Cầm Hóa Nhiếp Bất Phàm

Chương 86: Cuộc chiến bắt Thụ (10)



Edit: Mimi
Beta: Lam Yên

*****

Ngày hôm sau, Nhiếp Bất Phàmtìm một cơ hội đuổi theo Phiền Lạc trước khi hắn kịp rời đi.

“Này, Quốc sư, từ từ. ”

Nhiếp Bất Phàm nhảy lên xe ngựa của hắn, cười nói, “Cho ta đi nhờ một chuyến. ”

Phiền Lạc nhìn hắn một hồi, hỏi, “Ngươi muốn xuất cung. ”

“Đúng vậy. ”

“Có khẩu dụ của hoàngthượng không. ”

“Ngươi dẫn ta tiến cung thìkhông cần khẩu dụ, vậy tại sao khi xuất cung lại cần. ”

“Trước đây hoàng thượngkhông biết ngươi. ”

Phiền Lạc nghiêng người dựa vào cửa sổ, miễn cưỡng nói, “Hiện tại ngươi đã trở thành người của hoàng thượng, tại hạ cũng không dám tựmình đưa ngươi xuất cung. ”

“Yên tâm. ”

Nhiếp Bất Phàmlấy lệnh bài ra quơ quơ vài cái, nói, “Ta hoàn toàn có thể tự do ra vào. ”

Phiền Lạc liếc mắt nhìn tấmlệnh bài, dĩ nhiên là Ngự chiếu lệnh bài có thể thay mặt vua hành sự.

Hoàng thượng có thể ban thứnày cho một người vừa mới gặp gỡ không bao lâu, thậm chí ngay cả thân phận cũngchưa điều tra rõ ràng hay sao?Nhưng là hắn rất nhanh nghĩtới, cái tên này tốt xấu gì cũng đã cứu hoàng thượng một mạng, lại còn có chútquan hệ không minh bạch với hoàng thượng, nhận được ân sủng như thế này cũng làchuyện thường tình.

Ra đến cửa cung, Phiền Lạcthuận miệng hỏi, “Đi đâu. ”

“Nhà ngươi. ”

Phiền Lạc quan sát hắn mộtlúc lâu, nhả ra bốn chữ, “Thứ lỗi không tiếp. ”

“Không sao, ta có thể tựtiếp đãi chính mình. ”

Nhiếp Bất Phàm khoát tay, hào phóng nói, “Ngươi cứ xemnhư ta không tồn tại là được rồi. ”

“…” Tên này thực ra là cóbao nhiêu tự tiện?“Ngơi đến nhà ta làm cáigì. ”

“Ăn uống, chơi bời, bàibạc. ”

Nhiếp Bất Phàm rất nghiêm túc trả lời.

Phiền Lạc biểu tình ngưngtrệ một hồi, có chút hoài nghi lỗ tai mình phải chăng đã nghe nhầm những thanhâm không có thực.

Hắn ngồi thẳng dậy, khôngxác định mà hỏi lại một câu, “Ngươi vừa nói đến nhà ta làm cái gì. ”

“Ăn uống, chơi bời, bàibạc. ”

Nhiếp Bất Phàm ngữ khí thập phần chắc chắn.

Phiền Lạc tận lực bảo trìbình thản, hỏi, “Ta có thể hỏi một chút nguyên nhân hay không. ”

“Rất đơn giản, vì ta vàngươi rất thân. ”

“…” Đây là đang lừa quỷ sao?Nhiếp Bất Phàm thấy bộ dạngtựa hồ như bất cứ lúc nào cũng có thể bạo phát của hắn, hiếm thấy mà giải thíchrõ ràng, “Là như vậy, ta định chia tay với hoàng thượng, nhưng lại lo hắn vìthể diện mà không chấp nhận để ta đi, cho nên ta phải tìm một người thay ta dànxếp. Chung quy thì khắp trong ngoài triều đình, chỉ có quốc sư ngươi là thânvới ta nhất. Mà quan trọng hơn là, ngươi cũng rất thân thiết với hoàng thượng, hắn nhất định không nỡ trừng phạt ngươi. ”

Phiền Lạc hít sâu một hơi, kìm nén xúc động trong lòng, nói, “Như vậy ngươi rốt cuộc muốn ta dàn xếp như thếnào. ”

“Ta trước hết đi theo ngươivài ngày, ở chỗ ngươi làm một tiểu nhân chỉ biết ăn chơi bài bạc không chuyệnxấu nào không dám làm. ”

Nhiếp Bất Phàm nghiêm túc nói, “Như vậy ngươi liền cóthể tố giác tội lỗi của ta với Hoàng thượng, nói ta vừa xuất cung liền lộ bảnchất, quả thực là tiểu nhân đội lốt quân tử, là kẻ bại hoại trong đám cặn bãxấu xa, nhìn nhiều chỉ e bẩn mắt, chung sống lâu thêm một chút chỉ sợ mất mặt, tốt nhất là đuổi ta đi thật xa, không bao giờ nhìn thấy nữa. ”

“…” Ngươi đến tột cùng làtừ chốn kì lạ nào mà chui ra?Phiền Lạc trầm mặc.

