Cầm Hóa Nhiếp Bất Phàm

Chương 78: Cuộc chiến bắt Thụ (2)



Edit: Mimi
Beta: Lam Yên

*****

Ngày hôm nay, kinh thành YênThuấn vì một tiếng hổ gầm vô cùng lớn mà ầm ầm chấn động, nguyên lai Hi Đồ quốc thuộc liên bang cung kính dâng tặng cho hoàng đế Minh quốc một con Bạch Hổ trưởng thành. Khi đoàn xe đi vào thành, rất nhiều người dân đều đổ xô ra đường để một lần chiêm ngưỡng phong thái của Hổ vương.

Bạch Hổ dã tính chưa đượcthuần chủng, hung mãnh mà chồm lên thành lồng, phát ra những tiếng gầm thét chấnđộng như muốn chọc thủng màng nhĩ người ta, lại thêm đoàn người tụ tập chenchúc, cảnh tượng nhìn qua thập phần hỗn loạn.

Sứ giả Hi Đồ quốc thấy màcười đến khoái trá, tựa hồ như rất đắc ý với hiệu ứng mà Bạch Hổ tạo ra.

Hổ thực chất không phải độngvật hiếm lạ gì. Loài vật này vẫn thường xuất hiện khắp các núi các rừng trên lãnh thổ Minhquốc, nhưng Bạch Hổ thì quả thực là ít gặp. Tương truyền Bạch Hổ là thú kéo xe củaThiên Thượng Tinh Quân, rất mực thông minh và linh mẫn, có thể trấn giữ tứphương. Hi Đồ quốc may mắn bắt được một con Bạch Hổ, liền đưa vào danh sách cốngphẩm lần này. Chính là, ngoại trừ muốn đổi lấy lương thực và vải vóc như ý ra, bọn họ còn muốnthăm dò một chút về khí phách và sự can đảm của hoàng đế Minh quốc.

Con Bạch Hổ cống phẩm lầnnày không thể tùy tiện thả vào rừng, ngược lại còn đòi hỏi một sự chăm sóc công phu. Nếunuôi không tốt, vô luận là bị bệnh hay bị chết đều vô cùng tổn hại tới thể diệnMinh quốc.

Có thể nói, đây là một thứlễ vật khiến cho người ta vừa vui sướng lại vừa đau đầu.

“Ta nói, Kim Tử. ”

Nhiếp Bất Phàm dựa lên lan canlầu hai của một trà lâu nói với con gà lông vàng sọc đen ở bên cạnh, “Ngươixem ngươi hạnh phúc biết bao, gặp được một chủ nhân thấu tình đạt lý như tađây, tự do tự tại, không trói không buộc, không giống như đồng loại của ngươi kiabị giam trong lồng cho người người chiêm ngưỡng. ”

Kim Tử vẻ mặt nghiêm túc, hai con mắt bé bằng hạt đậu chằm chằm nhìn về phía con Bạch Hổ kia.

Bạch Hổ đang trong trạngthái bão nổi lại tựa hồ như cảm giác thấy một cái gì đó, bất chợt quay đầu nhìnvề bên này, vừa vặn bắt gặp ánh mắt của Kim Tử. Một lát sau, Bạch Hổ ngừng gàothét, chậm rãi nằm úp sấp giữa cái lồng, tâm tình ổn định lại không ít.

Mấy sử giả Hi Đồ quốc ngơngác nhìn nhau, trong mắt lộ ra kinh ngạc vô cùng. Tiếp đó, một sứ giả nhãn thầnsắc bén quắc mắt nhìn thẳng về phía trà lâu nơi Nhiếp Bất Phàm đang ngồi, thế nhưng chỉthấy một nam tử đầu đội mũ che mất nửa khuôn mặt và một con gà trống đang đứngbên cạnh.

Hắn thì thầm với người bêncạnh vài câu, người nọ gật đầu, sau đó lặng lẽ rời khỏi hàng ngũ, kín đáo đi vềphía trà lâu.

Sau khi phân phó gì đó vớithủ hạ, người nọ lại nhìn lên lầu hai quán trà một chút. Tên nam tử kia vẫn duytrì bộ dáng biếng nhác quan sát cuộc vui, còn con gà bên cạnh hắn thì đã khôngthấy bóng.

