Cầm Hóa Nhiếp Bất Phàm

Chương 104: Truyền triệu



Edit: Mimi
Beta: Lam Yên

*****

Đám người Tư Thần Vũ mangtheo bảo tàng trở về Yên Thuấn, lập tức khiến cho quần chúng nhân dân khắp mọinơi chú ý, bàn luận nhiệt tình. Minh đế sau khi xem qua những trân bảo thu thậpđược trong kho tàng liền triệu tập họa sư, lựa ra những bảo vật hiếm có vẽthành họa đồ, công trai triển lãm cho toàn quốc thưởng thức.

Căn cứ vào ước định lúc trước, bảo tàng được chia làm năm phần, mỗi người giữa chìa khóa đều có một phần, đólà Hoàng thất, Lý gia, Thẩm gia, Vương gia và truyền nhân của Đa Bảo Thánhnhân.

Đối với tứ đại gia tộc, mọingười đã sớm có nhận thức, cũng không ngạc nhiên lắm. Chân chính khiến cho ngườita sửng sốt chính là vị truyền nhân bất thình lình xuất hiện kia. Thân phận củahắn đối với những người ở tầng lớp quý tộc không phải là bí mật, thế nhưng giữaphố chợ lại hầu như không có lời đồn đại nào, cho nên mãi đến lúc Minh đế chiếucáo thiên hạ, mọi người mới giật mình, thì ra còn có một người như vậy.

Cùng được phân chia bảotàng với tứ đại gia tộc, việc này hiển hách đến nhường nào?Thân phận vị truyền nhân này từ đó liền theo bố cáo của Minh đế mà vang danh thiên hạ. Cũng vì thế, sự tương phản giữa địa vị thôn trưởng của một tiểu sơn thôn nơi núi cùng hẻm cụt với nguồn tài phú sắp được nhận, với vinh quang ngang hàng tứ đại gia tộc của vị tuyền nhân này bỗng chốc trở thành đề tài bàn tán sôi nổi của quần chúng nhân dân.

Nhưng là, cái chân chínhkhiến cho tên tuổi hắn vang xa không chỉ có thế.

“Vi Tiểu Bảo, Nhiếp BấtPhàm, truyền nhân của Đa Bảo Thánh nhân. ”

Minh đế ở trong cung nghiến răng giậndữ. Trước khi Phiền Lạc Quốc sưtrở về, hắn đã điều tra ra thân phận của Vi TiểuBảo, đích thị Kê Oa thôn thôn trưởng, truyền nhân của Đa Bảo Thánh nhân – NhiếpBất Phàm.

Người này chẳng những dùngtên giả khi quân phạm thượng, còn dám ăn cắp lệnh bài bỏ trốn, thật sự là khôngthể tha thứ được!Càng khiến cho hắn tức giậnchính là, Phiền Lạc lại dám ở trước mặt hắn thẳng thắn bộc lộ tâm tình, một bộ dạngsi tình bất chấp tất cả để được cùng người nào đó tương ái trọn đời, thực sựlàm cho hắn có trách phạt cũng không còn một chút cảm giác thành tựu nào.

“Hừ, ngươi muốn cùng hắntương ái cũng phải xem trẫm có ưng thuận hay không!” Minh đế hạ lệnh, “Tiềncông công, tức khắc phái người triệu hồi Kê Oa thôn thôn trưởng – Nhiếp BấtPhàm vào kinh diện thánh!Nội trong mười ngày, trẫm muốn gặp hắn!”Phiền Lạc nghe vậy, lộ ra mộtnụ cười tà mị yêu dã lạ thường.

Minh đế nhìn mà một hồi lạnhgáy, bất giác có dự cảm chẳng lành.

Tiền công công lĩnh mệnh, đưa thánh chỉ giao cho thái giám truyền triệu, bảo hắn lập tức lên đường.

Nhưng là, vị thái giám truyềntriệu này tuyệt không thể ngờ, một chuyến đi tưởng chừng thoải mái nhẹ nhàng cuốicùng lại biến thành một hồi bi kịch thảm thương. Hắn vừa ra khỏi thành đã bịngười của mấy gia tộc theo dõi. Những ngày sau đó, đủ loại ‘bất trắc’ cứ theonhau ập đến, gặp cướp, ngựa điên, lật thuyền, kiện tụng… Quả thực một đường thốngkhổ tột cùng.

Lộ trình vốn dĩ chỉ hai, bangày, rốt cuộc hắn phải đi mất hơn nửa tháng, vượt xa so với kỳ hạn Minh đế cấpcho.