Nhiếp Bất Phàm tiếp tụcnói, “Hoàng thượng tín nhiệm ngươi như vậy, ngươi nói vài lần, hắn tự nhiên sẽxa lánh ta. Đợi đến một ngày ta muốn đi, hắn sẽ không có bất cứ ý định ngăn cảnnào. ”

Phiền Lạc biểu tình cứngngắc nói, “Một khi đã như vậy, ngươi vì sao phải nói trước với ta?Cứ lặng lẽthực thi kế hoạch của ngươi không phải tốt rồi sao?Ta quả thực sẽ không để chomột người nhân phẩm thấp kém như vậy ở lại bên người hoàng thượng. ”

“Bởi vì ta không muốn vôthanh vô tức lợi dụng ngươi. ”

Nhiếp Bất Phàm bi thương nói, “Nếu như một ngàynào đó kế hoạch của ta thất bại, ta sẽ chọn cách bỏ trốn, cứ thế, ngươi chẳngphải là không biết gì mà gánh lấy tiếng xấu thay cho người khác hay sao?Chonên ta nói trước cho ngươi cũng là để ngươi chuẩn bị tâm lý. ”

Các hạ có thể đừng dùng cáivẻ mặt ‘vì muốn tốt cho ngươi’ để nói về một chuyện mờ ám như thế không?Hơnnữa người sắp bị lợi dụng và phải gánh tiếng xấu cho người khác còn đang ngồingay trước mắt ngươi đây!Ngươi rốt cuộc là cố tình, hay là cố ý?Phiền Lạc đột nhiên lêntiếng gọi người bên ngoài xe, “Khâu thúc, quay lại, hồi cung. ”

“Hồi cung làm cái gì. ”

Nhiếp Bất Phàm hỏi.

“Ném ngươi trở về!” Hắntrịnh trọng trả lời.

“Không!” Nhiếp Bất Phàm mộtphen bổ nhào tới Phiền Lạc, hô lớn với người ở bên ngoài, “Khâu thúc, đừng quaylại, nếu ngươi quay lại ta sẽ không khách khí với chủ nhân của ngươi!”Khâu thúc đánh xe mà toátmồ hôi hột, do dự thả chậm tốc độ, nhưng cũng không dám quay lại.

“Ngươi có thể không kháchkhí với ta như thế nào. ”

Phiền Lạc mặc cho hắn đè trên thân mình, dùng vẻ mặtđầy tà khí mà cười nhạo nói.

Nhiếp Bất Phàm không đếmxỉa tới biểu tình mê hoặc của đối phương, ngồi khóa trên người hắn, bóp bóp cổhắn, âm trầm nói, “Trước thông gian rồi lại thông gian liên tục, sau đó chiếu cáocho toàn thiên hạ biết. ”

Ngươi còn có thể vô sỉ hơnkhông?Phiền Lạc hừ lạnh, “Chẳnglẽ hoàng thượng không thỏa mãn được ngươi, thế nên ngươi mới tới chỗ ta cầu xinan ủi?’“Suy nghĩ của ngươi sao lạibỉ ổi như thế. ”

Nhiếp Bất Phàm lườm hắn một cái, khinh bỉ nói, “Ngươi khôngbiết cái gì gọi là tin đồn nhảm sao?Mà tinh túy của đồn nhảm là cái gì?Mộtngười nói bừa, nhưng vạn người nói sẽ thành sự thật, đổi trắng thay đen, làmgiả ăn thật. Đâu cần ta phải đao chân súng thật mà hy sinh nhan sắc. ”

Rốt cuộc ai mới bỉ ổi?Aimới xấu xa!Lại còn hy sinh nhan sắc, cho dù phải hi sinh thì cũng là ta đâynày, được không?Phiền Lạc trán nổi gân xanh, hai mắt phát lửa, nói, “Ngươi đâylà đang uy hiếp ta sao. ”

“Đúng vậy, ta chính là uyhiếp ngươi. ”

Nhiếp Bất Phàm thẳng thắn trả lời.

Phiền Lạc quay đầu đi, ânhận vô cùng, âm thầm nhỏ lệ.

“Ta sẽ không để cho ngươitoại nguyện. ”

Phiền Lạc tận lực thanh tỉnh lại, kiên quyết nói.

