Cầm Hóa Nhiếp Bất Phàm

Chương 92: Cuộc chiến bắt Thụ (16)



Edit: Mimi.
Beta: Lam Yên

*****

“Cái gì?Tên kia đang ở trên thuyền đi Kỳ Tự đảo. ”

Trương Quân Thực cầm bức thư Đại Khí đưa tới, vẻ mặt kinh hãi.

“Cáigì?Hắn ở trên thuyền đi Kỳ Tự đảo. ”

Cùng phản ứng còn có Thái Bạch, nhưng là hắnkhóe miệng giương lên, vô cùng đáng nghi.

LýDực xách hắn sang một bên, một phen đoạt lấy lá thư trên tay Trương Quân Thực, quét mắt qua mấy mấy hàng chữ như gà bới kia, hai mắt tức thì đồng thời phun lửa.

TrươngQuân Thực dần bình tĩnh lại, nói với Thái Bạch, “Thái Bạch huynh, xem ra nhất địnhphải làm phiền đến ngươi rồi. ”

“Làmphiền ta cái gì. ”

Thái Bạch nhìn trời.

“Phiềnngươi viết thư ngăn thuyền của quý đảo lại, giúp chúng ta bắt người. Hoặc nếunhư ngươi có thể lệnh cho chiến thuyền kia trực tiếp đưa hắn hồi thôn, chúng tatất nhiên vô cùng cảm kích. ”

Nói xong, Trương Quân Thực đi tới thư trác lấy giấybút, vuốt phẳng, tủm tỉm cười, ra hiệu cho người kia viết xuống.

TháiBạch do dự nói, “Cái này không tiện cho lắm. Ta mặc dù là Thiếu đảo chủ của KỳTự đảo, nhưng sinh ý trên đảo là do cha ta và nhị thúc quản lý, ta không thểnhúng tay vào. ”

LýDực liếc hắn một cái, lạnh lùng nói: “Có thể xem ngươi như con tin trao đổicũng được. ”

Mặtmũi Thái Bạch hiếm thấy mà trắng bệnh. Nhìn nhìn Lý Dực mặt lạnh như tiền, lạinhìn Trương Quân Thực khẩu Phật tâm xà cười cười nói nói, đằng sau còn cảm giácđược u linh Vương Thi Thiện lởn vởn chập chờn, hắn rốt cuộc thỏa hiệp, nhấcbút, tuyệt vọng mà viết mệnh lệnh điều thuyền, cuối cùng đóng xuống con dấu củagia tộc.

Trongthư Thái Bạch yêu cầu thương thuyền đỗ tại Kính Dương cảng, để ‘khách nhân’ ởtrên thuyền lên bờ, đồng thời còn yêu cầu phải đặc biệt chiếu cố vị khách nhânkia.

TrươngQuân Thực chăm chú nhìn một hồi, nói, “Xem ra có phong thư này vẫn chưa được, nhất định phải có người đi đón hắn, bằng không ai biết vừa lên bờ, hắn lại chạyđi đâu. ”

Nhữngngười còn lại cũng thấu tình đạt lý mà gật đầu.

LýDực cau mày mói, “Chúng ta đều bị Vệ Địch theo dõi, rất khó thoát thân. ”

“Tavà ngươi có lẽ không được, nhưng Vương huynh thì nhất định có thể. ”

Dứt lời, Trương Quân Thực và Lý Dực đồng loạt quay đầu nhìn lại, chỉ thấy góc tường nơivốn dĩ có Vương Thi Thiện đứng, lúc này đã không một bóng người.

Hiệntại Nhiếp Bất Phàm đang đứng trên mũi thuyền, dang rộng hai tay hưởng thụ gióbiển lạnh buốt, tóc tai trong gió bay loạn một hồi. Bất chấp vẻ kinh hãi toátra từ ánh mắt của mấy người thủy thủ, hắn hét lớn, “Gió a, tới đây, mạnh hơn mộtchút nữa đi!”Cònmuốn gió mạnh hơn?Đi thuyền trên biển đáng sợ nhất chính là sóng to gió lớn cóbiết không?NhiếpBất Phàm bị gió thổi đến tím cả môi, nhưng vẫn cứ một mực đứng ở mũi thuyền tạodáng, mà gà của hắn cũng giống như động kinh, cả đám dựng thẳng lông mao kiênquyết ở trong gió hộ chủ, không rời nửa bước.