“Chúng ta phải đi thôi. ”

Thanhâm hết sức âm trầm của Thái Bạch đột nhiên truyền vào trong tai.

“Làm sao vậy. ”

Nhiếp BấtPhàm thấy đoàn sứ giả đã đi xa liền thu hồi tầm mắt, quay sang Thái Bạch, hỏi.

“Có người theo dõi. ”

Thái Bạch nhỏ giọng đáp, “Khôngbiết có phải là người của Vệ Địch hay không. ”

“Quan tâm có phải hắn haykhông làm gì, đi là được rồi. ”

Nhiếp Bất Phàm rất dứt khoát, không nói hai lờiliền đứng lên.

Hai người ra khỏi quán trà, người đang theo dõi bọn họ quả nhiên cũng đi theo.

Nhiếp Bất Phàm hì hì cười, nói, “Đi đường chính không. ”

Thái Bạch sửng sốt, “Đườngchính?Nơi đó toàn người với người, chúng ta phải chen chúc mà đi hay sao. ”

“Chúng ta không chen, ngườitheo dõi chúng ta cũng không chen, vừa vặn. ”

Nhiếp Bất Phàm xấu xa cười.

Thái Bạch một phen lau mồhôi, trong lòng đấu tranh tư tưởng một hồi, cuối cùng vẫn là quyết định liềumình bồi… tiểu nhân (*).

(*)Thái Bạch chế câu liều mình bồi quân tử trong truyền thuyết đây mà :))))Hai người, một thì bi trángnhư đi chịu chết, một lại hưng phấn như sắp lên cung trăng, cứ thế mà hùng dũnglen lỏi vào giữa biển người. Thái Bạch gắt gao nắm lấy tay của Nhiếp Bất Phàm, bị chen chúc đến mặt mày méo xẹo, quần áo xộc xệch.

Nhiếp Bất Phàm trái luồn phảilách, giảo hoạt như một con cá trạch, đáng tiếc bị Thái Bạch kéo nên tốc độ chậmlại rất nhiều, nếu không đã theo dòng người lẩn đi được rồi.

Hắn lặng lẽ oàn thầm.

Thái Bạch ở dưới nước linh hoạt như thế, vừa lên cạn lại thành ra không dùng đượcrồi.

Đúng lúc này, phía trướckhông biết xảy ra rối loạn gì khiến cho một đám người xung quanh đều bị đẩyngã về phía sau. Dưới áp lực gia tăng, cuối cùng bàn tay đang nắm chặt của NhiếpBất Phàm và Thái Bạch đã bị chia cắt, hai người hai nơi, xuyên qua cách trở củavô số đầu người mà tìm kiếm lẫn nhau.

Nhiếp Bất Phàm vẫn vẫy tayhét to, “Tiểu Bạch, chúng ta gặp nhau ở khách điếm. ”

Nói xong, cũng không cần biếthắn có nghe thấy hay không, lại chui vào đám người rồi biến mất vô tung.

Thái Bạch nhìn Nhiếp Bất Phàmtiêu thất, cảm thấy bi thương vô cùng, ‘Cái tên vô lương tâm này!’Mà cùng mang cảm xúc bi thươnggiống như hắn vẫn còn một người nữa, chính là tên sứ giả Hi Đồ có nhiệm vụtheo dõi Nhiếp Bất Phàm kia. Hắn đi theo hai người chen chúc vào đây, ngay sauđó liền sâu sắc nhận thức được sự mênh mông của biển người cùng với nối thốngkhổ khi phải mặc cho người xô đẩy. Đừng nói là theo dõi, ngay cả giữ vững bướcchân cũng rất khó khăn. Càng bi kịch hơn chính là, đến khi hắn hắn thân tàn madại thoát khỏi đoàn người thì túi tiền của hắn, đoản kiếm của hắn, cùng với cảchiếc khăn tay ý trung nhân trao tặng đều không thấy tăm hơi, có thể nói tổn thấtvô cùng nghiêm trọng, cả thân lẫn tâm đều chịu đả kích nặng nề, bi thương khôngbiết kể đâu cho hết.

“Ha, không tồi, giống như mátxa vậy. ”

Nhiếp Bất Phàm đứng ở bên đường xoa xoa bả vai, cười tươi không dứt.

