Cầm Hóa Nhiếp Bất Phàm

Chương 6: Thịt cá



Edit: Mimi
Beta: Lam Yên

*****

“Tuy nói rằng phòng ốc đơn sơ, nhưng ít nhất cũng quét dọn một chút chứ?” Lý Dực một mặt ném chăn đệm cho Thổ Băng, mặt khác nói với Nhiếp Bất Phàm.

Trải qua mấy ngày dưỡng thương, thân thể Lý Dực đã khôi phục không ít, tuy rằng có chút kỳ quái, rõ ràng không uống bất cứ chén dược nào, thế nhưng nội thương lại có dấu hiệu chuyển biến rõ rệt…

“Ngươi ngủ của ta, ăn của ta, còn chê?” Nhiếp Bất Phàm tà tà liếc hắn một cái, sau đó đưa cho hắn một khay đựng đầy đậu đũa, nói, “Nhàn rỗi không có việc gì làm thì giúp ta nhặt rau đi. ”

Lý Dực nhìn đồ vật trong khay, hỏi, “Làm như thế nào?”

“Như vậy, như vậy, như vậy. ” Nhiếp Bất Phàm làm mẫu cho hắn một cái, ngược lại cũng không phát biểu ý kiến gì về sự dốt đặc cán mai của hắn.

Lý Dực ngồi đến đoan đoan chính chính, diện vô biểu tình mà lột đậu đũa, động tác tao nhã, giống hệt như đang thêu hoa dệt gấm.

Nhiếp Bất Phàm nhìn hắn một cái, bất thình lình ngồi xổm xuống trước mặt hắn, hỏi, “Ngươi tính ở lại chỗ ta đến khi nào?”

“Sao đây?” Lý Dực đầu cũng không ngẩng lên, hỏi lại, “Nhiếp huynh đây là đang đuổi khách sao?”

“Cũng không phải, dù sao trong thôn thêm một người cũng không nhiều, thiếu một người cũng không ít, chẳng qua ngươi đường đường một đại thiếu gia, ở chỗ ta phòng ốc sơ sài quen được sao?”

Lý Dực bình tĩnh nói, “Nhiếp huynh không chê là tốt rồi, tại hạ chịu ơn cứu mạng của các hạ, còn chưa có cơ hội đền đáp, cho nên quyết định tạm thời ở lại chỗ này, có thể vì thôn cống hiến vài phần công sức ít hay không?”

Nói cứ như là đang vạn phần cảm tạ. Nhiếp Bất Phàm hoài nghi nhìn hắn vài lần, sau đó không biết từ đâu lôi ra mấy bó hành lá mang theo sẵn, nói, “Thuận tiện nhặt luôn chúng nó đi. ”

Động tác của Lý Dực thoáng dừng một chút, không hề mảy may dị nghị mà tiếp nhận sai bảo.

Nhìn hắn coi như biết nhẫn nhục, Nhiếp Bất Phàm vừa lòng, bước ra cửa gọi to, “Kê phó, ngươi giặt chăn đệm cho sạch sẽ, sau đó đi thu dọn gian phòng ta ngủ mấy ngày nay một chút đi. ”

Thổ Băng ở cách đó không xa lên tiếng đáp ứng.

Nhiếp Bất Phàm lại quay đầu nói với Lý Dực, “Nếu đã quyết định tạm thời ở lại đây, ta phân cho ngươi một gian phòng, về sau ở lại thôn giúp việc, bao ăn bao ở, không có tiền công. ”

Ngón tay Lý Dực run lên một cái, cảm giác khi được thuê…



“Nhiếp huynh đệ. ”

Đang lúc Nhiếp Bất Phàm chuẩn bị đi tới phòng bếp nấu cơm thì thanh âm của Trương Quân Thực từ ngoài sân vọng tới.

Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy vị công tử này ôn nhu tươi cười, một thân y phục sẫm màu, thoạt nhìn xem ra đã sẵn sàng lấm bẩn, phía sau vẫn như cũ dắt theo hai tiểu nhị.

“Ngươi đến rồi, hoan nghênh. ” Nhiếp Bất Phàm cười nghênh đón.

