Cầm Hóa Nhiếp Bất Phàm

Chương 80: Cuộc chiến bắt Thụ (4)



Edit: Mimi
Beta: Lam Yên

*****

Trong Phụ Thánh điện, PhiềnLạc quốc sư vừa mới nghe Hòa Tường vẻ mặt đưa đám báo cáo việc ‘Âu DươngPhong’ mất tích xong, lập tức lại nhận được ý chỉ của Hoàng thượng nói muốn tạm thờigiữ Tế đồ mới của hắn – Vi Tiểu Bảo ở lại bên người, nhằm hỗ trợ điều tra tung tíchtên tội phạm kia.

“Vi Tiểu Bảo. ”

Phiền Lạcnghiêng người nằm trên giường gỗ, cười lạnh một tiếng. Tên kia cũng thật là ưasinh sự, mới một – hai canh giờ không gặp thế mà đã bị hoàng thượng lôi đi rồi, còn dám dùng tên giả, có phải hắn ngại bản thân sống quá sung sướng rồi haykhông?“Đại nhân. ”

Hòa Tường lo lắnggọi một tiếng.

“Không có việc gì, không cần phảiđể ý tới hắn. ”

Mặc dù mới gặp không bao lâu, nhưng Phiền Lạc cảm giác được ngườinày không dễ chết, hắn ngược lại muốn xem thử hoàng thượng sẽ trừng trị tên kianhư thế nào.

“Hoàng thượng ban cho ngươilàm thị thư là vô cùng may mắn, ngươi ngàn vạn lần không được cô phụ tấm lòng nhântừ của hoàng thượng. ”

Thái giám dẫn Nhiếp Bất Phàm tới một gian phòng, dặn dò, “Trướctiên tắm rửa thay y phục đi, quần áo đều đã chuẩn bị tốt cho ngươi rồi. ”

Nhiếp Bất Phàm cầm một kiệny phục lên, khiêm tốn hỏi, “Vị công công này, thụ thư rốt cuộc là làm cái gì. ”

Thái giám mặt không đổi sắcđáp, “Cái gọi là thị thư, chủ yếu là ghi chép lại lời nói và sở thích của hoàngthượng mỗi ngày, bao gồm từ thơ ca, danh nhân thi họa, cho đến hương liệu màu sắcmùi vị, vân vân…, mặt khác cũng có trách nhiệm giúp hoàng thượng sắp xếp thư tịch(*), lựa chọn ấn phẩm, lúc hoàng thượng cần thì dâng cho người đọc. ”

(*) Thư tịch: sách vở.

Nhiếp Bất Phàm nhìn trời, đáylòng ‘ha ha ha’ cười ba tiếng. Trong cung nhân tài đông đảo, hoàng đế lão huynhhà tất phải nghĩ không thông suốt mà đi chọn một người nửa mù chữ như hắn làmthị thư?Bảo hắn đọc sách?Tam Tự Kinh có được không?Tắm gội xong xuôi, Nhiếp BấtPhàm ăn mặc chỉnh tề được thái giám đưa tới tẩm cung của hoàng đế, nhưng không được bước vào từ cửa chính mà phải lách qua cách gian ở hai bên, đi vào một phòngnhỏ rộng ước chừng ba – bốn mươi thước vuông. Trong phòng bày trí rấtđơn giản, chỉ có một cái bàn, đệm ngồi và giấy bút, nghiên mực.

“Khi hoàng thượng ở tẩmcung thì ngươi ở lại chỗ này. Hoàng thượng không cho gọi, ngươi không được lêntiếng, cứ im lặng và ghi chép là được. ”

Thái giám dạy dỗ, “Nếu như hoàng thượngđi ngủ, ngươi sẽ cùng với những thái giám khác thu dọn sắp xếp thư trác củahoàng thượng, có bất cứ bức thư họa nào cũng đều phải cất giữ cẩn thận. Sau đó, ngươi lựa chọn sách vở cho hoàng thượng, đặt sẵn vào góc bên trái. Những sách hoàngthượng đã xem thường sẽ để sang bên phải. ”

“Ân. ”

Nhiếp Bất Phàm đánhgiá căn phòng, âm thầm bĩu môi. Muốn hắn đợi ở chỗ này, phỏng chừng khôngquá vài ngày hắn liền nghẹn chết rồi.

