Cầm Hóa Nhiếp Bất Phàm

Chương 96: Trở về



Edit: Mimi
Beta: Lam Yên

*****

Nhiếp Bất Phàm tỉnh lại giữa ổ chăn ấm áp, bên cạnh có mấycon gà vây quanh, ở đầu giường còn có một bóng người quen thuộc đang ngồi.

Hắn mơ mơ màng màng hỏi, “Vương Ngũ, chúng ta hồi thôn rồisao. ”

Vương Thi Thiện thấy hắn tỉnh lại, đáy mắt lộ vẻ vui mừng, vươn tay sờ sờ trán hắn, nhẹ giọng đáp, “Chưa, chúng ta đang ở Kính Dương cảng. ”

“Vậy là ngươi tới đón ta về. ”

Nhiếp Bất Phàm ánh mắt ướt át mềm mại như nai con, tựa hồ còn chưa tỉnhngủ, mà cũng tựa như đẫm lệ ngậm ngùi.

“Đúng vậy, ta tới đón ngươi. ”

Vương Thi Thiện nhìn bộdáng này của Nhiếp Bất Phàm, trong lòng không khỏi yêu thương tràn ngập.

Nhiếp Bất Phàm lập tức cong cong khóe mắt, “Thật tốt quá, chúng ta khi nào thì lên đường?Ta không đợi được nữa!Đúng rồi, bọn Trương Tamcũng tới sao. ”

“Không có, bọn họ còn đang ở kinh thành chờ tin. ”

“Vậy ngươi phải nhanh chóng truyền tin ta bị trọngthương, tính mệnh khó bảo toàn tới cho bọn họ biết, để bọn bọ kịp về chịutang. ”

“…” Vương Thi Thiện trầm mặc, “Ta thấy, cho dù trời sậpnúi lở, sông cạn đá mòn, nhân loại hoàn toàn diệt vong, ngươi cũng nhất định cókhả năng sống sót. ”

Nhiếp Bất Phàm u buồn, “Sống một mình rất tịch mịch, ngươi không thể nguyền rủa ta bất tử. ”

“Ngươi còn khỏe lắm!” Vương Thi Thiện rốt cuộc nhịn khôngđược nhéo mặt tên kia một cái. Hắn đáng lẽ phải sớm biết, người này cho dù ruột gan đứt đoạn thì thói ăn nói xằngbậy vẫn không thể đổi thay, chỉ khổ cho hắn khi vừa nhìn thấy người nàysống sở chết sở nằm bất động trên giường, trái tim thiếuchút nữa đã lạnh đi phân nửa.

Nhiếp Bất Phàm vươn tay xoa mặt, ngạc nhiên nói, “A?Tahình như gầy đi. ”

Vương Thi Thiện đáy mắt lóe lên một chút xót xa, thở dài, “Ngươi đã hôn mê bảy, tám ngày, suốt thời gian đó chỉ uống một chút nước cháo, tất nhiên sẽ gầy. ”

“Bảy, tám ngày. ”

Nhiếp Bất Phàm trừng lớn con mắt.

Vương Thi Thiện tâm tình nặng trĩu gật đầu.

“Đây còn không phải là ta bảy, tám ngày cũng không có ănuống và đi nhà xí sao. ”

“…” Trọng điểm chú ý của ngươi đừng quá khác thường nhưvậy được không?Hắn vất vả lắm mới tìm lại được vẻ thương tâm, thế mà tên kia mộtlần nữa đánh gãy rồi!“Không được, ta cần phải bổ sung dinh dưỡng. ”

Nhiếp BấtPhàm nghiêm túc nói, “Vương Ngũ, ngươi nhất định phải chuẩn bị đồ ăn ngon hơn cho ta, ta phải bổsung nguyên khí sau nhiều ngày hao tổn. ”

“Ân, Quốc sư đại nhân vừa rồi đã đi phân phó. ”

Nhiếp Bất Phàm lúc này tựa hồ nhớ ra cái gì đó, hỏi, “Đúng rồi, những tên cướp biển kia đâu?Những người khác đều được cứu cả rồi chứ. ”

“Ngươi không cần quan tâm tới bọn họ, tự lo cho bản thânmình đi. ”

Người này từ lúc tỉnh lại cho tới bây giờ, ngay cả một câu hỏi vềthương thế của bản thân cũng không có, hắn rốt cuộc không biết rằng mình thiếuchút nữa đã mất mạng hay sao?“A, ta làm sao vậy. ”

Nhiếp Bất Phàm tùy tiện hỏi.

