Cầm Hóa Nhiếp Bất Phàm

Chương 85: Cuộc chiến bắt Thụ (9)



Edit: Mimi
Beta: Lam Yên

*****

“Ha ha ha…” Minh đế vừa về tới nội cung liềnôm lấy Nhiếp Bất Phàm mà cười, cả người dựa sát lên lưng hắn, không hề có chúthình tượng quân vương nào.

Nhiếp Bất Phàm khoanh taytrước ngực, khó chịu nói, “Hoàng thượng nên giảm béo đi, nặng quá!”“Tiểu Bảo, ngươi thực sự làmột bảo bối. ”

Minh đế ngồi xuống, thuận thế kéo hắn ngồi lên đùi mình.

Nhiếp Bất Phàm sau vài lầncố gắng đứng dậy mà không được đành dứt khoát nâng chân gác lên tay ghế, dựalưng vào người Minh đế, tự mình cầm lấy chén trà cung nữ đã rót mà uống.

Minh đế vòng tay ôm hắn, hỏi, “Những con gà kia là như thế nào?Ngươi tựa hồ đã biết trước rằng nó có thểđánh thắng Bạch Hổ. ”

“Ta đương nhiên biết rõ, bởi mấycon gà kia đều là do ta nuôi. ”

Nhiếp Bất Phàm đắc ý.

“Gà ngươi nuôi. ”

Minh đếánh mắt chợt lóe lên, lại giống như thuận miệng hỏi, “Tiểu Bảo trước khi vàocung làm cái gì?Kê nông sao. ”

“Đúng thế. ”

Nhiếp Bất Phàmkhông hề do dự đáp.

Minh đế cầm bàn tay đốiphương, nhẹ nhàng vuốt ve, cảm thấy trơn nhẵn như ngọc thạch, một chútcũng không giống với người đã từng làm việc tay chân. Người nọ tính cách cũng thậtđơn thuần tựa như một đứa trẻ, không có khí chất công tử thế gia, ngôn hành cửchỉ tự do tiêu sái, mặc dù không hề tao nhã nhưng lại tự nhiên dễ chịu, khiến chongười ta vô thức muốn gần kề.

Minh đế nghĩ nghĩ, quả thựclà nên phái người điều tra thân phận của Tiểu Bảo. Người là do Quốc sư mangđến, một lát nữa trực tiếp đi hỏi hắn là được rồi.

“Đúng rồi. ”

Nhiếp Bất Phàmđột nhiên nói, “Ngươi không được cho người bắt gà của ta, chúng nó đều làtâm can bảo bối của ta. ”

“Được. ”

Minh đế cười nói, “Chúngnó vừa rồi lập công lớn, trẫm chẳng những không bắt chúng nó mà còn ban thưởngthức ăn chúng nó thích. ”

Nhiếp Bất Phàm thỏa mãn gậtđầu, trong lòng âm thầm cân nhắc, có cần thiết phải làm một cái ký hiệu nào đócho toàn bộ gà của Kê Oa thôn hay không?Tránh cho có người xui xẻo mà chọc nhầmvào chúng nó, để rồi gây ra hậu quả khó lường.

Đúng lúc này, thái giám bẩmbáo, “Hoàng thượng, ngọ yến đã chuẩn bị xong xuôi. ”

Minh đế gật đầu, dắt theoNhiếp Bất Phàm đi rangoại điện (*). (* Ngoại điện: phân biệt với nội điện)Ngọ yến được sắp đặt tạiThiên Hòa viên của Hành cung, khách dự yến khoảng chừng hơn ba trăm người. Sứ giả Hy Đồquốc bởi vì buổi sáng tại bãi săn bị đả kích nặng nề, cho nên hoàn toànkhông có hứng thú ăn ăn uống uống. Ngược lại, đám người Minh quốc ai nấy đềuhưng trí bừng bừng, nhiệt tình bàn luận về đám gà kỳ dị kia, mà trong đó con gàtrống đánh thắng Bạch hổ lại càng thu hút sự quan tâm của bọn hắn.