Trương Quân Thực ra hiệu với hai người sau lưng, tiểu nhị thứ nhất tức khắc dâng lên lễ vật – hai con cá trắm. Vốn là phải mua món gì quý giá hơn, nhưng chọn tới chọn lui đều thấy không thích hợp, lại nghĩ đến Nhiếp Bất Phàm sinh hoạt khác hẳn thường nhân, còn không bằng tặng vài món đồ thực tế một chút.

“Đa tạ, lại làm ngươi tốn kém rồi, hôm nay liền ở lại ăn cơm đi. ” Nhiếp Bất Phàm tiếp nhận hai con cá, nhiệt tình chào mời.

Trương Quân Thực khẽ gật đầu đáp ứng, sau đó phân phó hai tiểu nhị đi tìm Thổ Băng, còn chính mình lại cẩn cẩn thận thận đi vào phòng Nhiếp Bất Phàm. Có kinh nghiệm từ vài lần trước, hắn không thể lơ là thiếu cảnh giác, nơi này bất luận chỗ nào đều có thể ẩn giấu “nguy hiểm” không lường trước được.

Bước vào phòng, vừa liếc mắt một cái, hắn nhìn thấy một nam tử xa lạ đang ngồi ngay ngắn trong phòng, nét mặt tuấn dật, khí chất cao ngạo, ánh mắt tựa như lợi kiếm, nếu như bỏ qua một thân y phục chắp vá tơi tả kia thì nghiễm nhiên chính là một đại gia công tử khí độ bất phàm.

“Vị này là?” Trương Quân Thực bất động thanh sắc hỏi hắn.

“A, để ta giới thiệu một chút. ”

Nhiếp Phất Phàm nói, “Vị này chính là Trương Tam. ”

Trương Quân Thực, “…”

“Còn vị này là Lý Tứ. ”

Lý Dực, “…”

“Các ngươi trò chuyện trước đi, ta đi nấu cơm. ” Dứt lời, người đã ra khỏi phòng.

Trong phòng trầm mặc một hồi, Trương Quân Thực chắp tay hành lễ, “Tại hạ Trương Quân Thực. ”

“Lý Dực. ” Đáp lễ.

Hai người liếc mắt nhìn nhau, yên lặng ngồi ở hai bên bàn. Nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện cả hai chỉ là ngồi hờ hờ, ghế dưới thân bọn họ cái nào cũng đều không còn nguyên vẹn…

“Lý huynh cùng Nhiếp huynh đệ là?”

“Chủ – tớ, tại hạ tạm thời làm thuê cho Nhiếp trưởng thôn, giúp xử lý công vụ trong thôn. ”

Trương Quân Thực nhìn Lý Dực đang lột đậu đũa, chần chờ hỏi, “Người như Lý huynh đây, sao có thể?”

“Gia cảnh sa sút, lúc này chỉ có thể kiếm một cách để mưu sinh. ”

“…”

Hai người không nói gì nữa. Nhiếp Bất Phàm hoàn toàn không hề hay biết gì. Hắn ở phòng bếp bận rộn nửa ngày cuối cùng nấu xong ba món ăn và một bát canh.

Bình thường hắn lười biếng như gấu ham ngủ đông, cũng chỉ có nấu nướng là xem như tạm được.

Khi hắn bưng từng món đồ ăn lên bàn liền thấy hai người Trương Quân Thực và Lý Dực đang ngồi đối diện ngay ngắn như hai pho tượng, không khí có chút nặng nề, mãi cho đến khi Nhiếp Bất Phàm lên tiếng mời mấy người dùng bữa mới hòa hoãn lại.

Nhìn vài món đồ ăn trên bàn, gà rán, cá hấp (xem bí tịch Kê Oa thôn thứ tư), đậu đũa, canh rau, Trương Quân Thực có chút giật mình. Không ngờ Nhiếp Bất Phàm có thể nấu ra đồ ăn bình thường như thế này, bát đũa cũng đặc biệt sạch sẽ, so với trong tưởng tượng của hắn đúng là tốt hơn rất nhiều, nguyên lai hắn ban đầu đã chuẩn bị tinh thần về nhà uống dược rồi.

