Cầm Hóa Nhiếp Bất Phàm

Chương 93: Lỗ Lỗ



Edit: Mimi.
Beta: Lam Yên

*****

Thưđược giao tới tay thuyền trưởng. Hắn vô cùng coi trọng bức thư này, lập tứcphái người nhanh chóng dùng thuyền nhỏ chuyển nó tới cho chủ thuyền tên gọi HảiTriết Hào sắp cùng hội họp với mình ở chính lưu.

Saukhi hai con thuyền gặp nhau, Phiền Lạc mới biết thì ra người phụ trách trên chủthuyền là một nhân vật trọng yếu của Kỳ Tự đảo.

“Hoannghênh lên Hải Triết Hào, Quốc sư đại nhân. ”

Một nam tử khoảng hơn ba mươi tuổidang cánh tay bước tới chào đón. Người này tướng mạo tuấn lãng, đường nét ngũquan sắc nét rõ ràng, đôi mắt xanh biếc mà trong veo như ngọc thạch, mái tócmàu nâu thẫm tùy tiện buộc ở sau lưng, vai khoác áo choàng đen thêu kim tuyến, chân đi giày ống bó chặt, phục sức tựa như một quý tộc Tây phương cổ đại.

“Nguyênlai lần này đích thân Nhị đảo chủ dẫn thuyền ra khơi, bản quan thất lễ rồi, thứlỗi. ”

Phiền Lạc nghiêng mình né tránh cái ôm nhiệt tình của đối phương, khẽ gậtđầu nói.

“Haha. ”

Nam tử nhìn hắn cười lớn, trêu chọc nói, “Quốc sư đại nhân cũng quá câu nệrồi, thật đáng tiếc cho dung mạo mỹ lệ trời sinh này. ”

PhiềnLạc lập tức dùng ánh mắt lãnh liệt sắc bén bắn về phía hắn.

Namnhân buông tay, cười nói, “Được rồi, không nói nữa. Quốc sư đại nhân lần này tớiKỳ Tự đảo có chuyện gì quan trọng. ”

“Talà đi cùng vị công tử này…” Phiền Lạc quay đầu, thế nhưng lại phát hiện, ngườivốn dĩ đang ở bên cạnh hắn lúc này đã biến mất vô tung.

Hắnhỏi gia nô đứng bên kia, “Vi công tử đâu. ”

Gianô đáp lời, “Hắn vừa chạy tới đuôi tàu xem cá rồi. ”

“Xemcá. ”

Namtử tiếp lời, “Ta biết rồi, Hải Triết Hào đang lúc đánh bắt cá, hiện tại hẳn làthời điểm thu lưới. ”

Hắnvừa dẫn Phiền Lạc tới đuôi thuyền, vừa hiếu kỳ nói, “Không biết vị công tử khiếncho Quốc sư đích thân tháp tùng này là thần thánh phương nào?PhiềnLạc không trả lời, chân bước ngày một nhanh hơn.

“Đâylà cá gì. ”

Còn chưa tới nơi, thanh âm của Nhiếp Bất Phàm đã truyền tới.

“Đâylà Tô Mi (*). ”

Một thủy thủ trả lời.

(*) Tô Mi: cá bàng chài vân sóng, còn gọilà cá mó đầu khum, chủ yếu tìm thấy trong các rạn san hô trong khu vực Ấn Độ-TháiBình Dương. “Vậycòn đây. ”

Nhiếp Bất Phàm lại chỉ vào một con cá màu đỏ thẫm đang nhảy tanhtách, hỏi.

