Cầm Hóa Nhiếp Bất Phàm

Chương 76: Thôn trưởng bất lương



Edit: Mimi
Beta: Lam Yên

*****

Đi tới khách điếm Vân Lai, Thái Bạch vẫn chưa tử bỏ ý định, hỏi, “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?Ngươi cónói minh bạch được hay không!”“Có cái gì mà nói. ”

Nhiếp BấtPhàm lườm hắn một cái. Tên này quả thực cần phải ‘bạch’ thêm vài phần, quả thựclà quá đen, “Đại phu nói cái gì ngươi cũng tin sao, ngươi thấy bộ dạng ta giốngmột người sắp chết sao. ”

“Lời đại phu nói mà cònkhông tin thì tin ai?Thái Bạch tiếp tục nói, “Nếu không thì ngươi đi gặp đạiphu khác xem thử đi. ”

Nhiếp Bất Phàm khoát tay, “Bỏqua đi, bạc của chúng ta không nhiều, chi tiêu tiết kiệm một chút, đừng tùy tiệnlãng phí. ”

“Xem bệnh thì sao có thể coilà lãng phí được. ”

Thái Bạch thật muốn bổ đầu người này ra xem thử bên trong cóbình thường hay không, “Đại phu nói ngươi chỉ còn một năm thọ mệnh, một năm a!Ngươi có cần bình tĩnh như thế hay không. ”

“Ai nói một năm?Ta sẽ sốnghai năm cho ngươi xem!” Nhiếp Bất Phàm nghiêng người dựa vào thành ghế, bày ramột bộ dáng nhìn đời bằng nửa con mắt, hệt như là hắn muốn sống bao lâu liền cóthể sống bấy lâu.

Những lời này có thể làmngười ta an lòng một chút sao?Ngươi rốt cuộc có ý thức được tính nghiêm trọngcủa vấn đề không?Thái Bạch im lặng hỏi trời xanh.

“Được rồi, tin ta đi, ta sốngcòn chưa có đủ đâu. ”

Nhiếp Bất Phàm vẻ mặt nghiêm túc nói, “Nếu ta chết rồi, nhấtđịnh sẽ bào với ngươi một tiếng. ”

Ngươi chết rồi, làm saobáo cho ta?Báo mộng sao?Thái Bạch trong lòng điên cuồng gào thét. Thời gian hắnsống chung cùng Nhiếp Bất Phàm cũng không dài, còn chưa sâu sắc hiểu được rằnglời tên kia nói ra mười câu chỉ có một câu là thật, cho nên sau khi bị ngườikia dửng dưng mà lừa gạt vài câu liền bắt đầu dao động.

Nếu như lúc này đám ngườiVương Thi Thiện ở đây, bọn họ nhất định sẽ tra hỏi đến cùng, sẽ tuyệt đối kiênquyết tin tưởng lời đại phu nói chứ không đi tin Nhiếp Bất Phàm.

Hai người mua sắm mấy bộ yphục bình thường, tự mình ngụy trang một phen, mỗi lần xuất môn đều sẽ đội nónlên, trách cho bị người của Vệ Địch phát hiện.

Trước mắt Vệ Địch vẫn đangdồn lực chú ý vào khu vực ngoại thành và giám sát đám người Vương Thi Thiện, cho nên tình hình trong thành ngược lại có nhiều sao nhãng.

Việc Nhiếp Bất Phàm và TháiBạch hiện tại cần làm chính là ẩn náu trong khách điếm Vân Lai chờ tụ họp cùngnhững người khác.

Bên kia, ngay khi nhìn thấy hai chữ viết bằng máu đỏ tươi trên bức thư Đại Khímang về, đám ngườiVương Thi Thiện liền nhất thời im lặng.

“Các ngươi cho rằng hai chữbằng máu này là do ai viết. ”

Trương Quân Thực chần chờ hỏi.

“Khẳng định không phải hắn. ”

Lý Dực không chút do dự trả lời.

“Ân. ”

Vương Thi Thiện gật đầunói, “Nét chữ này mạnh mẽ hữu lực, hàm chứa xót xa trong lòng, cùng với xúc độngvà phẫn nộ, lại thêm vẻ bất đắc dĩ trộn lẫn bi thương, quả thực không phải tácphong điên khùng như ma quỷ nhảy múa của người nào đó. ”

Trương – Lý hai người đồngthời nhìn về phía hắn, sâu sắc giác ngộ được rằng nhãn lực của Vương Thi Thiệnđã luyện tới cảnh giới mà người phàm không thể đuổi kịp, cư nhiên có thể từ haichữ đơn giản mà nhìn ra được nhiều cảm xúc phức tạp như vậy. Thực ra chỉ cầnnhìn lướt qua nét chữ là đã biết không phải của họ Nhiếp kia rồi, có cần mổ xẻ phân tích chi tiếtnhư thế hay không?“Chúng ta tạm thời không thểvào thành, nếu không sẽ làm bại lộ nơi ẩn náu của Nhiếp Bất Phàm. ”

