Cầm Hóa Nhiếp Bất Phàm

Chương 94: Canh rong biển sặc sỡ



Edit: Mimi.
Beta: Lam Yên

*****

Cuađồng bò qua (*)… Quốc sư ‘công’ thành tốt đẹp… Nhiếp trưởng thôn theo từng tiếngtruy hô đạp gió rẽ sóng đầy bỉ ổi mà tiếp ‘thụ’…(*) Đây là một hình thức khốn nạncó tên là “Cắt H” TT^TT cái thế đạo gì đây~~~ * đấmtường * gào thét *HảiTriết Hào thuận lợi cập bến trước khi trời tối.

Cảđội thuyền lớn men theo bờ sông mà thả neo. Thái Diên sau khi an bài mọi chuyệnthỏa đáng liền đi tìm Phiền Lạc và Nhiếp Bất Phàm, định bụng mời bọn họ lên bờdùng cơm.

Nhưnglà gõ hơn nửa ngày, cửa khoang mới miễn cưỡng hé mở. Từ giữa khe hở lộ ra một nửagương mặt có phần bí hiểm, búi tóc rối tung buông xuống phía trước, che đi ánhmắt phát sáng như mắt của một tên trộm. Người nọ ngón tay thon dài vịn vào mépcửa, dùng đầu móng cào lên cào xuống không ngừng, tạo ra những thanh âm rợn người, khiến cho khung cảnh vốn đã mờ ám tĩnh mịch lại có thêm vài phần quỷ dị.

“Cóchuyện gì không. ”

Nhiếp Bất Phàm dùng giọng điệu âm u trầm thấp hỏi.

“Ách…”Thái Diên hoài nghi hỏi lại, “Thuyền cập bến rồi, muốn ăn một chút gì không. ”

NhiếpBất Phàm chăm chú nhìn hắn hồi lâu, sau đó run rẩy vươn một cánh tay trần trụira, kéo lấy ống tay áo của hắn, rồi lại run rẩy nói, “Làm phiền, trước giúp tachuẩn bị quần áo mang tới đây. ”

“Quầnáo. ”

Tầm mắt Thái Diên vô thức xuyên qua khe cửa dò xét, hòng nhìn thấu quang cảnhđang được che giấu sau cánh cửa này.

NhiếpBất Phàm thấy thế càng khép cửa lại thêm một chút, thậm thụt nói, “Nhìn cái gì?Chưa từng thấy qua nam nhân quần áo không đủ che thân hay sao. ”

“Khụ. ”

Thái Diên sờ sờ cái mũi, muốn cười mà không dám cười, nói, “Được, ta lập tứcsai người mang cho ngươi một bộ…”Lờicòn chưa nói hết, khoang thuyền đã ‘pang’ mộttiếng mà đóng sầm lại, Thái Diên không kịp phản ứng, ngây ngốc sững sờ tạichỗ. Bất quá chỉ một lát sau, cửa khoang lại hé ra. Vẫn là một cái khe rất nhỏ, nhưng không có đầu người lấp ló, chỉ có một cánh tay vẫy vẫy trên không trung, sau đó là thanh âm mơ hồ của người nào đó, “Hai bộ, chúng ta cần hai bộ!”TháiDiên ù ù cạc cạc rời khỏi, sự tò mò trong lòng giống hệt cơn hen suyễn không thểnào dứt được. Với tính cách Phiền Lạc mà nói, cùng với người khác ngủ chung trongmột gian phòng đã là chuyện khiến cho người ta phải sửng sốt, huống hồ còn ngủtới mức ‘áo quần không đủ che thân’?Bọn họ rốt cuộc có quan hệ như thế nào?Ởtrong phòng đã làm cái gì?Vìđể điều tra ra chân tướng, Thái Diên lại tự mình mang hai bộ y phục sạch sẽ đitới, gõ cửa, “Quốc sư đại nhân, Vi công tử, quần áo đây rồi. ”

Hắnđã tính toán kỹ lưỡng trong đầu, chỉ cần cửa mở ra, hắn sẽ ‘không cẩn thận’ vấpmột cái, sau đó ‘lao’ tới cánh cửa, ‘ngã’ vào bên trong.

Đếnthời khắc thực hiện mưa tính trong đầu kia, cửa rốt cuộc ‘kẽo kẹt’ một tiếng héra. Thái Diên tinh thần chấn động, nghiêng người ngã nhào về phía khoang thuyền, ‘bịch’ một tiếng, trọng lượng nửa thân trên liền áp lên ván cửa, nhưng là cửakhoang không hề mảy may dịch chuyển!TháiDiên vẻ mặt nghi ngờ, vươn tay dùng sức mà đẩy, cửa vẫn bất động như cũ, kiên địnhduy trì trạng thái he hé một khe.

