Cầm Hóa Nhiếp Bất Phàm

Chương 71: Đệ đệ à



Edit: Mimi
Beta: Lam Yên

*****

Hôm nay Đông Thịnh ThượngPhủ có rất nhiều khách nhân lục tục kéo tới, võ lâm nhân sĩ khắp nơi cùng tề tựu.

Vệ Địch vì muốn ăn mừng việcbảo kiếm Thuần Quân vật hoàn cố chủ mà đặc biệt tổ chức đại hội thưởng kiếm, trước sự chứng kiến của tất cả mọi người chính thức tuyên quyền sở hữu.

Nhiếp Bất Phàm nghe được tiếnghuyên náo ở ngoài tiền trạch (*) liền nổi hứng thú đixem náo nhiệt. Kết quả một thị vệ bước ra chắn ngang đường đi của hắn, lạnhlùng nhắc nhở, “Công tử thứ lỗi, phủ chủ có lệnh, mấy ngày tới không cho phép ngươilại gần tiền trạch. ”

(*)Tiền trạch: khu nhà ở phía đằng trước, tương tự hậu viện, tiền viện, nhưng phạmvi rộng hơn, bao gồm cả phòng ốc và sân viện. “Phải không. ”

Nhiếp BấtPhàm vẻ mặt hờ hững.

Hắn tiếp tục bước về phíatrước, thị vệ thì không ngừng bước thụt lùi về phía sau, hai người từ đầu đến cuốivẫn duy trì cự li cách nhau vài thước.

Nhiếp Bất Phàm nhìn hắn, hỏi, “Ngươi như vậy làm sao ngăn cản ta?Tưởng rằng nói mấy câu là có thể đuổi ta vềhay sao. ”

Thị vệ giơ ngang thanh kiếmtrước mặt, cứng rắn nói, “Thuộc hạ chính là hy vọng công tử sẽ nghe theo, tránhcho phải dùng tới vũ lực. ”

“Được rồi, Vệ Tứ, chúng tacũng không phải lần đầu gặp gỡ, đừng hung thần ác sát như vậy. ”

Thị vệ nhẫn nhịn, lại nói, “Côngtử, thuộc hạ là Vệ Ngũ, cái này là biệt hiệu hôm trước người mới đặt cho thuộchạ. ”

“A. ”

Nhiếp Bất Phàm ha hacười, “Thật hổ thẹn, ai bảo các ngươi ăn mặc giống nhau như đúc, thoạt nhìntựa như sinh ra từ đa thai, cũng không thể trách ta đây mắt kém. ”

Xì!Khác nhau rất nhiều cóđược không?Vệ Ngũ vẻ mặt buồn bực, tiếptục dựa theo những bước tiến của Nhiếp Bất Phàm mà thối lui. Cũng lạ ở chỗ saugáy hắn giống như mọc thêm một con mắt, cả đường thế mà không hề đụng trúng cáicột hay bức tường nào cả.

“Công tử xin dừng bước, nếucòn bước tới, đừng trách thuộc hạ đắc tội. ”

Nhiếp Bất Phàm dừng lại, tầmmắt lướt qua hắn mà nhìn về phía đối diện, vươn một ngón tay lên chỉ chỉ, rồi sửngsốt “A” một tiếng.

Thị vệ theo bản năng xoayngười nhìn về phía sau, chỉ thấy hành lang thật dài, không một bóng người.

Đúng lúc này, mộttrận kình phong từ sau gáy đột ngột đánh úp tới. Hắn vừa định quay người phòng thủ thì bỗng cảm thấy trên lưng có một vật nặng đè lên, người nào đó cư nhiên lại nhảy lên lưng hắn, ôm chặt lấy cổ hắn.

“Ngươi làm gì. ”

Vệ Ngũ kinhhãi. Ngày hôm qua, thảm kịch của một thị vệ đồng liêu nào đó vẫn còn nóng hổibên tai, hắn cũng không muốn hôm nay lại dẫm lên vết xe đổ.

“Ngươi không cho ta đi tiềntrạch, vậy cõng ta trở về phòng đi, chân ta mỏi. ”

Thanh âm của Nhiếp Bất Phàm vanglên bên tai Vệ Ngũ, nhiệt khí nóng bỏng từ hơi thở của tên kia phả ra khiến cho hắnmột tê dại.

