Cầm Hóa Nhiếp Bất Phàm

Chương 87: Cuộc chiến bắt Thụ (11)



Edit: Mimi
Beta: Lam Yên

*****

Phiền Lạc tỉnh giấc, hé ra đôi mắtthâm quầng, nhưng cảm xúc bị kích động suốt một đêm dài còn chưa kịp điều hòa lại đã chợt nghe người đến bẩm báo, “Vi công tử chuẩn bị xuất phủ dạo chơi, cócần phái người theo bảo vệ hay không. ”

“Cái gì?Hắn muốn xuất phủ. ”

Phiền Lạc kinh ngạc hỏi, “Hắn có nói muốn đi đâu hay không. ”

“Vi công tử không nói rõ, chỉ bảo hôm nay thời tiết tốt, muốn ra ngoài vận động gân cốt một chút. ”

Vận động gân cốt?Phiền Lạckhóe miệng co rút, phân phó, “Trước ngăn hắn lại, ta lập tức tới ngay. ”

Phiền Lạc cấp tốc rửa mặtchải đầu, mặc thường phục lên người, vội vàng chạy ra cổng phủ. Đột ngột đậpvào mắt hắn là một thân ảnh tựa như ngọn lửa đang hừng hực bốc cháy. Nhiếp BấtPhàm một thân trường bào đỏ thẫm, đứng giữa ánh nắng ban mai, viền áo thêu hoadệt gấm lấp lánh ánh vàng, đai lưng to bản bao quanh vòng eo thon gọn, dây tuaphấp phới buông thõng đùa bỡn với gió trời, mái tóc càng là đặc biệt thả xuốngmột nửa, góp phần tôn lên dung mạo khôi ngô tuấn tú đến động lòng người.

Một kiện y phục khoa trươngrực rỡ như vậy, nhưng mặc ở trên người hắn lại toát lên một loại mị lực khácthường, chói lọi như mặt trời, mỹ lệ như mẫu đơn, lại không hề thiếu phần thanhtao nho nhã.

Nhưng là, hắn mặc một thâny phục lộng lẫy như này đi ra ngoài, có phảiquá gây chú ý rồi không?Hơn nữa bộ y phụcnày thoạt nhìn hình như có phần quen mắt.

Phiền Lạc hỏi, “Y phục của ngươi từ đâu mà có. ”

“Cái này sao. ”

Nhiếp BấtPhàm cúi đầu nhìn nhìn chính mình một chút, mỉm cười nói, “Có đẹp không?Là quảngia thúc thúc dắt ta tới kho đồ cũ tìm được, nơi đó đều là những thứ ngươikhông cần, cho nên ta liền lấy dùng. ”

Phiền Lạc dùng nhãn thần sắcbén bắn về phía quản gia, quản gia vội vã cúi đầu.

Kiện y phục này là do một kẻcó tâm địa bất chính với hắn đưa cho, hắn vẫn luôn xem như một loại vũ nhục mà vứtxó, không ngờ quản gia còn chưa xử lý sạch sẽ, hiện tại lại gợi lên một mạt hồi ứckhiến cho hắn vô cùng không thoải mái.

“Ngươi nếu muốn đi rangoài, trước tiên đi đổi một bộ y phục khác. ”

Phiền Lạc thanh âm lạnh lùng nói.

“Vì sao?Ta thấy rất đẹp. ”

“Đổi đi!” Phiền Lạc ngữ khívô cùng nghiêm nghị.

Nhiếp Bất Phàm nghiêng đầunhìn hắn một hồi, sau đó buông tay nói, “Được, nếu ngươi đã kiên quyết như thế…”Phiền Lạc vẻ mặt hòa hoãn lại, đang định nói thêm vài câu vỗ về thì đã thấy Nhiếp Bất Phàm vừa đu vào bêntrong, vừa bắt đầu cởi áo tháo thắt lưng, miệng còn liên tục lải nhải, “Ngươimuốn ta đổi y phục, nên ngươi phải có trách nhiệm tìm cho ta một bộ y phục rựcrỡ khác. ”

Này, đừng ở trước mặt bàn dânthiên hạ mà cởi như thế a!Phiền Lạc sắc mặt đen thui, bước nhanh tới, nắm chặt lấy cổ tay Nhiếp Bất Phàm, một mạch kéo thẳng về phòngmình.