“Ngoài ra, ” Thái giám lạinhắc nhở, “Bất luận tấu chương và văn thư gì hoàng thượng mang về tẩm cung, ngươi cũng không được chạm vào. ”

Nhiếp Bất Phàm cười cườiđáp, “Nhất định không chạm. ”

Thái giám gật đầu, “Sau khilàm xong những việc này, ngươi có thể nghỉ ngơi, đến lúc đó sẽ có người dắtngươi về chỗ ở. Giờ sửu ngày hôm sau phải thức dậy, tới tẩm cung chờ lệnh. Cólúc hoàng thượng đi dạo Ngự hoa viên sẽ gọi ngươi đi cùng, nghe người đọc sách, hoặc là trò chuyện. Tuy nói chỉ tạm thời đảm nhiệm chức thị thư, nhưng thận trọnglà chuyện nhất thiết phải làm, không thể đi sai bước lỡ. ”

Đang nói tới đó, bên ngoàicó một thái giám bước vào, nhỏ giọng nói, “Hoàng thượng hồi cung, đêm nay khôngtriệu tẩm. ”

Lúc này vị công công đangthao thao bất tuyệt thuyết giáo kia mới buông tha cho Nhiếp Bất Phàm, sau khinhắc nhở thêm vài câu liền lập tức ly khai.

Chờ đám người đi khỏi, NhiếpBất Phàm liền đi xung quanh một vòng, nhìn cái cửa sổ nhỏ nhỏ trên tường, tâmtình chán nản.

Lỗ tai giật giật, hắn ngheđược tiếng bước chân của mấy người từ xa bước lại, sau đó là vài câu vấn an vàthanh âm quần áo thay ra xột xoạt.

Một lát sau, có vài ngườilui ra bên ngoài, tẩm cung trong nháy mắt an tĩnh trở lại.

“Vi Tiểu Bảo, ngươi ra đây. ”

Thanh âm trầm thấp của hoàng đế truyền tới.

Nhiếp Bất Phàm lề mề đứnglên, từ sau tấm bình phong đi ra, dựa theo những lễ nghi thái giám vừa mới dạymà hành lễ với vị hoàng đế đang ngồi ở trên giường.

Hoàng đế quan sát hắn từtrên xuống dưới, cười nói, “Như thế này thật ra nhìn rất thanh tú. ”

Nhiếp Bất Phàm mắt nhìnmũi, mũi nhìn tâm, một mực bảo trì trầm mặc.

“Nói xem, ngươi là người ởđâu?Như thế nào quen biết Quốc sư?Hắn vì sao lại mang ngươi tiến cung. ”

Nhiếp Bất Phàm len lén nhìnngười kia, trả lời, “Tiểu Bảo là người Kê Sơn, vừa vào kinh không bao lâu, vôtình gặp được Quốc sư, nhất kiến như cố (*), cho nên hắn liền đưa Tiểu Bảo vàocung. ”

(*)Nhất kiến như cố: Vừa gặp mà như đã quen biết từ lâu. “Đơn giản như vậy. ”

Hoàng đếthật sự rất khó mà tưởng tượng được người như thế nào sẽ khiến cho Phiền Lạc ‘nhấtkiến như cố’?“Đơn giản như vậy. ”

Nhiếp BấtPhàm khẳng định mà gật đầu.

“Vật ngươi tại sao lại bịthị vệ xem như phạm nhân mà bắt lại. ”

Nhiếp Bất Phàm lộ ra biểutình rất không may, vài ba câu thuật lại sự việc một lượt.

“Ngươi nhìn rõ bộ dạng củahắn. ”

Hoàng đế lại hỏi.

