Cầm Hóa Nhiếp Bất Phàm

Chương 105: Ở nơi thế ngoại



Edit: Mimi
Beta: Lam Yên

*****

“Trương Tam, ngươi có cảm thấy gần đây vùng phụcận Kê Oa thôn xuất hiện không ít những người kỳ lạ không. ”

Đó là vì Kê Oa thôn nổi tiếngrồi!Trương Quân Thực ‘cành cạnh’ mà gẩy bàn tính, không để ý đến hắn, chỉ thuậnmiệng “Ân” một tiếng.

Nhiếp Bất Phàm chống cằm, ánh mắt sáng ngời, lại nói, “Ngươi nói xem, ta có nên mở rộng nghiệp vụ không. ”

“Mở rộng nghiệp vụ gì. ”

“Nghỉ trọ, ăn uống, vuichơi, vân vân, biến thôn chúng ta thành một thôn nghĩ dưỡng thú vị thoải mái hữutình. ”

Nhiếp Bất Phàm vẻ mặt say mê, tựa hồ như đã nhìn thấy vô số đồng tiền tớitấp bay về phía hắn.

Một tòa sơn thôn toàn làphòng ốc sập xệ, bàn ghế giường tủ cũng đều là bẫy rập, khắp cả thôn xóm chỉ cógà và gà, có cái gì để mà thưởng thức?Trương Quân Thực tạm dừng độngtác, tình ý sâu xa nói với Nhiếp Bất Phàm, “Bất Phàm, tha cho những người tộinghiệp đó đi. ”

Nhiếp Bất Phàm tà tà liếc hắnmột cái, bất mãn nói, “Lời này của ngươi là có ý gì?Làm như ta sẽ hãm hại bọnhọ không bằng. ”

Chẳng lẽ không phải?Nhữngngười vào ở nếu không phải chết không toàn thây thì cũng bị ngươi ngon lànhbẻ cong. Nếu ném ngươi vào chiến trường, không chừng thiên hạ sẽ hoàn toàn thốngnhất!Trương Quân Thực biểu tìnhđoan đoan chính chính, lại nói, “Ngươi nghĩ xem, một khi Kê Oa thôn mở rộng ngoạithương, sẽ có rất nhiều nhân sĩ nhàm chán ùn ùn kéo tới, mà chăm sóc đời sốngthường nhật cho bọn họ cần không ít gia nô, ngươi nhất định phải ra ngoài mướnngười, mướn người rồi, lại phải trông coi, còn phải điều hòa quan hệ giữa bọnchúng và đám gà, nếu như có chuyện bất trắc, dẫn đến nhân – kê đại chiến, vậythì quá thảm thương rồi. Ngươi muốn thấy cảnh tượng như vậy hay sao. ”

“À. ”

Nhiếp Bất Phàm nằm gụcxuống bàn, trong lòng không ngừng đấu tranh tư tưởng.

Trương Quân Thực vỗ nhẹ đầuhắn, an ủi, “Nếu ngươi buồn chán thì bồi dưỡng đội gà chiến đi, gần đây sứcchiến đấu toàn thôn có phần thiếu hụt, việc kiếm tiền cứ giao cho ta. Ta đốingoại, ngươi đối nội, phối hợp chặt chẽ, còn lo nhân sinh không mùi vị, khôngtình thú, không có thử thách hay sao. ”

Nhiếp Bất Phàm cân nhắc hồilâu, cuối cùng vẫn là không tình nguyện mà gật đầu.

Trương Quân Thực âm thầm thởphào nhẹ nhõm. May mà kịp thời dập tắt cái kế hoạch này, nếu thực sự để hắnmang Kê Oa thôn đi cho thuê, hậu quả nhất định sẽ không sao lường được. Công đức củahắn dã đủ nhiều, không cần phải thêm dầu vào lửa nữa. Huống chi đây là nhà củabọn họ và Nhiếp Bất Phàm, sao có thể để cho đám đầu trâu mặt ngựa khác từng bướctiến vào?Hết bận bịu vội vàng rồi lạihoan hoan hỉ hỉ, bất tri bất giác đã tới cuối năm. Trước tết một ngày, Lý Dựctrở lại Kê Oa thôn. Vừa gặp, Nhiếp Bất Phàm đã nhào tới dành cho hắn một cái ôm thắmthiết, sau đó xòe tay, “Tân niên khoái hoạt, lì xì đâu. ”

Lý Dực thò tay vào trong ngực, lấy ra một tấm thẻ bài màu đồng cổ.