Vẻ mặt Lý Dực vẫn như cũ, nâng đũa gắp một miếng cá bỏ vào trong miệng, động tác đột ngột dừng một chút, ngay sau đó liền tiếp tục lặng lẽ ăn cơm.

Trương Quân Thực cũng bắt đầu ăn, trước nếm thử một miếng thịt gà, cười nói, gà Nhiếp huynh đệ nuôi quả thực mỹ vị, quán ăn nhà ta gần đây sinh ý ngày càng tốt lên, cũng là công của Nhiếp huynh đệ. ”

“Đâu có. ” Nhiếp Bất Phàm vừa ăn vừa híp mắt cười nói, “Là ta được Trương Tam công tử chiếu cố nhiều mới phải. ”

“Ha ha. ” Trương Quân Thực cười cười, vô thanh vô tức liếc mắt nhìn Lý Dực một cái, sau đó gắp một miếng cá đưa vào miệng.

“…” Trương Quân Thực đột nhiên lộ ra biểu cảm ngập ngừng, nhìn bộ dạng hai người kia dường như không hề có chút khác thường, lại trầm mặc ăn thêm một miếng cá nữa.

Nhẫn nhịn một lát mới lại hỏi, “Nhiếp huynh đệ, không biết là vị giác của tại hạ có vấn đề gì hay không, vì sao ta ăn cá lại ra mùi vị của thịt gà?”

“Ha ha ha ha. ” Nhiếp Bất Phàm mặt không đỏ tim không loạn trả lời, “Không có gì lạ, con cá này là ta dùng canh gà nấu. ”

“Thì ra là thế. ” Trương Quân Thực bừng tỉnh, chính là trong bụng vẫn thầm nói, cá còn có thể dùng canh gà mà nấu, thế nhưng ăn vào hoàn toàn không ra mùi vị của cá?Bất quá hương vị cũng không tệ lắm …

Tầm mắt Lý Dực không hề nâng lên. Mấy ngày nay hắn ăn vào miệng ngoài thịt gà ra thì cũng là thịt gà, thật vất vả mới có một con cá, rút cuộc không ngờ vẫn là vị gà, đại khái Nhiếp Bất Phàm đối với gà chính là tình cảm sâu sắc đi.

“Đúng rồi, Nhiếp huynh đệ. ” Trương Quân Thực nói, “Ngày mai là hội Trung thu, ban đêm trong thành sẽ vô cùng nào nhiệt, tại hạ muốn mời Nhiếp huynh uống rượu ngắm trăng, không biết Nhiếp huynh có bằng lòng hay không?”

Nhiếp Bất Phàm nghĩ nghĩ một chút, gật đầu nói, “Cũng được, đi chơi hẳn là rất vui. ”

Nói rồi hắn lại quay đầu sang Lý Dực hỏi, “Lý Tứ, ngươi có muốn đi hay không?”

Lý Dực sắc mặt thâm trầm, hồi lâu mới đáp lời, “Tại hạ không đi. ”

Nhiếp Bất Phàm phỏng đoán người này có thể lo sẽ bị Hoa khổng tước tìm được, nên cũng không nói thêm.

Trương Quân Thực trong lòng thầm vui mừng, “Lý huynh không đi thực sự là đáng tiếc. Nếu đã như vậy, Nhiếp huynh, chúng ta liền hẹn giờ Dậu gặp mặt tại tiệm cơm, sau khi dùng bữa tối sẽ đi dạo chợ đêm. ”

“Ân, được, đến lúc đó gặp. ”

Ăn xong, Trương Quân Thực uống thêm một chén trà, sau đó chuẩn bị rời đi.

Nhiếp Bất Phàm kéo hắn lại nói, “Có qua có lại, hôm nay nhận cá của ngươi, ta cũng nên bày tỏ một chút lòng thành. ”

Trương Quân Thực đang định nói không cần, ai ngờ Nhiếp Bất Phàm đã chạy ra ngoài, không bao lâu liền thấy hắn mang theo một ít đồ gì đó quay trở lại.

Đồ được đặt lên trên bàn, rõ ràng là một giỏ trứng gà.