“Không có. ”

Bất quá chỉ cầncó bộ y phục thị vệ mà tên kia từng mặc, hắn chắc chắn có thể tìm được người. Đáng tiếc hắn không muốn quản việc không liên quan này, cứ để hoàng thượng tựmình xử lý đi.

Hoàng đế rơi vào trầm mặc, lông mày hơi nhíu lại.

Nhiếp Bất Phàm thầm nghĩ, kỳthực người kia cũng không phải là chẳng chút lưu tâm như biểu hiện bên ngoàiđi.

“Ngươi có thể đánh cờ không. ”

Hoàng đế đột nhiên hỏi.

“Không thể. ”

“Vậy đánh đàn. ”

“Không thể. ”

Hoàng để hít một hơi, khoáttay nói, “Vậy thì tùy ý đọc cái gì đó cho trẫm nghe đi. ”

Hoàng thượng nằm trên giường, day nhẹ mi tâm.

Nhiếp Bất Phàm thong thả bướcđến trước thư án, chọn chọn lựa lựa, trực tiếp bỏ qua những cuốn sách có nhiềuchữ, đơn giản chọn lấy một tập tranh.

Trở lại bên cạnh hoàng đế, mở ra trang sách đầu tiên — Ực, thật là nóng bỏng!Bên trên chính là hình ảnhmột nam một nữ thân mật ôm ấp.

“Làm sao vậy?Tại sao cònchưa đọc. ”

Hoàng đế hỏi.

“Hoàng thượng, người xác địnhmuốn Tiểu Bảo đọc. ”

“Đương nhiên, đọc đi. ”

Nhiếp Bất Phàm hắng giọng mộtcái, thì thầm, “Dạ thâm nhân tĩnh mau XX, tim đập liên hồi xương cốt tan. ”

Hoàng đế lông mày run lên, mãnh liệt mở mắt.

Nhiếp Bất Phàm mở sangtrang thứ hai, tiếp tục, “Đối mặt trên giường vung gươm giáo, lưỡng thân hợp nhấtkhẽ đẩy đưa. ”

“Hình thể mặc dù khác khí vị, tự nhiên hảo hợp tự nhiên đồng. ”

Nhiếp Bất Phàm đọc đến rung đùi đắc ý, vô cùngsay mê, “Tương liên tương ai tương thân thể, ở một điểm giữa đặng tuôn trào. ”

‘Vèo’ một tiếng, tập tranhtrên tay bị người đoạt lấy. Hoàng đế biểu tình bình tĩnh mà lật qua lật lại, nói, “Ngươi cư nhiên lại dựa theo Xuân Cung Đồ mà sáng tác dâm thơ. ”

Nhiếp Bất Phàm vô tội nói, “Hoàngthượng bảo ta đọc, cho dù là Vô Tự Thiên Thư (*) ta cũng nhất định phải đọc raa. ”

(*)Vô tự thiên thư: Sách không có chữ. “Ngươi không thể chọn một quyển có chữ sao. ”

“Quyển này hợp thời hợp thế, vừa vặn có thể tháo gỡ chút tịch mịch cô liêu cùng với phiền não trong lòng. ”

Hoàng đế cười một tiếng, “Thậtnghĩ không ra vì sao Quốc sư lại chọn ngươi làm Tế đồ?Hắn từ trước tới nay vẫnluôn xem nhẹ chuyện này. ”

“Là xem nhẹ hay là không chuyênchú vào chuyện này. ”

Nhiếp Bất Phàm mờ mờ ám ám nói.

“Có gì khác nhau. ”

“Nếu là xem nhẹ, vậy sẽ rấtkhó kết luận được rằng Quốc sư là giữ mình trong sạch hay là thân kinh bách chiến. Có lẽ, cái hắn theo đuổi chính là cảnh giới bách hoa ở trong bụi rậm nhưng một phiếnlá cũng không dính thân (*). ”

Nhiếp Bất Phàm nói, “Còn nếu như là không chuyênchú chuyện này, vậy hoàng thượng nên kịp thời đốc thúc một chút, để hắn sớm đượctrải nghiệm, tránh cho sau này một đời cô quạnh, không người nối nghiệp. ”

(*)Bách hoa ở trong bụi rậm nhưng một phiến là cũng không dính thân: đại khái là 1người từng trải thân kinh bách chiến, nhưng lại không hề lộ ra bên ngoài, hoàntoàn che giấu bản thân. Hoàng đế nghe được liền trợnmắt cứng họng, không cách nào mở miệng.