“Xương sống của ngươi bị trật, tuy rằng đã nắn lại rồi, nhưng trong thời gian ngắn sẽ không thể dịch chuyển. ”

Trên thực tế, thương thế của hắn cũng không nhẹ như lờiVương Thi Thiện nói. Lúc ấy, sau khi đại phu xem qua liền dùng một câu ‘muôn sựtại thiên’ để biểu thị. Vương Thi Thiện cơ hồ tưởng rằng hắn không xong rồi, nhưng ai ngờ sinh mệnh người này ngoan cường đến mức khó tin. Qua thêm haingày, vết thương ở sống lưng thế mà nhanh chóng lành lại, sau đó dần dần từ‘tính mạng khó giữ’ chuyển thành ‘bán thân bất toại’, cuối cùng còn như một kỳtích mà trở thành ‘có thể phục hồi’.

Cho nên mới nói, sinh mệnh của cái mầm họa này, thậtkhông dễ dàng kết thúc như vậy đi.

“Trong thời gian ngắn không thể dịch chuyển. ”

Nhiếp BấtPhàm hỏi, “Vậy ‘ngắn’ là bao lâu. ”

“Có lẽ cần tĩnh dưỡng mấy tháng. ”

“Cái gì?Mấy tháng. ”

Nhiếp Bất Phàm kinh hãi nói, “Nằm mấytháng, đây còn không phải là muốn lấy mạng ta sao. ”

Vương Thi Thiện trấn an nói, “Chỉ một thời gian đầu phảinằm trên giường thôi, đến khi vết thương lành lại gần như bình thường, ngươi cóthể xuống giường vận động một chút. ”

“Không được, ta rất bận rộn, không thể lãng phí thờigian. ”

Nhiếp Bất Phàmkiên định nói, “Ta quyết định rồi, nội trong năm ngày nhất định phải dưỡng lànhthương thế!”“…” Đây là chuyện mà ngươi có thể định đoạt sao?Nhiếp Bất Phàm giơ nắm đấm, tự tin trànngập nói, “Trước hết phải lấp đầy bao tử đã!”Lúc này, Phiền Lạc vừa vặn bưng thức ăn tiến vào. Kỳ thựchắn đã đứng ở ngoài cửa một lúc lâu, im lặng lắng nghe đối thoại giữa hai ngườibọn họ, trong lòng không hiểu vì sao có chút chua xót.

Nhiếp Bất Phàm nhìn thấy hắn liền hỏi, “Quốc sư, những tên cướp biển kia thế nào?Các ngươi cuối cùng làm sao trốn thoát. ”

“Có giải dược, hải tặc đều bị người của Thái Diên bắt gọn. ”

Hắn cũng không kể tỉ mỉ cái kết bi thảm của đám hải tặc kia, chỉ qua loa tóm tắtlại quá trình. Sau khi đầu lĩnh hải tặc bị giết, hắn mang giải dược tới cứu đámngười Thái Diên, sau đó xử lý gọn gàng đám cướp đã bị đàn gà hạ dược.

Lúc ấy trong đầu Phiền Lạc chỉ có chuyệnsinh tử của Nhiếp Bất Phàm, ý niệm duy nhất chính lànhanh chóng giải quyết sự việc, sau đó đưa hắn đến chỗ an toàn để chữa thương. Về phần sự vụ diễn ranhư thế nào, Phiền Lạc một chút ấn tượng cũng không có, thân thể giống như bị một người khác điểu khiển hành động vậy. Sự thậtlà những tên hải tặc kia đa phần đều chết bởi tay hắn, hơn nữa tử trạng còn vô cùng vặn vẹo.

