Cầm Hóa Nhiếp Bất Phàm

Chương 61: Căn nhà nhỏ hai người



Edit: Mimi
Beta: Lam Yên

*****

Đêm khuya, cảnh vật bốn bề trở nên yên tĩnh. Một trận gió lạnh thổi tới, rèm cửa nhẹ nhàng lay động. Ánh trăng xuyên qua khe hở chiếu vào trong phòng, phủ lên thân ảnh đang say sưa chìm vào giấc ngủ.

Đúc lúc này, một bóng gà linh hoạt lắc mình chui vào, rũ rũ bộ lông. Trong đêm tối, hai con mắt tròn lấp lóe quang mang lục sắc. Không bao lâu sau, lại có thêm một bóng đen nữa theo cửa sổ tiến vào. Hoa Cô Nương và Lang Gia còn đang yên ổn ngủ lập tức cảnh giác đứng lên, nhưng giây tiếp theo liền buông lỏng tinh thần, như không để ý đến người vừa tới mà tiếp tục ngủ ngon lành.

Người mới tới bước vài bước, khuôn mặt thoáng chốc phơi bày trọn vẹn dưới ánh trăng, rõ ràng chính là Vương Thi Thiện.

Hắn đi đến bên giường, nhìn nhìn người đang nằm ngủ, lại đột nhiên buông một tiếng thở dài như có như không.

Trầm ngâm nhìn ngắm một lúc lâu, hắn dứt khoát cởi áo ngoài, tháo giày vải, xốc chăn trèo lên giường, duỗi cánh tay ôm người kia vào lòng.

Một đêm ngon giấc!

Ngày hôm sau, Nhiếp Bất Phàm vừa mở mắt liền nhìn thấy một khuôn mặt tuấn tú quen thuộc ở ngay trước mắt. Người nọ hô hấp nhẹ nhàng, tựa như vẫn còn đang ngủ.

Hắn giật mình suy nghĩ, lại đảo mắt nhìn khắp xung quanh một lượt, thấy không có dị trạng gì mới khẽ thở phào một hơi. Hắn vươn tay kéo kéo da mặt Vương Thi Thiện, thẳng tay kéo khuôn mặt anh tuấn kia đến mức dị hình.

Vương Thi Thiện bất đắc dĩ mở mắt, gạt đi bàn tay quái dị của hắn, nói, “Mới sáng sớm, tinh thần đã tốt như vậy sao?”

“Hắc hắc, ta là gặp ngươi nên cao hứng. ”

“Phải không?” Vương Thi Thiện thản nhiên nói, “Ngươi bỏ đi dứt khoát như thế, ta còn tưởng ngươi không muốn gặp lại chúng ta nữa?”

“Sao có thể?” Nhiếp Bất Phàm vẻ mặt vô cùng oan uổng, “Ta chỉ là muốn ra ngoài giải sầu, giải sầu mà thôi. ”

“A, giải sầu như thế nào rồi?”

“Cũng không tệ lắm. ” Nhiếp Bất Phàm kéo chăn lên tận hai con mắt, nhìn trời.

Vương Thi Thiện có chút ngờ vực, ngay sau đó một tiếng cũng không báo trước mà bắt đầu cởi bỏ y phục đối phương.

“Làm gì vậy?” Nhiếp Bất Phàm kéo lại áo, vẻ mặt bị kinh sợ vô cùng.

Vương Thi Thiện không nói gì, một tay giữ lấy hai tay hắn cố định trên đỉnh đầu, tay còn lại vén áo lót của hắn lên, để lộ ra một mảng lớn da thịt trơn mịn mượt mà, liền thấy ngay dưới xương quai xanh và xung quang hai điểm hồng trước ngực xuất hiện rất nhiều dấu vết khả nghi.

“Đây là cái gì?” Vương Thi Thiệm dùng ngón tay nhẹ nhàng đảo qua, trong câu hỏi không nghe ra hỉ nộ.

