtPhàm thần thanh khí sảng hăng hái vui vẻ chạy khắp thôn làng, kéo theo Thổ băngbắt đầu kiểm kê số lượng đàn gà, sau đó đưa ra một bản danh sách.

Gà mất tích ít nhất cũnghai mươi con, bao gồm mấy con thuộc hàng thượng cấp có sức chiến đấu mạnh mẽ nhưlà Kim Tử.

Vì thế, Nhiếp Bất Phàm ngượclại sinh ra chút yên tâm. Nếu đám gà mất tích thuộc loài ăn cỏ như thỏ nai hươuthì hắn còn phải lo lắng bọn nó sẽ bị người giết thịt, nhưng là với đám Kim Tửthì những kẻ bắt trộm kia chỉ có thể tự cầu phúc mà thôi.

Đêm kế tiếp, Nhiếp Bất Phàmngủ tại phòng của Vương Thi Thiện. Vương – Trương hai người hình như đã ngầmgiao hẹn, mỗi người một lần, không giới hạn ngày hay đêm… Cũng may Nhiếp BấtPhàm khả năng phục hồi cường đại, không sợ bị đâm rụng hoa cúc, huống chi TrươngTam và Vương Ngũ cũng định kỳ giúp hắn chăm sóc bảo trì.

“Không có gì muốn hỏi ta. ”

Vương Thi Thiện ghé vào lỗ tai hắn thấp giọng nói.

“Hỏi cái gì. ”

“Vấn đề mà trước đó ngươi hỏiQuân Thực. ”

Vương Thi Thiện chầm chậm liếm lên vành tai đối phương, thổi ra mộtluồng khí tức nóng bỏng.

Nhiếp Bất Phàm nghiêng đầu, vô tội nói, “Ta nào có hỏi hắn cái gì?Bất quá là vài lời tâm tình trợ hứng. ”

Vương Thi Thiện khóe miệngco rút. Lời tâm tình?Trong ngôn từ của ngươi có loại này sao?Lại còn trợ hứng, chỉ cần đừng nhả ra mấy lời sát phong cảnh đã là tốt lắm rồi!“Ngươi nói với Trương Tamta từng kể cho ngươi rất nhiều chuyện. ”

Vương Thi thiện không có động tĩnh gì, một câuđi thẳng vào trọng điểm.

“Ai. ”

Nhiếp Bất Phàm bất chợtbuồn rầu thở dài một hơi, “Ngươi không biết, ta mới nói tên của ngươi, hắn liềnthú hóa. ”

“A. ”

“Hắn bảo ta không cần trêngiường của hắn nhắc tên một nam nhân khác. ”

Nhiếp Bất Phàm bất đắc dĩ nói, “Kếtquả ta chẳng những nói, mà còn nói thật nhiều cái tên. ”

“Nói cái tên nào. ”

VươngThi Thiện ngữ khí ôn hòa hỏi.

“Biết người nào nói ngườiđó. ”

Nhiếp Bất Phàm hắc hắc cười.

“Tên giảo hoạt. ”

Vương ThiThiện cắn một cái lên ngực hắn, động thân tiến vào, bắt đầu làm việc.

“A… Ô…”“Lần sau muốn biết cái gì, trực tiếp hỏi ta đi. ”

“Những điều ta muốn biếtngươi đều sẽ nói. ”

“Có thể nói liền nói. ”

“… Hừ. ”

—“Mau mở cửa, kiểm tra thườngnhật!” Sáng sớm tinh mơ, thần y chạy tới đập cửa.

Vương Thi Thiện mở cửa đểlão bước vào.

Nhiếp Bất Phàm vẫn đang cuộntròn trong chăn nằm ở trên giường. “Thần y, ngươi kiểm tra lâu như vậy, rốt cuộccó kết quả gì không. ”

“Hắc hắc, đương nhiên làcó. ”

Thần y vuốt vuốt chòm râu, ra thẻ cao thâm cười nói, “Ta phát hiện ra mộtbí mật kinh người. ”

“Bí mật gì. ”

Thần y hất cằm, một bộ dạngđắc ý như thể ‘mau cầu xin ta đi’.

Nhiếp Bất Phàm khinh bỉ, nói, “Ngươi có thể phát hiện ra cái gì?Lại muốn nói về chuyện mổ đầu người tađi. ”

“Hắc, ngươi đừng xem thườngta. ”

Thần y bất mãn nói, “Ta đã thành công mổ đầu không ít hươu nai và lợn rừngrồi. ”

Nhiếp Bất Phàm một câu cũngkhông nói mà trừng mắt nhìn lão.

“Được, không mổ thì không mổ. ”

Thần y bị hắn nhìn đến phát hoảng, khoát tay nói, “Mạng tượng của ngươi đang dầndần ổn định, đặc biệt là sau khi đồng sàng cộng chẩm với mấy nam nhân củangươi. ”

Dừng lại một chút, lão nóithêm, “Nhưng có chút đáng lưu ý, hai người Vương công tử và Trương công tử cònchưa đủ để hoàn toàn cải thiện dấu hiệu mệnh yểu của ngươi. Ta đề nghị ngươitìm thêm mấy nam nhân nữa để hấp thu dương khí. ”

Hấp thu dương khí?Xem hắnlà yêu quái sao?Nhiếp Bất Phàm tiếp tục trừng lão.

Vương Thi Thiện im lặngkhông nói, trong lòng thầm niệm vãng sinh chú (*).

(*)Vãng sinh chú:trợ giúp chúng ta bạt trừ những nghiệp căn bổn, không chophiền não sinh khởi, hiện thế được nhiều an lạc hạnh phúc, tương lai nhất địnhđược vãng sinh về cõi Tây Phương Cực Lạc. “Bất quá, cái ta phát hiệnra không chỉ có cái này. ”

Thần y đột nhiên lộ ra vẻ mặt quỷ dị, thần thần bí bíhỏi, “Ngươi muốn biết không. ”

“Hỏi thừa, nói!”Thần y liếc mắt nhìn VươngThi Thiện một cái, sau đó ghé sát vào tai Nhiếp Bất Phàm thì thầm vài câu.

“Cái gì. ”

Nhiếp Bất Phàm trừnglớn con mắt, vẻ mặt không thể tin được.

Thần y gật đầu, trầm ngâmnói, “Tin ta đi, không sai đâu. ”

Nhiếp Bất Phàm cũng liếc mắtnhìn Vương Thi Thiện, “khụ” một tiếng, “Được rồi, ta biết rồi, ta sẽ chú ý. ”

Thần y đi rồi, Nhiếp BấtPhàm dè chừng hỏi, “Vương Ngũ, lời thần y vừa nói với ta ngươi có nghe thấy haykhông. ”

“Không có. ”

Vương Thi Thiệnnhàn nhạt đáp, thế nhưng đáy mắt lại lóe lên một mạt tinh quang.

“Vậy là tốt rồi. ”

Nhiếp BấtPhàm hắc hắc cười vài cái, âm thầm suy tính, xem ra về sau phải chú ý tiết chế lạirồi.

Mi: Lời thần y đã nói hôm nay sẽ giải thích cho nụ cười mãn nguyện của Vương Ngũca ca ở cuối truyện. Cầu ghi nhớ * ôm tim *


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.