Nhiếp Bất Phàm lại nói, “Đừngdùng ánh mắt kỳ quái để nhận định sự việc. Đây là một chuyện rất nghiêm túc, cũng rất bình thường. Thân là một đấng minh quân quan tâm thần tử, người có thểnào không chú ý tới cả thân lẫn tâm của bề tôi. ”

“Ân… Ngươi nói rất có đạolý. ”

Hoàng đế sờ cằm trầm ngâm một hồi, ánh mắt lộ ra vài phần thích thú, “Ngươiđoán xem, Quốc sư yêu thích loại nữ tử dung mạo và nhân phẩm như thế nào. ”

“Hoàng thượng và Quốc sưcùng lớn lên bên nhau, hẳn là phải hiểu rõ hắn hơn ta mới phải. ”

“Nhưng là trẫm chưa từng thấyhắn đối đãi đặc biệt với nữ tử nào cả, thậm chí ngay cả một sủng thiếp cũngkhông có. ”

“Chuyện này chí ít nói lênhai vấn đề. ”

Nhiếp Bất Phàm vươn ra hai ngón tay nói, “Một là chỗ nào đó của hắncó vấn đề, hai là, hắn thích nam nhân. ”

Hoàng đế nhìn chằm chằm NhiếpBất Phàm, dao động nói, “Thích nam nhân. ”

Nhiếp Bất Phàm gật đầu.

Hoàng đế lại rơi vào trầm mặc.

Nhiếp Bất Phàm liền cảm thấykhó hiểu. Hoàng thượng như thế nào lại không suy xét tới khả năng tên kia bị bấtlực chứ?Hoàng đế bất chợt nói, “Quanhiều năm như vậy, hắn vẫn luôn không hề qua lại với bất cứ nữ tử nào, nóikhông chừng thật sự là yêu thích nam nhân. Như vậy, ở phương diện này, chỉ e làhắn một chút kinh nghiệm cũng không có, trẫm quả thực phải giúp hắn một phen. ”

“Hoàng thượng định làm cáigì. ”

“Tặng cho hắn một cuốntranh nam nam hoan ái – Đoạn Tụ Đồ. ”

“Ý kiến nay!” Nhiếp BấtPhàm giơ ngón tay cái khen ngợi.

“Chỉ có điều, ” Hoàng đế giọngđiệu có phần quỷ dị, nói, “Trong cung và dân gian cũng không ngang nhiên tíchtrữ loại sách này, phải vẽ lại từ đầu. ”

“Vẽ lại từ đầu. ”

Nhiếp BấtPhàm hỏi, “Như thế cần không ít thời gian đi. ”

“Không cần, cho họa sư quansát trực tiếp tại hiện trường rồi vẽ lại. Với trình độ của họa sư, bất quá chỉcần một ngày một đêm. ”

Nhiếp Bất Phàm lại âm thầmdựng thẳng một ngón cái trong lòng. Vị hoàng đế lão huynh này uy mãnh đến khôngngờ, nháy mắt đã hoàn toàn lật đổ hình ảnh anh minh sáng suốt trong lòng hắnlúc trước.

Mà chuyện càng khiến cho hắntrợn mắt há mồm vẫn còn ở phía sau. Hoàng đế nói tiếp, “Trước đó, trẫm quyết địnhtự thể nghiệm một lần. Dù sao trẫm cũng không có loại kinh nghiệm này, không biết khi làm sẽra cái tư vị gì. Nếu như không hề có cảm giác sung sướng, vậy không cần hao tâmtổn trí mà vẽ cho quốc sư cái Đoạn Tụ Đồ gì gì kia rồi. ”

“Hả?Tự thể nghiệm. ”

NhiếpBất Phàm trừng lớn con mắt.

