Cầm Hóa Nhiếp Bất Phàm

Chương 4: Lòng hiếu kỳ không thể chấp nhận



Edit: Mimi
Beta: Lam Yên

*****

Trương Quân Thực mang theo một trái tim tan nát cùng bất mãn ly khai khỏi Kê Oa thôn, vài lần lấy hàng sau đó cũng đều không trở lại. Nhiếp Bất Phàm nhớ hắn. Người này không đến, cuộc sống khó tránh khỏi thiếu đi chút lạc thú. Hai tiểu nhị kia quá dè dặt, sau khi có vết xe đổ đó, bọn chúng đều ngoan ngoãn tuân theo quy củ giống như cúc hoa khuê nữ, sắp xếp hàng vào lồng xong xuôi liền lập tức tháo chạy lấy người, hành động liền mạch lưu loát, không hề có bất cứ động tác dư thừa hay sự tò mò kinh hỉ đáng kể nào.

“Ai. ” Nhiếp Bất Phàm ngồi bên bờ một con sông nhỏ cách thôn không xa, ôm cần sầu muộn câu cá.

Lúc này, phao trên cần câu đột nhiên giật giật vài cái. Hắn chậm chạp nhấc cần lên, một con cá trắm trắng bàng bạc đã cắn câu. Đem cá bỏ vào thùng nước, lại nhìn sắc trời, hắn quyết định thu dọn đồ đạc hồi thôn.

Vừa đi vào thôn liền thấy Thổ Băng chạy tới, vui tươi hớn hở nói, “Gia, có một tin tốt lành. ”

“Úc?Tin tốt gì?”

“Ổ gà con đầu tiên đã nở, chừng ba mươi mấy con. ”

“Phải không?Đi xem một chút đi. ”

Thổ Băng vội vàng đi theo Nhiếp Bất Phàm tới chuồng gà, ánh mắt lơ đễnh liếc vào thùng nước trong tay hắn, lập tức vẻ mặt đầy sợ hãi.

Nhiếp Bất Phàm phát hiện ra thần sắc quỷ dị của hắn, cũng cúi đầu nhìn xuống, vừa vặn thấy một con gà mái màu trắng đang mặc sức dạo chơi trong nước…

Nhiếp Bất Phàm bình tĩnh lấy nó ra, vứt sang một bên, “Thật là, gà đã có thể nghịch nước rồi. ”

Thổ Băng, “…”

Con gà mái sau khi rơi xuống đất còn dùng đôi cánh ướt sũng quẫy loạn trong không trung khiến toàn thân mình dính đầy đất cát, chỉ chốc lát hai mắt đã bắt đầu trợn trắng, vẻ vô cùng nguy kịch.

Nhiếp Bất Phàm nhìn nhìn một chút, cúi người tóm lấy nó thả vào thùng nước. Trong khoảnh khắc, nó lại sống lại.

Thổ Băng, “…”

Nhiếp Bất Phàm vỗ vỗ bả vai hắn, tình ý sâu xa nói, “Đến Kê Oa thôn phải học được bình tĩnh, ngươi cũng không phải chưa từng thấy qua loại gà cổ quái. ”

Chỗ này là cái nơi quỷ nào?Quả thực vượt quá phạm vi nhận thức của nhân loại, thăng lên cấp độ yêu dị rồi!

Nhiếp Bất Phàm cũng không quản những xoắn xuýt trong nội tâm Thổ Băng, thẳng tiến vào chuồng gà, vừa bước vào một bước liền nhìn thấy một đám vật nhỏ vàng vàng cam cam chạy nhảy ở trên đống cỏ vụn.

Thổ Băng đuổi tới phía sau hắn, cười nói, “Thoạt nhìn rất khỏe mạnh, nuôi thêm một thời gian là có thể xuất chuồng rồi. ”

Trên mặt Nhiếp Bất Phàm thế nhưng lại lộ ra thần sắc kỳ quái. Hắn nhìn trước nhìn sau, tựa hồ như đang tìm kiếm cái gì.

“Gia, làm sao vậy?”

“Ta cảm thấy có điểm gì là lạ. ”

“Là lạ ở chỗ nào?” Thổ Băng không khỏi khẩn trương.

Nhiếp Bất Phàm chỉ vào đàn gà con, nghiêm túc nói, “Chúng nó quá bình thường rồi. ”

“A?”

“Gà ta dưỡng, như thế nào lại bình thường thế này?” Nhiếp Bất Phàm sờ sờ cằm, vẻ mặt ngưng trọng.

Thổ Băng, “…”

Nhiếp Bất Phàm bảo Thổ Băng đứng ở ngoài cửa, tự mình đi vào dò xét mọi nơi.