Khi hắn sống sót đến đượcKê Oa thôn thì đã thân tàn ma dại, mặt mày tiều tụy xanh xao.

Run run rẩy rẩy nâng lênthánh chỉ, hắn dùng tất cả hơi sức còn sót lại mà tuyên cáo, “Kê, Kê Oa thôn, thôn trưởng Nhiếp, Nhiếp Bất Phàm tiếp chỉ, hoàng thượng có lệnh, lệnh ngươi tức, tức khắc vào kinh diện, diện thánh…”Lời vừa dứt, người liền ‘bịch’một tiếng bỏ mình.

Nhiếp Bất Phàm dùng chân đáđá khối ‘thi thể’ ở trên mặt đất.

Trương Quân Thực nói, “Chưachết, chỉ mệt mỏi quá độ mà ngất đi thôi. ”

“A. ”

Hắn mở thánh chỉ ranhìn nhìn một chút, quay đầu lại nói, “Hoàng thượng như thế nào lại triệu ta. ”

“Có lẽ là để phân chia bảotàng. ”

Vương Thi Thiện nhìn lướt qua nội dung trên thánh chỉ, ngôn từ mạnh mẽmà không thiếu vẻ tài hoa, bên trong còn hàm ẩn vài phần cảnh cáo nhắc nhở.

“Bảo tàng còn phải chínhmình đi lấy. ”

Nhiếp Bất Phàm vẻ mặt không vui. Hắn thích tiền, nhưng chỉ thíchnhững đồng tiền vươn tay ra là có thể nắm được thôi. Muốn hắn lặn lội đường xađi tới kinh thành để lấy, thà rằng không lấy cho xong. Hơn nữa, nhìn bộ dạngthê thảm của vị thái giám truyền chỉ này, cả đường tới đây không biết đã phảichịu bao nhiêu cực khổ?Nói không chừng đường đến kinh thành nguy hiểm trùngtrùng, khó khăn chồng chất, hắn không thèm hao công phí sức đâu.

Lại nói, gà của hắn đã sớmlấy được không ít thứ tốt từ trong cái động kia, giấu ở khắp các ngóc ngách xóxỉnh trong Kê Oa thôn, nếu như ngày nàođó bần cùng, hắn liền lấy mấy thứ đi bán, cũng đủ sống đến thoải mái dư dả rồi.

“Vương Ngũ, ngươi giúp taviết một phong thư cự tuyệt, nói rằng ta nguyện ý buông bỏ vàng bạc châu báukia, bảo hoàng thượng đem chúng hiệp trợ cho những người nghèo khổ neo đơn khắpMinh quốc đi!”Nhiếp Bất Phàm tiện tay ném thánh chỉ cho Vương Thi Thiện.

Vương Thi Thiện nhìn hắn mộtcái đầy thâm ý, nói, “Chữ của ta dễ bị nhận biết, không tiện, để Quân Thực viếtđi. ”

Trương Quân Thực cười cườigật đầu. Đơn giản mà lập tức vứt bỏ một khối tài sản lớn như thế, sự hào phóngcủa tên này quả thực người thường không thể sánh bằng.

Ngày hôm sau, khi thái giámtruyền chỉ tỉnh lại nghe được tin Nhiếp Bất Phàm không đáp ứng vào kinh, toànthân triệt để suy sụp, cầm lấy bức thư Vương Thi Thiện đưa tới, nước mắt giàn giụa.

Nhiếp Bất Phàm vỗ vai hắn, an ủi, “Đừng buồn, tin ta đi, nếu hoàng thượng nhận được phong thư này, chẳngnhững sẽ không tức giận, ngược lại còn khen thưởng cho ngươi. ”

(*)(*)Vì Phàm ca không biết Hoàng đế muốn gặp ảnh, cứ nghĩ Hoàng đế thấy ảnh không cầntiền, sẽ sung sướng ngập lòng đấy a~~“Thật vậy sao. ”

Thái giámtruyền chỉ nức nở nói.

“Đương nhiên, ngươi cứ yêntâm quay về đi!” Nhiếp Bất Phàm vẻ mặt thành thật.

Vương Thi Thiện và TrươngQuân Thực nhìn thấy vị thái giám kia dường như được trấn an không ít, trên mặtđều lộ ra một vẻ thương cảm vô cùng.

