Cầm Hóa Nhiếp Bất Phàm

Chương 2: Gặp gỡ ban đầu, quỷ dị



Sáng sớm, Trương Quân Thực vừa tỉnh giấc đã gọi hai tiểu nhị, thuận tiện dắt thêm một con lừa đi tới “Kê Oa thôn” xem xét tình hình gà.

Chi nhánh Trương gia tại thành Khê Sơn mở cũng đã bốn năm năm, nhưng không hề biết phía bên kia ngọn núi còn có một thôn làng. Trương Quân Thực lấy làm khó hiểu, chẳng lẽ người trong thôn bọn họ cũng không hề vào thành sao?Đường núi… Ân, cơ bản không thể tính là đường, thoạt nhìn có vẻ không có bao nhiêu người đi qua, triền núi cũng dốc thẳng đứng vô cùng, con lừa tiểu nhị dắt theo thiếu chút nữa đi không được. Nếu không phải Nhiếp Bất Phàm chắc chắn chỉ con đường này thì Trương Quân Thực cũng không thể tin nơi đây có hơi người.

Trương Quân Thực vừa nghĩ thầm trong lòng, vừa một mạch vượt núi. Nghe nói đi phải đi mất nửa canh giờ (một tiếng), thế nhưng đám người Trương Quân Thực mới đi mất thời gian nửa nén nhang (ước chừng khoảng ba bốn mươi phút) đã nhìn thấy khói bếp. Nếu phía trước chính là Kê Oa thôn, vậy thì Trương Quân Thực không thể không đánh giá lại tốc độ đi bộ của Nhiếp Bất Phàm.

Tiểu nhị nói, “Không ngờ tại nơi xó cùng hẻm cụt này lại có một thôn làng. ”

Tiểu nhị thứ hai nói, “Bản thân ta cho dù sinh ra tại thành Khê Sơn, cũng là lần đầu tiên biết đến. Nơi này tiếp giáp với thành Khê Sơn, từ ngoài nhìn vào thoạt nhìn như một vách núi, chẳng trách không ai phát hiện ra. ”

Quay đầu nhìn lại, đích xác là giống như một vách núi. Di chuyển qua một khe suối hẹp, xuất hiện ngay trước mắt mấy người bọn họ là một mảnh đất bằng phẳng. Ân, là tương đối bằng phẳng, ở đó có vài căn nhà gỗ nhỏ đơn sơ thưa thớt dàn trải, chung quanh cây cối mọc san sát, song mây quấn quanh, cỏ dại tựa hồ cũng không có người cắt nhổ, ban đầu nhìn lướt qua giống như một thôn nhỏ hoang vu đã bị bỏ quên từ lâu.

“A?Có đột nhiên cảm thấy đáng sợ hay không?” Tiểu nhị một mực chà xát hay tay, nói.

Tiểu nhị thứ hai liên tục gật đầu phụ họa theo, “Ân, ân, quả thực là có. ”

Trương Quân Thực cũng có loại cảm giác da đầu tê tê, vừa mới bước chân vào phạm vi thôn thì toàn thân có cảm giác không ổn.

Bất chợt, mấy người đột ngột dừng bước, ánh mắt đồng loạt nhìn về phía trước. Cách bọn họ không đến mười thước, một con … gà trống ngẩng đầu ưỡn ngực hùng dũng đứng.

Trương Quân Thực thoáng cái nhận ra, bình tĩnh nói, “Ân, là thú cưng của Nhiếp tiểu ca, Hoa… Hoa cô nương. ”

“Như vậy…” Tiểu nhị vươn ngón tay run rẩy, kinh hãi nói, “Xung quanh đây cũng là…?”

Trương Quân thực vừa ngẩng đầu lên nhìn, nháy mắt toàn thân cứng ngắc. Nguyên lai không biết từ lúc nào, bốn phía thế nhưng xuất hiện cả đám gà trống, trong bụi cỏ, trên ngọn cây, đầu cành cây, giữa vách đá… Xem ra nhiều không đếm xuể… Chúng nó trừng con mắt gà to bằng hạt đậu, hung quang bắn ra tứ phía. Quỷ dị nhất chính là, nhiều gà như vậy tụ họp cùng một chỗ, thế nhưng không có lấy một tiếng động nào, không ho he một tiếng.