“Pang” một tiếng đóng sầm cửalại, Phiền Lạc thẳng tay kéo Nhiếp Bất Phàm vào phòng ngủ, mở tủ quần áo ra, vươn tay ra hiệu, nói, “Những thứ này ngươi tùy ý chọn!”Nhiếp Bất Phàm giương mắtnhìn lên, trong tủ đều là những trang phục đơn sắc không hề lộng lẫy, nhưng bùlại chất liệu vải rất tốt, không cái nào không phải hàng thượng đẳng.

Hắn cân nhắc một chút về chiềucao của mình so với Phiền Lạc, xoắn xuýt nói, “Quốc sư, ngươi quả thực không phảilà đang chế giễu ta?Y phục của ngươi ta làm sao mặc vừa. ”

Phiền Lạc nhìn nhìn Nhiếp BấtPhàm vốn dĩ thấp hơn chính mình gần một cái đầu, tâm tình không hiểu vì sao màtốt hẳn lên. Hắn cong môi cười nói, “Không thử thì làm sao biết?Rộng hơn mộtchút chưa chắc đã không thể mặc được. ”

“Ngươi xác định. ”

Nhiếp BấtPhàm hoài nghi mà liếc hắn một cái, cuối cùng vẫn chọn lấy một kiện y phụcmàu xanh xám, không hề cố kỵ mà trực tiếp đứng bên giường bắt đầu thay quần áo.

Phiền Lạc ngả mình trên chiếc ghế bành rộng, im lặng nhìn đốiphương. Người nọ cởi bỏ một thân áobào đỏ thắm, lộ ra một kiện áo lót thuần trắng thanh khiết bên trong. Dưới lớpvải áo mỏng manh thấp thoáng một làn da sáng mịn như ngọc thạch, đườngcong tuyệt mỹ nơi sống lưng theo từng động tác lên xuống của tay mà nhấp nhônhư sóng triều.

Người nọ nghiêng mặt cúi đầu, hàng mi cong nhẹ, khóe môi khe khẽ giương lên nét cười, tựa hồ mang theo mộtloại phong tình như có như không.

Phiền Lạc trong đầu độtnhiên không tự chủ mà tái hiện lại những hình ảnh đêm qua nhìn thấy trong cuốnđoạn tụ đồ, hai nam nhân kề vai áp má, tứ chi quấn quýt, vô cùng hưởng thụ lạcthú nhân sinh, nhưng là khuôn mặt một trong hai người trong cuốn sách lại bất chợt biếnthành diện mạo người kia…Phiền Lạc che miệng, hô hấpcó phần dồn dập, thân thể bỗng nhiên phát nóng, trái tim cũng dị thường mà nhảynhót liên hồi. Hắn bối rối, vội vã quay đầu không dám tiếp tục nhìn Nhiếp BấtPhàm nữa.

“Quốc sư, phiền ngài giúp ta buộc đai lưng. ”

Nhiếp Bất Phàm đi tới, đưa chiếc đai thật dài đang cầm trên tay cho Phiền Lạc.

Phiền Lạc tiếp nhận, lại thấyngười kia dang rộng hai tay, cằm khẽ hất lên, một bộ dạng chờ người hầu hạ.

Hắn cũng không đứng dậy, cứngồi như vậy mà vòng tay qua thắt lưng của Nhiếp Bất Phàm. Nhiếp Bất Phàm lạibước gần thêm một bước để tiện cho hắn giúp buộc đai lưng, hai người cơ hồ nhưdán vào một chỗ, ngay cả tiếng hô hấp của đối phương cũng có thể nghe thấy rấtrõ ràng.