Lại nói tới Minh đế bênnày, từ lúc thái giám truyền chỉ lên đường, tâm tình của hắn ngày một biến đổi, cho dù khi giải quyết quốc sự vẫn uy nghiêm đúng mực, nhưng là vừa về tới hậucung liền nóng nẩy vô cùng. Thái giám truyền triệu đã đi nửa tháng trời, vậy mà mộtchút tin tức cũng không có, hại hắn hoàn toàn mất hết kiên nhẫn, thiếu chút nữađã phái cấm vệ quân đi bắt người.

Đúng lúc ấy, vị thái giám kiaquay lại, nhưng là không mang theo người hắn muốn trở về, chỉ có một phong thưngôn từ khéo léo, ngời ngợi phong phạm đại gia.

Minh đế gắt gao nhìn chằmchằm bức thư, ngón tay có chút run rẩy, sau đó bất ngờ vò nát thành một cục, hung hăng ném về phía thái giám, giận đến mức không thể kìm nén được, “Trẫm bảo ngươitriệu người tiến cung, ngươi dây dưa thời hạn đến hơn mười ngày, rồi cuối cùngmang về cho trẫm cái này. ”

Thái giám truyền chỉ sợ đếnmức rúm ró cả người, toàn thân không ngừng run rẩy.

“Ngươi nói, có phải ngươichán sống rồi không!”“Hoàng thượng tha mạng!Nôtài đã cố gắng hết sức rồi!” Thái giám thê lương gào khóc.

Minh đế khôi phục bìnhtĩnh, nhớ lại nội dung đã viết trong thư, hiển nhiên không thể do chính tay Nhiếpbất Phàm viết. Tính cách người nào đó ra sao, hắn chắc chắn rõ như ban ngày.

Nhưng điều khiến cho hắn không ngờ chính là, người kia thế nhưng không chút dodự mà vứt bỏ toàn bộ của cải.

“Trẫm cho ngươi một cơ hộilập công chuộc tội. ”

Minh đế nói với thái giám, “Ngươi đi truyền triệu một lầnnữa, lần này nhất định phải mang người về cho trẫm. ”

“Hoàng thượng tha mạng!”Thái giám quỳ rạp xuống đất dập đầu lia lịa, “Xin hoàng thượng khai ân, pháingười khác đi truyền chỉ!”“Hừ, vậy ngươi lập tức để đầungươi lại, không cần đi nữa. ”

“Hoàng thượng, nô tài quyếttâm hoàn thành nhiệm vụ!”“Tốt lắm, lần này trẫm sẽphái một đội nhân mã đi theo ngươi, hộ tống ngươi tới Kê Oa thôn, nếu cần, chophép ngươi trói người mang về. ”

“Dạ, nô tài lĩnh chỉ. ”

Sau khi thái giám lui ra, Minh đế sờ cằm, rơi vào trầm mặc. Hắn mơ hồ phát hiện, dường như có không ít người đang âmthầm bảo vệ cái tên to gan lớn mật kia.

‘Vương, Lý, Thẩm, Vệ’, Minhđế hạ bút viết xuống vài chữ, suy nghĩ thêm một lát, lại đặt bút viết xuống bachữ ‘Bặc Thiên Cung’.

“A. ”

Hắn cười lạnh một tiếng, lẩm bẩm nói, “Thật đúng là biết dụ người. Tiền bạc nói không cần thì không cần, được, trẫm sẽ thành toàn cho ngươi. ”

Ba ngày sau, Minh đế chiếucáo, truyền nhân của Đa Bảo Thánh nhân – Nhiếp Bất Phàm mang toàn bộ tiền bạc củacải hiến tặng cho quốc khố, để cứu tế hiệp trợ dân nghèo, tổng giá trị ước chừngmười vạn năm nghìn lượng bạc. ”

Tin tức này vừa ban bố, lậptức thiên hạ đại chấn.

Mười vạn năm nghìn lượng, mộtkhoản tiền to đến mức làm người ta líu cả lưỡi như thế, cư nhiên mắt cũng khôngchớp liền bỏ đi. Vị truyền nhân này đến tột cùng là một nhân vật khí phách đếnthế nào a?Không lâu sau đó, tin tức hắnnhiều lần cự tuyệt sự triệu kiến của Minh đế cũng không chân mà chạy tới khắp mọinẻo đường. Liên tiếp ba lần truyền triệu đều không thành công. Minh đế tức giận, lạikhông thể trắng trợn phái quân đi bắt người trước con mắt của bàn dân thiên hạ.

Nếu hắn thật sự làm thế, tuyệt đối sẽ thảm bại dưới ngòn bút của đám nghĩa sĩvăn nhân.