“LàĐông Tinh Ban (**). ”

(**) Đông Tinh Ban: Cá mú chấm, còn gọilà cá mú chấm bé, cá song da báo, là một loài cá thuộc họ Serranidae. Chúng làloài bản địa phía tây Thái Bình Dương, môi trường sinh sống tự nhiên gồm cácvùng biển mở và các rạn san hô. “Cáinày ta biết. ”

Nhiếp Bất Phàm hưng phấn nói, “Là cá Nhím (***)!”(***) Cá nhím: loại cá có thể phồng lênvà bung gai như con nhím. Thủythủ gật đầu, lại thấy Nhiếp Bất Phàm tựa hồ như muốn thò tay chọc chọc con cá, liền vội vàng ngăn cản, “A, công tử đừng đụng vào, sẽ bị thương. ”

Lúcnày, thân thể bé nhỏ của con cá Nhím đột nhiên phồng lớn, rất nhanh sau đó liềnbiến thành một quả bóng tròn vo, nhìn vô cùng khả ái.

Aingờ một con gà bất thình lình bay xẹt qua không trung, liệng xuống, cào lênmình con cá. Chỉ nghe ‘xì’ một tiếng, thân thể cá Nhím trong nháy mắt xẹp léptrở lại. Tiếp đó chỉ thấy một đám gà xúm lại, thi nhau giẫm đạp đùa bỡn lũ cáđáng thương.

Thuyềnviên xung quanh tất thảy đều đỡ đẫn mà nhìn, không biết phải nói gì.

“TiểuBảo, ngươi đang làm gì vậy. ”

Phiền Lạc thấy hắn đang ngồi chồm hỗm y như đi nhàcầu ở ngay giữa boong thuyền, để mặc cho đám gà giày vò bầy cá.

NhiếpBất Phàm quay đầu lại, vẫy vẫy tay nói, “Quốc sư, nơi này có rất nhiều loại cákỳ lạ. ”

Namnhân đi theo phía sau Phiền Lạc khẽ nheo mắt như bị chói lòa trước nụ cười xánlạn của người kia. Người nọ giống như một nguồn sinh lực dồi dào, tự nhiên lantỏa ra xung quanh.

PhiềnLạc bước vài bước đi tới, vươn tay kéo Nhiếp Bất Phàm đứng dậy, nhưng đang địnhnói gì đó lại thấy ánh mắt người kia quét về phía sau lưng mình, vẻ mặt cực kỳsửng sốt.

PhiềnLạc mở miệng giới thiệu, “Đây là nhị đảo chủ của Kỳ Tự đảo – Thái Diên, còn vịnày là Vi Tiểu Bảo, ” nhưng cũng không giải thích rõ thân phận của Nhiếp BấtPhàm.

NhiếpBất Phàm vội vã vươn tay, thân thiện cười nói, “Hạnh ngộ, Thái tiên tinh. ”

TháiDiên nhíu mày, cũng vươn tay nắm lấy tay hắn một cái, lại hỏi, “Vi công tử đã từngđi Tây bang sao. ”

“Đãtừng đi một vài lần. ”

Nhiếp Bất Phàm tâm bình khí hòa đáp.

PhiềnLạc quỷ dị nhìn hắn, thầm nghĩ, người này không phải chỉ là một kê nông sao?Nhưthế nào một chút luống cuống cũng không có, tựa hồ như người nào cũng có thể kếtgiao.

“A?Vậy thì tốt quá!Kỳ Tự đảo có rất nhiều bằng hữu ngoại bang, đến lúc đó ngươicó thể cùng họ giao lưu một chút. ”

Thái Diên sang sảng cười, trong giọng nói thếnhưng mang theo vài phần vô lại.

