Cầm Hóa Nhiếp Bất Phàm

Chương 81: Cuộc chiến bắt Thụ (5)



Edit: Mimi
Beta: Lam Yên

*****

Trên long sàng rộng rãi, vị hoàng đế thỏa mãn nghiêng người nằm bên cạnh Nhiếp Bất Phàm, ngắm nhìn máitóc xõa tung của đối phương, ánh mắt mang theo đủ loại sắc thái mà lưu luyến lướtqua lướt lại trên tấm lưng trần trụi của người kia.

Một phen triền miên tối hômqua khiến cho vị hoàng đế này hiếm thấy mà đạt tới khoái cảm cực độ. Tư vị củanam nhân cũng đều ngon miệng như vậy?Hay là chỉ có người này là đặc biệthơn?Đối với khí lực nam nhân mànói, độ mềm dẻo của người này phi thường tốt, sức chịu đựng đủ lâu, mà nơi nào đó lại rấtcó chiều sâu, lực hút cũng rất mạnh. Càng hiếm thấy chính là, da thịt trêntay hắn trơn bóng nhẵn nhụi, một cái nốt ruồi cũng không có, tựa như sứ trắngthượng đẳng, khiến người ta yêu thích không muốn rời tay.

Hoàng đế chợt nghĩ có phảichính mình nên dưỡng thêm vài tên nam sủng hay không đây?Nhớ lại hết thảy nhữnggì xảy ra đêm qua, hoàng đế lại bắt đầu hưng trí, trở mình xoay người bao phủlên thân thể đối phương, định bụng lại làm một lần nữa. Nhưng là ngoài trướng, một tiếng nói của thái giám bất ngờ truyền đến, “Hoàng thượng, đã đến giờ thức dậy rồi. ”

Hoàng đến đáy mắt hiện lênmột tia mất hứng. Hắn mặc dù có chút háo sắc nhưng đối với quốc gia đại sư vẫnlà tỉ mỉ kỹ càng, chưa bao giờ sa đà vào chuyện giường chiếu.

Hắn xoay người ngồi dậy, mặccho cung nữ và thái giám hầu hạ rửa mặt chải đầu thay triều phục. Sau khi tấtthảy đã an bài ổn thỏa, hắn đáy mắt ngập ý cười nhìn người đang nằm trong trướng, rồi cất bước rời đi.

Nhiếp Bất Phàm ngủ thẳng mộtmạch cho tới khi mặt trời lên cao mới tỉnh dậy. Hắn nằm úp sấp ở trên giường, mặtmày nhăn nhó, bắt đầu tự kiểm điểm lại bản thân. Là một thanh niên phẩm chất tốtđẹp tương lai đầy hứa hẹn, xuyên đến cái thế giới này hai, ba năm, chưa từng đượcnữ tử coi trọng, ngược lại lúc nào cũng bị người đồng giới ngấp nghé, thực sựlà vô cùng quỷ dị. Có phải có chỗ nào không đúng hay không?Trên người hắn chẳng lẽcó cái gì thần kỳ có khả năng bẻ cong nam thẳng hay sao?Bọn Trương Tam thì khôngtính. Dù sao thời gian ở chung cũng tương đối lâu, nhờ đó mà vun đắp nên tình cảm kê hữukhông thể phá vỡ, rồi từ tình cảm kê hữu biến chất thành cơ hữu, này cũng là chuyện rất bìnhthường (*). Nhưng cái tên hoàng đế này là sao?Cho dù hắn là ngựa giống (**)cũng không đến mức gặp người liền thượng a?(*)Tình cảm kê hữubiến thành thành Cơ hữu: như kiểu yêu chó hóa yêu chủ @@. (**)Ngựa giống: Ngựa chuyên để lấy giống -_-Nhiếp Bất Phàm tuy rằng tựnhận cúc mỹ anh hồng (***), thanh tú khôi ngô vạn người có một, nhưng cũng cảm thấy bản thân mình tuyệt đốingay thẳng chính trực, không hề có nửa điểm diêm dúa tà mị nào, cũng không khát tới mức thiếu nam nhân thì không chịu nổi. Một nam tửtiềm năng như thế, tại sao có thể sa sút thành ra thế này đâu?(***)Cúc đẹp ti hồng -_-Thành thực mà nói, kỹ thuậtphòng the của hoàng đế không tồi. Nhưng không hiểu sao, đây cũng là lần đầu tiên trong đời thâm tâm hắn nảysinh cảm giác muốn bài xích, thậm chí có cảm giác giống như bị hóc xương cá vậy.