“Không sao, vì để bảo trìthanh danh của ngươi, ta sẽ nỗ lực khiến cho ngươi gánh tốt cái oan uổng này. ”

Nhiếp Bất Phàm thận trọng gật đầu.

“…”Vào phủ Quốc sư, Nhiếp Bất Phàm quả nhiên đúng như lời đã nói trước đó, hoàn toàn không cầnPhiền Lạc tiếp đãi. Hắn tự tìm phòng ở, xác định lãnh thổ chiếm đóng, sau đó đikhắp nơi khắp chốn mà ăn cơm ké. Buổi trưa ăn cùng đám hạ nhân, buổi chiều ănnhờ bọn thị vệ, ban đêm liền hô bằng gọi hữu mà mở bàn đánh bạc, cuối cùng bịPhiền Lạc không thể chịu nổi nữa xách đi.

Phiền Lạc an bài cho NhiếpBất Phàm ở ngay cách vách phòng mình, sau đó than thở kể lể mà viết thư chohoàng đế, ý tứ chỉ có một, chính là xin hắn mau chóng tới mang người nào đó trởvề đi!Minh đế biết tin Nhiếp BấtPhàm tới phủ Quốc sư, cũng không bận lòng, đúng lúc mấy ngày này chính sự bậnrộn, cứ để cho hắn ra ngoài tìm chút thú vui đi, chỉ là phiền Quốc sư chiếu cốhắn một chút. Minh đế bấy giờ còn chưa ý thức được quyết định này của hắn cóbao nhiêu lầm lạc.

Phiền Lạc trong lòng nhỏmáu, ‘Hoàng thượng, người đối với hắn rốt cuộc là dung túng đến mức nào rồi?’“Hắc hắc, ngươi hoàn toàncó thể tố giác chuyện ta muốn rời cung cho hoàng thượng biết. ”

Nhiếp Bất Phàmnghiêng người nằm trên giường, lơ đễnh nói, “Con người ta rất thẳng thắn, đươngnhiên cũng sẽ không che giấu hoàng thượng chuyện hai người chúng ta ái mộ lẫnnhau đâu. Nhưng là, ngươi vì đoạn tuyệt tư tình của chính mình mà nhẫn tâm giaota lại cho hoàng thượng, hoàn toàn không đếm xỉa đến nỗi lòng của ta, thật sựlà quá ngược luyến rồi. Ta mãnh liệt khinh bỉ hành vi nhu nhược yêu mà khôngdám theo đuổi của ngươi, thậm chí ta còn có thể vì yêu sinh hận, trong lúc cùnghoàng thượng triền miên sẽ cố tình gọi tên ngươi…. ”

“Đủ rồi!” Phiền Lạc vô pháptưởng tượng ra hậu quả. Người này rốt cuộc có chút căn bản nào không?“Hoàng thượng làm sao cóthể tin ta cấu kết với ngươi. ”

Hắn chán nản mà phản bác.

“Ngươi không cần che giấu. ”

Nhiếp Bất Phàm dùng giọng điệu thấu hiểu nói, “Hoàng thượng đã biết sự thậtngươi chỉ yêu nam nhân, không thích nữ tử, nếu không cũng sẽ không cố ý tặngcho ngươi một cuốn Nam tử – Đoạn tụ đồ. ”

“Ai nói ta chỉ yêu namnhân. ”

Phiền Lạc nheo mắt, cảnh giác hỏi: “Hoàng thượng sở dĩ tặng cho ta quyểnsách kia, không phải chính là trò quỷ của ngươi đi. ”

“Đúng là tại hạ, không cầncảm kích đâu. ”

Nhiếp Bất Phàm không biết xấu hổ, ha ha cười, “Ngươi tuy rằngnhìn qua vô cùng tà mị, nhưng thực chất vẫn còn rất ngây thơ. Ta đi dạo mộtvòng trong phủ ngươi, chẳng những không thấy một thị thiếp nào mà ngay cả mộtlời đồn ái muội cũng không có. Thân là một lão nam nhân hai bảy, hai tám tuổi, giữ mình trong sạch đến mức này, khó trách hoàng thượng cũng phải vì nửa thândưới của ngươi mà lo lắng. ”

Nhiếp Bất Phàm lấm lét nhưkẻ trộm, thấp giọng nói, “Quốc sư, thành thật mà nói, ngươi không phải vẫn làđồng nam chứ. ”

“Liên quan gì đến ngươi. ”

Phiền Lạc quay đầu đi, thâm trầm mà nhìn ra ngoài cửa sổ.

Nhiếp Bất Phàm nhún vai, hai tay bắt ra sau gáy, nhẹ nhàng nói, “Ngươi không muốn nói thì thôi. Nhưng tacó thể nói cho ngươi biết, ta đã không phải là đồng nam nữa rồi. ”

Cái này còn cần ngươi nóisao?Phiền Lạc điên cuồng gào thét.