Hoàng đế dùng ánh mắt sángquắc bắn về phía hắn.

Nhiếp Bát Phàm bỗng thụtlui mấy bước, làm bộ bình tĩnh nói, “Hoàng thượng, muốn Tiểu Bảo giúp ngài triệungười sao. ”

“Lại đây. ”

Hoàng đế vỗ vỗbên cạnh, ung dung nói.

“Không. ”

Nhiếp Bất Phàm tiếptục thối lui. Nói làm liền làm, ngươi có thể hành động thần tốc như thế không?“Lại đây, đừng để trẫm nóilần thứ ba. ”

Giọng điệu của hoàng thượng mang theo uy hiếp.

Nhiếp Bất Phàm cấp tốc chạyvề phía căn phòng nhỏ phía sau bình phong, vừa định khóa cửa lại lại bị một lựcmạnh mẽ đánh bật về sau vài bước, sau đó trước mắt lập tức tối sầm, toàn thân bịngười mạnh mẽ ép lên trên tường.

“Trong tẩm cung của trẫm, không ai có thể chống lại lệnh trẫm. ”

“Hoàng thượng, lún sâutrong hoang dâm là không đúng. ”

Nhiếp Bất Phàm cố gắng nói đạo lý.

“Phải không. ”

Hoàng đế gỡtung mái tóc buộc trên đỉnh đầu hắn, luồn ngón tay vuốt từng lọn ngửi ngửi, thanh âm trầm thấp nói, “Vậy vừa rồi là ai đọc dâm từ diễm ngữ cho trẫm nghe. ”

Ai biết ngươi nói thượngthì liền thượng, ngươi có một chút đoan chính và dè dặt của bậc đế vương haykhông a!“Đối mặt trên giường vung gươmgiáo, lưỡng thân hợp nhất khẽ đẩy đưa. ”

Hoàng đế cười nói, “ ‘lưỡng thân hợp nhất’như thế nào, dạy cho trẫm đi. ”

“Hoàng thượng kỳ tài đỉnhthiên, có gì mà cần người khác phải dạy. ”

Nhiếp Bất Phàm men theo vách tường màlách mình dịch chuyển, y hệt như con cua.

“Nói rất hay, vậy thì trẫmliền xem như chính mình không có gì không thể tự thấu triệt. ”

Hoàng đế hạn chếhoạt động của hắn, tiện tay gạt vạt áo của hắn ra, ngón tay lướt nhẹ trêncần cổ đối phương.

Nhiếp Bất Phàm run rẩy, giãy giụa nói, “Hoàng thượng, thương lượng một chút, hôm nay tha cho Tiểu Bảođi, ngày mai ta nhất định làm mấy bài thơ khẳng định tinh thần trung quân ái quốcthật hay cho người nghe… A!”Hoàng đế gạt chân một cái, Nhiếp Bất Phàm cứ thế trượt xuống ngã ngửa ra đất. Sau đó, thân thể hắn liền bịngười mạnh mẽ đè lên.

“Trung thần trẫm không thiếu, không cần ngươi góp mặt vào. ”

Hoàng đế mở rộng vạt áo của hắnọ, để lộ ra mộtmảng da thịt trắng như tuyết.

Hoàng đế dùng tay sờ soạngmột hồi, gật đầu nói, “Không mềm mại như nữ nhân, trơn nhẵn rắn chắc, giống nhưđồ gốm thượng đẳng. ”

Đoạn tiếp tục lần mò xuốngphía dưới, “Đường cong nơi thắt lưng tinh tế xinh đẹp, tuy hơi gầy gò một chút, nhưng cái mông xúc cảm cũng không tồi. ”

Nhiếp Bất Phàm trở mìnhxoay tới xoay lui, giống như một con mèo nhỏ đang được chủ nhân trêu đùa, vừacó sơ hở là lập tức muốn lách người chui ra, thế nhưng lần nào cũng bị bắt trởvề.

