Cầm Hóa Nhiếp Bất Phàm

Chương 89: Cuộc chiến bắt Thụ (13)



Edit: Mimi
Beta: Lam Yên

*****

Sau khi ăn xong, Vương ThiThiện lôi kéo Phiền Lạc đi chơi cờ, lưu lại hai người Lý – Vệ cùng Nhiếp BấtPhàm mắt to trừng mắt nhỏ.

Nhiếp Bất Phàm nghiêm túcnhìn bọn họ hồi lâu, hỏi, “Các ngươi có gì muốn nói sao. ”

Lý Dực và Vệ Địch liếcnhau, trầm mặc.

Bọn họ, một người muốn mangNhiếp Bất Phàm về Kê Oa thôn, một người muốn giữ hắn làm của riêng mình, tuy rằnghình thức đối xử giống hệt nhau, nhưng đích đến cuối cùng lại bất đồng, cơ bản không thể có tiếng nói chung. Lúc này thật vất vả mới đợi được đến thờiđiểm Nhiếp Bất Phàm tự mình chạy ra khỏi cung, vốn tưởng rằng cơ hội có thừa, nhưng lại không ngờ chướng ngại chất chồng như núi. Dưới tình huống như thế, nên nói cái gì, mà có cái gì để nói?Lý Dực đối với Vệ Địch cảnhgiác cao độ, Vệ Địch làm sao lại không nhận ra?“Ta khó khăn lắm mới đượcra ngoài một chuyến, cũng không phải để cùng các ngươi luyện mắt. ”

Nhiếp BấtPhàm đứng lên đi về phía cửa.

Lý – Vệ đồng thanh hỏi, “Ngươi đi đâu. ”

“Dạo chơi xung quanh. ”

Tiếngnói vừa dứt, người đã biến mất ở cửa.

Hai người vội vàng đuổitheo.

Nhiếp Bất Phàm đi dọc theohành lang, hưng trí dạt dào mà thưởng thức cảnh sắc xung quanh.

Khi đi ngang qua một gian lầugỗ, hắn thấy một bạch y đồng tử khom người chào hỏi, “Công tử, có cần xoa bóphay không. ”

Xoa bóp?Nhiếp Bất Phàm conmắt sáng ngời, đi theo thị đồng lên lầu. Trên lầu bày trí gọn gàng đơn giản, phân chia thành mấy cách gian, mỗi gian đều có một cái giường gỗ, bàn nhỏ, bìnhphong, lư hương và mấy món đồ dùng để rửa mặt chải đầu.

Phía sau lầu gỗ là một suốinước nóng, hơi nước lượn lờ, thanh âm róc rách, thực chẳng khác nào chốn bồng lai.

“Công tử, tiểu tì giúp ngườicởi y phục. ”

Một tì nữ bước tới, dung mạo nhu mì xinh đẹp.

Nhiếp Bất Phàm dang rộngcánh tay chờ tì nữ hầu hạ, nhưng chẳng ngờ một bóng người bất chợt bước tớingăn cản, lạnh giọng đuổi tì nữ ra ngoài.

“Minh chủ đại thúc, sao lạiđuổi người ta. ”

Nhiếp bất Phàm vừa tự đấm đấm lên cánh tay mình, vừa tự xoa xoabóp bóp thắt lưng, hỏi, “Ta cả người đaunhức, cần được xoa bóp một chút. ”

Vệ Địch quan sát hắn, nói, “Ta cũng từng học qua thuật xoa bóp, có thể giúp ngươi. ”

“Không, không, không. ”

NhiếpBất Phàm vội vàng cự tuyệt, “Ngươi khí lực quá lớn, ta đây thân thể mỏng manhxương cốt yếu đuối nhất định không chịu đựng được, vẫn là tìm mấy vị mỹ nữ tỷ tỷphục vụ thì an toàn hơn. ”

“Ta ngược lại muốn xem thửai dám chạm vào ngươi. ”

Vệ Địch ngữ điệu âm lãnh, khí thế tràn lan, khiến cho ngay cả mấytì nữ đứng bên ngoài mành trướng cũng không khỏi một trận run rẩy.

Nhiếp Bất Phàm khinh bỉnhìn hắn, “Chỉ biết ỷ lớn hiếp nhỏ, không thể thân thiện chút sao. ”

Vệ Địch trừng mắt nhìn hắn.