Chẳnglẽ kẹt rồi?Thái Diên không tin tiếp tục dùng sức, đáng tiếc vẫn không có tác dụng.

ĐÚnglúc này, một thanh âm lạnh lẽo truyền tới, “Thái ca ca, ngươi đang làm gì đó?Địnhthử độ kiên cố của cái cửa này sao. ”

TháiDiên động tác khựng lại, lúc này mới ý thức được hành vi của mình có bao nhiêungu ngốc, vội vàng điều chỉnh lại tư thế, quay đầu nhìn về phía Nhiếp Bất Phàm, xuất ra một nụ cười đặc biệt quý tộc, nói, “Y phục đưa tới rồi, các ngươi xemcó mặc vừa hay không. ”

NhiếpBất Phàm không tiếp nhận ngay mà dùng một ánh mắt như đèn pha liếc hắn từ trênxuống dưới, mãi đến khi nụ cười của đối phượng có phần vặn vẹo mới chầm chậmchuyển rời, tiếp nhận quần áo, nói một tiếng cảm tạ, rồi lại đóng sầm cửa phòng.

TháiDiên xoắn xuýt nhìn của khoang thuyền, vẫn không thể tìm hiểu đến cùng. Thật làđáng tiếc!Cái cửa vừa rồi rốt cuộc là bị làm sao?Saukhi cửa đóng lại, một đám gà vẫn tiếp tục đứng trước cánh cửa, sẵn sàng tư thếcố thủ đến cùng…MàNhiếp Bất Phàm ăn mặc chỉnh tề xong xuôi, tinh thần hồ hởi đi lên trên bờ, mặtmũi vẫn là tươi cười xán lạn như lúc ban đầu. Phiền Lạc đi phía sau hắn, bướcchân nhẹ nhàng ung dung, đáy mắt lộ ra xuân ý dạt dào, khóe môi khe khẽ conglên, cả người tựa như đóa mẫu đơn đắm trong sương sớm, tà diễm không gì sánh được.

TháiDiên cảm thấy hai người này thực là chói mắt, bóng tối u ám của màn đêm tựa hồnhư không thể nhấn chìm được quang mang giết người trong nháy mắt của bọn họ.

TháiDiên vừa dẫn đường lên bờ, vừa giới thiệu, “Nơi này chỉ có một thôn nhỏ, hoàn cảnhcó chút đơn sơ, nhưng đồ ăn thức uống không tồi, đến lúc đó mong hai vị chấp nhận, châm trước một chút. ”

“Tarất ‘chú trọng’. ”

Nhiếp Bất Phàm chắp tay sau lưng, ngẩng đầu nói, “Cơm rau đạmbạc là đủ rồi, các loại canh cá rong rêu ngược lại làm ngon một chút. ”

PhiềnLạc lên tiếng nói, “Nhị đảo chủ nói rất đúng, ‘chấp nhận’!”NhiếpBất Phàm liếc hắn một cái, nghiêm túc nói, “Ngươi cho rằng ta nghễnh ngãng sao?Ta là người vừa có thể ‘chú trọng’ lại vừa có thể ‘chấp nhận’, thay đổi linh hoạt, tiến thoái tự nhiên như thế à?Đây mới là cảnh giới tối cao của cuộc sống.

Đương nhiên với khả năng nhận thức của các ngươi, chung quy vẫn u mê không thểnào hiểu được. ”

PhiềnLạc và Thái Diên đồng loạt im lặng.

Đừngvọng tưởng thay đổi được suy nghĩ lệch lạc và nhân sinh quan khác thường củangười nào đó. Ngược lại, cố tình tác động chỉ có hai kết quả mà thôi, một làchính mình sẽ phát điên, hai là triệt để bị đối phương tẩy não, từ nay về saubước vào cơ môn một đi không trở lại.

Chốnhẻo lánh này cơ hồ như hoàn toàn ngăn cách với đất liền, ngoại trừ thủy lộ ra, giaothông phi thường bất tiện. Mà nơi này cũng không xuất hiện trên bản đồ Minh quốc, nó chỉ được xem như một điểm trung chuyển để tàu thuyền ra khơi dừng chân trongkhoảng thời gian ngắn.

Ngườicủa Kỳ Tự đảo hàng năm đi qua đi lại, cho nên cùng với ngư dân ở đây rất quenthuộc, thậm chí bọn họ còn giúp ngư dân vùng này xây dựng một khu trại để mở cửađối ngoại, cung ứng nước và lương thực cũng như nơi ăn chốn ở tạm thời cho hảithương.