Nhiếp Bất Phàm hì hì cười nói, “Thoán hiểm thành công, lạilà trời cao biển rộng. ”

Phiền Lạc vẻ mặt bình tĩnh, không nói một lời.

“Được rồi, ăn một chút đi. ”

Vương Thi Thiện cẩn thận nângngười kia dậy.

“Ăn cơm, ăn cơm. ”

Nhiếp Bất Phàm bắt tay vào nhau, phátthệ, “Mỗi bữa ăn đủ ba chén, năm ngày sau ta nhất định có thể vui vẻ trở lại. ”

Lúc này, cả Phiền Lạc và Vương Thi Thiện đều cho rằng nhữnglời này chỉ là tiện miệng nói đùa, nhưng sự thực chứng minh, người nào đó đúnglà không thể dùng suy nghĩ thông thườngmà phán đoán.

Sau năm ngày, Nhiếp Bất Phàm có thể tự mình ngồi dậy.

Ngày thứ bảy, hắn bắt đầu bước những bước nhẹ nhàng dướisự dìu đỡ của Vương Thi Thiện và Phiền Lạc.

Ngày thứ mười, hắn đã có thể lững chững như tiểu hài tửbước đi một quãng ngắn.

Ngày thứ mười bốn, bọn họ lên thuyền thẳng hướng Kê Oathôn mà tiến.

“Trời xanh a, mây trắng a, biển cả mênh mông a, ta lại đượcgặp các ngươi rồi!” Nhiếp Bất Phàm ngồi ở trên ghế, dang rộng hai tay hét lớn.

Phiền Lạc hỏi Vương Thi Thiện đang đứng bên cạnh mình, “Ngươi cảm thấy hắn rốt cuộc là yêu ma quỷ quái phương nào đầu thai chuyển thế. ”

Vương Thi Thiện im lặng không nói gì.

Bọn họ ai cũng không ngờ, người này thế nhưng thực sự cóthể khôi phục lại bình thường. Tuy rằng hắn hiện tại vẫn chưa thể đứng đượclâu, nhưng thời điểm hoàn toàn bình phục xem ra đã không còn xa nữa.

Mấy ngày gần đây, hắn vẫn luôn kiên trì luyện tập, sức sốngmãnh liệt lan ra khắpmọi nơi, giống như tất thảy mọi trở ngại đều không là gì cả. Trong thế giới củahắn không có chỗ cho bi thương tuyệt vọng, chỉ có hoan lạc vui cười.

Nhìn bộ dáng đau đến căn răng trợn mắt của hắn khi luyệntập, Vương Thi Thiện hỏi, “Hà tất phải gấp gáp như thế?Cứ từ từ không được sao. ”

Nhiếp Bất Phàm nói, “Ta không chờ được nữa, ta muốn nhanhchóng hồi thôn. ”

Khi nói lời này, tiếu ý trong mắt hắn không giống lúcbình thường, tựa hồ ẩn chứa thêm một ý tứ sâu xa nào đó. Vương Thi Thiện lúc ấy cũng khôngtruy hỏi đến cùng, mãi đến sau này mới chân chính hiểu được.

Vì muốn bày tỏ sự áy náy và cảm kích, Thái Diên đích thânphái thuyền hộ tốngbọn họ trở về.

Ngoại trừ những tiếng động không hài hòa thỉnh thoảng từtrong khoang thuyền truyền ra thì suốt cả đoạn đường đều là sóng yên biển lặng. Đừng hiểu lầm, đây đều không phải thanh âm ooxx – vị tổng thụ nào đó hiện tại không thể vận độngkịch liệt – chẳng qua chỉ là Phiền Lạc và Vương Thi Thiện đang âm thầm đối chiếnmà thôi.

Bọn họ ai cũng đều khăng khăng đòi ở chung một khoang vớiNhiếp Bất Phàm. Việc này trên danh nghĩa chính là để thuận tiện chăm sóc, nhưng thực tế là vì phòng ngừa đốithủ bên kia cầm lòng không được, sẽ xuống tay với Nhiếp Bất Phàm. Không phải định lực củahai người bọn họ không tốt mà là người nào đó thực sự rất giỏi gây chuyện, đôikhi trêu chọc người ta đến mức thay tính đổi nết, có thể nhất thời hưng trí đếnmức không màng thương thế trên thân thểhắn, thú tính nảy sinh.