Nhiếp Bất Phàm xoay ngườilôi kéo Lý Dực vẫn im lặng nãy giờ, bàn bạc, “Đừng để ý đến hắn, chúng ta cùngđi xoa bóp. ”

Lý Dực thế nhưng đứng đến bồnbề bình ổn, hoàn toàn không nhúc nhích, một lúc mới lên tiếng nói, “Ta cũngkhông hy vọng những nữ nhân kia chạm vào ngươi. ”

Với bản chất người này, nếuđể nữ nhân xoa bóp an ủi rất có thể sẽ làm dao động cơ tính (*), từ nay về saunam nữ đều không cố kỵ, há chẳng phải là một hồi tai họa hay sao?Tên kia mộtchút lễ tiết cũng không có, loại sự tình này không phải không thể phát sinh, cho nên tất cả khả năng đều phải triệt để bóp chết từ trong trứng nước, một chútmầm mống cũng không thể có cơ hội đâm chồi!(*)Cơ tính: Cơ = cơ tình, tính = tính hướng. :))) Từ gay thành bi :))))Vệ Địch nghi ngờ nhìn Lý Dực, cảm thấy thái độ của hắn đối với Nhiếp Bất Phàm rất không bình thường. Hắn biếtrõ Nhiếp Bất Phàm và tiểu tử Trương gia kia có quan hệ, hiện giờ lại thêm hoàngthượng. Mà không chỉ Lý Dực, biểu hiện của Vương Thi Thiện cũng rất có vấn đề.

Chẳng lẽ kẻ ngấp nghé tên này lại không phải chỉ một, hai người?Vệ Địch có chút u ám.

Nhiếp Bất Phàm thấy Lý Dựccũng lên tiếng phản đối thì rất bất mãn, trực tiếp lăn lên trên giường, đátung giày dép, chổng bốn vó lên nói, “Các ngươi không thích thì đừng ở đâylàm phiền ta, ta sẽ nổi nóng. ”

Lý – Vệ liếc mắt nhìn nhau, rất ăn ý mà một trước một sau chặn ở cửa phòng, giống như hai vị thần giữ cửa.

Có hai người bọn họ ở đó, hiển nhiên không ai dám bước vào tìm ngược. Nhiếp Bất Phàm nổi giận, từtrên giường nhảy xuống bắt đầu thoát y.

“Ngươi làm cái gì. ”

Hai ngườiVệ – Lý kinh hãi hỏi.

“Khỏa thân mà chạy!”Hai người lắc mình, nhanhchóng phi tới ngăn cản hắn lại.

Nhiếp Bất Phàm bị hai đạithần kẹp chặt hai bên nhưng vẫn không chịu thua, nói, “Có bản lĩnh thì cứ giữ chặt lấyta, chỉ cần có một khe hở, ta lập tức khỏa thân chạy. ”

“Khỏa thân chạy thì vui lắmsao. ”

Vệ Địch nghiến răng.

Lý Dực cũng nói, “Đừng quậy, phơi lưng lộ ngực cho người khác nhìn, chịu thiệt chính là ngươi thôi. ”

“Các ngươi yên tâm, ta sẽ đểlại nội khố. ”

Nhiếp Bất Phàm nghiêm túc nói.

Lễ tiết của ngươi cũng chỉcòn lại cái khố kia thôi!Hai người Lý – Vệ phẫn hận thầm oán.

“Đi theo ta!” Vệ Địch khôngthể nhịn được nữa, cánh tay bắt đầu dùng sức, “Về Đông Thịnh Thượng Phủ!Nếu như Hoàngthượng không đến đòi người, ngươi hãy ngoan ngoãn ở lại cho ta. ”

Lý Dực nhìn chằm chằm Vệ Địch, lạnh băng nói, “Vệ minh chủ, ép người không phải hành vi quân tử. Bất Phàm đihay ở hẳn nên do hắn tự mình quyết định. ”

“Ngươi là gì của hắn. ”

Vệ Địchmỉa mai nói, “Có tư cách gì thay hắn nói chuyện. ”

Lý Dực ôm thấy thắt lưngNhiếp Bất Phàm, kéo hắn vào trong ngực, vẻ mặt lãnh ngạo, “Ngươi cho rằng ta làgì của hắn. ”

Vệ Địch lửa giận trong mắtđiên cuồng bùng cháy, vận khởi nội công, mạnh mẽ kéo Nhiếp Bất Phàm về bên này, phẫn nộ nói, “Bất kể trước kia ngươi là gì của hắn, có quan hệ gì với hắn, từnay về sau tốt nhất đừng lại gần hắn nữa. ”

“Nực cười, ta muốn làm gìcòn cần có được sự đồng ý của ngươi sao. ”

Lý Dực không chịu yếu thế, ánh mắt lạnhlẽo nhìn thẳng đối phương, “Đừng tưởng ngươi là võ lâm chí tôn ta sẽ sợ ngươi. ”

Ánh mắt hai người không ngừng giao chiến trênkhông trung, nội lực bên trong cơ thể tự động vận hành, mặcnhiên coi Nhiếp Bất Phàm như vật dẫn truyền mà điên cuồng tranh đấu.