Lúc này đoàn người đã thưathớt đi nhiều, tuy rằng vẫn chen chân sát vai, nhưng ít ra đã không mãnh liệt nhưlúc nãy.

Nhiếp Bất Phàm chỉnh tranglại y phục. Cái nón trên đầu đã sớm không còn tung tích, không có gì để che chắn, hắn chỉ có thể trở về khách điếm mà thôi. Vừa định cất bước, Nhiếp BấtPhàm lại bất chợt nhìn thấy một bóng người rất quen mắt xuất hiện ở ngã ba đường, đúng là thịvệ của Vệ Địch – Vệ Tam!Nhiếp Bất Phàm vội vã giốngnhư xấu hổ ngượng ngùng mà kéo tay áo che kín nửa khuôn mặt, nhìn nhìn bốn phíaxung quanh tìm chỗ ẩn náu. Nhưng, đáng tiếc chỗ hắn đứng hiện nay chỉ có một bứctường, không thể che giấu được, mà đám người mỗi lúc một thưa thớt ở trên đườngcũng không che chắn được cho một tên nghiệt chướng bắt mắt như hắn. Với khoảngcách của Vệ Tam và hắn, chỉ cần liếc mắt một cái là phát hiện ra.

Đang lúc khẩn cấp, ánh mắtNhiếp Bất Phàm đột ngột chặt chẽ dán vào một chiếc xe ngựađang bị đám người tạm thời chặn mất lối đ, dừng ở cách đó mấy bước chân. Hắn một mạch chạy tới, ngay khi Vệtam chuyển dời tầm mắt về bên này thì cũng là lúc hắn đạp chân nhảy vào trongxe ngựa.

Còn chưa kịp ổn định tư thế, Nhiếp Bất Phàm đã bị một lưỡi đoản đao sáng loáng dí lên trên cổ.

Hắn theo lưỡi đao mà nhìn vềphía trước, chỉ thấy một người tóc dài xõa xuống một bên vai, thân thể xoaynghiêng nằm trên sàn xe, khóe miệng mang theo một mảnh gian tà, đang dùng cặp mắthẹp dài tà ác kia lặng lẽ quan sát hắn.

Cảm nhận đầu tiên người nàyđể lại cho hắn chỉ có một chữ: Tà!“Xin chào. ”

Nhiếp Bất Phàmcười cười chào hỏi, “Ngại quá, quấy rầy nhã hứng ngồi xe dạo phố của ngươi rồi.

Xin hỏi, ngươi có phiền không nếu ta đi nhờ một đoạn đường. ”

“Phiền. ”

Nam nhân tà ácbình bình mà nhả ra một chữ.

“Đừng như vậy. ”

Nhiếp BấtPhàm không thèm để ý tới thái độ xa cách nghìn dặm khi cự tuyệt người khác củahắn, tùy tiện gạt đi lưỡi đao trên cổ, ngồi đối diện với hắn, hữu hảo nói, “Cáigì gọi là ‘giúp người cũng là giúp mình’, ai mà không có thời điểm cầm ngườikhác giúp đỡ. ”

“Ta cho dù gặp khó khăn cũngkhông cần ngươi giúp đỡ. ”

Tà ác nam nhân lại đặt đoản đao kề lên cổ Nhiếp Bất Phàm, hỏi, “Hai lựa chọn, tự mình nhảy xuống, hoặc là ta chém ngươi. ”

“Có cần tàn nhẫn như thếkhông. ”

Nhiếp Bất Phàm trừng lớn con mắt, “Ngươi nói cho ta biết trước, ngươimuốn chém cái gì?Nếu là cổ, một đao là máu chảy như thác, bắn lên mặt ngươi. Nếulà thứ giữa hai chân, máu vẫn bắn lên mặt ngươi. Còn lại tứ chi tùy ý ngươi cắt, nhưng là chỉ sợ cắt xong, mấy phần thân thể của ta vẫn còn lưu lại trên xe, cũng vẫn ảnh hướng tới nhã hứng dạo phố của ngươi thôi. ”

Tà ác nam nhân, “…”Nhiếp Bất Phàm không để ý tớilưỡi đao trên cổ, phỏng theo động tác của nam nhân mà nghiêng người dựa vào bên cạnhhắn, tựa như đại ca của hắn mà khuyên nhủ, “Đời người ngắn ngủi, phải tận hưởng lạithú trước mắt, đừng lúc nào cũng chém chém giết giết, thương tâm biết bao, chémgiết rồi trở về cơm ăn cũng không thấy ngon, mất nhiều hơn được. ”

Tà ác nam nhân chậm rãi thuhồi đoản đao, quan sát người kia từ trên xuống dưới, ánh mắt tựa như đang nhìnthấy kỳ trân dị thú nào đó.