“Công… Công tử, ngài khẳng định là ngài tới bắt gà, mà không phải là tới để bị gà bắt?” Tiểu nhị thứ hai không nhịn được ôm lấy cái cổ con lừa, như muốn tự tìm kiếm chút động viên an ủi.

Sắc mặt Trương Quân Thực cũng biến xanh, khóe miệng co giật vài cái nói, “Đi tiếp đi, chỉ là một đám gà thôi, có thể ăn thịt các ngươi sao?”

Nói xong liền tiên phong bước về phía trước.

Hai tiểu nhị ngơ ngác nhìn nhau. Đúng lúc đang muốn liều mạng bồi quân tử thì bên tai đột nhiên truyền đến một tiếng “Bóc!”. Hai người quay lại nhìn, chỉ thấy Trương Quân Thực biểu tình cuống quýt giơ chân phải lên, dưới lòng bàn chân trắng trắng vàng vàng đen đen một khối, thứ chất lòng hỗn tạp dinh dính như hồ từng giọt từng giọt nhỏ xuống… Nguyên lai là hắn giẫm nát một quả trứng gà.

“Quácccccc… Quácccccccc………. . ”

Con gà trống đứng ở cách đó không xa bất thình lình phát ra một trận tiếng kêu quỷ dị, sau đó, toàn bộ gà xung quanh cũng “Quác quác” mà kêu lên, thoáng cái khe núi nguyên lai vắng lặng như tờ lập tức biến thành một biển sóng âm ngập tiếng gà.

Mẹ nó, là đang cười nhạo hắn sao?Trương Quân Thực nghiến răng đi tới bụi cỏ rậm rạp, dùng dức chà xát vài cái.

Ban nãy chính là trứng gà, trứng gà!Ai lại rảnh rỗi đem trứng gà ném bậy khắp nơi!Trứng gà không phải dùng tiền mua à?Không cần tiền sao?

Hai tiểu nhị vốn dĩ còn kinh sợ không thôi, vừa nhìn thấy bộ dạng này của Trương Quân Thực, lại không nhịn được buồn cười, chỉ là còn phải để ý đến mặt mũi của hắn nên mới sống chết nén nhịn.

“Đi!” Trương Quân Thực chắp tay sau lưng, đi nhanh vào bên trong trước ánh mát chăm chú theo dõi của đàn gà, rất có khí thế của tráng sĩ cất bước ra đi.

Hắn nhất định phải nhìn xem, đây rốt cuộc là cái chốn quỷ quái gì?

“Nhiếp Bất Phàm –” bốn phía ngoại trừ gà thì vẫn là gà, hoàn toàn không giống nơi con người ở, Trương Quân Thực không có cách nào khác, đanh phải cao giọng gọi to.

“Ai… Đến đây. ” Không cẩn Trương Quân Thực gọi đến lần thứ hai, cách đó không xa đã có người đáp lại. Nghĩ cũng lạ, chỗ này rộng như vậy, một tiếng gọi lại có thể truyền đi khắp cả khe núi, quỷ cũng nghe thấy được.

Không lâu sau, Nhiếp Bất Phàm ăn mặc rất theo trường phái trừu tượng liền xuất hiện trước mặt mấy người bọn họ, lộ ra dáng vẻ tươi cười nhiệt tình, “Các ngươi tới rồi, hoan nghênh hoan nghênh, vào trong ngồi đi. ”

Trương Quân Thực một bên đi theo hắn, một bên hỏi, “Những người khác trong thôn này đâu?Như thế nào chỉ có ngươi và một đám gà?”

Nhiếp Bất Phàm vỗ ngực nói, “Ta là thôn trưởng Kê Oa thôn, còn đàn gà này chính là thôn dân. ”

Chân của Trương Quân Thực dừng lại trên không trung khoảng hai giây rồi lại nhẹ nhàng đạp xuống, do dự nói, “Cả thôn này chỉ có một mình ngươi ở?”

“Là ta và một đám gà ở. ”

Được rồi, Trương Quân Thực buông xuống đống suy nghĩ có chút ngổn ngang trong đầu, bước vào gian phòng Nhiếp Bất Phàm ở.