“Ta… Là khi tathẩm du(*) lưu lại. ”

(*Thẩm du: là tự xử, tự xử, hắc hắc :v)

“…” Vương Thi Thiện trầm mặc một hồi, dùng giọng điệu vô cùng chịu khó học hỏi mà nói, “Khi ngươi thẩm du còn có thể tạo ra dấu hôn ngay trên ngực mình?”

“Ai nói đó là dấu hôn?” Nhiếp Bất Phàm mặt không đỏ tim không nhảy mà trả lời, “Đây là vết cấu véo. ”

Trên gương mặt vốn luôn luôn bình ổn của Vương Thi Thiện mơ hồ xuất hiện vài vết rạn, nhẫn nhịn một lúc mới kìm nén nói, “Nói đi, nam nhân kia là ai?”

Nhiếp Bất Phàm tà tà chuyển dời tầm mắt đi hướng khác, than thở, “Tại sao nhất định phải là nam nhân mà không thể là nữ nhân?”

“Nữ nhân?” Vương Thi Thiện trực tiếp dùng ngón tay thâm nhập vào u huyệt phía sau của hắn, trên huyệt khẩu co chặt còn có một chút sưng tấy.

Nhiếp Bất Phàm cong thắt lưng, vặn vẹo như con rắn.

Vương Thi Thiện cũng không làm khó hắn, rút ngón tay ra, có loại cảm giácngửa đầu vấn thiên(*) nhưng lại không nói thành lời. Trên đời này rốt cuộc còn có nam nhân bình thường nào có thể tránh được ma trảo của Nhiếp Bất Phàm hay không?Vì sao một đám cứ như trúng độc, người trước ngã xuống người sau tiếp bước lên theo, từng đợt rồi lại từng đợt, không thể nào ngăn được!

(* Ngửa đầu vấn thiên: ngửa đầu hỏi trời. Nhưng là, lẽ thường, “trời thăm thẳm xa vời khôn thấu”, nhân vật vì thế mà rơi vào bế tắc, câu hỏi vì thế mà rơi vào hư vô)

Nhiếp Bất Phàm len lén nhìn Vương Thi Thiện một chút, hỏi, “Ngươi làm thế nào tìm được ta?”

“Vừa vặn nhìn thấy gà của người đi dạo đêm, nên đi theo tới đây. ”

Nhiếp Bất Phàm tà ác liếc mắt nhìn Kim Tử đang ngồi trong xó ngủ ngon lành, lại hỏi, “Những người khác vẫn chưa biết chứ?”

Vương Thi Thiện lắc đầu, “Bọn họ đều rời thôn tìm ngươi. ”

“Bọn họ?Những ai?”

“Ngoại trừ mấy vị chưa lành bệnh kia ra thì những người khác đều tới. ”

Nhiếp Bất Phàm nhìn chằm chằm Vương Thi Thiện, nghiêm túc nói, “Vương Ngũ huynh, ngươi sẽ không bán đứng ta chứ?”

Vương Thi Thiện biểu tình vạn phần bình lặng không một gợn sóng, cũng không trả lời.

Nhiếp Bất Phàm lại nói, “Thật vất vả mới có thể ra ngoài chơi một chuyến, ta muốn thư giãn một chút, ngươi hoặc là cùng ta thông đồng làm bậy, hoặc là làm bộ như chưa từng gặp ta. ”

Vương Thi Thiện vẫn im lặng.

Nhiếp Bất Phàm mãnh liệt ôm lấy hắn cọ tới cọ lui, khẩn cầu, “Làm ơn đi…”

“Ta được lợi gì?” Vương Thi Thiện đột nhiên nói.

Nhiếp Bất Phàm kinh hãi nhìn hắn, “Ta có nghe lầm không?Ngươi có còn là Vương Ngũ vô dục vô cầu kia hay không?Cư nhiên còn muốn được lợi?”

“Có hay không?” Vương Thi Thiện không động tĩnh gì.