Đột nhiên, hắn nhãn tình rực sáng, tưng tưng chạy đến khắp ngõ ngách, xốc tấm ván trúc lên, ở trên đống cỏ khô bên trong quả nhiên xuất hiện ba con gà con màu đen. Chúng nó ngay cả mắt cũng chưa mở, đáng thương mà chen chúc vào một chỗ.

Ngay thời điểm hắn định sờ thử một phen thì bên cạnh thoáng xuất hiện một cái mỏ nhọn hoắt, hung hăng mổ một cái lên mu bàn tay hắn. Nhiếp Bất Phàm vội vã thu tay về, chỉ thấy một con gà mái màu đen nhẹ nhàng nhảy đến bên cạnh gà con, híp đôi mắt gà, gắt gao theo dõi hắn, ý tứ vô cùng rõ rệt: người tới gần – Chết!

Nhiếp Bất Phàm vuốt vuốt mu bàn tay vừa bị mổ thụ thương, không hề phật lòng, ngược lại trên mặt lộ ra nét cười thập phần chói mắt. Sau đó, hắn bắt đầu tiến hành lục soát khắp chuồng gà, đem tất cả gà mẹ đắc tội một lần, mãi cho đến khi bị cả một đoàn gà công khai lên tiếng phê phán mới hậm hực đi ra.

Bất quá hắn cảm thấy hài lòng, bởi vì hắn phát hiện suy đoán của mình không sai. Những con gà biến dị sinh ra gà con cũng không giống bình thường, tuy là ngoại hình cũng không sai biệt so với gà thông thường, nhưng màu sắc đủ loại, đỏ, xanh, sọc vằn, chấm bi đủ cả, đáng yêu cực kỳ.

Hắc hắc, về sau có lẽ còn có thể phát triển thành gà cảnh, gà thú cưng gì đó thử xem.

“Kê phó, đem gà này đi hầm đi. ” Nhiếp Bất Phàm đắc ý tràn trề đưa thùng nước cho Thổ Băng, kẻ lúc này còn như đang lọt trong sương mù.

Thổ Băng tiếp nhận, ngây ngốc nhìn con gà đang chơi đùa trong thùng nước, chần chờ nói, “Có thể ăn sao?”

“Đương nhiên. ” Nhiếp Bất Phàm kỳ quái nhìn hắn một cái, “Đây chính là thứ tốt. Ngươi xem ngươi mới ở lại chỗ ta một hai tháng, thân thể đã dưỡng đến béo mỡ mạnh khỏe, đều bởi vì phong thủy và sản vật thôn ta rất tốt. ”

Thổ Băng tự nhìn thân thể gầy gò “béo mỡ mạnh khỏe” của mình, nội tâm gào thét: ở đâu có mỡ?ở đâu có mỡ?Như thế này có khác nào đang vũ nhục heo đi!

Bất quá hắn không thừa nhận cũng không được, sống ở Kê Oa thôn xác thực là không tệ, công việc hàng ngày nhẹ nhàng, còn luôn có thịt để ăn.

“Đúng rồi, gia. ” Thổ Băng như là nhớ tới cái gì, nói, “Sắp bắt đầu mùa đông rồi, chúng ta có phải nên dự trữ ít lương thực không?”

“Ân?Mấy chục quân (*) gạo trong nhà kho còn không đủ để cho hai người chúng ta ăn sao?”

(*) quân – đơn vị trọng lượng thời xưa của Trung Quốc, 30 cân là một quân.

Thổ Băng vỗ vỗ đầu, không biết giải thích như thế nào, nói, “Không phải chúng ta, mà là gà. ”

“Cũng đúng. ” Nhiếp Bất Phàm chắp tay sau lưng, thản nhiên đi lại trong phòng.

“Gia, ngươi tính như thế nào?” Thổ Băng thấy hắn một bộ dạng thoải mái thư thả, nhịn không được oán thầm. Người này đến tột cùng như thế nào mà nuôi sống được đàn gà kia?Trên đời còn có kê nông nào khiến cho người ta phẫn nộ hơn so với hắn hay không?

Đi tới cạnh cửa, Nhiếp Bất Phàm xoay người lại nói, “Ngày mai vào thành sẽ đi mua chút thóc lép, ngô vụn. ”

Thổ Băng vẻ mặt như tiêu tan gánh nặng, nguyên lai lão nhân gia ngươi còn biết mình cần phải làm gì a!

Sau đó lại nghe một tiếng nói nho nhỏ, “Ân, rau dưa, trái cây cũng ăn hết rồi, ngày mai có thể mua nhiều một chút. ”

Thổ Băng khóc ròng, thì ra trọng điểm chân chính của hắn là ở chỗ này!

Ngày hôm sau, Nhiếp Bất Phàm mang theo Thổ Băng, dắt hai con gà hộ vệ đi vào thành.