Trương Quân Thựctrầm ngâm nói, “Nhưng cứ đợi ở chỗ này cũng cũng không phải là biện pháp. ”

Lý Dực lạnh lùng nói, “Thủphủ cũng không phải của một mình Vệ Địch. Bản gia của mấy đại gia tộc chúng ta đềuở đây, bất cứ nhà nào cũng có thể đảm bảo bình an cho hắn. ”

“Vấn đề là, ” Trương Quân Thựcday day trán, “Chúng ta cần một thời gian để bố trí a. ”

Lần này vội vã trở về, bọnhọ còn chưa kịp liên lạc với người trong nhà.

“Tốt nhất là đừng trực tiếpdùng tới sức mạnh gia tộc. ”

Vương Thi Thiện nói, “Nơi đô thành tranh quyền đoạtlợi, rắc rối phức tạp, sơ suất một chút sẽ cuốn cả Bất Phàm vào bên trong. ”

“Ngươi nói rất có đạo lý. ”

Lý Dực gật đầu.

“Các ngươi là dòng dõi quýtộc, nhưng ta không phải. ”

Trương Quân Thực cười nói, “Thương đội nhà ta trảikhắp các nơi trong nước, trước có thể đưa hắn tới một thành trấn khác, sau đó sẽđi đường vòng hồi thôn. ”

Lý Dực trầm tư nói, “Tuy rằngkhông tiện sử dụng lực lượng trong gia tộc, nhưng nếu dùng để che chắn chothương đội của Trương huynh thì cũng không có vấn đề gì. ”

“Như vậy việc này không nênchậm trễ, chúng ta cùng nhau về thành, tạm thời không hội họp với Nhiếp BấtPhàm mà trước tiên từng người về nhà chuẩn bị một chút. ”

Ba người bàn bạc ổn thỏaliền không nấn ná thêm, bắt đầu hành động.

Mà Nhiếp Bất Phàm biết thânbiết phận ngoan ngoãn chờ đợi ở khách điếm Vân Lai đã hai ngày, lúc này bắt đầungứa ngáy.

Yên Thuấn là thủ phủ Minhquốc, tất nhiên sự sầm uất và phồn thịnh là thứ mà thành Khê Sơn nho nhỏ khôngthể so sánh được, chỉ riêng các loại quà bánh khắp thiên Nam địa Bắc cũng đủkhiến cho người ta hoa mắt chóng mặt rồi. Nhiếp Bất Phàm miễn là nhìn thấy cáigì muốn ăn sẽ không chút do dự mà mua về, cho nên không tới hai ngày, tiềnmang theo bên người đã còn không được bao nhiêu.

Thực ra có Đại Khí ở đây, hắnbất cứ lúc nào cũng có thể liên lạc với một người trong đám Trương Tam, Lý Tứ, Vương Ngũ để xin tiền. Nhưng Nhiếp trưởng thôn tự nhận chính mình nhân phẩm tốtđẹp, cuối cùng rất có khí khái mà quyết định tự lực cánh sinh, không cần phụthuộc.

Hắn hỏi Thái Bạch, “Ngươicó sở trường gì không. ”

“Lặn xuống nước. ”

“Ngoài lặn xuống nước ra. ”

“Bắt cá, mò ngọc. ”

Nhiếp Bất Phàm khinh bỉnhìn hắn một cái, tiếp tục hỏi, “Ý của ta là, ngươi có sở trường nào có khảnăng kiếm tiền ở chỗ này hay không. ”

“Kiếm tiền. ”

Thái Bạch mờ mịthỏi, “Chúng ta cần phải kiếm tiền sao. ”

“Tại sao lại không cần. ”

Nhiếp Bất Phàm hùng hồn nói, “Mấy ngày nay ngươi ăn của ta, mặc của ta, tiền đãrất nhanh tiêu hết rồi. ”

Phần lớn đều là bị ngươixài hết không phải sao?Thái bạch buồn bực.

“Ngươi vì sao không nhờVương huynh kia trợ giúp. ”

“Ngươi cho rằng mặt ta còntrắng hơn so với tên tiểu bạch kiểm nhà ngươi sao?(*) Thân là nam nhân đại trượngphu, tại sao có thể tùy tiện xòe tay ra xin tiền người khác. ”

(*)Ý là ngươi cho rằng ta còn vô dụng hơn tên vô dụng nhà ngươi sao. Thái Bạch trầm mặc.