Trong lúc lơ đễnh cúi đầu, Nhiếp Bất Phàm phát hiện lỗ tai của Phiền Lạc thế mà đỏ rực, cảm thấy thú vị, vì thế hắn tà ác đảo đảo con mắt, như đùa dai mà cố ý ghé sát vào tai người kianhẹ nhàng thổi một hơi.

Phiền Lạc nhất thời cứng đờ, mãnh liệt ngẩng đầu, vừa vặn mặt đối mặt với Nhiếp Bất Phàm. Hai người bốn mắtnhìn nhau, đôi môi suýt chút nữa là chạm tới.

Thời gian dường như đóngbăng tại chỗ, bầu không khí ái muội giữa hai người cũng vì thế mà bắt đầu xuấthiện.

“Buộc xong đai lưng chưa. ”

Nhiếp bất Phàm nhỏ giọng hỏi, phá vỡ vẻ tĩnh lặng xung quanh.

“Chưa. ”

Phiền Lạc đầu màycuối mắt hàm chứa biết bao tình ý, mị hoặc vô cùng, khóe miệng khẽ cong, giốngnhư vừa dụ dỗ lại vừa mời gọi.

Nhiếp Bất Phàm chăm chúnhìn hắn một lúc lâu, bất chợt nói, “Quốc sư, ngươi có một đôi mắt thật đẹp, thựcsự không nên lãng phí của trời, phải đi ngao du nhiều một chút, khắp thiên hạnày ai có thể chống đỡ được ánh nhìn này của ngươi. ”

“Phải không. ”

Phiền Lạc ánhmắt thâm trầm, thấp giọng nói, “Chí ít ngươi không bị ảnh hưởng. ”

Nhiếp Bất Phàm cong congcon mắt, cười nói, “Bởi vì ta cũng rất có mị lực, nhìn xem!” Hắn vươn tay điểmlên đuôi mắt, lại kéo kéo lên trên, kéo đến hai con mắt méo xẹo, thoạt nhìn ynhư một con mèo đang buồn ngủ.

Phiền Lạc nén cười, dần dầnkhôi phục thanh tĩnh trong lòng, cấp tốc giúp đối phương buộc đai lưng lên, đứngdậy kéo giãn khoảng cách, nói, “Được rồi, chúng ta xuất môn thôi. ”

“Được. ”

Nhiếp Bất Phàm dẫnđường bước ra khỏi phòng, vẻ mặt thập phần phấn chấn.

Phiền Lạc đặt tay lên ngựctrái – vừa rồi, thiếu chút nữa hắn đã hôn lên…“Muốn đi đâu. ”

Ngồi trongxe ngựa, Phiền Lạc hỏi.

Nhiếp Bất Phàm hào khí ngúttrời mà đáp, “Sòng bạc lớn nhất Yên Thuấn. ”

“Không được!” Phiền Lạckhông chút khách khí mà bác bỏ.

“Vậy kịch viện lớn nhất. ”

“Không được. ”

Nhiều người lắmmiệng, lộn xộn ồn ào.

“Thuyền hoa lớn nhất. ”

“Không được. ”

Đăng đồ lãngtử (*) đầy rẫy khắp nơi.

(*)Đăng đồ lãng tử: kẻ háo sắc, phong lưu. “Nhà tắm lớn nhất!” Ngữ khíNhiếp Bất Phàm đã có chút khó chịu.

“Không được. ”

Một đám trầntruồng như nhộng rúc trong một cái phòng, dùng chung một thùng nước, còn ra thểthống gì?Nhiếp Bất Phàm bất mãn hỏi, “Vậy ngươi nói, Yên Thuấn rốt cuộc là còn chỗ nào có thể đi. ”

Phiền Lạc nói, “Trà lâu, nhã xá, thư quán, tùy ngươi chọn một cái. ”

Nhiếp Bất Phàm xụi lơ, “Quốcsư, ngươi thật là không thú vị!Có thể theo đuổi những lạc thú khác hay không. ”

“Học theo ngươi ăn uốngchơi bời bài bạc?Miễn đi. ”

“Chúng ta cũng có thể khôngchơi bời, không đánh bạc a!” Nhiếp Bất Phàm đặt tay lên vai Phiền Lạc, đề nghị, “Không bằng đi ra ngoại ô dạo chơi, thế nào. ”

“Dắt ngươi xuất môn đã là cựchạn rồi, ra khỏi thành thì tuyệt không thể được. ”

Phiền Lạc cũng không quên việcngười này đang lợi dụng hắn để bỏ trốn.