Sau khi trận chiến kếtthúc, đàn gà từng con từng con tản đi, Bạch Hổ cũng ẩn mình vào trong rừng, nhưng lòng hiếu kỳ của mọi người thì không hề vì thế mà giảm sút. Khắp nơi nghengóng hỏi thăm lai lịch của đàn gà, nhưng trước sau vẫn là không có kết quả.

Người thực sự biết rõ nội tình chỉ có mấy người ở Kê Oa thôn mà thôi.

Bọn họ vừa buồn khổ vừa biphẫn, một lần nữa bày tỏ sự vô lực trước công phu rước họa vào thân của Nhiếp BấtPhàm. Chọc vào một Vệ Địch vẫn chưa đủ phiền sao, bây giờ ngay cả hoàng thượngcũng không tránh được cơ trảo của hắn!Trời ạ!Bọn họ phải làm saomới lôi được người này từ trên long sàng của hoàng thượng về đây?Còn không phảilà đâm đầu vào chỗ chết đi?Mà cái tên Nhiếp Bất Phàmvô tâm vô phế, sau khi ăn uống no say liền lấy cớ đi tiểu mà chạy tới đìnhhóng mát hội họp cùng đám người Trương Tam, Lý Tứ.

Hắn có lệnh bài vạn năng củahoàng thượng ban cho, vô luận là hoàng cung hay là hành cung đều không ai cảntrở được, mà thị vệ trong cung còn phải đối với hắn tất cung tất kính.

Đến khi hắn tới được nơi hẹnước, Trương Quân Thực, Lý Dực, Vương Thi Thiện và cả Thái Bạch đều đã chờ sẵn.

Lý Dực vừa nhìn thấy hắn liềnmột tay tóm lấy, lôi người tới, nhéo bóp thật mạnh cho hả giận.

“A a a…” Nhiếp Bất Phàm liềumạng giãy giụa, bi thảm kêu la, “Cho dù nhớ ta thì cũng không nên dùng phương thứcbiểu đạt mạnh mẽ như vậy a!”Mặt của hắn sắp bị Lý Dực bópnhuyễn như bột mì rồi, thế mà mấy người còn lại một chút đồng cảm cũng khôngcó.

Cuối cùng vẫn là TrươngQuân Thực ra tay kéo hắn lại bên này, bất đắc dĩ nói, “Bất Phàm, xem xemngươi đã làm ra cái chuyện tốt gì rồi. ”

Nhiếp Bất Phàm xoa xoakhuôn mặt bị nhéo đến đỏ ửng, sau đó tiến đến ôm chầm lấy Vương Ngũ, lại cọ cọTrương Tam.

Thái Bạch ở bên cạnh ngay cảchớp mắt cũng không dám chớp mà nhìn hắn, chờ hắn quay sang bày tỏ một chúttình cảm với mình, kết quả bị hắn trực tiếp không thèm đếm xỉa… Rơi lệ a.

“Ta rõ ràng đã rất an phậnrồi, ai ngờ lại biến thành thế này chứ. ”

Nhiếp Bất Phàm thành khẩnnói.

Ngươi an phận?Mấy người đềulộ ra vẻ mặt có quỷ thần mới tin ngươi.

“Vấn đề hiện tại là, ”Trương Quân Thực than thở, “Làm sao mang ngươi xuất cung đây. ”

Nhiếp Bất Phàm giơ ra lệnhbài sáng láng của mình, đắc ý ngút trời mà nói, “Ta có lệnh bài, bất cứ lúc nàocũng có thể xuất cung. ”

Trương Tam Lý Tứ vẻ mặt bithương. Ngươi rốt cuộc có hiểu được tình trạng hiện nay hay không?Vương Thi Thiện xoa xoa đầuhắn, thanh âm hòa hoãn nói, “Xuất cung không khó, nhưng đi khỏi cung thì khôngdễ như vậy. Ngươi khẳng định Hoàng thượng sẽ phê chuẩn cho ngươi hồi thôn sao?Hoàng thượng không phải là Vệ Địch. Chúng ta có thể cứu ngươi từ Đông Thịnh ThượngPhủ của Vệ Địch ra, nhưng không thể dùng phương pháp này để bắt người bên cạnhhoàng thượng mang đi. Khắp trên trời dưới đất đều là lãnh thổ của vua, ngươi đitới đâu cũng không thể thoát khỏi sự truy lùng của hoàng thượng. ”