Nhiếp Bất Phàm nghĩ nghĩ mộtchút, đột nhiên vỗ bàn nói, “Ta có cách rồi!”Thái Bạch lại càng hoảng sợ, kinh hãi hỏi, “Biện pháp gì. ”

“Hắc hắc. ”

Nhiếp Bất Phàm sờsờ cằm, lộ ra một dáng cười rất bỉ ổi.

Ngày hôm sau, trong thànhxuất hiện hai người ăn mặc giản dị, trên lưng đeo một chiếc giỏ trúc, thẳng mộtđường đi tới khu buôn bán gia cầm phía chợ Đông.

“Hai vị đại ca cần gì. ”

Mộttráng hán đi tới chào hàng, “Gà vịt ngan ngỗng của chúng ta tuyệt đối là chắc khỏe nhất thành Yên Thuấn. ”

“Chúng ta không mua, mà làbán. ”

Nhiếp Bất Phàm gỡ cái giỏ trên lưng xuống, đưa lên phía trước, hỏi, “Ôngchủ, mua gà không. ”

Tráng hán nhiệt tình giảmđi trông thấy, tùy tiện nhìn một cái, lại phát hiện mấy con gà trong giỏ quả thựcchất lượng xuất sắc, sinh lực tràn trề.

Hắn thuận tay nhấc một conra, lại bị nó hung hăng mổ một cái, đau đến nỗi khiến hắn lập tức buông tay.

Nhiếp Bất Phàm kín đáo vỗvào giỏ trúc, cảnh cáo chúng nó phải ngoan ngoãn một chút.

Tráng hán cũng không tức giận, một lần nữa xem xét mấy con gà, có chút vừa lòng mà gật đầu, hỏi, “Các ngươi cóbao nhiêu con. ”

“Hôm nay chỉ mang theo támcon, nếu ông chủ mua, muốn bao nhiêu liền có bấy nhiêu. ”

Tráng hán quan sát hai ngườivài lần, kỳ quái hỏi, “Trông các ngươi rất lạ, là từ nơi khác tới sao. ”

“Đúng vậy, vừa chuyển tớithôn trang ở ngoại thành cách đây không lâu, hôm nay có thời gian liền vào thànhbuôn bán một chút. ”

Nhiếp Bất Phàm thành thực cười nói, “Lần đầu tiên giao dịch, ta ra cho ngươi cái giá thấp nhất, hy vọng về sau có cơ hộp hợp tác lâu dài. ”

“Tiểu tử, ngươi ăn nói khá lắm. Được, để mấy con gà lại, ta mua. ”

Tráng hán vung tay lên, vỗ mạnh mộtcái quyết định.

Nhiếp bất Phàm quả thực đưara cho hắn một giá thấp nhất, đồng thời ngỏ lời nếu về sau có hàng, nhất địnhcũng sẽ ra giá ưu đãi.

Một phen mua bán, hai bên đềurất vừa lòng.

Trước khi rời đi, Nhiếp bấtPhàm nói với tám con gà bị nhốt trong lồng, “Các huynh đệ tỉ muội, sự hi sinh củacác ngươi hôm nay là rất có ý nghĩa, ngàn vạn lần không được tuyệt vọng vớinhân sinh, phải tin tưởng vào một tương lai tươi đẹp!”Tám con gà ‘quang quác’ kêulên, trong đó một đôi gà chiến ánh mắt còn rõ rệt bắn ra từng tia khinh bỉ đốivới một người bụng dạ hiểm độc táng tận lương tâm nào đó.

Hai người cầm theo tiền bángà thản nhiên đắc ý mà rời khỏi chợ.

Thái Bạch lo lắng hỏi, “Cứnhư vậy mà bán bọn chúng đi không sao chứ. ”

Tuy rằng không biết Nhiếp BấtPhàm từ đâu đột nhiên lôi ra được nhiều gà như thế, nhưng con hắc kê lần trướcdẫn đường cho bọn họ đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng Thái Bạch. Con gàthông minh như vậy lại bị người ta coi như thức ăn mà làm thịt, quả thực đángtiếc.

“Không cần lo lắng, ta tựcó sắp xếp. ”

Nhiếp Bất Phàm lộ ra một bộ dáng đã lường trước hết rồi.

Kế tiếp, Nhiếp Bất Phàm lạitìm được một đám gà huynh gà đệ ấn náu ở khắp nơi, mang về chợ Tây, tiếp tục kế hoạch bán gà. Mãi cho đến khi mỗi cái chợ đềubị hắn gây án một lần, Nhiếp Bất Phàm mới thỏa mãn mà dừng tay.