Trong phòng… Giống như một cái ổ gà. Ghế thiếu chân, bàn nứt toác, trên tủ đầu giường hỗn độn một đống đồ vật, trong chén còn có cỏ vụn…

“Mời uống trà. ” Nhiếp Bất Phàm lễ độ dâng trà mời khách nhân.

Trương Quân Thực im lặng.

Tiểu nhị thứ nhất nhỏ giọng nói, “Công tử, vị tiểu ca này không phải là gà tinh chứ?”

“Nói xằng bậy, trên đời làm gì có thần tiên ma quỷ?” Trương Quân Thực thấp giọng quở trách một tiếng, đáy lòng thế nhưng lại đấu tranh kịch liệt.

“Đều ngồi cả đi, trong phòng không có nhiều ghế, ngồi trên giường cũng được. ” Nhiếp Bất Phàm lại bưng tới cho bọn họ một mâm trứng gà luộc cùng với đậu phộng, cái thứ hai chính là mua được ở trong thành hôm qua.

Hai tiểu nhị cũng không dám ngồi, biểu cảm mất tự nhiên đứng ở một bên, mà Trương Quân Thực cẩn thận nhìn lướt qua ghế và giường, cuối cùng quyết định ngồi lên trên giường vì cảm thấy nơi đó tương đối an toàn hơn.

“Bóc”, thanh âm quen quen lần thứ hai vang lên.

Trương Quân Thực vẫn duy trì tư thế ngồi cứng ngắc, cả khuôn mặt đều có dấu hiệu méo xẹo.

“A nha!Chẳng lẽ trên giường có trứng gà?” Nhiếp Bất Phàm kéo Trương Quân Thực dậy, trước tiên nhìn lại trên giường một cái, lại nhìn cái mông Trương Quân Thực một chút, sau đó chạy ra cửa phòng, hô to một tiếng, “Ta đã nói bao nhiêu lần rồi, không được làm tổ trên giường của ta!Hôm nay kẻ nào vi phạm thì chủ động ra đây đầu thú, ta sẽ xem xét tình hình cụ thể và xử nhẹ!”

Đám gà xung quanh bắt sâu thì bắt sâu, đào đất thì đào đất, tán gẫu thì tán gẫu, không một con nào nhìn về phía Nhiếp Bất Phàm.

“Các ngươi lá gan ngày càng lớn rồi!Đợi đấy, ta sẽ làm cho các ngươi trông rất khó coi!” Nhiếp Bất Phàm phun ra mấy câu ngoan độc, xoay người trở về phòng, xấu hổ cười nói với Trương Quân Thực, “Thật có lỗi, kẻ bị tình nghi nhiều lắm, nhất thời không có cách nào tìm ra hung thủ, làm cho ngươi tổn hại rồi. ”

“Ta chỉ bị dơ y phục, không có gì tổn hại!” Trương Quân Thực đời này chưa từng mất mặt như thế, hôm nay chính là nuốt đủ bực bội.

Tiểu nhị bước một bước lên phía trước nói, “Công tử, y phục của ngươi có phải đổi không?”

“Đổi, nhất định phải đổi. ” Nhiếp Bất Phàm gật đầu nói, “Làm sao có thể để Trương Tam công tử mặc một thân trang phục bẩn như thế này trở về?”

Trương Quân Thực nghe thấy thì thoải mái đi một chút, nhưng trong chốc lát lại cảm thấy không thích hợp, mở miệng hỏi, “Ai là … Trương Tam?”

“Không phải là ngươi sao?” Nhiếp Bất Phàm một bên tìm y phục trong tủ, một bên đáp lời.

“Khụ, tại hạ Trương Quân Thực. ”

“A, đã biết. ” Nhiếp Bất Phàm lấy ra một bộ quần áo cũ đưa cho hắn, “Nha, tạm nhẫn nhịn một chút đi, Quân Tam. ”

“…” Trương Quân Thực tiếp nhận y phục, nhẫn nhịn, nói, “Tại hạ Trương Quân Thực, là con trai độc nhất trong nhà. ” Ở chữ ‘độc nhất’ còn đặc biệt nhấn mạnh vài phần trọng âm.