Vệ Ngũ bi phẫn không thôi, nói, “Cầu xin ngài, tự mình nhảy xuống rồi đi về đi được không. ”

“Ta không chịu. ”

Nhiếp BấtPhàm cương quyết nói, “Ngươi hoặc để ta đi tiềntrạch, hoặc cõng ta trở về phòng, chỉ có thể chọn một trong hai. ”

Vệ Ngũ khóc không ra nước mắt, từ thuở cha sinh mẹ đẻ cho đến nay cũng chưa từng gặp người nào vô lại như thế. Hắn là tiểu hài tử sao?Cứ thích đùa giỡn như vậy!Cuối cùng, Vệ Ngũ bất đắcdĩ, chỉ có thể lĩnh mệnh mà cõng hắn trở về, tốc độ phi thường nhanhchóng, trong lòng thầm hi vọng trước khi Vệ Địch phát hiện có thể mang người vềphòng xong xuôi.

Nhưng là suốt dọc đường đều có thị vệ đứng giám thị ở hai bên, hai con người to lớn như thế này, muốn khônggây chú ý cũng khó.

Trở lại phòng, Vệ Ngũ thảngười xuống, chuẩn bị rời đi.

Nhiếp Bất Phàm một phen kéohắn lại, từ trên bàn cầm một quả táo đưa tới, “Vất vả cho ngươi rồi, công phumang vác không tồi, lần sau lại tới. ”

Còn có lần sau?Vệ Ngũ buồnkhổ nhận lấy quả táo, thoáng nhìn gương mặt tươi cười đến xán lạn của ngườikia, tâm tình phức tạp.

Trên thực tế, tất cả nhữngngười thay phiên trông giữ Nhiếp Bất Phàm hoặc ít hoặc nhiều đều bị hắn trêuchọc. Người này chung quy có thể nghĩ ra đủ loại lý do để gây phiền phức chongười khác, nhưng lại làm cho người ta muốn tức giận cũng không được.

Đám thị vệ tuy rằng ngoài mặtvặn vẹo, nhưng kỳ thực trong lòng cũng không chán ghét cái tên thích làm cànnày, thậm chí còn mơ hồ có chút hảo cảm không rõ vì sao.

Mỗi lần nhận lệnh thayphiên nhau canh gác, bọn chúng đều là một bộ dạng ngoài miệngnói không muốn, thế nhưng trong lòng lại rất nhiệt tình.

Nhiếp Bất Phàm một mình ngồitrong phòng, yên lặng suy nghĩ về hành động đêm nay. Tầm mắt hắn lơ đãng nhìn ra ngoài cửasổ, liền thấy Đại Khí đang đứng trên một cành cây mà nháy mắt ra hiệu với hắn – thực tếnó chẳng qua là đang ngáp một cái màthôi.

Có Đại Khí đi theo, hắnkhông cần lo bản thân bị lạc, nhưng là trên người không có một xu cũng là vấn đềkhông nhỏ.

Hắn đảo mắt một lượt nhìn khắpcăn phòng. Những thứ như bình hoa tranh họa thì không cần cân nhắc tới, đồ vật nho nhỏ mà giá trị lại cao thì tạisao không có lấy một món đi?A?Cái kia cũng không tồi.

Nhiếp Bất Phàm đi tới trước một tấm bình phong, viền tấm bình phongcó khảm mấy khối ngọc vừa nhìn đã biết là ngọc quý.

Nhiếp Bất Phàm hắc hắc cườivài tiếng, gỡ ra cây trâm cài tóc ở trên đầu, bắt đầu cạy cạy. Vệ Địch dù sao cũnggiàu có như vậy, hẳn là sẽ không để tâm việc “tặng” hắn vài viên ngọc đâu.

Bận rộn hồi lâu, toàn bộ ngọcthạch trên bình phong đã bị hắn cạy ra cất vào trong túi, mà những phần điêu khắctrạm trổ trên bình phong lại lộ ra mấy vết lõm trống không, khiến cho nó nhưrơi vào thảm cảnh vừa bị người cướp sạch.

Có mấy viên ngọc trong tay, Nhiếp Bất Phàm yên tâm rồi. Ăn xong cơm chiều, việc cần làm là kiên nhẫn chờ đếngiờ hẹn mà thôi.

Vệ Địch bận rộn đón tiếpkhách khứa, mấy ngày sắp tới phỏng chừng sẽ không có thời gian rảnh rỗi, điềunày cũng mang tới cho Nhiếp bất Phàm cơ hội trốn chạy, cái cần bận tâm duy nhấtchính là mấy thị vệ canh gác ngoài sân.

Nhiếp Bất Phàm suy nghĩ mộtchút, thổi tắt ngọn nến trên bàn, sau đó nhờ vào bóng đêm che chắn mà bò qua cửasổ chuồn ra ngoài.