Đến lúc này, Phiền Lạc đã biết tên thực của Nhiếp BấtPhàm. Hắn cũng không tỏ vẻ kinh ngạc sửng sốt gì, dù sao người nọ ngay cả hoàngđế còn dám lừa gạt, vậy với những người khác còn có gì không dám?Trải qua sự việc đụng độ hải tặc vừa rồi, một phần yêu tàvẫn luôn ẩn giấu bêntrong con người Phiền Lạc dường như hoàn toàn thức tỉnh. Hắn lúc này ánh mắt quỷmị, cử chỉ tà diễm, cơ hồ không hề che giấu khát vọng chiếm hữu đối với Nhiếp Bất Phàm.

Vương Thi Thiện thế nhưng hoàn toàn trái ngược với hắn. Người này cảm xúc hướngnội, tâm tư thanh tĩnh, đối với vẻ yêu mị của Phiền Lạc lại có phần bài xích.

Cái này gọi là ‘chính tà không thể cùng tồn tại’, khí thếhai người lúc nào cũng gay gắt như nước với lửa.

Mà đối với sự thù địch của bọn họ, Nhiếp Bất Phàm hoàntoàn không hay biết gì. Dây thần kinh của hắn thực sự là bền chắc không gì sánhđược, kéo như thế nào cũng không đứt, lại còn có thể tự mình xoay chuyển tìnhhình, cả đoạn đường cứ vui vẻ êm ái như thế mà trải qua.

Trước khi thuyền cập bến, Nhiếp Bất Phàm cơ hồ mỗi ngày đềuhỏi thời điểm neo thuyền một lần, dường như không thể đợi thêm được nữa.

Vương Thi Thiện và Phiền Lạc đều không chú ý tới khí sắccàng ngày càng kém của hắn, chỉ đơn giản cho rằng đi đường mệt nhọc lại thêmthương thế chưa lành gây ra.

Đoànngười rốt cuộc cập bến Vân Thành. Nơi đây cách thành Khê Sơn chỉ chừng ba trăm dặm, nếunhư thuê một chiếc xe ngựa, không quámột, hai ngày là có thể đến nơi.

Nhưng là Nhiếp Bất Phàm bị cưỡng chế phải ở lại Vân Thànhdưỡng thương. Mà Nhiếp Bất Phàm cũng không hề phản đối, bởi vì đám người Trương Tam, Lý Tứ đã tới đây hội họp cùng bọn họ.

Không chỉ Trương Tam, Lý Tứ mà ngay cả Vệ Địch và Thái Bạchcũng tới rồi.

Nhiếp Bất Phàm vô cùng cao hứng, tiến đến ôm lấy từng người, còn đặc biệt rộng lượng tặng thêm một cái hôn. Ngoại trừ Vệ Địch sắc mặt cóchút cứng nhắc ra, những người còn lại đều âm thầm trao đổi với nhau một ánh mắtvừathấu hiểu, vừa có phần phiền muộn. (*)(*)Các anh đây là thấy hiểu những ai đã góp mặt trong hậu cung của Phàm ca đi~~~:))))“Ngươi rốt cuộc cũng chịu trở về!” Lý Dực lạnh lùng nhìnhắn.

Nhiếp Bất Phàm hắc hắc cười, nửa nằm nửa ngồi ở trên giường, rất nghiêm túc nhìn bọn họ.

“Trở về là tốt rồi, sau này đừng chạy loạn khắp nơi nữa, chúng ta còn muốn sống lâu thêm mấy năm. ”

Trương Quân Thực bất đắc dĩ than thở.

Nhiếp Bất Phàm giơ tay lên nói, “Được, ta cam đoan về sausẽ không chạy loạn, ở tại Kê Oa thôn ngàn đời bất diệt. ”

“Không biết dùng thành ngữ thì đừng dùng bậy. ”

Lý Dựckhinh bỉ.