“Sẽ không khó như thế chứ. ”

Nhiếp Bất Phàm nhìn trời nói, “Ta tốt xấu gì cũng cứu hoàng thượng một mạng, hắncó thể nào lấy oán báo ân. ”

Mấy người còn lại không nóigì, nhưng là ai nấy trong lòng đều âm thầm phát điên, ‘ai bảo ngươi cho hoàngthượng đè đâu!Nếu không sự tình nào có phức tạp như thế này!’“Nói đến chuyện này, ” Lý Dựcnghiêm mặt nói. “Ngươi thực sự không sao?Ta nghe nói độc dược kiavô cùng lợi hại, cơ hồ vừa ăn vào lập tức vong mạng. ”

“Không việc gì. ”

Nhiếp BấtPhàm hất hàm nói, “Trên đời này có độc gì có thể hạ được ta. ”

Cúng đúng, ngươi đã là độcdược độc nhất thiên hạ rồi.

“Đừng nói lời thừa. ”

TrươngQuân Thực lên tiếng, “Chúng ta mau nghĩ cách, xem phải làm thế nào Bất Phàm mới cóthể thoát thân. ”

“Sau khi rời cung còn phảiđề phòng Vệ Địch cướp người. ”

Lý Dực bổ sung. Hắn càng nghĩ càng cảm thấy đaukhổ kiệt cùng. Nhiếp Bất Phàm người này trêu hoa ghẹo nguyệt khắp nơi còn chưatính, đã thế tên kia còn không biết chọn lựa một đối tượng dễ dàn xếp để màtrêu hay sao?Tỷ như tiểu nhị khách điếm, thư sinh nghèo túng, hay là đại phu, y thú vô danh tiểu tốt nào đó chẳng hạn.

“Bất Phàm sử dụng cái têngiả ‘Vi Tiểu Bảo’ này ở trước mặt hoàng thượng, nhưng là thân phận sớm muộn gìcũng bị tra ra, chúng ta nhất định phải nắm chắc thời cơ. ”

Vương Thi Thiện nói, “Không biết hoàng thượng có thể khoan nhượng cho tội đại nghịch bất đạo của BấtPhàm hay không. ”

“Đâu chỉ thế a!” TrươngQuân Thực nhìn mọi người, xoắn xuýt nói, “Cái chúng ta cần lo lắng hơn chínhlà, hoàng thượng có thể khoan nhượng cho tội hồng hạnh liên tục xuất tường củahắn hay không. ”

Mọi người đồng loạt trầm mặc.

Nhiếp Bất Phàm vô tội nói, “Đừngnhìn ta bằng ánh mắt thâm thù đại hận như vậy, ta cũng là thân bất do kỷ màthôi. ”

Lý Dực lạnh mặt, ngón taycó chút ngứa ngáy, thật muốn nhào nặn tên kia thành một nắm dưa muối mà nuốt chửng.

Trương Quân Thực quay đầu, vẻ mặt vô cùng ân hận.

Vương Thi Thiện ngược lại vẫnnhìn từ đầu đến cuối, miệng lẩm nhẩm niệm mấy lần tâm kinh, tinh thần bình lặngnhư nước, nhưng là chuỗi phật châu trên tay bị hắn vân vê đến biến dạng.

Lúc này, Thái Bạch vẫn luônmột mực trầm mặc bất chợt mở miệng nói, “Kỳ thực các ngươi có thể để Nhiếp BấtPhàm ẩn náu ở Kỳ Tự đảo nhà ta.

Mấy người đồng loạt nhìn vềphía hắn. Trương Quân Thực kinh ngạc nói, “Ngươi cư nhiên là người của Kỳ Tự đảo?Thái Sùng là gì của ngươi. ”

“Gia phụ. ”

Thái Bạch nhe ramột hàm răng trắng muốt.