Quốcsư đại nhân rốt cuộc không chịu được nữa, một phen ôm lấy thắt lưng người kia, trực tiếp kéo vào khoang thuyền, nhét người vào chăn, bọc thành một đống.

“Ngươinói, là sợi dây thần kinh nào của ngươi không bình thường. ”

Phiền Lạc tà tà liếchắn, trách mắng, “Không có việc gì chạy đi hứng gió lạnh, có phải muốn gió thổichết luôn không. ”

NhiếpBất Phàm hít hít cái mũi, buồn bực nói, “Chỉ là chút gió lạnh thôi, không chếtđược. ”

PhiềnLạc lắc đầu, đi ra ngoài gọi người chuẩn bị một chút nước ấm. Vừa rồi khi ôm lấyngười kia, cảm thấy toàn thân hắn đã phát lạnh, giống hệt như một cương thi.

NhiếpBất Phàm ở trên giường lăn qua lăn lại, giống như một con sâu dài, khắp người đềuvô cùng khó chịu.

Thưhắn gửi đi đã được hai ngày, cũng không biến mấy người bọn họ đã nhận được haychưa?Tuy rằng miệng nói lên đảo chơi đùa, nhưng trong lòng càng là muốn sớm trởvề thôn hơn. Hắn nhớ đám gà, nhớ cây cỏ hoa lá, nhớ những ngày tháng tự dothoái mái ở Kê Oa thôn.

Thựcsự, rất muốn trở về.

Hắnmột phen kéo lấy con gà đang đi lại bên giường, lắc lắc hỏi, “Ngươi nói, chúngta khi nào mới có thể trở về. ”

Tiểukê kê dang đôi cánh vứt cho hắn một cọng lông gà, dùng hai con mắt to bằng hạtđậu mà khinh bỉ nhìn hắn. Nếu như cánh có thể đổi thành tay người, nói không chừngnó đã giơ ngón giữa lên với hắn rồi.

NhiếpBất Phàm chỉ vào nó, bất mãn nói, “Ta tốt xấu gì cũng là thôn trưởng của cácngươi, tôn trọng ta một chút có được không?Các ngươi nếu như mạnh mẽ hơn, chúng ta làm sao phải đến nỗi liều mạng bỏ trốn lưu lạc xứ người. ”

Đâychính là phong phạm của Nhiếp trưởng thôn, chính mình chạy khắp nơi gây họa, đểcho người khác phải thu dọn tàn cục nhưng vẫn một lòng oán hận người ta không đủthực lực.

Toànbộ chúng gà trong khoang thuyền đồng loạt quay mình, chổng mông vào mặt hắn đểbày tỏ lòng khinh bỉ chân thành và sâu sắc.

NhiếpBất Phàm âu sầu than thở, “Kê tâm không thuận, đội ngũ khó lòng dẫn dắt (*). ”

(*) ý nói, lòng quân không thuận, chủtướng khó lãnh đạo dẫn dắt đi tới thành công được. Đúnglúc này, Phiền Lạc trở lại, phía sau còn có một tạp dịch mang theo nước ấm đi tới.

Tạp dịch đặt thùng gỗ vào trong khoang thuyền, sau đó liền ly khai, trước khiđi còn không quên liếc mắt nhìn Nhiếp Bất Phàm và đống gà một cái. Hắn và nhữngthủy thủ khác trên thuyền đều không thể hiểu nổi, những sinh vật này rốt ruộclà lên thuyền từ lúc nào?PhiềnLạc thò tay thử độ ấm của nước, ngoắc tay nói, “Lại đây, lau người một chút. ”

Trênthuyền điều kiện có hạn, chỉ cần có một thùng nước ấm là tốt lắm rồi, mấy chuyệntắm rửa ngâm mình thì thôi đừng nghĩ tới.