“Như vậy mới đúng!” Nhiếp BấtPhàm từ trong ngực lấy ra một quả trứnggà, “Này, tặng cho ngươi, đa tạ ngươi đã cho ta đi nhờ xe, ngươi thực sựlà người tốt. ”

Người nào đó rõ ràng là cóchết cũng không chịu rời khỏi chỗ này. Tà ác nam nhân cụp mắt, cảm giác bàn tayđang siết chặt lại, lần đầu tiên trong đời nhả ra một tiếng chửi thề.

“Đúng rồi, các hạ xưng hônhư thế nào. ”

Nhiếp Bất Phàm vừa lột trứng gà vừa tự giới thiệu, “Tại hạÂuDương Phong(*), là người từ phương khác tới. ”

(* Âu Dương Phong: một trong thiên hạ ngũ tuyệt, biệt hiệu Tây Độc, là nhân vật trong tiểu thuyết “Anh hùng xạ điêu” và “Thần điêu hiệp lữ” của Kim Dung)Tà ác nam nhân nhìn nhìncái vỏ trừng vừa bị ném sáng một bên, nói, “Ngươi không nhận ra ta. ”

“Ta tại sao phải nhận ra ngươi?Chẳnglẽ ngươi là danh nhân có tiếng. ”

Nhiếp Bất Phàm quan sát hắn một phen, “Làhoàng thân quốc thích hay là võ lâm cao thủ. ”

Tà ác nam nhân trầm mặc.

Nhiếp Bất Phàm lại nói, “Nhìnngươi xinh đẹp như hoa, nổi bật hơn người, hiển nhiên xuất thân không tầm thường, nhưng tà khí bức nhân, phong thái lại có chút điên cuồng, có lẽ cũng giống nhưta, thuộc dạng tà phái sống trong bùn mà bất nhiễm (*). ”

(*)Trong bùn mà bất nhiễm: gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn~ :v. Trong bùn mà bất nhiễm?Từkhi nào tà phái lại có loại nhìn nhận caothâm như vậy?Tà ác nam nhân thầm cười.

Nhiếp Bất Phàm thấy hắnkhông tỏ thái độ rõ ràng, chần chừ hỏi, “Chẳng lẽ ngươi là loại ở trong bùnmà ô uế kia. ”

“…”“Cũng không sao cả. ”

NhiếpBất Phàm an ủi, “Gột rửa sạch sẽ thì tốt rồi, giống như cây củ cải lúc từ dướiđất đào lên thì một thân bùn đất, nhưng sau khi rửa sạch liền lập tức trở nên trắng trẻo mậpmạp. Ngươi cũng vậy!”Tà ác nam nhân quay đầu đi, đột nhiên cảm giác đầu ngón tay có chút ngứa ngáy, rất muốn đánh đấm một phen.

Nhiếp Bất Phàm ăn xong mộtquả trứng gà, vén màn xe nhìn ra bên ngoài, cảm thấy cảnh tượng xung quanh cóphần xa lạ, là một nơi mà trước đó hắn chưa từng đi qua, vì thế thuận miệng hỏi, “Chúng ta đây là đi đâu. ”

“Hoàng cung. ”

Tà ácnam nhân lần này ngược lại trả lời rất dứt khoát.

“A. ”

Nhiếp Bất Phàm đầutiên là nhàn nhạt bật ra một tiếng, sau đó bất ngờ quay đầu, kinh hãi nói, “Hoàngcung?Đi đến hoàng cung làm cái gì. ”

“Ngươi cho rằng đến hoàngcung còn có thể làm cái gì. ”

Tà ác nam nhân hỏi vặn lại.

“Ngươi muốn dẫn ta đi cùngsao. ”

“Có gì là không thể. ”

Nam nhânđầy hứng thú quan sát phản ứng của hắn.

Nhiếp Bất Phàm vẻ mặt xoắnxuýt, trong lòng đấu tranh không ngừng, vừa muốn tới hoàng cung xem một chuyến, lại vừa lo sẽ gặp phải người của Vệ Địch.