Đang miên man suynghĩ, bên tai bất chợt truyền đến tiếng nhắc nhở chói tai của một vị công côngnào đó, “Thị thư, nhanh chóng lui ra. Cho ngươi ngủ trên long sàng đã là hoàngthượng ban ân vô hạn, ngươi còn muốn nán lại bao lâu. ”

Trong giọng nói mangtheo vài phần nhắc nhở cùng mới một tia khinh thường khó có thể nhận ra.

Nhiếp Bất Phàm vốn dĩ đangđịnh thức dậy, nhưng nghe hắn nói thế, bốn vó lại chổng lên trời, nằm thẳng cẳngra, hai tay bắt ra sau đầu, giống như đại gia, nói, “Cái giường này miễn cưỡngcũng xem như dễ chịu, cho nên ta quyết định sẽ nằm tiếp, ngươi có ý kiến gì. ”

Thái giám cả giận, nhẫn nhịnnói, “Hoàng thượng sau khi bãi triều, nếu thấy ngươi vẫn còn nằm trên longsàng, coi chừng đầu ngươi khó giữ. ”

“Vật chờ hắn quay lại màchém đi. ”

Nhiếp Bất Phàm kéo chăn lên, xoay người, ngạo mạn quay lưng về phía tênthái giám.

Vị công công thấy thế dậmchân, trừng mắt nhìn hắn một lúc lâu, mới quay đầu nói với mấy người bên cạnh, “Lôihắn xuống cho ta. ”

Đối với tên vô sỉ liều mạngmà cám dỗ hoàng đế này, bọn họ hẳn là sẽ không khách khí. Nếu là nữ nhân thì còncó khả năng được sắc phong hậu phi, nhưng người này là nam nhân, nhiều lắm cũngchỉ là sủng nam hèn hạ, không hề có địa vị nào đáng kể.

Mấy tên thái giám đi tới, mộtngười kéo tay, một người kéo chân, chuẩn bị mạnh tay lôi người xuống đất.

Nhiếp Bất Phàm nhanh tay lẹmắt mà tung vô ảnh trảo, gắt gao bám lấy thành giường, hai chân kẹp chặtchăn rồng, miệng lại cắn thêm cái gối. Đám thái giám kéo một hồi, cả người lẫngiường đều bị kéo xô kéo lệch, long sàng vốn dĩ ngay ngắn bỗng chốc hoàn toànbiến đổi, mà Nhiếp Bất Phàm thì lủng lẳng vắt vẻo trên không trung, kiên quyếtđọ sức với đám thái giám.

Tẩm cung nhất thời loạnthành một đống bùng nhùng.

“Đây là đang làm gì. ”

Đúnglúc này, thanh âm nghe không ra hỉ nộ của hoàng đến đột ngột truyền tới.

Đám thái giám nhẹ nhàngbuông tay, sợ đến mức lập tức quỳ xuống, liên tục nhận tội.

Mà lực kéo trên người NhiếpBất Phàm lại hoàn toàn biến mất khiến cho hắn xiêu xiêu vẹo vẹo ngã ở trêngiường, đôi cẳng chân trắng nõn còn thò ra ngoài giường mà đong đưa qua lại, khiến người nhìn liền muốn sờ soạng vô cùng.

Hoàng đế quét mắt qua một đốnghỗn độn trên long sàng, im lặng không nói, trong phòng yên tĩnh đến mức khiếncho người ta ngay cả thở mạnh một cái cũng không dám.