NhiếpBất Phàm lười biếng đứng dậy, vừa đi vừa bắt đầu cởi áo tháo thắt lưng.

PhiềnLạc lúc này không có né tránh, híp mắt quan sát nhất cử nhất động của người nọ.

NhiếpBất Phàm không biết xấu hổ là gì, vài động tác liền thoát hết sạch, chỉ để lạimột cái khố, ngồi xổm xuống cạnh thùng nước, ngẩng đầu hỏi, “Cùng lau ngườisao. ”

Tầmmắt Phiền Lạc chạy dọc theo thắt lưng hắn, lướt qua phần gáy, cuối cùng dừng lạitrên mặt đối phương, bình tĩnh nói, “Không, ngươi lau. ”

NhiếpBất Phàm vì thế thò tay vào thùng nước kiểm tra một lần nữa, sau đó cầm lấykhăn mặt lau lên cánh tay. Đoạn, hắn cong người, trực tiếp chui đầu vào trong nước, ‘ùng ục’ mà nhả ra bọt khí. Tiếp theo lại thấy mấy con gà đi tới, bắt chước bộdáng của Nhiếp Bất Phàm mà chui đầu xuống nước, đồng loạt phun bọt khí.

PhiềnLạc nhìn thấy mà khóe miệng run rẩy, không biết nên dùng vẻ mặt gì để biểu lộ cảmxúc trong lòng lúc này.

“Ào”một tiếng, Nhiếp Bất Phàm ngẩng đầu lên, chúng gà cũng theo đó mà nhô đầu ra khỏimặt nước, bọt nước nhất thời bắt tung tóe khắp nơi, lấp lánh một hồi. Hình ảnhcủa người và gà đều vô cùng ‘ướt át’, người thì lắc đầu, gà thì rũ lông, động tácphải nói là phi thường đồng nhất.

“Ân, thật dễ chịu. ”

Nhiếp Bất Phàm lau nước trên tóc, thỏa mãn khép hờ đôi mắt.

Mấycon gà tựa hồ cũng rất sảng khoái, thậm chí một con còn định nhảy vào thùng màngâm nước.

PhiềnLạc mặt đơ như khúc gỗ, gạt hết đám gà, đoạt lấy khăn tắm trong tay Nhiếp BấtPhàm, cứng nhắc nói, “Ta giúp ngươi lau. Ngươi cứ chơi như vậy, nước sẽ lạnh rấtnhanh. ”

“Ân. ”

Nhiếp Bất Phàm cũng không phản đối, ngoan ngoãn nghe theo.

PhiềnLạc kéo hắn đứng lên, dùng khăn tắm đã vắt bớt nước tỉ mỉ giúp hắn lau rửa vùngmặt, cổ, ngực, bụng, cánh tay, lại đến sau lưng…Nhìnnửa thân trên trần trụi của hắn, Phiền Lạc trong đầu lại không tự chủ mà hiệnra đủ loại hình ảnh không hợp với trẻ em, động tác trên tay cũng theo đó màcàng lúc càng chậm.

NhiếpBất Phàm cảm giác bàn tay người nọ cứ dừng mãi ở dưới thắt lưng mình, không khỏikỳ quái hỏi, “Có cần cởi quần ra không. ”

Nghevậy, hai con mắt híp lại của Phiền Lạc bất chợt lộ ra vài phần tà khí, khóe miệnghơi cong lên, trầm thấp nói, “Đương nhiên, cởi ra dễ lau hơn. ”

“Vậyđược. ”

NhiếpBất Phàm vươn tay cởi bỏ nút thắt trên nội khố. Phiền Lạc bất ngờ giữ lấy hắn, ghé sát vào lỗ tai hắn thấp giọng nói, “Ngươi đối với ai cũng không hề phòng bịnhư thế này sao. ”

“Phòngbị cái gì. ”

Nhiếp Bất Phàm nhìn hắn, rất lưu manh nói, “Ngươi cũng thấy đấy, tatrần như nhộng, toàn thân không có cái gì đáng giá, làm sao phải phòng bị. ”

PhiềnLạc ánh mắt sâu xa, nói, “Ta là nam nhân. ”

“Tabiết a, không cần phải đặc biệt nhấn mạnh. ”

Nhiếp Bất Phàm tự chỉ vào chính mình, cười hì hì nói, “Ta cũng là nam nhân, không thể giả được, có gì mà phân biệt. ”

“Nghenói, nam nhân cùng với nam nhân…” Phiền Lạc gằn từng chữ, “Cũng có thể. ”

NhiếpBất Phàm quỷ dị mà trừng hắn, ánh mắt thức thời nhìn về nơi giữa hai chân đốiphương.