“Không ngờ ngươi lại là Thiếuđảo chủ của Kỳ Tự đảo. ”

Lý Dực thanh âm lạnh nhạt nói. Vốn dĩ tưởng rằng Thái Bạchnày chỉ là một tiểu nhân vật bình thường, không nghĩ tới lại xuất thân từ hòn đảothiên hạ xưng tụng là bảo đảo kia. Đảo này biệt lập ở một góc trời, cư dân trênđảo không ai không phải là cao thủ dưới nước, quanh năm lấy việc mò ngọc bắt cálàm kế mưu sinh, đặc biệt yêu thích thăm dò bảo tàng dưới biển, cũng thườngxuyên giao dịch mua bán với các thương thuyền ngước ngoài, có thể xem như một đảoquốc độc lập.

Quả thực hắn không nên cóbất cứ hy vọng gì với Nhiếp Bất Phàm, một người qua đường mà hắn quen như vậy, cư nhiên cũng có thân phận quá sức giật mình.

“Kỳ Tự đảo ở đâu?Chơi cóvui không. ”

Nhiếp Bất Phàm hai mắt sáng ngời.

“Nghĩ cũng đừng nghĩ tới. ”

Lý Dực trực tiếp chặt đứt suy nghĩ muốn rong chơi của hắn, cực kỳ quyết đoánnói, “Không đến mức vạn bất đắc dĩ, tuyệt không thể để ngươi chạy lung tung. ”

Trương Quân Thực nghiêm trọnggật đầu.

Thời gian không nhiều, mấyngười thương lượng một hồi liền mỗi người một ngả.

Trước khi rời đi, đám ngườiTrương Tam, Lý Tứ trăm căn ngàn dặn Nhiếp Bất Phàm, thỉnh hắn ngoan ngoãn thànhthật một chút, an phận mà chờ bọn họ sắp xếp mọi chuyện chu toàn.

Nhiếp Bất Phàm đápứng đến là sảng khoái tự nhiên.

Trên đường trở về, Nhiếp BấtPhàm bắt đầu tự kiểm điểm bản thân. Hắn có nên làm cái gì đó hay không?Dù saocũng khiến cho mọi người phải bận rộn như vậy, hình như có chút áy náy. (Chúngcông: Cầu ngươi ngàn vạn lần đừng áy náy a!) Hay là hắn nên khéo léo thành khẩnmà giãi bày tâm nguyện muốn ẩn cư sơn lâm mãnh liệt của chính mình với hoàngthượng?Nói không chừng hoàng thượng thâm minh đại nghĩa, sẽ phất tay một cáithả hắn đi. Hoặc là thỉnh Quốc sư trợ giúp, người kia đã mang hắn tiến cung, đương nhiên có trách nhiệm thả hắn trở về.

Trong lúc Nhiếp Bất Phàm còn đang suy nghĩ, thân thể hắn đột nhiên bị người khống chế từ phía sau. Chỉ trong nháy mắt, hắn đã thấy mình bị đẩy vào một gian phòng hôn ám.

Còn chưa kịp định thần, môiđã bị người mạnh mẽ chiếm đoạt. Chào đón hắn là một nụ hôn mãnh liệt mà nóng bỏng vôcùng.

Đến khi trấn tĩnh lại, chỉthấy khuôn mặt thâm trầm cứng nhắc mà sắc lạnh kia của Vệ Địch cận kề tronggang tấc. Đáy mắt người nọ tựa hồ như hai ngọn hỏa diễm đang hừng hực thiêu đốt.

Hôn một lúc lâu, Vệ Địch mớirời môi, thân thể vẫn gắt gao áp chặt đối phương lên ván cửa, ngữ khí âm trầmnói, “Nếu đã muốn chạy thì phải chạy xa một chút, vì sao lại chạy vào hoàngcung. ”

“Ta vốn chỉ muốn vào cung thamquan một chút. ”

Nhiếp Bất Phàm trả lời.