Cho nên vì để bắt Nhiếp BấtPhàm vào cung, hắn âm thầm phái cao thủ lén đi trộm người, thế nhưng toàn bộ đềutàn tạ trở về, không một ai ngoại lệ. Theo hồi báo, Kê Oa thôn nơi Nhiếp BấtPhàm ở, lực phòng hộ có thể sánh với hoàng cung đại nội, sức chiến đấu tươngđương với cả một đội quân…Minh đế tức giận khôngthôi, hắn chưa từng nghĩ tới, muốn bắt người kia trở về lại khó khăn đến như thế.

Hắn rốt cuộc hiểu được vì sao khi hắn cho truyền Nhiếp Bất Phàm vào kinh, PhiềnLạc lại lộ ra nụ cười quỷ dị như vậy, nguyên lai tên kia đã sớm biết kết quả rồi.

Minh đế cực kỳ phẫn nộ, không nơi phát tiết, chỉ có thể đem lửa giận trút hết lên người đám đại thần, khiến cho bọn họ khổ cực đến mức muốn chết đi sống lại.

Cũng trong cảnh nước sôi lửabỏng giống hoàng cung, Lý gia đang trải qua một hồi đại nạn. Lý gia trưởng tử— Lý Dực cư nhiên ngỗ nghịch đối chọi với phụ thân, nguyên nhân chính là Lýcông tử coi trọng một nam nhân, muốn vứt bỏ gia nghiệp cùng hắn chung thân gắnbó cả đời.

Lý phụ giận không kiềm được, phong tỏa nghiêm ngặt, đem người cấm túc. Bất quá Lý phụ hiển nhiên không thànhcông, một mặt là vì Lý Dực võ công cao cường, mặt khác lại có Lý Hoài âm thầmtương trợ.

Đêm trước vừa bị giam vàophòng, hôm sau lại bình an vô sự đi ra. Nhưng Lý Dực cũng không bỏ trốn, mà mỗingày thoát ra hắn lại chạy đến trước mặt phụ thân lải nhải.

Khi lão phụ ăn cơm, hắn diệnvô biểu tình nói, “Phụ thân, ta muốn cùng nam nhân kia chung sống nửa đời còn lại, cầu ưng thuận. ”

Khi lão phụ đọc sách, hắngiống như một khúc gỗ nói, “Phụ thân, ta muốn cùng nam nhân kia chung sống nửađời còn lại, cầu ưng thuận. ”

Khi lão phụ đi nhà xí, hắnđúng ở ngoài kiên định nói, “Phụ thân, ta muốn cùng nam nhân kia chung sống nửađời còn lại, cầu ưng thuận. ”

Khi lão phụ tắm rửa, hắnbưng chậu rửa mặt mắt không chớp nói, “Phụ thân, ta muốn cùng nam nhân kiachung sống nửa đời còn lại, cầu ưng thuận. ”

Khi lão phụ ngủ say, hắn lạinhư âm hồn bất tán đứng giữa bóng đêm nói, “Phụ thân, ta muốn cùng nam nhân kiachung sống nửa đời còn lại, cầu ưng thuận. ”

“A—-” Liên tiếp như thế, nửatháng sau, Lý phụ rốt cuộc sụp đổ!“Ngươi đi đi!Ta chấp thuận, ta chấp thuận!”Nhanh chóng nhẹ nhàng màcút đi cho lão tử!Lý Dực nở nụ cười, vẻ mặt vốndĩ lạnh lùng nghiêm nghị bỗng chốc trở nên nhu hòa, chân thành nói, “Phụ thân, đa tạ người đã tác thành. Công ơn dưỡng dục của người, nhi tử đành để kiếp saubáo đáp. ”

“Đừng báo, đừng báo. ”

Lý phụvô lực phất tay, thân tâm mệt mỏi nói, “Ta chỉ mong ngươi kiếp sau, kiếp sau nữađều tránh xa ta một chút, ta còn muốn sống thêm vài năm. ”

Lý Dực khom người thật sâuhành đại lễ, sau đó rời đi.

“Ai, Hoài nhi, Lý gia vềsau phải dựa vào ngươi. ”

Lý phụ vỗ vỗ bả vai Lý Hoài.

Lý Hoài nhìn theo bóng dángLý Dực bước đi, đáy mắt ngập tràn hâm mộ, nhưng là hắn nghiêm túc nói, “Phụthân, hài nhi nhất định không để cho người thất vọng. ”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.