“Đây là. ”

“Phù bài thân phận (*) củata, về sau liền giao cho ngươi. ”

(*)Phù bài thân phận: tương tự như thẻ căn cước, giấy chứng minh thư. Nhiếp Bất Phàm nhất thời cảmthấy cả vũ trụ tan chảy thành bọt biển, hắn nở nụ cười tươi như hoa cúc, vỗ vỗ bảvai Lý Dực, nói, “Lý Tứ, ngươi yên tâm, từ nay về sau đi theo ta ăn ngon uốngđã, có giường cùng ngủ, có quần cùng mặc, tuyệt đối không bạc đãi ngươi. ”

“Ân. ”

Lý Dực thản nhiênnói, “Ngươi nếu bạc đãi ta, ta liền kéo theo ngươi vào quan tài cùng ngủ cả mộtđời. ”

“Năm mới, nói cái gì may mắnchút đi được không. ”

“Vậy đợi lát nữa giúp ta kỳlưng đi. ”

“…”Sơn thôn tĩnh mịch, tuyếtphủ đầy sân, tân niên từng bước nhẹ nhàng lướt tới.

Trương Quân Thực, Lý Dực, Vương Thi Thiện và Nhiếp Bất Phàm cùng làm vằn thắn, dán câu đối, đợi giao thừa, đốt pháo hoa, ngắm trăng, uống rượu, kể chuyện xưa, sau cùng… tất cả đồng sàngcộng chẩm…Nhiếp Bất Phàm chìm trong mộngđẹp, cười đến phi thường hạnh phúc, toàn thân tựa hồ tỏa ra khí sắc thỏa mãn ngậplòng.

Hai ngày sau, Kê Oa thôn lầnlượt nhận được lễ vật chúc mừng năm mới từ khắp nơi chuyển tới, của Vệ Địch, LýHoài, Tư Thần Vũ, Thái Bạch, và còn cả của hoàng đế.

Minh đến vô cùng âm hiểm, biết rõ Nhiếp Bất Phàm nuôi một thôn toàn gà, cho nên đặc biệt đưa tặng mườicon chồn, mười con cáo, mười con mèo rừng, mục đích là để ăn thịt hết gà củangười nào đó. Đáng tiếc, hắn đã tính sai!“Ta đang lo sức chiến đấu củaKê Oa thôn quá mỏng, không ngờ Hoàng thượng lại đưa chúng nó tới, thực sự là phảicảm tạ lão nhân gia hắn rồi!” Nhiếp Bất Phàm cười to ba tiếng, một bên mở cái lồngsắt, một bên nhiệt tình chào đón binh đoàn gà chiến mới tới, “Hoan nghênh, hoannghênh. ”

Đám thú hoang vèo vèo lao ra khỏi cái lồng, chạytrối chết như muốn trốn khỏi một cái gì đó, tiếp theo… liền biến thành gà.

Lúc này, Nhiếp Bất Phàm quay đầu nhìnlại liền bất ngờ kinh hỉ không thôi. Kim Tử vốn mất tích một thời gian dài đãquay trở lại, còn mang về một con tiểu hổ nhỏ nhắn nhanh nhẹn, lông vàng sọcđen, trên cổ còn có một vòng lông bạch sắc.

“Đây là… con của ngươi. ”

Nhiếp Bất Phàm nắm lấy cái gáy mềm mại của tiểu hổ tử, nhìn tứ chi không ngừngvung vẩy quờ quạng trên không trung của nó, hỏi.

Kim Tử bình thản đứng yên, thoáng liếc qua con hổ nhỏ một cái, sau đó tao nhã đi thẳng về hướng cái ổ lúctrước của mình.

Nhiếp Bất Phàm chấn kinh. Thật không ngờ, gà của hắn nuôi còn có thể làm cho lão hổ to bụng!Thế giới nàythật sự là con mẹ nó quá điên cuồng!Thế thì con Bạch hổ kia hiện nay có khỏekhông…Hơn mười ngày sau đó, nhữngcon gà khác cũng lần lượt hồi thôn, mang theo đủ loại thú con khác, lợn rừng, gấu xám, cú mèo, chuột đồng, khổng tước, hồ ly, vân vân…. Kê Oa thôn vì thế mànháy mắt trở nên náo nhiệt.

Những động vật này, cho dùlà loài ăn thịt, nhưng tất thảy đều không ăn gà, chúng nó và đám gà ở Kê Oathôn thế mà chung sống vô cùng hòa thuận.

Sau khi Nhiếp Bất Phàm vàchúng nó tiến hàng giao lưu tình cảm vài ngày, hắn liền chọn ra một con lợn rừng, một con rùa và một tiểu hầu tử, tất cả đưa cho Vương Thi Thiện, dặn dò, “Về sauchúng nó liền giao cho ngươi nuôi dưỡng. ”

Vương Thi Thiện nhìn lướtqua con lợn rừng đang miệt mài lăn lộn trong bùn đất, hỏi, “Vì sao lại giao chota. ”

“Chúng nó đều là đồ đệ củangươi a, Ngộ Không, Bát Giới, Sa Ngộ Tĩnh. ”

Nhiếp Bất Phàm điểm mặt chỉ tên từngcon.