Nhiết Bất Phàm khoát tay, “Đã biết, đã biết, ngươi đều đã nói mấy lần, ta nhớ rõ. ”

Nhớ rõ được mới có quỷ đấy!“Tam” kia từ đâu mà ra?

Trương Quân Thực sắc mặt xanh mét mở bộ y phục ra, vung một cái toàn bộ liền giăng ra trước mắt, nhìn xuyên qua nó còn có thể thấy gương mặt cười đến xán lạn của Nhiếp Bất Phàm ở phía đối diện.

“Xin hỏi… Cái này phải mặc như thế nào?” Trương Quân Thực cầm chặt lấy bộ y phục, thầm thở ra một hơi, tự nhắc nhở bản thân phải bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh.

Ngươi không phải là bị bẩn cái mông sao?” Nhiếp Bất Phàm cầm lại quần áo, gấp gấp một chút, sau đó quấn quanh thắt lưng Trương Quân Thực, kéo hai ống tay áo ra phía trước buộc thắt một cái núít, vừa lòng nói, “Như vậy không phải là vừa vặn che được vết bẩn ở phía sau sao?”

Trương Quân Thực tự nhận mặc dù không thể so sánh với một công tử danh gia vọng tộc về phương diện trang nhã lịch sự, nhưng cách ăn mặc cho tới bây giờ vẫn luôn nằm trong quy củ, hiện tại bị hắn chăm sóc cho như thế này, hình tượng công tử nhà lành của chính mình giờ chẳng khác nào hình ảnh người được dán trên lệnh truy nã.

Hắn rốt cục hiểu ra Nhiếp Bất Phàm vì sao lại ăn mặc như dân tạp kỹ lưu lạc đầu đường…

Trương Quân Thực nhìn hai tiểu nhị đang nhịn cười đến sắp chết ở bên cạnh, dùng khẩu khi giống như già đi mười mấy tuổi nói, “Được rồi, đừng nói nữa, trực tiếp dắt ta đi xem gà của ngươi. ”

“Được, đi theo ta. ” Nhiếp Bất Phàm sảng khoái ưng thuận, dẫn bọn họ ra khỏi phòng, thẳng hướng khu rừng phía sau đi tới.

Ra khỏi phòng, đám người Trương Quân Thực nhất thời có một loại cảm giác thấy lại mặt trời.

Đi không bao lâu, chỉ thấy một thạch động to lớn cao ước chừng hơn ba mươi thước xuất hiện ngay trước mắt, bốn phía xung quanh đều có một động khẩu, giống như một cái đình được con người tạo ra, ở mỗi động khẩu còn bố trí hàng rào.

Trương Quân Thực nhìn vào bên trong, một con gà cũng không có.

“Gà đâu?” Trương Quân Thực hỏi.

“Chờ một chút, bây giờ là lúc chúng nó đi hóng gió. ” Nhiếp Bất Phàm tùy tiện trả lời một câu, sau đó cũng không quản bọn họ lộ ra biểu tình gì, liền hô lớn ra xung quanh, “Hoa Nhất, Hoa Nhị, Hoa Tam… Các ngươi nhanh chóng đi tìm đám gà mai trở về, phải tiếp khách rồi!”

“Phụt!” Trương Quân Thực rất ngon lành mà phun ra một búng máu.

“Này… còn là gà sao?” Hai tiểu nhị thần tình kinh hãi, nhìn một đám gà trống tản ra khắp nơi như bọt xà phòng tan, sau đó tiến thẳng vào rừng, “Quang quác” gáy lớn. Không bao lâu sau, một đám gà mái được lùa về trong vui sướng.

Nhiếp Bất Phàm mở hàng rào ra, một bên nhìn gà mái tiến vào chuồng, một bên giới thiệu, “Đây chính là gà để thịt, thật là vụng về, ước chừng có hơn bốn trăm con, các ngươi tùy tiện mà chọn. ”

Trương Quân Thực nhìn đàn gà mái vui vẻ này, đầu óc có chút hỗn loạn, nguyên lai gà là nuôi như thế này sao?Khó trách thịt ngon như vậy, đều là luyện tập mà ra… Ngoại trừ những tình huống quỷ dị không nói nên lời, chỉ nói tới gà, thì đúng là hàng thượng hạng, đáng để đặt hàng dài hạn.