Nhiếp Bất Phàm nằm vật xuốngtấm thảm, kêu rên, “Ngươi rất vô lương tâm!Ta kháng nghị. ”

“Kháng nghị vô hiệu. ”

Quốcsư thản nhiên nói, “Ngươi đã không có chủ kiến như vậy, từ nay về sau đều để taquyết định đi. Khâu thúc, đi nhã xá. ”

Ngựa bên ngoài hívang một tiếng, mã xa tăng tốc chạy băng băng về phía trước.

“Đến nhã xá làm gì. ”

NhiếpBất Phàm uể oải hỏi.

“Ngắm cảnh, du hồ, ngheđàn, vẽ tranh, ngâm thơ, đánh cờ, câu cá. ”

Nguyên lai chính là một chốntổng hợp đủ loại thú vui tao nhã.

Nhã xá nằm ở phía Bắc thànhYên Thuấn, cảnh sắc thanh u tĩnh mịch, thiên nhiên vạn vật hài hòa.

Nhiếp Bất Phàm đi theo PhiềnLạc tiến vào nhã xá, lập tức có một đồng tử diện mạo thanh tú bước ra nghênhđón, dắt hai người tới một tiểu viện hoàn toàn biệt lập.

Vừa sải bước vào trong sânviện, Phiền Lạc thoáng dừng cước bộ, ánh mắt lướt nhanh qua một chỗ nào đó. Từlúc xuất môn cho tới bây giờ, hắn vẫn luôn cảm giác bị người theo dõi. Trong lòng hắnbiết rõ, hoàng thượng chắc chắn sẽ phái người âm thầm bảo vệ tên kia.

“Hôm nay có những ai tớinhã xá. ”

Phiền Lạc hỏi thị đồng.

Thị đồng cung kính nói, “CóHưng Nguyên công tử nhà Lỗ thượng thư, có Hàn Lâm học sĩ – Hạ Chi Thư, cùng vớivài sĩ tử mới thu nhận. ”

Phiền Lạc ánh mắt hơi trầmxuống, gật đầu nói, “Đã biết, đi đi, nơi này không còn việc của ngươi. ”

Thị đồng sau khi hành lễ liềnrời khỏi.

Lúc này, Nhiếp Bất Phàm từtrong phòng chạy ra, một tay cầm cần câu cá, một tay cầm gậy sắt dài, hưng trínói, “Chúng ta hôm nay ăn cá nướng đi?Trước tiên câu cá, sau đó tự mình nướngchín. ”

Phiền Lạc gật đầu cười cười.

Hai người mỗi người mangtheo một cái cần câu, ra khỏi sân đi tới bờ hồ.

Phiền Lạc yên lặng vui vẻngồi xuống. Đối với hắn mà nói, câu cá cũng là một trò tiêu khiển không tồi.

Nhưng là, hắn không ngờ Nhiếp bất Phàm thế mà cũng có thời điểm im lặng như thế, tuy rằng không cùng ngồi một chỗ nhưng người nọ thần thái thản nhiên, hai mắthơi híp lại, tựa hồ như vô cùng hưởng thụ khoảnh khắc tĩnh mịch này.

Tim hắn cũng vì thế mà tĩnhlặng một hồi.

Có điều, đáng tiếc hai người vận khí không tốt, ngồi tới tận trưa cũng không được mấy con cá cắncâu.