PhiềnLạc vứt bỏ khăn tắm, trực tiếp ôm người vào trong ngực, để hắn áp sát vào mìnhmà cảm nhận những biến đổi nơi thân thể.

“Thếnào. ”

Phiền Lạc một tay đặt trên mông hắn, một tay khẽ nâng cằm hắn lên, hơicúi đầu, vài lọn tóc nhẹ nhàng buông xuống vầng trán, quét qua đuôi mắt chứa đầymị hoặc.

NhiếpBất Phàm cũng không để ý tới nhãn thần như biết phóng điện của người kia, mộtchân dẫm mạnh lên chân đối phương, khinh bỉ nói, “Bất cứ chỗ nào cũng động dụclà không tốt, Quốc sư đại nhân ngần này tuổi rồi vẫn không học được chút tuthân dưỡng tính nào sao. ”

PhiềnLạc cười tà, “Ta đây là nhập gia tùy tục, trong hoàn cảnh mà tu dưỡng thành sắcdục tự sinh. ”

NhiếpBất Phàm ngửa người về phía sau, không dám tin mà nhìn chằm chằm người nọ.

“Ăncơm no chưa. ”

Phiền Lạc đột nhiên hỏi.

“Norồi. ”

Nhiếp Bất Phàm theo bản năng mà gật đầu.

“Tốt, thể lực hẳn là đầy đủ. ”

“Cáigì. ”

Nhiếp Bất Phàm còn chưa kịp phản ứng đã bị người đè xuống giường.

“Từtừ!” Hình như có chỗ nào không đúng.

PhiềnLạc không cho người kia thời gian để phản kháng, trực tiếp lấp kín miệng đốiphương. Hắn vốn là muốn thử từ lâu. Nhất là sau khi vượt qua tầng chướng ngạitâm lý kia, hắn lại càng thêm nôn nóng khó nhịn nổi. Một người trong nóng ngoàilạnh, khi cảm xúc đã trỗi dậy thì sẽ đặc biệt sôi trào.

PhiềnLạc sở dĩ có thể thông kim bác cổ là bởi vì hắn có khả năng vừa xem qua đã thuộcnằm lòng. Chỉ nhìn một lần, nhưng tất cả những chi tiết trên cuốn ‘Đoạn tụ đồ’kia hắn đều nhớ rõ mồn một, cho nên tuy là vừa học vừa làm, hắn vẫn làm vô cùngthuần thục.

Đềnghị âm hiểm lúc trước của Nhiếp Bất Phàm hiện tại đều ứng lên trên người hắn, thực sự có thể nói là ‘tự tạo nghiệt thì không thể sống’. Bất quá nghiêm túc mànói, trên đời đại khái cũng chỉ có hắn mới có được loại thể chất bất cứ lúc nàocũng có thể vẫy gọi ‘cơ’ hữu như thế này. Chẳng lẽ vì hắn nuôi quá nhiều gà (*), cho nên lòng người oán thán?(*) Đây là gà gì nha *cười bỉ ổi*PhiềnLạc suy nghĩ chu toàn, không ngừng dùng ngón tay vỗ về đùa nghịch đầu lưỡi đốiphương, không cho hắn có cơ hội kêu lên thành tiếng.

“Ô… A…” Nhiếp Bất Phàm trừng mắt nhìn hắn, muốn cắn nhưng lại không cách nào cắnđược, quai hàm bị nắm đến cứng đờ. Bên ngoài khoang thuyền người qua kẻ lại, chỉcần kêu to một tiếng, khẳng định sẽ có người nghe được ngay, đáng tiếc hắn hiệntại chỉ có thể ‘ân ân ô ô’ vài tiếng.