“Khụ, được, rất tốt. ” Trương Quân Thực không biết phải nói gì, hết thảy những gì trải qua hôm nay đã khiến chút giới hạn tiếp thu hiện thực siêu việt của hắn đạt tới cánh giới phản phác quy chân (*), cái gì cũng dửng dưng được.

(*)返璞归真– Phản phác quy chân: điểm cao nhất chính là điểm xuất phát. Trong võ thuật, nó có nghĩa là đạt tới cảnh giới “Tối thượng” trong truyền thuyết, khi mà người học võ quên đi tất cả võ học trong thiên hạ, bản thân không còn chiêu thức cụ thể, chỉ dựa vào ý cảnh mà đơn giản xử lý.

Huống hồ, Bất Phàm này quả thực rất thú vị. Hắn sống hai mươi mấy năm cũng chưa từng thấy qua người như vậy, cũng chưa từng gặp qua thôn nào như thế này.

“Cứ quyết định như vậy đi, về sau ngươi chỉ cần đúng hạn phái người đến lấy hàng là được. ” Nhiếp Bất Phàm tràn đầy tươi cười, tâm tình khoái hoạt. Cuối cùng đã có tiền để ghi vào sổ sách, có thể đổi được đồ ăn ngon hơn.

Trương Quân Thực gật gật đầu, vẫy tay với hai tiểu nhị, bảo bọn họ đi bắt gà.

Tiểu nhị động tác dứt khoát, rất nhanh đã bắt ba mươi con gà vào lồng riêng. Tiền trao cháo múc.

Trương Quân Thực lại nói thêm, “Về sao hợp tác ổn định, chúng ta sẽ thanh toán hàng tháng. ”

“Không thành vần đề. ” Nhiếp Bất Phàm cao hứng tiễn bọn họ ra tận cửa thôn.

“Ân?Con lừa của chúng ta đâu?” Tiểu nhị cả kinh hô một tiếng.

Mấy người đồng thời nhìn qua, chỉ thấy cột trụ vốn dĩ buộc con lừa chỉ còn lại một sợi dây.

“Các ngươi đi tìm đi, có phải chạy vào rừng rồi không?” Nơi này không lớn, con lừa hẳn là không chạy được xa.

Nhiếp Bất Phàm sờ sờ cái mũi, trầm mặc không nói gì.

Tiểu nhị tìm cả buổi cũng không tìm được.

Trương Quân Thực nén nhịn bực bội nói, “Thôi đi, nếu như nó còn trong hang núi này, cuối cùng cũng sẽ tìm ra, phiền Nhiếp tiểu ca để ý một chút. ”

“Nhất định, nhất định. ”

Cáo biệt xong, đám người Trương Quân Thực thân tâm mỏi mệt mà rời khỏi Kê Oa thôn quỷ dị này, xoay người nhìn lại, vẫn thấy Nhiếp Bất Phàm nhiệt tình vẫy tạy từ biệt bọn họ.

Mua ba mươi con gà, lại mất một con lừa, mẹ nó, quá là lừa đảo!

“Hắc hắc. ” Chờ đám người kia đi rồi, Nhiết Bất Phàm bất chợt ngồi xổm xuống, nhìn một con gà màu xám nhạt ở trong hốc, cười nói, “Hoan nghênh gia nhập Kê Oa thôn, về sao gọi ngươi là Xám Xám đi. ”

Con gà màu xám hai mắt đẫm lệ, toàn thân lạnh run.

“Đừng sợ, mặc dù là gà, nhưng là một con gà có trí tuệ, về sau miễn là không ra khỏi thôn, ngươi chính là tự do tự tại, nào, ra làm quen với huynh đệ tỷ muội của ngươi đi. ”

Nhiếp Bất Phàm đứng lên, hướng bàn tay chỉ về phía Kê Oa thôn.

“Đến đây đi, Xám Xám, Kê Oa thôn hoan nghênh ngươi!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.