Nhiếp Bất Phàm vẻ mặt xoắn xuýt, lập tức nhẫn nại nói, “Được rồi, về sau vị trí lão nhị Kê Oa thôn sẽ là của ngươi!”

“…”

“Vừa lòng chưa?” Nhiếp Bất Phàm vỗ vỗ hắn, “Làm lão nhị Kê Oa thôn, chính là dưới một người mà trên vạn gà, vô cùng uy phong!”

Có lẽ chỉ ngươi mới cảm thấy uy phong!

“Vẫn là ngươi chủ động hiến thân cho ta thì hơn. ” Vương Thi Thiện nói thẳng ý đồ của mình.

Nhiếp Bất Phàm ngay lập tức làm vẻ chính nghĩa, đáp, “Sĩ khả sát, bất khả nhục!” (*)

(*) Sĩ khả sát, bất khả nhục: Kẻ sĩ có thể chết, không thể chịu nhục.

Ngươi mà cũng sĩ khả sát bất khả nhục!Vương Thi Thiện rốt cuộc không giữ được vẻ băng lãnh, lập tức đè hắn xuống gặm loạn một phen.

Nhiếp Bất Phàm la hét, tay chân cực lực chống cự.

Nhưng là địch mạnh ta yếu, hắn cuối cùng đành khuất phục dưới dâm uy của đối phương, bị tử hình tại chỗ.

Vương Thi Thiện cũng không làm quá, chỉ giải tỏa một chút cho đỡ thèm rồi rất biết điều mà buông tha cho hắn. Nhưng là Nhiếp Bất Phàm vạ miệng, trước khi bò xuống giường còn quay lại nói, “Vương Ngũ huynh, tinh lực không bằng lúc xưa sao?”

Những lời này thiếu chút nữa khiến cho Vương Thi Thiện thú hóa.

Nhiếp Bất Phàm thấy tình thế bất ổn, vèo một cái lủi mất.

Cuối cùng, Vương Thi Thiện đồng ý giúp Nhiếp Bất Phàm giữ bí mật, bởi lẽ hắn cũng muốn cùng người kia riêng tư chung sống ít ngày. Có Nhiếp Bất Phàm bầu bạn, mỗi ngày đều vô cùng lạc thú, bởi người nọ luôn có thể làm cho cuộc sống đơn giản bình thường trở nên rực rỡ muôn hình vạn trạng.

Sáng sớm, Nhiếp Bất Phàm nén cho hắn một cái giỏ, sai hắn đi mua thức ăn, nhưng một đồng tiền cũng không đưa.

Vương Thi Thiện xách giỏ bước một mình trên phố, đưa mắt nhìn dòng người nhốn nháo rộn ràng. Hắn một thân y phục hoa mỹ lại đứng giữa quần chúng nhân dân mộc mạc xung quanh, vô cùng không thích hợp. May là hắn không để ý nhiều tới ánh mắt của người khác, một mạch mua sắm, giá cũng không hỏi, cứ cầm một mớ rau lại ném lại một đồng tiền.

Ngay thời điểm hắn đang định chọn mấy quả dưa leo, tầm mắt lại lơ đãng liếc thấy vài thân ảnh quen thuộc, chính là thủ hạ của Tư Thần Vũ.

Bàn tay đang cầm tiền của Vương Thi Thiện liền khựng lại.

Người bán dưa leo vui tươi hớn hở vươn tay, ai ngờ một trận gió vụt qua, người vừa mới đứng ngay trước mặt nháy mắt đã biến mất vô tung.

Người bán hàng nét mặt đang tươi cười phút chốc ngây ngốc mà nhìn hai bên trái phải, nhưng rốt cuộc ngay cả cái bóng của người kia cũng không thấy.

Hắn nổi giận đùng đùng, “Khốn kiếp, lấy dưa leo của ta còn chưa trả tiền!”