NhiếpBất Phàm liếc mắt về phía đàn gà bên cạnh cầu viện, kết quả phát hiện cả đám bọnchúng đang rất mực bình tĩnh đứng xem, không hề có chút ý định cứu chủ nào.

Chúng nó đại khái đã quen rồi. Loại thời điểm như thế này, tốt nhất là thức thờimà bảo trì trầm mặc.

NhiếpBất Phàm khóc không ra nước mắt, thầm mắng đám gà kia không có chút nghĩa khínào.

Đúnglúc này, bên ngoài truyền đến một tiếng Ưng kêu lảnh lót.

NhiếpBất Phàm nhãn thần bừng sáng, càng dùng sức giãy giụa. Mà, một hồi vật lộn nàycàng khiến cho hô hấp của Phiền Lạc thêm phần dồn dập, dục vọng không ngừng giatăng. Thừa dịp Nhiếp Bất Phàm phân tâm, hắn liền mãnh liệt tiến vào. Ngay mộtkhắc sáp nhập kia, hắn cúi người, chuẩn xác ngậm lấy cánh môi đối phương.

Chặtquá!Phiền Lạc âm thầm thở dài một tiếng, bắt đầu đưa đẩy thân mình, lực đạo từngchút từng chút gia tăng.

NhiếpBất Phàm bi phẫn. Nghe thấy tiếng huýt gió của Đại Khí, hai tay hắn càng nhưphát điên mà cào cấu trên lưng Phiền Lạc, để lại đừng vệt dấu móng chồng chéokhắp nơi.

PhiềnLạc thế nhưng chỉ nhíu mày, một mặt không ngừng động tác, một mặt thấp giọngnói, “Đừng cự tuyệt ta, Tiểu Bảo, cho ta một cơ hội nắm giữ ngươi đi. ”

NhiếpBất Phàm bất ngờ ngừng giãy giụa, nhìn sâu vào ánh mắt nghiêm túc của ngườikia.

Loạinhãn thần này hắn đã từng thấy trong mắt mấy người Trương Tam, chính là ánh mắtnhìn trân bảo quý giá nhất trong cuộc đời mà không gì có thể thay thế được.

Nhưng, vì một ánh mắt này mà vứt hết lễ tiết thì thực không thể chấp nhận được.

“Ai!”Phiền Lạc đau đớn kêu một tiếng, lấy tay che trán.

Nguyênlai Nhiếp Bất Phàm thừa lúc hắn không chú ý liền tiện tay tóm lấy một con gà, không chút nương tay mà dùng móng gà đâm lên trán hắn.

Congà bị chủ nhân xem như hung khí giết người thì vô cùng cáu kỉnh, liên tục đạpcánh, lưu lại trên cánh tay Phiền Lạc không biết bao nhiêu vết máu chồng chéo.

NhiếpBất Phàm thấy tình thế chuyển biến tốt đẹp liền hô lên một tiếng, “Bọn nhỏ, lênđi!Đánh tập thể!”Nhữngcon gà khác nhất loạt tuân lệnh, khí huyết sục sôi mà lao tới, vây quanh PhiềnLạc điên cuồng mổ xuống.

PhiềnLạc bị buộc thối lui, vừa tự vệ vừa bi ai cho số phận của mình. Hắn hẳn là phảithấy may mắn, bởi sức chiến đấu của mấy con gà này cũng chỉ thuộc loại bình thường, nếu gặp phải một mãnh thú như Kim Tử, ắt là không chết cũng bị lột da.

NhiếpBất Phàm thoát khỏi ma trảo, vội vàng mặc quần áo chạy thẳng ra cửa khoang.

PhiềnLạc phản ứng nhanh chóng, túm lấy chân một con gà, ‘vèo’ một cái ném thẳng vềphía Nhiếp Bất Phàm. Phi kê vừa bị ném nhanh chóng xẹt qua bên người Nhiếp BấtPhàm, đảo lộn một vòng trên không trung, vuốt gà đạp vào cánh cửa còn đang hé mở, một lần nữa đem cửa khoang đóng chặt lại.