Nhiếp Bất Phàm nhún vai, vẻ mặt lơ đễnh.

Tiếp đó, mấy người còn lại lần lượt giãy bày bất mãn cùng với oán hận trong lòng.

Nhiếp Bất Phàm hiếm thấy mà khiêm nhường thụ giáo, thếnhưng việchắn không phản bác câu nào lại khiến cho mọi người cảm thấythập phần kỳ quái.

Trương Quân Thực hỏi, “Bất Phàm, ngươi không sao chứ. ”

“Không sao cái gì a. ”

Nhiếp Bất Phàm tủm tỉm cười đáp, “Ta rất thích nghe các ngươi nói chuyện, nói một lần cho hết đi, tránh cho ngàysau không còn cơ hội nghe nữa. ”

“Ngươi nói cái gì vậy. ”

Trương Quân Thực nhíu mày, “Vềsau vìsao lại không có cơ hội nghe nữa?Chúng ta chính là muốncùng ngươi trở về Kê Oa thôn. ”

“Ân, ta biết, ta biết các ngươi muốn đưa ta trở về. ”

NhiếpBất Phàm vẫn cười.

“Nhiếp Bất Phàm, ngươi hiện tại rất kỳ lạ, lại muốn làmcái gì. ”

Lý Dực trừng hắn.

Nhiếp Bất Phàm sờ sờ cái mũi, nói, Ta có chuyện muốn nói cho các ngươi biết. ”

“Chuyện gì. ”

“Ta a, lập tức phải vĩnh biệt cõi đời. ”

“…”Tất cả mọi người ánh mắt thẫn thờ nhìn hắn.

Nhiếp Bất Phàm trừng bọn họ, bất mãn nói, “Ta đây là đangnghiêm túc nói cho các ngươi một chuyện quan trọng, các ngươi thế nhưng không có bất cứ biểu tình gì. ”

“Ngươi muốn biểu tình gì. ”

Lý Dực đen mặt, “Ngươi đây là nói chuyện quan trọng gì. ”

“Chúng ta cho dù tất cả đều ‘vĩnh biệt cõi đời’, cũngchưa đến lượt ngươi đâu!” Trương Quân Thực nói ra tiếng lòng của mọi người.

“Được rồi. ”

Nhiếp Bất Phàm lại sờ sờ cái mũi.

Đột nhiên Nhiếp Bất Phàm ánh mắt hắn sáng ngời, chỉ rangoài cửa sổ, kêu lên, “Nhìn kìa, tuyết rơi!”Mọi người đồng loạt quay đầu nhìn lại. Quả nhiên ngoài cửasổ, từng bông tuyết đã tung bay. Mùa đông, trong vô tri vô giác, đã tới rồi.

“A, thời gian trôi qua thật nhanh!” Thanh âm bình lặng củaNhiếp Bất Phàm truyền tới, “Ta thật cao hứng vì có thể tới đây, có thể gặp đượccác ngươi, thực sự không uổng một kiếp này…”“Đây thật không giống như lời ngươi sẽ nói!” Lý Dực ngạcnhiên quay đầu, vừa vặn thấy hắn hai mắt khép lại, khóe miệng vẫn còn cong lênmột nụ cười ngọt ngào đầy thỏa mãn.

“Mệt sao. ”

Lý Dực đi qua, nhẹ nhàng đỡ lấy hắn.

Nhiếp Bất Phàm không có phản ứng, hô hấp bình ổn nhẹnhàng.

“Nhanh như vậy đã ngủ rồi. ”

Trương Quân Thực đi tới, nhỏgiọng nói, “Nói lâu như vậy, có lẽ là mệt, chúng ta để hắn nghỉ ngơi đi. ”

Lý Dực gật đầu, cẩn thận đặt hắn xuống, đắp chăn, sau đócùng những người còn lại đi ra khỏi phòng.

“Mộng đẹp, Bất Phàm. ”

Thế nhưng ngày hôm sau, hắn không tỉnh lại…—Hoàn rồi.

.

.

.

.

.

.

Đùa thôi * xách dép chạy một mạch * :))))


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.