“Phải không. ”

Vệ Địch ápsát lại, gằn từng chữ, “Tham quan có thể tham đến tận giường của Minh đế sao. ”

Nhiếp Bất Phàm xoắn xuýt, tạisao cứ như thể chỉ trong một đêm toàn thiên hạ đều biết hắn và hoàng đế có giantình vậy?“Đừng tưởng rằng ngươi ởbên người Hoàng thượng thì ta không bắt được ngươi!” Vệ Địch hung hăng nói, “Tacó rất nhiều biện pháp mang ngươi ra ngoài. ”

“Biện pháp gì. ”

Nhiếp BấtPhàm ánh mắt sáng ngời.

“Như thế nào?Ngươi muốn rờicung. ”

Vệ Địch sắc mặt khẽ biến.

“Đương nhiên. ”

Nhiếp BấtPhàm hì hì cười, nói, “Hoàng cung làm sao so được với thiên hạ mênh mông trờicao biển rộng. ”

Vệ Địch hừ lạnh một tiếng, “Ngươicũng đừng tơ tưởng cái thiên hạ mênh mông gì đó, về sau vẫn là thành thành thậtthật ở bên cạnh ta đi. Muốn đi đâu, ta đi cùng ngươi. ”

“Vậy ngươi rốt cuộc có cáchnào để ta rời cung. ”

Nhiếp Bất Phàm tự động bỏ qua lời tuyên bố chủ quyền của hắn, đi thẳng vào trọng điểm.

“Giả chết. ”

Vệ Địch nhả rahai chữ.

“Còn tưởng biện pháp hay hogì chứ. ”

Nhiếp Bất Phàm khinh bỉ, “Ta không thể không cảnh tỉnh ngươi, dược vậtđối với ta căn bản là vô dụng, ta thể chất đặc biệt, có thể từ từ hóa giải dượchiệu. Nếu như dược của ngươi có thể làm cho người thường duy trì trạng thái giảchết một ngày một đêm, thì với ta có lẽ chỉ có công hiệu trong một, hai canh giờ, trừ khi ngươi gia tăng dược lượng. ”

“Không thể, tăng dược lượngsẽ mất mạng luôn. ”

Vệ Địch trầm ngâm nói, “Ta nghĩ cách khác. ”

Nhìn chằm chằm vào ánh mắtlong lanh sáng ngời của Nhiếp Bất Phàm, Vệ Địch cảnh cáo, nói, “Trong thờigian này, ngươi hãy thành thật một chút cho ta. Ta biết bọn Lý Dực cũng đang lập kếhoạch để mang ngươi ra ngoài. Bọn hắn quả thật cũng có chút thực lực, nhưng tuyệt đối không thể so được với tốc độ của ta. Ta một khắc cũng không muốn để ngươi ởbên người hoàng thượng nữa!”Chỉ cần nghĩ tới người kia hầuhạ dưới thân một nam nhân khác, hắn liền đố kị đến phát cuồng, hận không thể lậptức cướp người về tay!Loại khát khao chiếm hữumãnh liệt như thế này hắn từ trước tới giờ chưa hề có, mà hắn cũng không định lảngtránh cảm giác này, chỉ một mực theo bản năng triệt để chiếm giữ đối phương.

Vung tay một cái, Vệ Địchôm lấy người kia đè xuống mặt bàn, cúi đầu hôn thật sâu, hai tay nâng chân đốiphương lên, hạ thân chặt chẽ áp sát vào.

Nhiếp Bất Phàm cảm nhận một cách rõ rệt dục vọng của nam nhân đang bừng bừng phấn chấn của người kia, vộivàng ngăn cản, nói, “Đây là hoàng cung, ngươi muốn làm cái gì. ”

“Cũng chỉ là một cái hànhcung mà thôi. ”

Vệ Địch thấp giọng nói, “Bên ngoài đều là người của ta, chúng tacó đủ thời gian. Yên tâm, ta sẽ không lưu lại dấu vết trên thân thể ngươi. ”

Nhiếp Bất Phàm trừng lớncon mắt, không ngờ Vệ Địch thế mà còn to gan lớn mật hơn hắn. Đây chính là đangyêu đương vụng trộm, yêu đương vung trộm đi?!Thất thần một chút, quần đãbị cởi ra phân nửa, Vệ Địch gần như không thể nhịn được nữa mà tức tốc sáp nhậpvào. Nhiếp Bất Phàm đau đến mức kêu lên thành tiếng, mà cái bàn dưới thân cũngkẽo kẹt không ngừng.