Congà mượn lực nhào vào lòng Nhiếp Bất Phàm khiến cho hắn thối lui về phía sau vàibước. Hai tai ôm lấy con gà trước ngực, hắn tiếp tục mở cửa đi ra. Nhưng là, ngay khi tay vừa chạm vào cửa phòng, phía sau lại bay tới một vật, chuẩn xác màcắm vào khe cửa – rõ ràng là một thanh đoản đao.

NhiếpBất Phàm xoay người lại giận dữ nhìn Phiền Lạc, thấy hắn vừa che chắn hạ thân củamình, vừa xua đuổi đám gà bên cạnh, còn bận tâm tới hướng đi của Nhiếp BấtPhàm, có thể nói là hình tượng hoàn toàn tan nát, chật vật đến không thể nào tảđược.

NhiếpBất Phàm hung hăng chạy tới bên giường, một cước dẫm mạnh lên ván giường, vươntay ôm lấy đầu Phiền Lạc, ngang ngược mà tặng cho hắn một nu hôn say đắm.

PhiềnLạc ngây ngốc. Trong một khắc thất thần, hắn bỗng nhiên cảm giác bên dưới hạthân mát lạnh, tấm thảm vốn dĩ hắn dùng để che đậy trên thân thể đã đột ngột bịlấy đi rồi.

NhiếpBất Phàm duỗi tay tóm lấy thứ đang ngóc đầu dựng thẳng ở giữa hai chân ngườikia, dùng sức bóp một cái. Phiền Lạc nghẹn kêu một tiếng, khom người cuộn lại, cho dù không nhìn thấy biểu tình của hắn lúc này nhưng cũng có thể tưởng tượngđược có bao nhiêu thê thảm.

“Hừ, tên nhóc, ta dễ đè như thế sao. ”

Nhiếp Bất Phàm từ trên cao nhìn xuống mà nhảra những lời này, sau đó thản nhiên rời khỏi khoang thuyền.

ĐạiKhí ở trên không trung bay vòng vòng rất lâu, đã sớm không còn kiên nhẫn. Vừathấy Nhiếp Bất Phàm, nó liền lao xuống, cố ý gây náo loạn một hồi xung quanhngười hắn, sau đó mới ra vẻ lão đại khó chiều mà dừng ở một cái thanh chốngtrên thuyền.

NhiếpBất Phàm vừa gỡ phong thư buộc trên chân nó, vừa bất mãn nói, “Đại Khí, ngươilười biếng quá, chỉ nhờ ngươi chuyển một lá thư đã bày ra vẻ mặt này với ta, sau này làm sao đảm đương đại sự. ”

ĐạiKhí khinh bỉ nhìn hắn một cái, cảm tưởng trong đầu chính là, ‘ngươi nha, cònkhông biết xấu hổ mà nói người khác!’NhiếpBất Phàm mở thư, cố gắng nhận dạng những chữ viết trong đó.

Đúnglúc này, một bàn tay từ phía sau thò tới, đoạt lấy bức thư trên tay hắn.

NhiếpBất Phàm nhìn lại, đích thị Phiền Lạc sắc mặc xanh đen, nhưng là đã ăn mặc chỉnhtề.

Hắnthế mà đã nhanh chóng khôi phục lại rồi?Nhiếp Bất Phàm trên mặt hiện lên haichữ ‘bội phục’.

PhiềnLạc tận lực không đếm xỉa đến biểu tình của người kia, nhanh như gió mà đọc hếtbức thư, ngẩng đầu hỏi, “Ngươi quen biết Thái Bạch của Kỳ Tự đảo. ”

NhiếpBất Phàm gật đầu.

“Vậythì tốt rồi. ”

Phiền Lạc gấp thư lại, thản nhiên nói, “Có phong thư này, chúngta liền có thế sớm cập cảng Kính Dương mà lên bờ. ”

Mi: Phiền mỹ nhân~ Ai nha~ người xưa có câu ‘hồng nhan bạc mệnh’ số phận huynh cũng thật là gian truân TT^TT


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.