Khóe miệng Trương Quân Thực co rút. Nhiếp Bất Phàm tựa hồ rất thích tặng người khác trứng gà, nhưng tiến bộ hơn so với lần trước chính là, trứng trong giỏ hẳn là đã qua chọn lựa, kích thước to nhỏ không sai biệt lắm, thoạt nhìn xem là đúng là trứng gà.

“… Đa tạ. ”

Lúc này hai tiểu nhị cũng ăn uống xong xuôi, thuận tiện xách thêm hai lồng gà sống.

Trương Quân Thực dắt bọn chúng cáo biệt rời đi, trước khi đi còn dặn dò lại một lần về ước hẹn ngày mai.

“Gà của ngươi đều bán cho hắn?” Lý Dực thấy những người kia đi rồi mới chợt hỏi.

“Đúng vậy. ” Nhiếp Bất Phàm vươn vai duỗi người, bắt đầu vận động thả lỏng gân cốt.

“Trương Quân Thực là công tử Trương gia ở Lệ Thành, không ngờ lại xuất hiện ở một thành trấn nhỏ bé như thế này. ”

“Hắn hình như nói là tới giám sát phân hiệu. ” Nhiếp Bất Phàm một mặt vận động thân thể, một mặt đáp lại.

Trong mắt Lý Dực hiện lên một một tia phản đối, nhưng không tiếp tục nói thêm.

Nhiếp Bất Phàm khom lưng gập người xuống, xuyên qua cái khe ở giữa hai cẳng chân mà nhìn về phía Lý Dực, hỏi, “Ngày mai ngươi thực sự không đi chơi?”

“Không đi. ”

“Hoa khổng tước kia phỏng chừng sẽ không xuất môn, ngươi cũng không nhất định phải trốn tránh. ”

“Hoa khổng tước?” Lý Dực khó hiểu.

Nhiếp Bất Phàm chuyển mình đứng thẳng dậy, trả lời, “Ngày đó tới tìm ngươi chính là đệ đệ của ngươi đi?Nhìn hắn một thân ăn diện hoa lệ, dáng vẻ cao ngạo, không phải giống hệt một con khổng tước (chim công) hay sao?”

Lý Dực trầm mặc không nói gì.

Nhiếp Bất Phàm lại nói, “Đều là huynh đệ, như thế nào chênh lệch lớn như vậy?Ngươi ngày đó ăn mặc tăm tối như quạ đen, cũng không thể trách ta tưởng lầm là sát thủ. Lại nói, thẩm mỹ của hai huynh đệ các ngươi thật khiến cho người ta không dám khen tặng.

Các hạ hình như không có tư cách đánh giá thẩm mỹ của người khác!Lý Dực khinh bỉ nhìn hắn một cái. Nhắc tới tình cảnh được cứu ngày hôm ấy, sắc mặt của hắn liền đặc biệt khó coi.

“Được rồi!” Vận động gân cốt hoàn tất, Nhiếp Bất Phàm thở ra một hơi, cũng không quản đến vướng mắc trong lòng Lý Dực, bình bịch chạy ra bên ngoài.

Bất quá một hồi sau, hắn lại thò đầu vào dặn, “Ngươi phải quét dọn phòng ốc một chút, dù sao ngươi cũng là nhàn rỗi không có việc gì làm. ”

“…”



Vốn dĩ vì hôm nay là Trung thu, Nhiếp Bất Phàm định bụng chuẩn bị kỹ một chút. Thế nhưng lượn ra lượn vào một hồi, hắn lại phát hiện bản thân thực sự không có gì để chuẩn bị, liền dứt khoát ăn mặc như ngày thường, dắt theo hai con gà bảo tiêu, trên lưng lại đeo thêm một cái túi vải xem như hoàn chỉnh.

Lý Dực ở một bên nhìn hắn, âm thầm mặc niệm cho Trương gia công tử. Nghĩ đến hắn thế nào cũng sẽ một thân ăn mặc gọn gàng đoan chính, vừa vặn bên cạnh lại đi kèm một người như thế, thật không biết là sẽ thành ra loại cảnh tượng gì…

Cuối cùng, Nhiếp Bất Phàm chải chải lại mái tóc nửa dài nửa ngắn, dắt hai con gà trống đi ra cửa.