Đámngười được chào đón vào thủy trại, sau khu thu xếp phòng ốc xong xuôi liền cùngnhau dùng bữa.

Đàngà của Nhiếp Bất Phàm vừa lên bờ đã lập tức biến mất vô tung, tự hồ như ở trênthuyền vô cùng buồn chán, kết quả chỉ còn một mình Ngộ Không ở lại bên cạnh hắn.

Gianô bưng đồ ăn nóng hổi đưa lên. Mọi người đi đường mệt mỏi, ai nấy đều bụng đóikêu vang, cũng không làm những động tác khách sáo thừa thãi, liền cầm đũa bắt đầuthưởng thức.

NhiếpBất Phàm trước lấy thức ăn cho Ngộ Không, sau đó mới ăn.

Nhưnglà chỉ ăn hai miếng, hắn đã cắm mạnh chiếc đũa xuống chén cơm, hét lớn, “Có độc!”Đámngười Thái Diên và Phiền Lạc biến sắc. Nhị đảo chủ thì còn có chút bán tín bánnghi, nhưng là Quốc sư đại nhân thì hoàn toàn tin tưởng.

NhiếpBất Phàm mặc dù thường xuyên quậy phá náo loạn, nhưng đối với những chuyện trọngyếu, tuyệt không tùy tiện nói đùa.

PhiềnLạc bỗng đứng lên, nghiêm túc nhìn chằm chằm Thái Diên.

TháiDiên nhíu mày, nhìn xung quanh một vòng, nhạy bén mà phát hiện ở cách đó khôngxa quả thực có vài tên vẻ mặt rất không bình thường. Hắn vội vã lệnh cho thủ hạđi thăm dò.

Thếnhưng, tên thuộc hạ kia vừa mới đi được vài bước đã bất thình lình ngã vật xuống.

TháiDiên còn chưa kịp sửng sốt đã thấy những người khác ở trong đại sảnh cũng liêntiếp té xỉu, tạo thành một trận thanh âm ‘bình bịch’ loạn xạ liên hồi, hiện trườngnhất thời rơi vào cảnh rối ren hỗn loạn.

“Xảyra chuyện gì. ”

Thái Diên tức giận hét lớn, đại não đồng thời cũng cảm nhận đượcmột cơn chóng mặt kéo đến không ngừng.

Lúcnày, một ngư dân bị lôi tới ném lên mặt đất, khóc lóc nói, “Thực có lỗi…, Nhịgia, chúng ta là bất đắc dĩ!”“Bấtđắc dĩ cái gì. ”

Thái Diên cực lực chống chọi lại dược tính, nghiến răng hỏi.

“Mấyhôm trước có một đám hải tặc tới thôn chúng ta. Bọn chúng bắt đi tất cả phụ nữvà trẻ em, uy hiếp chúng ta phải giúp bọn chúng cướp những thương thuyền nàoghé tới. ”

TháiDiên mạnh mẽ vỗ bàn, cả giận nói, “Hải tặc?Hải tặc nào to gan như thế, cưnhiên ngay cả thuyền của Kỳ Tự đảo cũng dám cướp. ”

Ngưdân nọ run rẩy, nói không nên lời.

TháiDiên nhìn bốn phía xung quanh. Người còn đứng vững cũng chỉ có năm, sáu người, bao gồm cả Phiền Lạc và Nhiếp Bất Phàm.

Hắnvung tay, lệnh cho mọi người lập tức về thuyền. Nhưng là mệnh lệnh vừa hạ xuống, bên ngoài thủy trại liền xuất hiện một đám nam nhân ăn mặc lòe loẹt.

“Haha ha…” Tên mặt đen thô kệch dẫn đầu kiêu ngạo cười lớn, “Rốt cuộc cũng chụp đượcmột mẻ cá lớn!”TháiDiên biểu tình âm lãnh trừng mắt nhìn hắn.

“Ngươikhông cần nhìn ta như vậy, ta cũng không sợ đâu. ”

Hán tử thô kệch thảnh thơi nói, “Làm xong vụnày, chúng ta sẽ bỏ chạy. Biển rộng mênh mông, Kỳ Tự đảo các ngươi có bản lĩnhđến mấy cũng không thể bắt được bọn ta. ”

“Giỏi, giỏi lắm. ”

Thái Diên cười lạnh, “Ta ngược lại muốn xem các ngươi có thể chạythoát khỏi thiên la địa võng đuổi cùng giết tận của Kỳ Tự đảo hay không. ”

“Ngươichỉ e là không có cơ hội nhìn thấy. ”

Nam nhân một cước dẫm mạnh lên băng ghế, đắcý cười.