“Vì sao ta phải thu nhận mộtcon khỉ, một con heo và một con rùa làm đồ đệ. ”

“Vương Ngũ, tin ta đi, chúng nó đều rất có tuệ căn, sau này sẽ bảo vệ ngươi. ”

Nhiếp Bất Phàm thành thựcnói, “Mỗi ngày bắt chúng nó niệm kinh một lần mới tốt. ”

“…” Có đôi khi Vương ThiThiệt thật không hiểu nổi đầu óc của người này rốt cuộc là có cấu tạo như thếnào!Sau đó, Nhiếp Bất Phàm lạitặng cho Trương Quân Thực một con mèo hoang ngốc không tả nổi, nhưng tên gọi đặcbiệt mỹ miều: “Chiêu Tài Miêu. ”

Kế tiếp, hắn đưa cho Lý Dựcmột con dơi, hai kẻ này bất luận là tính cách, tác phong hay trang phục đều phithường đồng bộ, so với hắn lại càn thích hợp làm đồng bọn giao tình khắng khíthơn.

Từ sau khi những động vật này về thôn, nhữngngười nhàn cư vi bất thiện thường xuyên lởn vởn quanh cùng phụ cận Kê Oa thôncũng tự nhiên biến mất, Kê Oa thôn trở thành một nơi thế ngoại mà người ngoàicuộc bất khả xâm phạm vào.

Trong thời kỳ xuân về hoa nởrực rỡ đất trời, Thái Bạch ôm theo bao lớn bao nhỏ đi tới Kê Oa thôn, dự tínhthường trú lâu dài. Hắn thuyết phục được phụ thân cho phép thiết lập quan hệthương buôn với Kê Oa thôn, mà mặt hàng chính là ‘Sủng kê’, mang ra tiêu thụ khắptrong ngoài nước. Bất quá, điều kiện giao dịch đó là người muốn mua gà phảiđích thân hạ cố đến Kê Oa thôn để ‘gà chọn’. Đúng thế, là gà chọn!Nếu như ngườitới mua không được con gà nào yêu thích, thì việc mua bán này liền không thể tiếnhành.

Kê Oa thôn lúc này đã khôngcòn là một sơn thôn đổ nát không tên không tuổi nữa. Từ khi Kim Tử đánh bại lãohổ ngay trước mắt bàn dân thiên hạ, danh tiếng gà của Minh quốc đã theo châncác sử giả ngoại bang lan truyền khắp nơi. Người đến Minh quốc hỏi mua gà hết tốpnày đến tốp kia triền miên không dứt. Bất quá bọn hắn đa phần chỉ mua được gà ởcác sơn trại bình thường, còn chúng gà ở Kê Oa thôn thực chất rất ít người có dịptiếp kiến.

Mà Thái Bạch, không lâusau đã mang theo cái tên ‘Kê thiếu’ mà danh chấn tứ phương. Cái này là do hắntranh của Nhiếp Bất Phàm, chứ thực chất công trạng của hắn trong việc bán gà chỉlà số không.

Phiền Lạc cũng vứt bỏ hết mọigánh nặng trên vai quay trở lại Kê Oa thôn. Hắn xây một lò rượu ngay tại vùngphụ cận nơi này, những lúc nhàn rỗi liền nấu nấu ủ ủ, sau khi ủ thành liềngiao cho Trương Quân Thực phụ trách tiêu thụ. Mấy vò rượu quý trước kia tìm thấyở bảo khố đều bị Nhiếp Bất Phàm tham ô chiếm đoạt, sau này đưa cho Phiền Lạcthưởng thức, không ngờ hắn lại thành công chế ra được vài loại. Cũng nhờ vào cớnày, hắn dụ dỗ thông gian với Nhiếp Bất Phàm nhiều lần.

Mà Nhiếp Bất Phàm cũng dầndần chấp nhận sự hiện hữu của hắn, một tay kéo hắn vào phạm vi gây họa củamình.

Chúng công bị Nhiếp BấtPhàm ‘vấy bẩn’ phần lớn đều chấp nhận sự tồn tại của những chủ công khác, ngoạitrừ Vệ Địch. Vệ Địch trong lòng vẫn luôn muốn độc chiếm người kia, tuy rằng rấtmuốn, nhưng vẫn nhỏ nhen không chịu chia sẻ.

Hắn nói, “Nếu không có đượctrọn vẹn, ta thà không cần. ”

Nhưng là, khi hắn vừa nhìnđến gương mặt tươi cười như hoa nở của Nhiếp Bất Phàm, nhưng lời này thoáng cáiđã bị ném lên tận chín tầng mây.