Vì thế, Nhiếp Bất Phàm bi kịchrồi!Thân thể vừa tê vừa ngứa, máu huyết sục sôi, chẳng khác nào một quả bóngbơm căng rồi lại bị người ra sức chà đạp.

Hắn bi tráng rống to, “Cácngươi đủ rồi!Ta sắp bị các ngươi giết chết!”Hai người lúc này mới pháthiện dị trạng, vội vàng thu hồi nội lực.

Nhiếp Bất Phàm thân thể nhưnhũn cả ra, phải dựa vào hai người kia mới có thể đứng vững.

Hắn cả giận nói, “Có võcông thì giỏi lắm sao?Có nội lực thì đắc ý lắm sao?Nếu ta cũng có võ công có nộilực, ta nhất định đánh các ngươi thành một đống bột nhão, nhào thành một cáibánh, vặn thành một cái quẩy!”Hai người Lý – Vệ đồng loạttoát mồ hôi, một người vỗ lưng, một người xoa đầu, ra vẻ trấn an Nhiếp BấtPhàm.

“Hừ!” Nhiếp Bất Phàm giốngnhư phủi lông gà mà gạt tay bọn họ ra, tâm cao khí ngạo nói, “Hiện tại bày tỏ hảoý đã muộn rồi, ta thực sự tức giận, mà còn càng lúc càng giận hơn. Mấy ngày tớicác ngươi không được phép đến gần ta, bằng không đừng trách ta thả gà!”Vừa dứt lời, ngoài cửa sổ rấtphối hợp mà vang lên một tiếng gà gáy.

“Ách, vừa rồi là chúng taquá kích động. ”

Lý Dực thấp giọng nói.

Vệ Địch khóe miệng giật giật, không nói gì, nhưng là đáy mắt mơ hồ lộ ra một tia áy náy.

“Các ngươi kích động, toànthân đều kích động!” Nhiếp Bất Phàm tiếp tục nổi bão, “Không phải chỉ là mộtNhiếp Bất Phàm thôi sao?Muốn dùng liền bắt, có cái gì mà tranh nhau?Tốn côngvô ích. Dùng xong còn phải bảo dưỡng, dùng hỏng còn phải sửa chữa, xuất hiệnthương tổn còn phải điều trị, tâm tình không tốt còn phải trấn an, mà quan trọnghơn chính là dùng hết còn phải thả ta đi!Tính toán như thế, các ngươi không thấyrầy rà rắc rối hay sao. ”

Hai người Lý – Vệ im bặt không nóigì. Ngươi đến tột cùng đang biến chính mình thành thứ kỳ quái gì đây?“Nghe ta khuyên một câu, mởrộng tấm lòng, hòa thuận sống chung, tương lai chắc chắn tốt đẹp, ‘cơ đồ’ đíchthực sáng ngời. ”

Nhiếp Bất Phàm vỗ vỗ bả vai bọn họ, vẻ mặt vô cùng thần thánh.

“…” Vì sao có loại cảm giácđang bị giáo dục cảm hóa thế này?Thiên hạ này có phải là quá thái bình rồikhông?“Được rồi, đã nói đến cạn lời rồi, các ngươi đi được rồi. ”

Nhiếp bất Phàm chỉ tay ra ngoài cửa, ánh mắt xaxăm.

Hai người vô thức chuẩn bịxoay người rời đi, lại nghe Nhiếp Bất Phàm nói thêm một câu, “Ta muốn xoa bóp. ”

“…” Nguyên lai ngươi vẫnluôn nhớ tới việc này!Vừa rồi nói ra mấy lời kỳ quái kia, kỳ thực chính là tạo thang để bước lên con đường xoa bóp đi!Bọn họ rốt cuộc minh bạch, Nhiếp Bất Phàm một khi cố chấp nổi lên liền có thể bất chấp thủ đoạn, dựa vào ba tấclưỡi mà hóa giải một cách thần kỳ cho mục tiêu bại hoại của mình, điên đảo chúng sinh.

Vì thế, Vệ Địch và Lý Dựcđành thỏa hiệp, tâm không cam tình không nguyện mà cho hai tì nữ tiến vào xoabóp cho Nhiếp Bất Phàm.

Nhìn người nào đó nửa thântrên trần trụi, dưới bàn tay như hoa như ngọc của tì nữ nhẹ nhàng ve vuốt lộ ramột bộ mặt hưởng thụ vô cùng, hai người Lý – Vệ liền có cảm giác bực bội như bịtáo bón.

Mà tì nữ đáng thương, ngaydưới bốn đạo hung quang càn quét, thân thể không ngừng run rẩy, tâm lực mãnhliệt tổn hao. Đây có lẽ lần xoa bóp gian nan thống khổ nhất mà các nàng từng trảiqua.