Phiền Lạc an ủi, “Không việcgì, đợi lát nữa báo thị đồng chuẩn bị cá tươi cho chúng ta, vậy là có thể nướngđược rồi. ”

Nhiếp Bất Phàm thật rakhông hề nản chí, chỉ lỡ đãng nhìn khắp mọi nơi trên mặt hồ. Đột nhiên hắn thấy mộtbóng đen từ trong nước dần dần trồi lên, hai mắt lập tức sáng bừng, đúng là Oa Oa rồi!Quả nhiên, bất kể hắn đi đếnnơi nào, gà của hắn nhất định sẽ đi theo tới nơi đó, bình thường lẩn lẩn trốntrốn lén lút vụng trộm, nhưng thời điểm cần tới thì tuyệt đối có mặt kịp thời.

Nhiếp bất Phàm vẫy tay gọito, “Oa Oa, bắt mấy con cá lớn lên đây. ”

Phiền Lạc nghi hoặc nhìn vềphía mặt hồ, chỉ thấy một cái gì đó vừa lẩn vào trong nước, để lại mấy vòng sóng nước lăn tăn.

“Đó là cái gì. ”

Phiền Lạc hỏi.

“Là đồng bọn của ta. ”

NhiếpBất Phàm đắc ý.

Phiền Lạc nhướn mày, khônghỏi thêm nữa.

Bất quá chỉ một lát sau, mặtnước phía gần bờ ùng ục nổi lên mấy cái bọt nước, ngay sau đó, một con cá bịném mạnh lên bờ.

Phiền Lạc theo bản năngvươn tay đón được một con cá trắng trắng mập mập, trong lòng cảm thấy thập phầnquái dị.

“Lợi hại, bắt rất chuẩn. ”

Nhiếp bất Phàm xách thùng nước đi tới, khen ngợi.

Phiền Lạc lập tức ném concá vào trong thùng, dùng tay kia lấy ra một chiếc khăn, vừa chuẩn bị lau taythì lại có một con cá bay thẳng tới chỗ hắn. Hắn theo bản năng lại vươn tay rabắt – cả hai tay đều ướt.

Còn chưa kịp phản ứng, chỉthấy trong nước liên tiếp có cá bay lên. Cá giống như đã xác định được mục tiêu, toàn bộ đều lao về phía Phiền Lạc. Nhiếp Bất Phàm rất tự giác mà lùi về phíasau vài bước, vừa chiêm ngưỡng quốc sư đại nhân thi triểu tuyệt kỹ tay không bắtcá, vừa vỗ tay cổ vũ không ngừng. Mười con cá không lọt lấy một con, toàn bộđược ném vào trong thùng khiến cho bọt nước bắn tung tóe lên khắp thân thể haingười. Phiền Lạc trước giờ vẫn luôn tao nhã, lúc này thoáng cái lại nhếch nhácđi nhiều, so với ngày thường tuy rằng bớt đi vài phần nghiêm túc nhưng cũng lạithừa ra một loại khí huyết sục sôi.

Nhiếp Bất Phàm vẫy tay vớithứ đang chìm trong nước, nói, “Được rồi, đủ rồi. ”

Mặt nước ục ục một tiếng, lộ ra một cái đầu gà ướt nhẹp. Con gà trừng mắt nhìn Nhiếp Bất Phàm, sau đó liền biếnmất.

Phiền Lạc chỉ về phía congà vừa tiêu thất, hồi lâu vẫn không nói nên lời. Không phải là hắn hoa mắt rồiđi?Đó là gà?Một con gà như thế nào lại lặn xuống nước bắt cá?Nhiếp Bất Phàm dọn dẹp ngưcụ xong xuôi, hăng hái nói với Phiền Lạc, “Đi, đi nướng cá thôi!”“Ân. ”

Phiền Lạc lại nhìn vềphía mặt hồ một cái, tâm tình có chút phức tạp mà đi theo người kia.

Kỳ thực, trước đó nhảy ra một con gàcó thể đánh thắng lão hổ, nay lại xuất hiện thêm một con gà có thể bắt cá, này cònkhông gọi là kỳ quái?Hai người vừa đi khỏi khônglâu, phía sau lùm cây liền lộ ra một bóng người. Hắn nhìn theo bóng lưng haingười một chút, sau đó tức tốc xoay người rời đi…—Mi: Dụ công ca ca~~ Quân tử quá sẽ không có cơm ăn đâu TT^TT


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.