NhiếpBất Phàm nhìn hắn một lượt từ trên xuống dưới. Người này nếu như là nhị đảo chủcủa Kỳ Tự đảo, vậy chẳng phải chính là thân thích của Thái Bạch hay sao?Bọn họhẳn là cùng chung huyết thống đi?Như thế nào một người giống như ngựa Anh thuầnchủng, một người lại chẳng khác gì con lừa ngốc nghếch chốn thôn quê?PhiềnLạc đáy mắt lộ chút không vui, nói với Thái Diên, “Tin là nhị đảo chủ đã nhậnđược thư của Thái Bạch công tử, chúng ta sẽ lên bờ tại cảnh Kính Dương. ”

“Đừngvội, xem ra thời tiết sắp thay đổi, hành trình của chúng ta có khả năng sẽ bịchậm trễ. ”

Thái Diên không bận tâm tới vẻ lạnh lùng xa cách của Phiền Lạc, cườinói, “Xin Quốc sư và Vi công tử cứ yên tâm, dọc đường tại hạ nhất định sẽ chiêuđãi hai vị thật nồng hậu. ”

“Vậyhôm nay ăn cá đi!” Nhiếp Bất Phàm chỉ vào đống cá lớn, hưng trí dạt dào nói.

“Được, ngươi muốn ăn cá gì. ”

NhiếpBất Phàm quay đầu lại hỏi đám gà, “Các ngươi muốn ăn cá gì. ”

Mấycon gà liếc mắt lườm hắn một cái, sau đó dùng móng vuốt mà đá tới đá lui đốngcá, tựa hồ như đang tuyển chọn.

TháiDiên mí mắt giật giật vài cái, tựa hồ cảm thấy trên mặt mấy con gà còn lộ ra biểntình … chán ghét?Đúnglúc này, một con gà tím thẫm đột nhiên dang cánh, ngửa đầu lên trời mà gáy, ngay sau đó lại đạp đạp vài cái, nhảy lên không trung chao liệng một vòng, rồigiống như một mũi tên lao thẳng xuống mặt biển.

Nhữngcon gà còn lại vốn dĩ còn đang chơi đùa đám cá, thấy thế liền đồng loạt nhảy tớimép thuyền, hưng phấn kêu quang quác.

Mọingười trợn mắt há miệng, nhất thời không biết nên phản ứng như thế nào cho phải.

Tiếp theo, phần lớn những người có mặt cũng đều vọt tới mép thuyền, thò đầunhìn xuống dưới nước.

Bấtthình lình, một bóng đen xé nước vọt lên, cuốn theo cả tấm rèm bọt biển lunglinh diễm lệ. Nó đạp trên sóng lớn bay thẳng lên bầu trời, ở trên không trungxoay một vòng, sau cùng đáp xuống giá ngang nơi cột buồm, từ trong miệng nhả ramột con cá ngừ còn dài hơn so với thân mình nó.

NhiếpBất Phàm vỗ tay một tiếng, đi tới cầm con cá lên, khen ngợi nói, “Giỏi lắm!LỗLỗ (Tiền thân là chim Quốc)!”LỗLỗ ngẩng đầu, oai phong mà thụ hưởng sự sùng bái của tập thể chúng gà.

“Tacó nhìn lầm không?Đây là một con gà. ”

Một thủy thủ chần chờ mở miệng.

“Tacũng thực hoài nghi. ”

Một thuyền viên khác cũng ngẩn ngơ nói, “Chẳng lẽ nó thậtra là một con chim biển lớn lên có bộ dáng giống gà. ”

“Nhưngta nhìn thế nào cũng thấy nó là gà a…” Thuyền viên thứ ba tận lực tìm kiếm mộtđiểm không giống gà trênngười Lỗ Lỗ, nhưng đáng tiếc hoàn toàn thất bại.

Nhiếp Bất Phàm cầm con cá Ngừ đang giãy giụaliên hồi, chạy đến bên cạnh Phiền Lạc, cười nói, “Hôm nay ăn cái này đượckhông. ”

Ánhmắt Phiền Lạc quét qua quét lại giữa con cá và tên kia vài lần, sau cùng khôngphát biểu ý kiến gì.

TháiDiên ngược lại kinh ngạc hỏi, “Vi huynh đệ, tiểu … kê kê của ngươi, thuộc chủngloại gì. ”

“Cónói ngươi cũng không biết, vẫn là đừng nên hỏi thì hơn. Nhưng dù có hỏi ta cũngkhông nói cho ngươi biết, đây là bí mật gia truyền. ”

Nhiếp Bất Phàm nghiêm túcnói.