Hắn cố ý chọn một bộ y phụctối màu, lại ôm sát thân thể hơn bình thường, lặng lẽ chạy tới hồ nước kia.

Xung quanh phòng ngủ của VệĐịch không có người, thị vệ canh giữ Nhiếp Bất Phàm lại phải thủ ở phạm vi ngoàitrăm mét, nhưng bọn họ cho dù nhãn lực có tốt thì ban đêm cũng là thời điểm vô cùng khóphát hiện mục tiêu. Chỉ cần không gây ra tiếng động quá lớn, cũng không chạy nhầmvề phía cổng viện thì khả năng ẩn náu vẫn là tương đối cao.

Đi tới ven hồ, Nhiếp BấtPhàm ngồi chồm hỗm ở bên cạnh một phiến đá, cầm lấy một cái que gỗ tùy tiện khuấyvào trong nước.

Một lúc sau, mộtcái lá sen lập lờ trôi đến sát mép hồ, sau đó liền thấy đầu của Thái Bạchtrồi lên từ trong nước.

“Chuẩn bị xong chưa. ”

TháiBạch nhỏ giọng hỏi.

Nhiếp Bất Phàm gật đầu, tỏvẻ một chút trở ngại cũng không có.

Lúc này, Thái Bạch đưa chohắn một món đồ, nhìn qua giống như mặt nạ, giải thích, “Công phu nín thở củangươi quá kém, cho nên ta chuẩn bị cho ngươi một túi chứa khí, ngươi mang lên mặtcó thể duy trì được thời gian nửa nén nhang. ”

“Thần kỳ như thế. ”

Nhiếp BấtPhàm tán thưởng, tiếp nhận mặt nạ dưỡng khí, đeo lên.

“Ngươi làm thế không được, trước hết xuống nước đi, ta đeo giúp ngươi. ”

“Ân. ”

Nhiếp Bất Phàm theo lờitrượt xuống hồ.

Thái Bạch cầm lấy mặt nạ, dánchặt mép viền bao xung quanh lên mặt Nhiếp Bất Phàm, khít chặt đến không có lấymột kẽ hở. Làm vậy chẳng những có thể phòng không khí không bị lọt ra bên ngoài, mà còntránh cho nước len lỏi vào bên trong. Nhưng là kiểu dáng nhìn có chút xấu xí, Nhiếp Bất Phàm cảm giác trên mặt mình như có một cái mũi heo rất lớn thò ra.

“Được rồi, ngươi cố gắng điều hòa hô hấp, tiết kiệm không khí. ”

Thái Bạch nhắc nhở một câu cuối cùng rồimang theo đối phương lặn xuống dưới nước.

Ban đêm ở dưới nước đối vớiNhiếp Bất Phàm mà nói, tầm nhìn xác thực là bằng không, nhưng Thái Bạch lại giốngnhư một con cá tinh linh hoạt, thông thạo vô cùng.

Cảm giác dòng nước lướt quathân thể mỗi lúc một siết hơn, Nhiếp Bất Phàm biết cũng sắp tới cửa ra rồi.

Không biết qua bao lâu, Thái Bạch lôi lôi kéo kéo tay Nhiếp Bất Phàm bơi lên phía trên.

“Ào” một tiếng, cả hai ngườitrồi lên khỏi mặt nước.

“Ha, đến rồi. ”

Thái Bạch thởphào một hơi, cười nói, “Đây là khe núi phía Tây của Đông Thịnh Thượng Phủ, córất ít người tuần tra, chúng ta hẳn là sẽ an toàn. ”

“Đơn giản như vậy. ”

Thanhâm của Nhiếp Bất Phàm cách lớp mặt nạ truyền ra.

Hắn nhíu mày, đưa tay gỡ mặtnạ xuống, thật sự là sắp hít thở không nổi nữa rồi.

Thái Bạch bước tới giúp hắncẩn cẩn thận thận bóc mặt nạ xuống, lưu lại trên mặt Nhiếp Bất Phàm hai mảng hồnghồng, giống như bị người dùng tay mà kéo căng hai bên miệng.

Hắn xoa xoa mặt, hít sâuvài cái, than thở nói, “Tốt rồi, tốt rồi, thiếu chút nữa muốn đoạn khí luôn. ”

Thái Bạch lắc đầu, “Thậtkhông biết Vệ Địch vì sao lại muốn giữ một tên trói gà không chặt như ngươi ởbên cạnh. ”

“Ngươi chưa nghe qua cái gọilà thâm tàng bất lộ hay sao. ”

Nhiếp Bất Phàm khinh bỉ nhìn hắn, hất hàm nói, “Khôngphải tài năng nào cũng có thể dùng vũ lực mà thể hiện đâu. ”

“A?Các hạ có tài năng gì. ”

Thái Bạch đầy hưng trí hỏi.