Nhiếp Bất Phàm nhả cái gốiđang cắn trong miệng ra, giống như một loài động vật thân mềm nhu nhuận uyểnchuyển nằm úp sấp trên giường, nghiêng nghiêng cái đầu, uể oải nói, “Hoàng ca, ta bị ngược đãi. ”

Hoàng… Hoàng ca?Hoàng đếkhóe miệng co rút, khoanh tay trước ngực hỏi, “Ai ngược đãi ngươi. ”

Mấy thái giám quỳ trên mặtđất toàn thân phát run, âm thầm lau mồ hôi.

“Còn ai nữa. ”

Nhiếp BấtPhàm vươn một ngón tay, “Chính là ngươi. ”

“A?Trẫm. ”

Hoàng đế chậmrãi bước tới, từ trên cao nhìn xuống hỏi, “Trẫm ngược đãi ngươi như thế nào. ”

“Ngươi ăn xong chùi sạch, còn không cho người ta ngủ một giấc ngon lành!” Nhiếp Bất Phàm vỗ giường, ấm ứcnói, “Không phải là giường sao?Có gì mà không thể ngủ?Ngươi không phải keo kiệtđến như vậy đi. ”

Thái giám xung quanh nhấtloạt hít sâu một hơi. Hắn cư nhiên dám nói hoàng thượng keo kiệt!Hoàng đế nhíu mày, cườinói, “Được, về sau giường của trẫm ngươi cho tùy ý ngủ, như vậy vừa lòng chưa. ”

Chuyện lạ?Nhiếp Bất Phàmbĩu môi, trầm mặc không lên tiếng mà đứng dậy, cầm lấy bộ y phục mà thái giámđã chuẩn bị cho hắn, định bụng mặc vào.

Bất ngờ hoàng đế vươn tayôm lấy hắn, xấu xa nói, “Trẫm rất thích bộ dạng quần áo không chỉnh tề củangươi, phong tình vô cùng, về sau, khi ở tẩm cung của trẫm không cần quá câu nệ. ”

“Ta một chút cũng không câunệ. ”

Nhiếp Bất Phàm túm lấy y phục, vừa khoác lên mình vừa hung hăng nói, “Tachính là sợ lạnh. ”

Quả nhiên là một chút cũngkhông câu nệ. Hoàng đề tâm tình rất tốt, những mệt mỏi và áp lực tích tụ tronglúc thượng triều nháy mắt đã tiêu tan.

“Sắp trưa rồi, nhanh rửa mặtchải đầu, sau đó dùng bữa cùng trẫm, ” Hoàng đế vuốt tóc hắn, một chút cũng khôngso đo thái độ vô lễ của hắn.

Đám thái giám nghe vậy đồngloạt thở phào một hơi, cảm thấy may mắn khi miễn được một hồi trừng phạt, đồng thời cũngâm thâm kinh sợ vị tân sủng này của hoàng đế. Xem ra sau này thái độ đối với hắncũng cần phải cải thiện một chút rồi.

Cơm trưa bày lên, Nhiếp BấtPhàm thực sự kinh ngạc vô cùng. Vị hoàng đế này thực sự thanh đạm đến không ngờ, ngọ thiện thế mà chỉ có bốn món mặn, một món canh và thêm vài phần điểm tâm saubữa. Với thân phận quân vương một nước của người kia, quả thực là phi thường hiếmthấy.

Sau khi thái giám giúp haingười dâng thức ăn xong xuôi, hoàng đế liền khoát tay với Nhiếp Bất Phàm, “Ănđi, muốn ăn cái gì, về sau tự mình bảo ngự thiện phòng làm, hôm nay thì cứ theo ýtrẫm. ”

Nhiếp Bất Phàm đêm qua tổnhao nhiều thể lực, bao tử lúc này đã trống trơn như nhà hoang nghìn dặm, bụngđói vô cùng, cũng không hề khách sáo, vung đũa một cái liền ăn không ngừng.