Vào thành, khắp nơi đâu đâu cũng là người. Nhiếp Bất Phàm vẫn như trước đây, trăm phần trăm câu dẫn ánh nhìn của người khác, chầm chậm lắc lư đi đến tiệm cơm của Trương Quân Thực. Hai tiểu nhị vừa nhìn thấy hắn, sắc mặt lập tức trở nên quỷ dị, chạy đi thông báo.

Không bao lâu, Trương Quân Thực thần thanh khí sảng từ trên lầu đi xuống. Chỉ thấy hắn toàn thân ăn mặc gọn gàng nho nhã, tóc buộc lụa xanh, ống tay buông rộng, nghiễm nhiên một bộ dáng công tử cao quý thanh nhã. Thế nhưng, khi hắn nhìn đến Nhiếp Bất Phàm, khuôn mặt tươi cười tuấn dật lập tức bị kinh hách, sau đó thay thế bằng vẻ mặt ảo não đẫn đờ.

Vỗ vỗ cái trán, làm sao hắn có thể quên sở thích ăn mặc kỳ lạ kia của Nhiếp Bất Phàm?Hắn cũng không bận tâm người kia xuất thân bần hàn, cho dù một thân ăn mặc giản dị cũng không ảnh hưởng tới chuyện hai người kết giao. Nhưng là phục trang của người này đã vượt quá phạm trù nhân loại bình thường, nhìn mái tóc tung bay trong gió kia, nhìn hai ống tay áo dài ngắn khác nhau kia, nhìn vạt áo như bị người xé rách kia, lại nhìn toàn thân áo nhàu nhĩ kia… Trên tay còn không đâu vào đâu dắt theo hai con gà trống, quả thực phóng khoáng đến vô pháp diễn tả bằng lời.

Đã vậy hắn còn ung dung thoải mái, không chút bận tâm, cứ như hiệp khách cưỡi gió đạp mây, tiêu sái thoát tục.

Trên đời này tại sao lại có người như vậy?

Trương Quân Thực trong lòng thầm cảm thán, bước tới dẫn hắn đi vào trong.

“Nhiếp huynh, chợ đêm hôm nay không những náo nhiệt mà còn có rất nhiều nữ tử chưa thành thân đi dạo chơi, ngươi đây ăn mặc như thế này, làm sao khiến cho nữ nhân yêu thích?”

Nhiếp Bất Phàm nhìn lại chính mình một chút, gật đầu nói, “Cũng đúng. ” Mỹ nữ cổ đại hắn còn chưa được nhìn thấy, nhưng vô lễ ở trước mặt nữ nhân cũng không phải tác phong của hắn.

Trương Quân Thực âm thầm gạt lệ, nguyên lai hắn cũng biết a!

“Nếu đã như vậy, không bằng để tại hạ giúp ngươi chọn vài bộ y phục. Chẳng mấy khi có lễ hội, chung quy cũng nên tạo ra không khí vui vẻ một chút. ”

“Cũng được. ” Nhiếp Bất Phàm một mặt quan sát xung quanh, một mặt hững hờ đáp.

Trương Quân Thực lộ ra sắc mặt vui vẻ, vội vàng đi tìm quần áo.

“Ngươi khẳng định ta mặc bộ này thích hợp?” Nhiếp Bất Phàm lật lật bộ y phục Trương Quân Thực mang tới, hỏi.

“Chắc chắn thích hợp, ngươi nhanh chóng đi thử đi. ”

“Được rồi. ” Sờ sờ vào cảm thấy rất tốt, không biết mặc lên sẽ tạo ra hiệu quả như thế nào…



Tác giả:Bí tịch Kê Oa thôn



+ Bốn, động vật đã chết khi được đưa vào Kê Oa thôn, hình dáng bên ngoài sẽ không thay đổi, nhưng sau khi chế biến sẽ chuyển thành hương vị thịt gà, nhưng là tùy thuộc vào động vật khác nhau, chất thịt sẽ có khác biệt nho nhỏ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.