Bất quá chỉ một hồi, NhiếpBất Phàm từ trong hưởng thụ và yên ổn ngủ thiếp đi, trên mặt vẫn còn mang theoý cười cực kỳ thỏa mãn, không hề để ý tới hai đại nhân vật đang cảm xúc dângtrào đứng ở phía sau kia.

Vệ Địch phất tay đuổi haitì nữ ra ngoài, kéo lại y phục cho Nhiếp Bất Phàm, lại cẩn thận đắp lên một tấmchăn, sau đó nói với Lý Dực, “Ra ngoài, ta có một số chuyện muốn hỏi ngươi. ”

Hắn vẩy ống tay áo, tiên phongđi ra khỏi phòng.

Lý Dực nhìn nhìn Nhiếp BấtPhàm một chút rồi đi theo Vệ Địch ra ngoài.

Hai người vừa đi khỏi khôngbao lâu, Vương Thi Thiện liền nhẹ nhàng phi thân vào phòng, Phiền Lạc lúc này đứngngay sau lưng hắn.

Vương Thi Thiện ngồi ở bêngiường, khẽ vuốt lên mái tóc Nhiếp Bất Phàm, ánh mắt ôn nhu như nước, sau đócúi người đặt lên môi hắn một nụ hôn, hoàn toàn không để tâm đến sự có mặt củaPhiền Lạc.

Phiền Lạc kinh hãi nhìn ngườinọ, đáy lòng một trận sóng lớn cuồn cuộn dâng trào.

Vương Thi Thiện từ trước đếnnay một đời thanh tâm quả dục thế nhưng cũng biết động tình?Mà đối tượng lạichính là một nam nhân, người kia vì sao có thể tự nhiên thể hiện loại tình ýnày như vậy?Phiền Lạc cho dù đối vớitình ái có trì độn hơn nữa cũng phát giác được sự ái muội giữa mấy người bọn họ.

Hắn chậm rãi chuyển rời tầm mắt lên khuôn mặt Nhiếp Bất Phàm. Người nọ nhãn thầnbình ổn, nét cười xuyên thấu tâm can, hồn nhiên như trẻ nhỏ… Chẳng trách, chẳngtrách lại khiến cho mấy người bọn họ mong cận kề, muốn chiếm giữ.

Thế tục phàm trần ồn ào hỗnloạn, ai có thể tiêu sái được như hắn?Ai có thể đơn thuần được như hắn đây?Phiền Lạc chầm chậm bước tới, ngồi ở bên kia giường, lẳng lặng nhìn ngắm.

“Ngươi không có gì muốn hỏisao. ”

Vương Thi Thiệt bất chợt lên tiếng.

“Không có. ”

Phiền Lạc hạmi, thanh âm vạn phần bình thản.

Vương Thi Thiện nhìn hắn, đáy mắt ánh lên vài phần thấu hiểu.

Đúng lúc này, Nhiếp BấtPhàm lông mi giật giật, chậm rãi mở mắt, liếc một cái liền thấy Vương Thi Thiện, trên mặt lập tức lộ ra một nụ cười xán lạn, vươn tay ôm lấy cổ đối phương, hàophóng mà hôn một cái thật kêu. Ngay sau đó hắn lại xoay người, cũng không nhìnkĩ phía bên kia là ai đã nhào tới ôm hôn một lần nữa.

Phiền Lạc thân thể cứng đờ, nhìn chằm chằm đôi môi của Nhiếp Bất Phàm, ngây ngốc bàng hoàng.

Vương Thi Thiện than nhẹ mộttiếng, ôm lấy Nhiếp Bất Phàm kéo về bên này, gõ một cái lên trán hắn.

Nhiếp Bất Phàm ở trong ngựcngười kia cọ tới cọ lui, bất mãn nói, “Gõ trán ta làm cái gì?Trán của tarất cao quý, gõ một cái phải phạt mười văn tiền. ”

Vương Thi Thiện cười nói, “Tađây gõ thêm vài cái, đến khi đủ mười lượng sẽ trả cho người một lần. ”

Nhiếp Bất Phàm vội vàng ômtrán, “Đa tạ, tiền ta không thiếu, không cần phải hy sinh như vậy a. ”

Vương Thi Thiện cười cười, nhìn về phía Phiền Lạc.

Nhiếp Bất Phàm cũng theo tầmmắt của hắn mà nhìn qua, chỉ thấy Phiền Lạc đang dùng một loại nhãn thần thâmtrầm sâu lắng lại pha thêm chút phức tạp mà nhìn mình.

Ánh mắt này cứ như từng giọtdầu mỡ tích tụ, bám dính thẩm thấu vào da thịt người khác đến lạ kỳ. Người nàylà bị cái gì kích thích đây?Nhiếp Bất Phàm, ngươi xem ra đãhoàn toàn quên cái hôn vừa nãy mất rồi…—


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.