“Thiên – phú – dị – bẩm. ”

Nhiếp Bất Phàm rành rọt từng chữ trả lời, vẻ mặt không biết có đến bao nhiêu tựcao tự đại.

Thái Bạch không nói gì.

Hai người cũng không tiếp tụckéo dài câu chuyện, sau khi nghỉ ngơi một lúc liền chạy ra ngoài khe núi.

“Tiểu Bạch, nhà của ngươi ởđâu. ”

Nhiếp Bất Phàm ở phía sau hắn hỏi tới.

“Nhà. ”

Thái Bạch đầu cũngkhông quay lại, đáp, “Nhà không có, chốn dừng chân ngược lại có vài cái. ”

“Vậy chốn dừng chân củangươi có thể giúp ta thoát khỏi sự truy lùng của Vệ Địch hay không. ”

“Ngươi yên tâm. ”

Thái Bạchcười nói, “Ta tự có cách. Chỉ cần ra khỏi khe núi này, ai cũng không thể tìm thấychúng ta. ”

Nhiếp Bất Phàm bán tín bánnghi. Bản thân hắn là người thông minh tuyệt đỉnh, vậy mà còn không dám đảmbảo có thể thoát được ma trảo của Vệ Địch, tên kia dựa vào cái gì có thể?Trong lúc Nhiếp Bất Phàm còn đang suynghĩ, Thái Bạch bất thình lình dừng lại, tựa hồ như đang lắng nghe động tĩnhxung quanh. Một lát sau, hắc sắc mặt khẽ biến, nhỏ giọng nói, “Không ổn, hìnhnhư có người đuổi tới đây. ”

“Không thể nào!Nhanh như vậy. ”

Nhiếp Bất Phàm nhìn về phía rừng cây ngút ngàn.

Đêm nay Vệ Địch làm sao cóthời gian mà tìm hắn?Nếu không phải là Vệ Địch tới tìm, thì thị vệ ở phạm vingoài trăm mét càng là không thể phát hiện ra hắn biến mất.

“Xem ra không được rồi. Mộtkhi Đông Thịnh Thượng Phủ tiến vào tình trạng báo động canh gác, thì cả khe núi nàycũng sẽ bị bọn họ bao vây. ”

Thái Bạch có chút tiếc nuối nói, “Nhiếp huynh, chúng ta đến đây ly biệt, chờ ngày sau có cơ hội ta lại tới cứu ngươi. Với kỹnăng bơi lội của ta, có thể tùy tiện lặn xuống một khúc sông nào đó để thoátthân, nhưng mà ngươi thì không thể. ”

“Đừng mà, ngươi sao có thểbỏ mặc ta như vậy. ”

Nhiếp Bất Phàm ôm chặt lấy cổ hắn, bi ai gào thét, “Ta chẳngnhững sợ Vệ Địch, còn sợ đêm tối!”“Mau buông ra, người sắp đuổitới đây rồi. ”

Thái Bạch vội kêu lên.

Nhiếp Bất Phàm thế nhưng quyếtkhông buông tay. Có một câu ‘có phúc cùng hưởng có nạn cùng chịu’, hắn vô cùngtin tưởng, mà cũng dốc sức chứng minh cho câu nói này.

Thái Bạch buồn bực. Cứu ngườicòn rước họa vào thân. Hắn nổi ác tâm, quyết định thẳng tay đem người đánh ngất.

Đang lúc chuẩn bị động thủ, một luồng sát khí phả thẳng vào mặt hắn. Lá cây xào xạc lay động liên hồi, mộtthân ảnh từ trong bóng tối bước ra, ánh mắt lạnh lùng mà nhìn hai người bọn họ.

Là Vệ Địch.

Thái Bạch hoảng sợ, theo bảnnăng ôm chặt lấy Nhiếp Bất Phàm, dự định lấy hắn làm lá chắn giãy chết nhữnggiây phút cuối cùng.

“Ngươi là ai. ”

Vệ Địch ngữkhí uy nghiêm hỏi.

Thái Bạch không nói gì, trầmmặc nhìn hắn.

Vệ Địch hừ một tiếng, nói vớiNhiếp Bất Phàm, “Còn không mau lại đây, ngươi muốn chạy đi đâu. ”

Nhiếp Bất Phàm phồng má, vùi đầu trong ngực Thái Bạch, thanh âm buồn bực lại có phần hờn dỗi nói, “Takhông về. ”

“Chuyện này cũng không phảingươi có thể tự mình quyết định!” Vệ Địch cả giận nói, “Lại đây, bằng không đừngtrách ta không khách khí!”Nhiếp Bất Phàm lẩm bẩm, lạicàng ôm Thái Bạch chặt hơn. Vừa mới ngâm nước một hồi, bản thân hắn cũng lạnh đếnkhông thể chịu được, rất cần hấp thu nhiệt lượng.