Nóixong, hắn vẫy tay một cái, “Các ngươi, lên đi!Trói bọn chúng lại cho lão tử, trói thật kỹ, ngày mai tất thảy đều ném xuống biển làm mồi cho cá. ”

“Lãođại, vì sao không trực tiếp…” Một tên lâu la diện mạo bỉ ổi lại gần, đưa taylên cổ làm một động tác cắt ngang, nói.

Tênmặt đen phất tay, “Bọn chúng đều là hải thương, cho bọn chúng chết ngoài biển là đúng lý hợp tình nhất rồi. Lão tử là người có phong độ như vậy, sao lại không giúpbọn chúng thành toàn một tâm ý cuối cùng đây. ”

“Lão đại anh minh. ”

Tên lâu la dựng thẳng ngón tay cái.

Một đám hải tặc sôi nổi la ó lao tới đám người Thái Diên.

Mấy người còn duy trì tỉnh táo ra sức chống cự, nhưng dướitác dụng của mê dược vẫn là không cách nào xoay chuyển tình hình, đều nhất loạtbị trói chặt.

Lúc này, hán tử thô kệch đột nhiên chú ý tới vẻ mặt âm trầmcủa Phiền Lạc, nhất thời hai mắt mở to, lộ ra biểu tình thèm muốn nhỏ dãi.

Hắn bước vài bước tới bên người Phiền Lạc, sờ sờ cằm, nhìn một lượt, tấm tắc nói, “Thật là mỹ nhân hiếm thấy, giết ngươi hình như quáđáng tiếc rồi. ”

Phiền Lạc đáy mắt ánh lên một tia lãnh khốc, nắm tay mãnhliệt siết đến tím bầm. Hắn sinh ra trong nhà quan lại thế gia, vốn là chưa từngbị đối xử như vậy, làm sao có thể chịu được ánh mắt hạ tiện thế này?Vốn tưởngcó nhị đảo chủ Kỳ Tự đảo đích thân hộ tống, dọc đường ắt là sẽ không có nguy hiểmgì, không ngờ rốt cuộc lại bại dưới tay đám cướp biển này!Thái Diên rõ ràng cũng đang nổi cơn thịnh nộ, tự thấy mấthết thể diện, chỉ hận không thể lập tức vung đao chém chết đám người này.

Hán tử mặt đen thấy Phiền Lạc trừng mắt nhìn mình, ánh mắttiêu hồn kia quả thực lại càng khiến người ta thâm tâm ngứa ngáy, nhịn không đượcvươn tay muốn đùa giỡn một phen.

Đúng lúc này, từ trên không trung, một bát canh rong biển sặc sỡ bất ngờ hắt tới, vừa vặn hắthết lên người Phiền Lạc. Rong biển bám đầy mặt và cổ hắn, khiến cho mỹ mạo vôsong của hắn trong nháy mắt bị tàn nhẫn phá hủy hoàn toàn.

“Làm gì vậy. ”

Đại hán thô kệch hồi phục tinh thần, nhìn mĩ nhân trướcmắt bất ngờ biến thành yêu tinh rong biển, thẹn quá hóa giận mà quát lên.

“Là… tiểu tử này. ”

Một tên hải tặc dè dặt chỉ vào NhiếpBất Phàm đang bị trói, nhưng tay vẫn không chịu buông cái bát.

“Ngươi muốn chết sao. ”

Đại hán hung hăng trừng Nhiếp BấtPhàm.

Nhiếp Bất Phàm vô tội nói, “Ta thực sự quá đói, vừa rồichỉ muốn uống chút canh, không ngờ thủ hạ của ngươi lại thô lỗ như thế, hại talỡ tay hất mất, thật là lãng phí. ”

“Ngươi lừa quỷ à!” Nam nhân thô lỗ hung ác rống lên mộttiếng, sau đó hạ lệnh, “Được rồi, nhốt tất cả bọn chúng lại, chúng ta đi kiểmkê chiến lợi phẩm, sáng ngày mai lập tức rời khỏi chỗ này. ”

Bị gián đoạn một cái như vậy, sắc tâm vừa trỗi dậy tronglòng hắn liền triệtđể lụi tàn.

Phiền Lạc xuyên qua kẽ hở của lớp rong biển nhìn về phíaNhiếp Bất Phàm. Ngườinọ đúng lúc đáp trả hắn bằng một nụ cười và ánh mắt nhu hòa, vẻ mặt thoải mái ung dung. Không biết vìsao, những cảm xúc nôn nóng trong lòng khi nãy dường như dần dần bình ổn lại…—


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.