Đầu tiên, cả đám đi một chuyến tới điếm của Trương Quân Thực. Biết Trương Quân Thực không có ở điếm, Nhiếp Bất Phàm liền có chút mất mát, mất công hắn còn đặc biệt mang theo Xám Xám (chính là con gà – lừa không may kia) đến gặp Trương Quân Thực chứ.

Nhiếp Bất Phàm để Thổ Băng đi tới các thôn khác thu mua một ít thức ăn cho gà, còn chính mình thì tán loạn khắp phố lớn ngõ nhỏ, thấy đồ ăn ngon liền mua, cũng không trả giá, cho đến khi tiền xài chỉ còn lại một chút mới thu tay. Nhưng là đồ nhiều quá, hắn căn bản lười mang vác, lại đột nhiên nhớ tới hai tiểu nhị ngày thường vẫn đến Kê Oa thôn bắt gà kia, lập tức cười lớn.

“Cái gì?Muốn chúng ta giúp ngươi bưng đồ về?” Tiểu nhị thứ nhất lui lại mấy bước, điên cuồng lắc đầu, “Không, không, không, chúng ta rất bận, rất bận. ”

Nhiếp Bất Phàm khinh bỉ liếc mắt nhìn bọn họ một cái, “Cũng không phải giờ ăn cơm, bận bịu cái gì?Nếu Trương Tam ở đây, hắn nhất định sẽ không khước từ. ”

Tiểu nhị thứ hai yếu thế nói, “Chúng ta thật sự có chuyện, thật sự có chuyện. ”

“Đừng mà, ta đi bảo chưởng quỹ cho các ngươi lộ phí, sẽ không để các ngươi bận rộn không công đâu. ”

“Khụ, Nhiếp huynh đệ, ” Tiểu nhị nhắc nhở nói, “Ngươi kỳ thực có thể trực tiếp thuê mấy người khuân vác chuyển hàng. ”

Nhiếp Bất Phàm u oán nhìn bọn họ, hai tiểu nhị tức thì cảm nhận được một trận ớn lạnh đánh úp toàn thân.

“Xảy ra chuyện gì?” Đúng lúc này, thanh âm của Trương Quân Thực truyền tới.

Hai tiểu nhị giống như thấy được đấng cứu thế, xoẹt một cái chạy tới bên cạnh ông chủ.

“Trương Tam công tử, ngươi đã trở về rồi?” Nhiếp Bất Phàm nhiệt tình nói, “Đã lâu không gặp, như thế nào không đến Kê Oa thôn chơi nữa?”

Trương Quân Thực bị dáng cười xán lạn của làm cho chói mắt, khóe miệng co rút, hồi lâu mới mở miệng nói, “Mấy ngày nay công việc bận rộn. ”

“Các ngươi cự tuyệt người khác đều là dùng cái cớ này sao?” Nhiếp Bất Phàm vẻ mặt ham học hỏi.

Trương Quân Thực, “…”

“Trương Tam công tử. ” Nhiếp Bất Phàm tự nhiên mà ôm lấy bờ vai hắn, ghé sát vào bên cạnh hắn nói, “Chúng ta cũng xem như là người hợp tác làm ăn, về sau nên thường xuyên qua lại, chiếu cố lẫn nhau, cơ hội trò chuyện sẽ nhiều hơn, ngươi sẽ không phải ngay cả điều nhỏ nhặt ấy cũng vì bận rộn mà không nguyện ý giúp đỡ chứ?”

Nhiếp Bất Phàm mới vừa tới gần một chút, Trương Quân Thực đã ngửi thấy một mùi cỏ non, tựa như mùi lúa còn chưa chín, mặc dù không phải quá thơm nhưng lại có hương vị tự nhiên tươi mát. Khí tức khi hắn nói chuyện cũng phảng phất phả vào thành cổ, ngứa ngáy, làm cho người ta có chút tâm phiền ý loạn khó lòng khống chế.

Trái tim Trương Quân Thực dường như lỡ một nhịp, vội vàng gỡ xuống cánh tay đang ôm trên vai mình, nói, “Như vậy đi, ta kêu người dắt cho ngươi một con lừa tới, ngươi dùng lừa thồ hàng đi. ”

“Lừa a?” Nhiếp Bất Phàm cười cười, “Về sau còn cần đến không?”

Trương Quân Thực lại co rút, “… Cứ để cho ngươi dùng kéo hàng đi. ” Hắn nhớ tới con lừa không hiểu tại sao lại mất vào lần đầu đi đến Kê Oa thôn kia.

“Ngươi thực sự là người tốt!” Nhiếp Bất Phàm tặng cho hắn một cái ôm thắm thiết, sau đó vô cùng cao hứng đi tìm con lừa.

Trương Quân Thực cánh tay còn hơi dang rộng sững sờ đứng tại chỗ, ánh mắt đờ đẫn, thần sắc có chút… nhộn nhạo.