Nhiếp Bất Phàm lại nghiêngđầu nhìn hắn, hưng trí bừng bừng mà đề nghị, “Kỳ thực ngươi muốn thoát khỏi tacũng rất đơn giản, giúp ta nghĩ cách thoát thân đi, thế nào. ”

“Hoàng thượng đối với ngươikhông tốt sao?Vì sao phải bỏ đi. ”

“So với việc làm sủng vật củahoàng gia, ta càng muốn được làm đế vương nơi thôn dã hơn. ”

Nhiếp Bất Phàm ánhmắt nhu nhuận như nước, ý cười nhàn nhạt như sóng, gương mặt rực rỡ mị hoặc nhưánh mặt trời.

Phiền Lạc im lặng nhìn hắn, trong lòng dường như có chút xúc động không hiểu nổi.

“Ngươi có giúp ta không. ”

Thanh âm mềm mại của truyền vào lỗ tai Phiền Lạc, nghe như là nũng nịu.

Phiền Lạc có chút không rờimắt được, im lặng không nói gì.

Nhiếp Bất Phàm chưa có đượcđáp án, nhưng lại không hề chán nản, nhắm mắt lại, tứ chi dang rộng, bày ra mộtbộ dáng vô cùng tự nhiên.

Phiền Lạc lúc này vẫn cònchìm vào suy tư. Không biết qua bao lâu, trên giường truyền đến tiếng hô hấpđều đặn, Nhiếp Bất Phàm đã yên yên ổn ổn đi vào giấc ngủ, khóe miệng vẫn còncong cong như đang mỉm cười.

Phiền Lạc đi tới bên cạnhhắn, vươn tay miết nhẹ một đường lên khóe miệng đối phương, người kia đang ngủmà cũng vui tươi khoái hoạt như vậy sao?Lập tức, Phiền Lạc tựa nhưý thức được điều gì, gống như bị điện giật mà cấp tốc rụt tay về, sắc mặt biếnhóa không ngừng.

Mình đây là đang làm cái gì?Chỉ một đoạn thời gian sống chung ngắn ngủi, vậy mà lại như đã quen biết từ lâulắm rồi. Loại cảm giác thân thiết này là từ đâu mà ra?Vô luận tên kia sinh sựnhư thế nào, chính mình ngoại trừ có chút lúng túng ra, còn lại hoàn toàn chưabao giờ thực sự tức giận.

Tử nhỏ, hắn cũng bởi vìkhuôn mặt mang theo vài phần tà khí phong lưu mà bị không ít người quấy rầy vàngấp nghé. Nếu không phải gia thế không tầm thường, chỉ sợ đã sớm bị người tacoi như đồ chơi. Cho nên hắn có thói quen cư xử xa cách, cũng không thích thânmật với bất kỳ ai.

Nhưng người này là ngoạilệ, mãi đến tận thời khắc vừa rồi, hắn cũng không hề ý thức được những ngàytháng sống chung này có cái gì đó không đúng. Giống như hai người bọn hắn vốndĩ phải chung sống như vậy, vừa như bằng hữu lại vừa như kẻ thù, tranh cãi vuiđùa, không hề khúc mắc.

Phiền Lạc rốt cuộc có chútminh bạch vì sao hoàng thượng lại yêu thích người này. Người này tùy tiện thoảimái, tâm sáng như giương. Trên người hắn có một loại mị lực đặc biệt, bất kểlúc vui vẻ, khoái hoạt hay càn quấy đều không làm người ta sinh ra ác cảm. Nếunhư đối tượng là hắn, cho dù là nam tử, tựa hồ như cũng không có gì là khôngthể chấp nhận.

Phiền Lạc tự giễu mà cười, trênmặt một lần nữa lộ ra vẻ tà mị mê hoặc lòng người vốn có. Hắn cúi mình, ôm lấyNhiếp Bất Phàm đặt lên trên giường, giúp người nọ đắp chăn.

Lại nhìn thêm một lát, hắnkhông hiểu vì đâu mà buông một tiếng thở dài, rồi xoay người bước đi.

Trở về phòng mình, hắn trằntrọc không ngủ nổi, trong đầu suy nghĩ hỗn loạn một hồi. Tiếp đó, không biết maxui quỷ khiến thế nào, hắn lại thò tay xuống đáy rương mà lấy cuốn ‘Nam tử –đoạn tụ đồ’ kia ra, đấu tranh tư tưởng hồi lâu, cuối cũng vẫn là run rẩy lật mởtrang sách đầu tiên – một cánh cửa hoàn toàn mới cũng vì thế mà mở ra…—


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.