Đại thúc bi phẫn không thôi. Những người khi nãy bán rau củ cho tên kia đều được lãi lớn, thế mà đến phiên hắn liền mất trắng mấy quả dưa leo. Không thể không nói, nhân phẩm cũng là một vấn đề.

Vào lúc Vương Thi Thiện tìm được Nhiếp Bất Phàm thì những người khác ở Kê Oa thôn cũng tìm đến được Bảo Phúc Lâu hắn vào ở khi trước.

Sau khi dò la thăm hỏi, bọn họ xác định Nhiếp Bất Phàm đã từng ở đây. Mặc dù hắn dùng tên giả ‘Đoàn Dự’, nhưng đám gà bên người hắn đã bán đứng hắn.

Tại đây, đám người Lý Dực cũng gặp người của Vệ Địch đang lùng sục khắp nơi, bất quá hai bên không biết người bọn họ đang tìm thực ra chỉ là một người, cho nên không khí khi gặp gỡ hết sức hài hòa.

Công tử Lý gia là một trong số những người nắm giữ chìa khóa bảo tàng, cho nên Vệ Địch đương nhiên nhận ra. Hắn đi về phía đối phương, ngỏ lời muốn ghé thăm Kê Oa thôn trong nay mai.

Lý Dực không có quyền từ chối, chỉ xã giao vào câu rồi cáo biệt.

Hắn cũng không hỏi thăm Vệ Địch chuyện Nhiếp Bất Phàm, bởi hắn cho rằng vị võ lâm minh chủ tâm cao khí ngạo này nhất định sẽ không cùng Nhiếp Bất Phàm có bất cứ liên hệ gì. Nhưng hắn đã quên, Nhiếp Bất Phàm ngay cả Tư vương gia cũng dám trêu chọc, huống gì minh chủ võ lâm. Chỉ e nếu Hoàng đế có đến đây, tên kia cũng dám đội thẳng nón xanh lên đầu rồng (*). (*) Ý là cắm sừng lên đầu Hoàng đế, vì Tiểu Bất Phàm nhà mình có một đống gian phu.

“Bọn họ đã tìm tới vùng phụ cận. ” Vương Thi Thiện đặt giỏ rau lên trên bàn, nói.

“A?” Nhiếp Bất Phàm lơ đễnh lên tiếng, sau đó tự mình lấy đồ ăn trong giỏ ra.

Vương Thi Thiện đã sớm lĩnh hội được sự vô tâm vô phế của hắn, cũng không nói nhiều lời.

Nhiếp Bất Phàm giơ cái giỏ rau lên hỏi, “Vương Ngũ huynh, tại sao chỉ có rau, sao không mua thêm chút thịt?”

“Ta không ăn thịt. ”

“Nhưng ta ăn!” Nhiếp Bất Phàm chỉ vào mặt mình.

Vương Thi Thiện nhìn hắn, một lúc lâu sau mới nói, “Ăn nhiều rau xanh có thể kéo dài tuổi thọ. ”

“Ta không có thịt sẽ thấy ăn không ngon. ” Nhiếp Bất Phàm đấm bàn.

“Đừng lừa gạt người tu hành trong sạch. ” Ngươi rõ ràng là động vật ăn tạp, cái gì cũng thích ăn.

“Ngươi vẫn còn là người tu hành?” Nhiếp Bất Phàm khinh bỉ, “Cũng không biết phá giới bao nhiêu lần rồi?”

“Ta chỉ phá sắc giới. ” Vương Thi Thiện nói, sau đó lại bổ sung thêm một câu, “Cũng không bao nhiêu. ”

“…” Được rồi, ngươi thắng.

Nhiếp Bất Phàm cam chịu mà ôm cái giỏ rau tới phòng bếp.

Người trong Kê Oa thôn ở ngoài kia huy động nhân mã tìm kiếm khắp nơi đến sục sôi trời đất, Nhiếp Bất Phàm thế nhưng lại ở trong khu thôn dân nhỏ nhỏ cùng Vương Thi Thiện sống thế giới hai người, vừa hái rau vừa cho gà ăn, vừa dạo chơi khắp chốn vừa cùng tiểu hài tử nô đùa.