Hoàng đế vốn dĩ chỉ là cóchút hứng trí, thế nhưng bị hắn khuấy động một hồi như vậy cũng nhịn không đượcmà sinh ra ham muốn.

Hắn cúi đầu ngửi ngửi khắpthân thể Nhiếp Bất Phàm. Khác với mùi son phấn trên mình nữ nhân, người kia tảnmác một thứ hương thơm man mát như cỏ xanh và vị đạo trong trẻo của ánh mặt trời, một mùi vị mà ngay lần đầu ngửi thấy đã khiến cho người ta khắc sâu trong trínhớ.

Ngón tay hắn men theo đườngcong trên cánh mông, tham nhập vào nơi thần bí nào đó, lập tức cảm nhận đượcsự khít chặt mà nóng bỏng, tựa hồ như thứ kia có thể hút chặt lấy hắn mãi khôngthôi.

Nhiếp Bất Phàm nhích ngườivề phía sau, tránh thoát ngón tay của người kia, cũng không dám xoay người, vộivàng vung chân đạp lên ngực đối phương, lấy điểm tựa dùng sức đẩy lùi thân thểchính mình.

Hoàng đế giữ chặt chân hắn, mạnh mẽ kéo người trở lại, một lần nữa áp sát lại gần.

Nhiếp Bất Phàm khôngbiết rằng, vị hoàng đế Minh quốc này ở bên ngoài được tung hô là ‘phong lưu thiên tử’, tiếng tăm phóng đãng trụy lạc cũng vang xa không kém gì tài trị quốc. Chỉ cần nhìn trúngmỹ nữ nào, hắn đều sẽ nghĩ cách nắm vào lòng bàn tay. May mắn duy nhấtchính là, hắn không bao giờ xuống tay với nữ tử đã có chồng, ở hậu cung vui đùađến long trời lở đất, thế nhưng ra bên ngoài lại cẩn cẩn thận thận giữ gìn lễtiết, cố gắng hạn chế thói hoang dâm. Nguyên nhân chính là, như vậy mới không bịcác đại thần can gián quá mức mãnh liệt.

Nhiếp Bất Phàm cũng là tựlàm tự chịu, giữa đêm khuya tĩnh mịch lại cho vị hoàng đế này nghe dâm thi xemXuân Cung Đồ, còn không biết sống chết mà nói chuyện nam nhân chi luyến, sâu sắckhơi gợi tính hiếu kỳ trong lòng đối phương. Hoàng đế vô lương gặp thôn trưởngbất lương, quả thực là lửa cháy càng đổ thêm dầu, hoàn toàn không thể vãn hồi.

Nhiếp Bất Phàm tuy là hànhđộng không hề biết sợ, nhưng ở trên phương diện phòng the thì nhất định không phảilà đối thủ của vị thiên tử này. Trải qua một hồi chơi đùa, hắn đã xụi lơ vô lực, ý thức mơ hồ cả rồi.

Hoàng đế mãnh liệt độngthân một cái, loại cảm giác triệt để chiếm đoạt này khiến cho hắn say mê, mỗi mộtlần đều có thể đạt tới khoái cảm tột đỉnh, quả thực là tiêu hồn thực cốt. Hắn vốnlà thiên phú dị bẩm, vật kia so với người bình thường dài hơn rất nhiều, có rấtít nữ nhân thỏa mãn được hắn, thế mà lúc này hắn lạicảm nhận được cao trào ở trên thân thể một nam nhân.

Nghĩ vậy, hoàng đế cànghưng trí dạt dào, tận lực mà lăn qua lật lại người kia.

Trong phòng âm u chật hẹp, hai thân thể giao hòa quấn quýt, tiếng thở dốc vang lên không ngừng, thư trácngả nghiêng đảo lộn, y phục hỗn độn tứ tung, tình hình chiến đấu vô cùng kịchliệt.

Ngoài cửa, thái giám vừa mặtkhông đổi sắc ngồi trong góc trường nghe ngóng, vừa làm tròn bổn phận mà chépchép ghi ghi…—


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.