TháiDiên không nói gì, trầm mặc nửa khắc lại nói, “Không biết con gà này có bán haykhông. ”

Trênthuyền nếu như có thể nuôi một con gà có tài bắt cá như thế cũng thực là thú vị.

“Hàngkhông bán. ”

Nhiếp Bất Phàm không chút do dự từ chối, “Bất quá, nếu nó sinh con, ta sẽ cân nhắc tặng cho ngươi một con. Tất nhiên, điều kiện là ngươi phải làmcho chúng nó đồng ý. ”

TháiDiên cười nói, “Được như vậy thì tốt quá, tại hạ xin cảm tạ trước. ”

“Cáinày ngươi cầm. ”

Nhiếp Bất Phàm thẳng tay ném con cá đang nhảy tanh tách trêntay cho Thái Diên, vô cùng tự nhiên mà hủy đi một thân trang phục tinh mỹ trànđầy quý khí của hắn, sau đó xoay người chạy đến bên cạnh Lỗ Lỗ, nói, “Lỗ Lỗ, vềsau sinh nhiều tiểu lỗ lỗ một chút, nhiệm vụ ngoại giao vĩ đại này giao chongươi đi. ”

LỗLỗ khanh khách cười một tiếng, tỏ vẻ khinh bỉ mãnh liệt với người nào đó. Nó đạpvài cái, bay tới đống cá, hung hăng kêu vài tiếng thị uy với đám thủy thủ xungquanh, ra vẻ không cho bọn họ tới gần.

Nóchính là định dùng đống cá này đổi lấy tình cảm sơ giao. Thật là giỏi buôn bánquá đi!NhiếpBất Phàm trong lòng thầm dựng thẳng ngón cái, quả không hổ là gà của Nhiếp BấtPhàm hắn, rất có mô phạm!Cuốicùng, Thái Diên đương nhiên là rất thức thời mà tặng đống cá kia cho Lỗ Lỗ.

Saukhi trở lại khoang thuyền, Thái Diên nhỏ giọng hỏi Phiền Lạc, “Vị Vi công tửnày đến tột cùng là thần thánh phương nào?Tựa hồ rất là thâm sâu khó dò!”Nghevậy, Phiền Lạc cũng đáp lại hắn bằng một sự trầm mặc đặc biệt thâm sâu.

HảiTriết Hào thẳng một đường đi tới bến cảng gần nhất. Đêm nay thời tiết có thể sẽsinh biến, bọn nhọ nhất định phải cập bờ trước khi trời tối.

Thuyềnở giữa sóng biển lắc lư liên tục, gió mạnh thổi tới từng đợt không ngừng.

Saubữa cơm chiều, Nhiếp Bất Phàm và đàn gà của hắn đều bị cưỡng chế ở lại trongkhoang, không được ra ngoài.

Hắmnằm úp sấp trên trường, nhàm chán mà cầm cánh tay tiểu hầu tử ném lên ném xuống, cho nó vận động trên không. Một con gà nhìn mà không nhịn nổi nữa, mổ thẳng vàoma trảo của Nhiếp Bất Phàm, mạnh mẽ cứu Ngộ Không thoát khỏi sự hành hạ vô nhânđạo của tên kia.

NhiếpBất Phàm sờ sờ mu bàn tay, ánh mắt xấu xa lập tức quét sang mấy con gà khác.

Chúng gà dựng thẳng lông mao, con biết chui thì chui, biết bay thì bay, biết trốnthì trốn, trong nháy mắt đã không còn bóng dáng.

NhiếpBất Phàm trong những lúc nhàm chán chính là ác quỷ nhập thân, nhất định phải nớirộng khoảng cách.