Vương Thi Thiện một lần nữa chứng kiến mị lực cường đại đến không ai có thể kháng cự của Nhiếp Bất Phàm. Ngày lại ngày trôi qua, ít nhất có tới ba thiếu nữ thơ ngây, hai thiếu niên thuần phác, thậm chí hai đại thúc dung tục chạy đến bảy tỏ hảo cảm mãnh liệt ‘không phải hắn thì quyết không thành thân’. Hơn thế nữa, còn có một tiểu nam hài không đến mười tuổi thẳng thắn tuyên bố, chờ sau này lớn lên nhất định phải ‘cưới’ hắn.

Vương Thi Thiện cảm thấy để cho mầm họa này thoát ra bên ngoài thật sự là một sai lầm, cho nên liền quyết định phải nhanh chóng âm thầm dẫn người kia quay lại Kê Oa thôn. Tuy rằng cuộc sống hai người có rất nhiều lạc thú, nhưng là hắn chịu không nổi đòn tấn công như cánh hoa đào, tuy vô hình nhưng có thể giết người của Nhiếp Bất Phàm.

Ban đêm, Vương Thi Thiện thành thực nói, “Bất Phàm, chơi đủ rồi thì trở về thôi. ”

“Gấp cái gì?Thành Khê Sơn còn có rất nhiều chỗ ta chưa đi đâu. ” Nhiếp Bất Phàm một bên nghịch mấy thứ bột hóa trang đủ màu sắc mua được trên phố, một bên thuận miệng trả lời.

Chờ ngươi dạo hết thành Khê Sơn, nam nhân trong thành còn có thể sót lại mấy người quyết chí sinh con nỗi dõi tông đường đây?Vương Thi Thiện nội tâm vốn tĩnh lặng bỗng nhiên ầm ầm rung chuyển hỗn loạn.

Kỳ thực hắn hoàn toàn có thể trực tiếp bắt người mang về thôn. Người kia rõ ràng không phải đối thủ của mình, cùng lắm thì sau này bị oán trách vài ngày mà thôi.

Nghĩ đến đây, Vương Thi Thiện đột nhiên bình tĩnh trở lại. Hắn bấy giờ mới chú ý đến mấy món đồ Nhiếp Bất Phàm đang đùa nghịch, nhịn không được hỏi, “Ngươi đang làm cái gì?”

Nhiếp Bất Phàm trả lời, “Ngày mai là Quỷ lễ. Nghe đại thẩm nhà bên nói, rất nhiều người sẽ hóa trang thành ma quỷ để dọa người, ta cũng chuẩn bị để tham dự. ”

Hắn chỉ vào đống bột màu đủ loại trên bàn, đắc ý nói, “Những thứ này đều là do các tỷ muội tặng cho ta, ta không thể cô phụ hảo ý của các nàng, nhất định phải hóa trang thành một khuôn mặt đặc biệt dọa người. ”

“…”

“Vương Ngũ, ngươi cũng tham gia sao?” Nhiếp Bất Phàm nhanh chóng chạy tới bôi một vệt màu đỏ lên mặt hắn, cười hì hì hỏi.

Vương Thi Thiện lau cũng không lau đi, chỉ thản nhiên đáp, “Ngươi đi là đủ rồi. ”

Xem ra cứ để hắn chơi hết Quỷ lễ rồi ép hắn trở về cũng được.

Nhiếp Bất Phàm vẻ mặt hưng trí bừng bừng, cầm bút lông vẽ thử mấy cái mặt quỷ lên trên tờ giấy.

Vương Thi Thiện quan sát hồi lâu, đột nhiên cảm thấy hình dạng hóa trang của hắn trong Quỷ lễ ngày mai có thể sẽ là bộ dạng dọa người nhất trong lịch sử…



[Yên]: mỏi mắt chờ mong :v


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.