Sau khi vô cùng ngang ngượcđòi ‘hầu’ ngủ một đêm, hắn lại nói, “Nếu ngay cả một phần tâm ý của tên kia ta cũngkhông chiếm được, ta còn mặt mũi làm minh chủ võ lâm hay sao. ”

Đây là sự khác biệt giữa trướcvà sau khi yêu…Ngày xuân ấm áp qua đi, NhiếpBất Phàm bắt đầu biếng nhác, một ngày không ngủ sáu, bảy canh giờ liền khôngthoải mái, hơn nữa ăn uống cũng rất nhiều, tính tình ngày càng nóng nảy.

Chúng công lo lắng, thần yngược lại thản nhiên nói, “Hiện tượng bình thường thôi. ”

Hiện tượng bình thường?Bình thường như thế nào a?“Nói không chừng là mangthai. ”

Thần y huyền huyền bí bí nói.

Mang thai?Bất Phàm lạikhông phải nữ nhân. Hơn nữa, mấy tháng này, ngoại trừ béo lên một chút thì bụnghắn cũng không lớn. Đây là đang khảo nghiệm kiến thức thông thường của bọn họ hay sao?Lời thần y nói hầu nhưkhông ai tin tưởng.

Thế nhưng, mấy tháng sau, vào một sáng tinh mơ nào đó, Nhiếp Bất Phàm đột nhiên lặng lẽ lén lút mang theomột cái bọc đi ra sau núi.

Sau khi xác định bốn bề vắnglặng, hắn mới mở cái bọc ra. Bên trong, một quả trứng trắng bóc to bằng bátcanh dần dần lộ ra, bề mặt ấm áp, sờ lên còn có thể cảm nhận được rung độngkhông ngừng.

Lát sau, vỏ trứng nứt toác, một cẳng chân mập mạp trắng nõn đạp lên khe nứt thò ra bên ngoài.

“Đây là…” Nhiếp Bất Phàm mởto hai mắt nhìn tiểu hài tử đang từng chút từng chút phá vỏ chui ra, lẩm bẩmnói, “Ta nói, cúc hoa của ta như thế nào co giật một hồi, không ngờ thế mà lạisinh ra một quả trứng!”Hắn ôm lấy hài tử bé nhỏ, hai tay khẽ khàng nâng lên nhìn ngắm, lại nghe thấy hơi thở tràn trề sinh khí tựanhư quỷ hú sói tru của đứa trẻ (-_- so sánh thật quá đáng), trong lòng hắn sinhra một cảm giác thật khó diễn tả bằng lời.

Đàn gà chung quanh đồng loạtngửa đầu lên trời gáy dài một tiếng, tựa hồ đang chào mừng một tiểu sinh mệnh vừa mới chào đời.

Nhiếp Bất Phàm dùng vải mềmcẩn cẩn thận thận bọc lấy đứa trẻ. Bất chợt hắn nghĩ tới một vấn đề, ‘phụ thâncủa đứa nhỏ này là ai…’Hắn ôm tiểu hài tử trở về, cả đám người tức khắc vây tới xem.

Hắn mặt không đổi sắc nói, “Tiểunam hài này mới nhặt được trong rừng cây, ta quyết định thu dưỡng, các ngươi ainguyện ý làm phụ thân của nó. ”

Vương Thi Thiện đi tới, nhìn tiểu hài tử một chút, thản nhiên nói, “Giao cho ta đi. ”

Nhiếp Bất Phàm vô cùng kinhngạc, không ngờ Vương Thi Thiện từ trước đến nay một mực không màng thế sự, vậymà lại đứng ra gánh vác việc này.

Vương Thi Thiện ôm lấy đứatrẻ, khóe miệng lộ ra một nét cười. Có thể ngay cả Nhiếp Bất Phàm cũng khôngxác định được, nhưng bản thân hắn thì lại vô cùng chắc chắn, nhi tử đầu tiên củaNhiếp Bất Phàm, tuyệt đối là con của hắn!Những người còn lại đối vớiviệc tên kia nhặt về một đứa trẻ đều không chút hoài nghi. Dù sao nam nhân sinhtử, loại chuyện này chưa từng nghe nói, thực sự là vượt khỏi tầm hiểu biết củabọn họ rồi.

Mãi cho đến khi Nhiếp BấtPhàm lần nữa đẻ trứng, bímật này mới đượccông bố ra ngoài.

Khi đó, toàn thôn lại khơi mào một hồiđại chiến GIành con kịch liệt…— CHÍNH VĂN HOÀN–Mi: Chính văn hoàn rồi. Chỉ còn mấy cái Phiên ngoại nữa thôi * tung bông *


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.