“Buồnchán lắm sao. ”

Phiền Lạc vốn đang nghiêng người dựa vào thành giường, lúc nàynhướn mi hỏi hắn.

“Ngươichỗ nào thấy ta buồn chán. ”

Nhiếp Bất Phàm lườm hắn một cái, nghiêng mình nằmtrên giường, thân thể cong cong như hình chữ S, giống như một tư thế luyệnYoga.

“Nếuđã rảnh rỗi, ” Phiền Lạc ném quyển sách đang cầm trên tay sang một bên, hàm ýsâu xa nói, “Chi bằng chúng ta tiếp tục chuyện đang dang dở hôm qua. ”

NhiếpBất Phàm lông tơ dựng thẳng, ôm chầm lấy chăn mềm, lộ ra biểu tình thà chếtkhông chịu, nói, “Ta đây thân thể suy yếu nhưng chí lớn ngập lòng, sẽ không khuấtphục bất cứ thế lực tà ác nào. ”

PhiềnLạc khóe miệng co giật vài cái, nhớ tới chuyện giữa đường đứt gánh một cách tànnhẫn ngày hôm qua, da thịt liền cảm thấy đau đau. Người này thực sự rất biếtcách sát phong cảnh đi, bầu không khí cho dù kiều diễm như thế nào đi nữa cũngđều sẽ bị hắn triệt để phá hoại đến tan nát tơi bời.

PhiềnLạc cảm thấy chỉ cần có thể thu phục được người kia thì trên đời này không cósinh vật nào bản thân mình không thu phục được, mà quá trình thu phục hắn cũngchính là quá trình tôi tuyện ý chí cùng với sự kiên quyết cường mạnh của bảnthân.

“Ngươikhông cần từ chối, lần này dù thế nào ta cũng phải làm cho xong. ”

Phiền Lạc vẻmặt kiên định.

“Ngươidám làm, ta liền kêu cứu. ”

Nhiếp Bất Phàm hung dữ nói.

“Ngươicứ kêu đi. ”

Phiền Lạc vừa cởi áo tháo thắt lưng, vừa buồn bã nói, “Bên ngoàigió lớn như thế, cho dù ngươi kêu rách cổ cũng không ai tới cứu ngươi đâu. ”

NhiếpBất Phàm dùng ánh mắt không thể tin được mà nhìn đối phương, kinh hãi nói, “Quốcsư, ngươi đây là bị hái hoa tặc nhập thân rồi sao. ”

Phiền Lạc khóe môi giật giật, tận lực kiềm chế cảm giác run rẩy của chính mình, chuẩn bị tốt tâm lý, ngay sau đó dùng biểu tình thấy chết không sờn mà nhào tớiđè lên đối phương.

“Quốcsư, vẻ mặt này của ngươi giống y như bị táo bón, ngươi khẳng định không cần đingồi cầu tiêu sao. ”

Nhiếp Bất Phàm hảo tâm nhắc nhở.

PhiềnLạc sắc mặt tối sầm, trực tiếp dùng miệng ngăn chặn võ mồm của đối phương, tựanhư trừng phạt mà gặm cắn không ngừng.

“Đừng…A…. Đau…. ân…”PhiềnLạc hai tay linh hoạt lướt khắp trên dưới thân thể Nhiếp Bất Phàm.

“Cáinày… Ngươi không cần đi cầu, nhưng ta cần, làm phiền Quốc sư tạo điều kiện… Ô…Ta thực sự…”“Câmmiệng, chờ xong việc, chúng ta cùng đi cầu. ”

Nà, Quốc sư đại nhân, ngươi còn có chút nguyên tắc nào không?NhiếpBất Phàm bi phẫn.

Giữatừng đợt lắc lư lay động của con thuyền, hắn bất chợt có một loại giác ngộ sâusắc, kỳ thực không phải hắn cong, mà chính bản thân thế giới này cong!Chonên, hắn phải bình thản mà tiếp ‘thụ’ … đúng không….


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.