Nhiếp Bất Phàm người này giốngnhư có thể biến ra vô số gà, vung tay một cái lại có một đàn gà lớn từ bốnphương tám hướng chạy tới chịu chết. Thái Bạch vẫn luôn ở bên cạnh hắn từ khiếpsợ dần dần biến thành chết lặng, cảm giác thế giới này cũng thực sự quá huyềnhuyễn rồi!Trở lại khách điếm, thôntrưởng bất lương nào đó bắt đầu bỉ ổi mà đếm tiền, trong lòng thầm khen ngợitài năng xuất chúng của mình một lần nữa.

Còn Thái Bạch tựmình yên lặng đấu tranh bên bờ vực sắp sụp đổ của nhân sinh quan (*).

(*)Nhân sinh quan: những quan niệm về cuộc sống, về kiếp người. Ban đêm, trong một cái chuồng nhốt gia cầm sống ở chợ Đông, một con gà dùng móng vuốt khéo léo mà mởmóc lồng sắt, sau đó cùng với đồng bọn đồng loạt chui ra bên ngoài.

Hành động này kinh động đếnđám gia cầm khác trong chuồng. Chúng nó ầm ĩ kêu lên.

Con gà nào đó gáy to một tiếng, bốn bề lập tức lặng ngắt như tờ, không gian thậm chí có phần rét lạnh.

Mấy con gà được thả ra rũrũ lông, thả lỏng gân cốt, không biết bàn bạc với nhau cái gì, cuối cùng tự tảnra, từng con từng con đi tới mở cửa toàn bộ lồng sắt trong chuồng, đem tất cả gia cầmthả đi. Sau đó, chúng nó tựa như hiệp khách giang hồ, tiêu sái rời khỏi. Đángtiếc chúng nó lại không biết rằng, gia cầm bình thường căn bản không có được bảnlĩnh của chúng nó, cho dù được thả khỏi lồng cũng không chạy được bao xa, chỉcó thể tán loạn khắp nơi, nhất thời tạo ra một mảnh gà bay chó sủa.

Sự việc tương tự cũng xảyra ở mấy khu chợ khác, tất cả gà bị Nhiếp Bất Phàm bán đi đều thuận lợi bỏ trốn.

Chúng nó hung hăng, đám nọtiếp đám kia lao về khách điếm, vùn vụt mà nhảy vào bên trong, từng con lại từngcon theo đường cửa sổ nhảy vào phòng.

Nhiếp Bất Phàm đếm đếm, khen ngợi, “Một con cũng không thiếu, không hổ là gà của Kê Oa thôn ta, rất cóbản lĩnh!”Toàn thể chúng gà bị bán đồngloạt khinh bỉ nhìn hắn.

Thái Bạch thấy trong phòngxuất hiện mấy chục con gà thì một lần nữa kinh hãi.

Chỉ nghe Nhiếp Bất Phàmnói, “Đừng nóng nảy, về sau nhất định bồi thường cho các ngươi, các ngươi phảitin vào uy tín của chủ nhân ta đây. ”

Nếu như tin ngươi, gà hẳn cũng biết cười!Tiểu hầu tử ở trên giườngnhảy về phía trước, vui mừng khôn xiết. Nó dọc đường đều là đi theo quan sát nhất cử nhấtđộng của đàn gà, chứng kiến cả quá trình buôn bán thâm hiểm độc địa của Nhiếp BấtPhàm.

“Được rồi, chúng ta ngàykia sẽ luân chuyển gà trong đội, lại bán một lần nữa. ”

Nhiếp Bất Phàm vỗ tayquyết định.

Đàn gà mặt không đổi sắc, sát khí đằng đằng.

Đột nhiên, một con gà bayvút lên không trung đạp cho Nhiếp Bất Phàm một cước. Động tác của nó giống nhưtín hiệu khởi đầu, tất cả những con gà khác đều giống như đầu đạn mà bắn vềphía Nhiếp Bất Phàm, từng con từng con lưu lại trên mình hắn những dấu móngtràn đầy oán giận, sau đó lại lục tục nhảy ra khỏi cửa sổ, không chút lưu tìnhvứt bỏ hắn mà đi.

Nhiếp Bất Phàm nhô lên cáiđầu như tổ quạ, vẻ mặt tàn tạ, y phục tả tơi mà kêu lên, “Đừng như vậy, có chuyệngì từ từ thương lượng là được rồi, dùng vũ lực là không tốt. Nếu không chúng tađổi sang cách khác, tập hợp lại diễn xiếc thì thế nào. ”

Đàn gà chửi cũng không chửihắn, đi đến là dứt khoát gọn gàng, chỉ để lại một phòng đầy lông gà phân gà hỗn tạp và một Thái Bạch toàn thân lộn xộn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.