Hoàng đến đáy mắt ngập ý cười, khó thấy một người ở trước mặt hắn có thể thoải mái tự nhiên như vậy, thực sự mớilạ. Nhìn Nhiếp Bất Phàm ăn đến ngon lành, khẩu vị của hắn cũng tốtlên không ít. Hoàng đế chậm rãi gắp một miếng thịt, đang định bỏ vào miệng thìmột đôi đũa bỗng vung tới, đánh rớt đồ ăn hắn vừa gắp xuống.

Hoàng đế nhíu mày, có chútkhông vui, thầm nghĩ người này không phải là được đằng chân lân đằng đầu đi?Nhưng sau đó, hắn lập tức nghe tiếng Nhiếp Bất Phàm kêu lên, “Đừng ăn, có độc!”“Cái gì. ”

Nhãn thần sắc béncủa hoàng đến bắn thẳng đến đĩa thịt ở trên bàn, mà thái gián đứng bên cũng làthần tình kinh hãi, mơ hồ không hiểu.

Hoàng đế lại nhìn đôi đũatrên tay mình. Đũa của hắn được làm bằng bạc trắng, những chất độc thông thườngchỉ cần thử một lần là biết ngay, nhưng hiện tại nhìn đi nhìn lại cũng khôngphát hiện dị trạng gì. Hắn có chút hoài nghi mà nhìn về phía Nhiếp Bất Phàm, đãthấy người kia môi miệng tím đen, sắc mặt tái nhợt, lắc lư lảo đảo mà đứng lên, rồi bất thần ngã sõng soài trên mặt đất.

Hoàng đế lập tức đứng dậy đỡngười lên, lớn tiếng quát, “Mau truyền thái y!”Hắn ôm Nhiếp Bất Phàm đặtlên giường, vẻ mặt âm trầm mà quan sát sắc mặt người nọ, sau đó lại như nghĩ đếncái gì đó, nói thêm, “Mời cả Quốc sư đến. ”

Thái giám lĩnh mệnh rời đi.

Lúc này, Nhiếp Bất Phàm mởmắt, nhếch miệng, vẻ mặt u sầu.

“Cảm thấy thế nào?Có chỗnào không thoải mái không. ”

Hoàng đế hỏi.

Nhiếp Bất Phàm lắc đầu, phiềnmuộn mà nhìn màn giường, than thở, “Ai, ăn chưa no. ”

Hoàng đế trầm mặc. Nếukhông phải nhìn thấy bờ môi hắn đã tím đen, chính mình cơ hồ còn tưởng rằng hắnchỉ là đang giở trò càn quấy.

Qua một lát sau, cả thái yvà quốc sư đều chạy tới.

Sau khi hành lễ, thái y lậptức đi tới bắt mạch cho Nhiếp Bất Phàm, còn Phiền Lạc thì đứng yên bên cạnhquan sát hắn. Nhiếp Bất Phàm sắc mặt khó coi, thế nhưng vẫn còn có tâm tình mànháy mắt ra hiệu với người kia một cái.

“Thái y, hắn thế nào. ”

Hoàng đế hỏi.

Thái y thần sắc biến đổikhông ngừng, một lúc lâu mới chần chờ nói, “Hoàng thượng, mạch tượng của vịcông tử này thật là kỳ lạ, giống như người sẽ chết yểu, nhưng lại tinh khí mườiphần. Càng làm người ta khó hiểu chính là, hắn rõ ràng đã trúng kịch độc nhưngkhông hề có dấu hiệu sẽ độc phát nghiêm trọng, ngược lại tựa hồ còn như đang tự mình giải độc. ”

“Thế nào là giống người sẽchết yểu?Thế nào là tự mình giải độc. ”

Hoàng thế vẻ mặt bất biến, uy nghiêm màlãnh tĩnh nhìn chằm chằm thái y.