Sau khi Nhiếp Bất Phàm dắt con lừa thồ đồ đi thì cứ cô tâm vô phế mà đi, ngay cả chào cũng không chào Trương Tam đồng chí một câu.

Trương Quân Thực nhìn về phía người nào đó rời đi, ai oán mà thở dài. Ánh tà dương rơi xuống trên người hắn, khiến cho hắn như khoác lên một tầng mộng ảo mơ màng…

Công tử không cảm nhận được mùi vị tư tình, liền đem cơ tình chuyển thành kê tình…

Bên này, Nhiếp Bất Phàm dắt con lừa bước đi trên con đường hồi thôn. Hắn và Thổ Băng trước đó đã giao hẹn không cần tụ họp, trực tiếp mang đồ về thôn là được.

Đi đến nửa đường, Hoa cô nương vẫn luôn vô cùng yên lặng lại đột nhiên nhìn về nơi nào đó trong rừng, khanh khách kêu lên.

Nhiếp Bất Phàm liếc mắt qua bên kia một cái, sau đó quay đầu đi tiếp.

Người xưa có câu, tò mò giết chết con mèo, cho nên nếu muốn trường mệnh một chút, phải nắm được tôn chỉ “Việc không liên quan mình chớ quản, tránh xa phiền toái mới sống lâu”, hăng hái lạc quan mà đối diện với nhân sinh đời người.

Nhưng là Nhiếp Bất Phàm đã quá coi thường sự cố chấp của lão thiên gia. Hắn vừa đi được vài bước liền thấy một bóng đen toàn thân huyết sắc lăn ra, nằm chắn ngang giữa đường, sống chết không rõ.

Nhiếp Bất Phàm vẻ mặt bình tĩnh, định bụng lách qua hắn, tiếp tục đi đường của mình.

Nhưng khi hắn vừa bước qua, một bàn tay mãnh liệt kéo mạnh mắt cá chân của hắn, kiên định mà in lên năm vết máu hình ngón tay.

“Ta nói, người anh em, ” Nhiếp Bất Phàm cúi đầu nhìn nam nhân hít vào thì nhiều, thở ra chẳng được bao nhiêu dưới chân mình, khuyên nhủ, “Đừng miễn cưỡng nữa, nhân gian không có gì tốt để lưu luyến, ngươi vẫn là ra đi đi thôi!”

Hắc y nhân phun ra một búng máu, ôm chặt lấy ngực, bộ dáng sắp tắt thở.

Nhiếp Bất Phàm ngồi xổm xuống, vươn tay che lại hai con mắt có phần sung huyết của hắn, thở dài nói, “Xin hãy nhắm mắt đi, trở về ta sẽ đốt cho ngươi chút tiền vàng, cũng không uổng một hồi bèo nước gặp nhau. ”

Hắc y nhân lại phun ra một búng máu nữa.

Nhiếp Bất Phàm cũng không để ý tới hắn, định bụng dùng sức cạy bàn tay đang kéo trụ trên mắt cá chân mình ra. Tiếc rằng tay người này lại giống y như kìm sắt, không hề có dấu hiệu buông lỏng.

“Lão huynh, cũng là người sắp chết rồi, có thể biểu hiện một chút bộ dáng yếu ớt hay không!”

Hắc y nhân chán nản, rốt cục nhịn không được nghiến răng nói, “Ta còn chưa chết được!”

“Vậy thì thật đúng là bất hạnh. ” Nhiếp Bất Phàm xoắn xuýt.

Hắc y nhân hung hăng trừng mắt quan sát cái tên mặt người dạ thú trước mắt, kiên quyết nói, “Nếu ngươi không cứu ta, ta biến thành quỷ cũng sẽ không tha cho ngươi!”

Trời chứng giám, hắn sống lâu như vậy, cho tới bây giờ chưa từng nói ra mời nào mất thể diện như thế.

“Cầu người giúp đỡ mà ngươi lại có thái độ như vậy?”

Hắc y nhân không nói gì, trực tiếp dùng ánh mắt công kích, tiếc rằng thương thế quá nặng, sau khi duy trì được nửa khắc, rốt cuộc vẫn là ôm hận mà ngất đi.

Nhiếp Bất Phàm rút chân mình ra, sau đó dùng chân nhẹ nhàng đá đá một đống đang nằm trên mặt đất, xoắn xuýt đến xoắn xuýt đi. Thấy mặt trời cũng sắp khuất núi, hắn cuối cùng mới quyết định mang theo người này trở về.

Chỉ mong bản mệnh người này đủ vững, nếu không gặp phải Nhiếp Bất Phàm thì thật sự là bất hạnh của hắn, chỉ bằng vài câu nói, có bao nhiêu máu đều phun hết cả ra rồi…


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.