Nhiếp Bất Phàm người này giốngnhư một loại độc dược gây nghiện, Vệ Địch vốn dĩ trước giờ chưa từng lún sâuvào chuyện tình ái thế mà cũng bị đánh bại tơi bời. Sau khi người nọ bỏ đi, tâmtư hắn như phát cuồng, mỗi khi đêm đến lại cảm thấy hư không trống trải vôcùng. Hắn cũng từng tìm đến nam nhân nữ tử khác, nhưng không có người nào khiếncho hắn cảm nhận được loại thỏa mãn này.

Tại một khắc dung nhập kia, hắn thật tâm muốn cùng người nọ chung sống kề cận cả đời.

“A… Đừng… Nhẹ chút, nhẹchút…” Nhiếp Bất Phàm gắt gao nắm chặt mép bàn, tận lực ổn định thân mình.

Vệ Địch cắn lên vành tai hắn, khàn khàn nói, “Đừng quá lớn tiếng, tuy rằng bên ngoài có người của ta, nhưngkhó có thể đảm bảo không bị những người khác nghe thấy. ”

Nhiếp Bất Phàm vội vàng ngậmmiệng. Vệ Địch thế nhưng lại giống như đùa dai, mỗi lần động thân đều đặc biệtdùng sức, đâm sâu đến tận cùng, chỉ để nhìn bộ dáng ẩn nhẫn chịu đựng muốn kêumà không dám kêu của người nào đó.

Bất quá hắn đã đánh giá sailá gan và sự nhẫn nại khi bị trêu chọc của người nào đó. Chỉ cần bị chọc vào chỗngứa thì chuyện gì tên kia cũng có thể làm ra.

Ngay khi Vệ Địch lần nữa chạmtới chỗ sâu nhất thì Nhiếp Bất Phàm ôm ghì lấy đầu của hắn, ghé sát lỗ tai màhét lên một tiếng kinh thiên động địa, thiếu chút nữa làm cho Vệ Địch điếcluôn.

Vệ Địch nhất thời nín thở, khó khăn lắm mới điều hòa được khí tức, mà bao nhiêu tinh hoa tích lũy nhiềungày cũng như nước siết phun trào, hết thảy dâng hiến cho Nhiếp đại trưởng thôn.

Vệ Địch nghiến răng nghiếnlợi rút ra, tiện tay giúp người kia lau sạch hạ thể, hung hăng nói, “Chuyện lầnnày ta sẽ nhớ kỹ, sau này không làm đến khi ngươi khóc lóc cầu xin liền không dừnglại!”Đúng lúc này, bên ngoài truyền đếnmột tiếng động tựa như ám hiệu nào đó. Vệ Địch buông Nhiếp Bất Phàm ra, thấp giọngnói, “Ngoan ngoãn đợi, ta rất nhanh sẽ mang ngươi ra ngoài. ”

Nói xong, hắn chỉnh trang lạiy phục, lắc mình phi thân ra cửa, tức tốc rời đi.

Nhiếp Bất Phàm buồn bực. Mọingười đều muốn hắn ngoan ngoãn đợi, hắn đâu phải người không ngoan ngoãn thànhthật đâu?Ngay cả cung nữ cũng chưa từng trêu ghẹo, ngay cả một đại thần cũngkhông hề cám dỗ, như thế nào lại biến thành một người không thành thật rồi?Huống hồ, hắn vì sao nhất địnhphải chờ người khác tới cứu?Hắn chính là thôn trưởng Kê Oa thôn, chẳng lẽkhông có bản lĩnh tự mình trốn thoát?Hừ, hắn không tin chỉ mộthoàng đế liền có thể ép hắn tới mức trở mình không được, một đám hoàng đế hắn cũng chấpluôn!Người nào đó cảm thấy chínhmình đã bị kỳ thị nghiêm trọng, vì thế quyết định phải nỗ lực vươn lên, tự thânvận động!Ai nha, trước hết hãy vìngười nào đó mà mặc niệm đi…—


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.