Thái Bạch thấy thái độ củaVệ Địch, không khỏi cảm thấy kỳ quái về quan hệ của hai người bọn họ.

Đang trong lúc phân tâm suynghĩ, Vệ Địch đã vọt tới trước mặt, Thái Bạch lúc này còn chưa kịp sửng sốt đãthấy người kia nhanh đến không gì sánh được mà chụp lấy Nhiếp Bất Phàm.

Thái Bạch theo phản xạ cóđiều kiện mà né tránh, nhưng là áo của Nhiếp Bất Phàm vẫn bị Vệ Địch tóm được.

“Ai nha. ”

Nhiếp Bất Phàmthân trên ngả về phía sau, cái cổ bị ghì đến phát đau. Hắn nhanh tay lẹ mắtkhóa chặt hai tay, toàn thân bám chặt trên người Thái Bạch.

“Ngươi còn muốn quậy tớikhi nào?Lại đây!” Vệ Địch kéo mạnh áo Nhiếp Bất Phàm, nhưng ánh mắt lạnh buốtkhông ngừng bắn phá trên người Thái Bạch.

Thái Bạch cảm thấy chínhmình thực rất vô tội.

Nhiếp Bất Phàm kêu lên, “Muốnta trở về cũng được, nhưng ta muốn mang theo hắn. ”

“Mang theo hắn?Hắn là ai?Có quan hệ gì với ngươi. ”

“Ngươi quản quan hệ giữa tavà hắn làm cái gì, ta có quyền tự do kết bạn. ”

“Phải không. ”

Vệ Địch lạnhlùng cười rộ lên, thanh âm thực sự khiến cho người ta không rét mà run, “Ta đâyliền giết hắn, xem ngươi kết giao với ai. ”

“Không!” Toàn bộ nửa thântrên của Nhiếp Bất Phàm đều bị Vệ Địch kéo xuống, nhưng là hai chân vẫn cố sứcquấn chặt lấy thắt lưng Thái Bạch.

Hạ thân Thái Bạch bị Nhiếp Bất Phàm masát đến mức dần dần nổi lên phản ứng, vô cùng khó nhịn. Hắn có cảm giác khóc không ra nước mắt, toàn thân đều bất động.

“Ta đếm đến ba, ngươi khôngbuông chân ra, ta liền động thủ. ”

Vệ Địch mới đếm “Một”, NhiếpBất Phàm đã thảm thiết gào lên, “Ngươi không thể giết hắn, hắn là đệ đệ đã thấtlạc nhiều năm của ta!”Lời vừa nói ra, hiện trườnglập tức rơi vào một mảnh yên tĩnh đến mức quỷ dị.

Vệ Địch mặt không đổi sắcnhìn diện mạo ngoại lai đặc biệt của Thái Bạch, nhẫn nhịn nói, “Nói dối cũng phảinhìn kỹ đối tượng!Ngươi và hắn có chỗ nào giống nhau. ”

“Ngươi không cho phép ngườita có huynh đệ cùng cha khác mẹ sao. ”

Nhiếp Bất Phàm phản bác nói, “Nếu bộ dạnghắn không đặc biệt như vậy, ta sao có thể nhận ra hắn là đệ đệ của ta. ”

Lời này tựa hồ có chút đạolý.

Vệ Địch trầm mặc một lúc, cuối cùng nói, “Được rồi, cùng trở về. ”

“Ngươi đáp ứng. ”

Nhiếp BấtPhàm ngửa đầu nhìn Vệ Địch, “Cũng không giết hắn. ”

“Đúng, không giết hắn. ”

VệĐịch một tay xách cổ Nhiếp Bất Phàm lúc này đã nới lỏng tay chân ôm vào ngựcmình, âm lãnh nói, “Ta không xử lý hắn, ta tính sổ với ngươi. ”

Mấy người thị vệ theo saucũng đồng thời quay đầu đi về Đông Thịnh Thượng Phủ.

Thái Bạch bên dưới biểutình bình tĩnh chính là một tâm trạng đang muốn phát điên: ta không muốn điĐông Thịnh Thượng Phủ!Có ai hỏi ý của ta một chút hay không a?—Mimi: Vệ đại minh chủ thật là oai phong, moahhhhhh


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.