Thái y khẩn trương nói, “Thểchất vị công tử này rất đặc biệt, thế gian hiếm có, độc dược thông thường khônguy hiếp được tính mạng của hắn. Nhưng theo như chuẩn đoán của thần, hắn cho dùkhông trúng độc cũng không sống được bao lâu. ”

Hoàng đế trầm mặc một hồi, nói với Phiền Lạc, “Quốc sư, ngươi đến xem thử. ”

Thái y lùi ra, Phiền Lạc đi tới bắt mạch cho Nhiếp Bất Phàm, kết luận cũng không khác với tháiy là bao nhiêu.

Hắn hỏi Nhiếp Bất Phàm, “Ngươibiết rõ tình trạng thân thể của mình hay không. ”

“Biết một chút. ”

Nhiếp BấtPhàm híp mắt cười đáp.

“Là như thế nào. ”

Phiền Lạctự nhận bản thân kiến thức uyên thâm nhưng cũng chưa từng thấy qua bệnh trạngnhư vậy, có thể xác định được kết quả của bệnh nhưng lại không hiểu được căn nguyên.

Nhiếp Bất Phàm nhìn vai, nhìn trời nói, “Không có gì kỳ lạ. Cũng không phải mệnh ta không thọ mà làthể chất có chút đặc biệt thôi. Ta từ khi sinh ra đã bị người khác nói rằng sốngkhông bao lâu, nhưng cuối cùng không phải là vẫn sống tới bây giờ hay sao. ”

Phiền Lạc nhíu mày, bán tínbán nghi.

Thái y nhưng là một vẻ kinhngạc, nhìn chằm chằm Nhiếp Bất Phàm, không thể nào chớp mắt.

“Nói vậy, ” Hoàng để mở miệngnói, “Hắn không có nguy hiểm tới tính mạng. ”

“Nếu lời hắn nói là thậtthì quả thực không có nguy hiểm gì. ”

Phiền Lạc nói, “Chỉ cần điều dưỡng mộtchút, đợi độc tố được tiêu trừ hết sẽ vô sự thôi. ”

Thái y ở một bên cũng gật đầuxác nhận.

“Được, thái y, liền giao hắncho ngươi. ”

Hoàng đế đứng dậy, cùng Quốc sư đi ra đại sảnh, nói, “Ngươi giúp trẫmtra xem là độc gì. ”

“Dạ. ”

Phiền Lạc nhìn đĩa thịttrên bàn, vẻ mặt trầm tư.

Hoàng đế ngưng thần nói, “Lâurồi không có người muốn hạ độc trẫm, không biết là ai động thủ đây. ”

“Sắp tới sẽ phải tiếp kiếnsứ giả ngoại quốc, thời điểm này không thể nảy sinh thêm rắc rối, hoàng thượng, xin hãy cẩn thận. ”

Hoàng đế gật đầu, cười nói, “Lần này may nhờ có Tiểu Bảo ngươi đưa tới cho trẫm, bằng không người trúng độcchính là trẫm rồi. ”

“Hoàng thượng, công lao nàythần không dám nhận. ”

Phiền Lạc thản nhiên nói, “ ‘Tiểu Bảo’ là do người tuệnhãn tinh tường mà thu nhận vào bên cạnh. ”

“Ha ha, ngươi nói khôngsai, trẫm quả thực tuệ nhãn tinh tường. ”

Hoàng đế tuyệt nhiên không chút khiêntốn mà ghi nhận.

Hắn vỗ vai Phiền Lạc, quantâm nói, “Quốc sư, ngươi cũng có công không ít, vài ngày nữa, trẫm sẽ tặng chongươi một phần lễ vật vô cùng đặc biệt. ”

Phiền Lạc liếc mắt nhìn vịhoàng đế đứng bên cạnh mình, trong lòng không hiểu sao lại dấy lên một dự cảmchẳng lành.

Quả nhiên, ba ngày sau, hoàng đế đưa tới cho hắn một tập tranh được tỉ mĩ vẽ lại, bên trên có viết – ‘Namtử đoạn tụ đồ’.

Vì thế, trên khuôn mặt tuấntú nửa chính nửa tà kia của Phiền Lạc lần đầu tiên xuất hiện một vết rạn nứt…—


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.