Hắn lấy ra một đồng tiền, thận trọng nói, “Mặt phải thì trở về, mặt trái liền đi, giao cho người đó, lãothiên gia. ”

Nói xong liền ném thẳng lên trời. Ngay thời điểm đồng tiền sắp rơi xuống hai bàn tay của hắn, tà ác nam nhânkhông biết dùng ngón tay bắn ra cái gì, thứ đó bay thẳng tới chạm nhẹ vào đồngtiền. Đến khi Nhiếp Bất Phàm mở tay ra, đồng tiền trong lòng bàn tay rõ ràng hiệnra mặt trái.

Nhiếp Bất Phàm than thở, “Xemra lão thiên cũng muốn ta đi, tốt thôi, ta không vào địa ngục thì ai vào. ”

Đương nhiên là – mọi người cùng xuống địa ngục.

Hắn tuy rằng ngữ khí bi tráng, trong đáy mắt thế nhưng lại ánh lên một vẻ hưng phấn vô cùng.

Tà ác nam nhân cong congkhóe miệng khẽ cười, đột nhiên cảm thấy chuyến vào cung này không còn vô vịnữa.

Xe ngựa dừng lại tại cửacung. Tà ác nam nhân gỡ lệnh bài xuống đưa ra bên ngoài cửa xe, sau đó liềnnghe thấy thị vệ bên ngoài cung kinh nói, “Bái kiến quốc sư (*) đại nhân, mời ngàivào cung. ”

(*) Quốc sư: pháp sư được hoàng đế phong hiệu, phụng sự cho hoàng đế. Xe ngựa tiếp tục đi về phíatrước, trực tiếp tiến vào cung lộ.

“Quốc sư. ”

Nhiếp Bất Phàmtrừng mắt nhìn nam nhân tà ác trước mắt, không thể tin được mà nói, “Ngươi cưnhiên lại là quốc sư. ”

“Có gì thắc mắc. ”

Nam nhânnhướn mày.

Nhiếp Bất Phàm bĩu môi nói, “Ngươi có điểm nào giống quốc sư?Ngồi không giống, cười cũng không giống, đãthể còn hở ra là đòi chém người, không hề có chút tiên phong đạo cốt của ngườitu hành nào cả. Hại ta còn tưởng ngươi là tà ma ngoại đạo chứ, không thể ngờ đượcngươi thế mà lại là chính phái bị biến chất sao?Đúng là tương phản quá mức!”Trong tất cả các loại phimtruyền hình cổ trang, những kẻ mang trên mình cái danh ‘quốc sư’ này đềukhông có được mấy người tốt đẹp. Người này tại sao lại suy nghĩ không thông, lại đi làm quốc sư như vậy chứ?“Nghe giọng điệu của ngươitựa hồ có ấn tượng rất tốt đẹp với tà phái. ”

“Từ chính nhập tà rất dễ, nhưng cải tà quy chính rất khó. ”

Nhiếp Bất Phàm thản nhiên nói, “Cho nên ta thàlàm tà phái không thể nào sa đọa thêm nữa, còn hơn theo chính phái trở thành mộtngười bị cám dỗ không thể quay đầu. ”

“Thế gian này không có mấyngười có thể chống lại được cám dỗ. ”

Tà ác nam nhân đột nhiên áp sát vào Nhiếp BấtPhàm, khẽ nâng cằm hắn, trầm thấp nói, “Ngươi, cũng không ngoại lệ. ”

Nhiếp Bất Phàm cũng nắm lấycằm đối phương, bắt chước giọng điệu âm trầm của người kia, nói, “Ta không sợcám dỗ, bởi vì, thứ có thể cám dỗ ta sẽ không khiến cho ta sa ngã. ”

“A. ”

Tà ác nam nhân bìnhtĩnh nhìn hắn, hỏi, “Cái gì có thể cám dỗ ngươi. ”

Nhiếp Bất Phàm cười đến mặtmày nhăn nhở, nhả ra bốn chữ, “Không nói cho ngươi. ”

Đang lúc nói chuyện, ngoàicửa xe truyền đến tiếng bẩm báo, đã đến nội điện hoàng cung rồi.

Mi: Ôi, Âu Dương Phong~~~~


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.