Cầm Hóa Nhiếp Bất Phàm

Chương 97: Lão cha và Bất Phàm



Edit: Mimi
Beta: Lam Yên

*****

Trong mê man, Nhiếp BấtPhàm cảm giác thân thể tựa hồ đang bồng bềnh giữa một thứ chất lỏng ấm áp, xungquanh thường xuyên có những thân ảnh đi qua đi lại như thoi đưa. Vài nhânviên nghiên cứu một thân áo blu trắng toát đang đứng trước đống máy móc thiết bịbàn bạc gì đó, vẻ mặt hưng phấn pha lẫn chờ mong, lại lộ ra vài phần thấpthỏm.

A, chẳng lẽ hắn không chết, mà lại trở về căn cứ rồi?Nhiếp Bất Phàm ‘mở mắt ra’, nhưng không thấy thân thể của mình, chỉbắt gặp một cảnh tượng có phần thân thuộc hiện lên trước mắt. Đây là một mảnhký ức nhỏ nhoi được hắn chôn giấu tận đáy lòng.

Ký ức?Đúng rồi.

Trước khi xuyên không, tấtcả hồi ức thống khổ nhất, vui sướng nhất của hắn đều xuất phát từ căn cứ này. Hắn là ‘người cải tạo gen’ sống sót duy nhất trong số ba trăm bốnmươi ba thực thể được thí nghiệm của căn cứ, cũng là người chuyên cung cấp bộphận cơ thể cho người khác.

Chỉ cần não bộ của hắnkhông có hao tổn gì, những phần thân thể khác đều sẽ có khả năng tự tái tạo. Sự tồntại của hắn là để cung ứng cơ quan thích hợp cho những ngườibệnh mà chính bản thân hắn cũng không hề biết tên – từ da thịt, máu huyết, xương khớp, tim, phổi, gan, thận cho đến giác mạc, tủy sống, . . tất cả những gìcó thể cấp ghép được.

Hắn được gọi là ‘Miracle’(kỳ tích), bởi vì cơ thể cùng với nhóm máu của hắn có thể nói là vạn năng, gầnnhư tương thích với tất cả những người bệnh khác, thậm chí còn đạt tới mức tiếpnhận tốt nhất.

Giải phẫu rồi lại giải phẫu. Cứ thế, nó trở thành tất cả cuộc sống thường ngày của hắn. Sau mỗi lần giải phẫuchính là quá trình tái sinh đau đớn thống khổ tột cùng.

Thể chất hắn đặc biệt, cókhả năng dần dần vô hiệu hóa dược tính, bao gồm cả thuốc gây mê. Điều này cónghĩa là, phần lớn thời gian hắn sẽ phải chịu đựng tình trạng gần như tỉnh táođể tiến hành phẫu thuật, phẫu thuật xong cũng chỉ có thể tự mình hồi phục.

Nhiều lần hắn suýt nữa mấtmạng, mãi cho đến khi nhân viên nghiên cứu khoa học từng bước nắm được tốc độtái tạo và cực hạn chịu đựng của hắn, đưa ra được chu trình cung cấp cơquan hoàn chỉnh, dành cho hắn đủ thời gian phục hồi.

Trước năm mười hai tuổi, hắncho rằng bản thân mình sinh ra ở địa ngục, mỗi một phần thân thể trên người đềukhông thuộc về bản thân hắn, hắn chỉ vì sự sống của người khác mà tồn tại. Chonên, hắn luôn mong đợi một ngày nào đó thực sự chết đi, bình an yên ổn.

Cho đến một ngày lão cha xuấthiện, cuộc sống xám xịt một màu của hắn rốt cuộc cũng có vài phần màu sắc.

Còn nhớ câu đầu tiên lãocha nói với hắn chính là, “Từ hôm nay trở đi, con là con trai ta. Ta đã đệ trìnhlên thượng cấp xin nhận thân, cho nên con chính thức có tên là ‘Bất Phàm’, theohọ của ta, họ ‘Nhiếp’. ”

“Nhiếp … Bất… Phàm. ”

“Đúng rồi, con trai, NhiếpBất Phàm. ”

Vì thế hắn có cái tên thuộcvề riêng mình, mà không còn là cái biệt hiệu xa lạ lạnh lùng kia nữa.

Mỗi lần hồi phục saugiải phẫu, lão cha sẽ dắt hắn đi câu cá, bơi lội, đốt lửa trại, thỉnh thoảngcòn cùng hắn chơi điện tử, xem đủ thứ phim hoạt hình cho tới điện ảnh mới lạ, ăn đồ ăn vặt trên đường phố, vui vẻ khoái hoạt không gì bằng.

Lão cha nói, “Bất Phàm, hơnnửa cuộc đời con đã dùng để tặng cho người khác, vì thế thời gian còn lại đềuphải hưởng thụ, không được lãng phí dù chỉ một chút, nhất định phải tự do tự tạihưởng hết lạc thú nhân sinh. ”

Nhiếp Bất Phàm nở nụ cười, cười đến vô cùng xán lạn.

Từ đó về sau, Miracle đờ đẫnnhư một cỗ máy không còn tồn tại được thay thế bằng một Nhiếp Bất Phàm tinh nghịchvui cười.

Hắn trở thành phần tử quấyrối trong căn cứ, trêu chọc tất thảy mọi người. Nhưng là, khi hắn lộ ra vẻ mặttươi cười, người khác sẽ không cầm lòng được mà cười lại với hắn. Thiện ývà niềm vui giống như một căn bệnh truyền nhiễm lan tràn khắp căn cứ, nơi nàycũng vì hắn mà bỗng chốc tràn ngập sức sống.

Hắn ý thức được, khi hắn muốntự do thì tự do liền ở bên người, khi hắn muốn khoái hoạt, thì khoái hoạt tứckhắc nằm trong lòng bàn tay.

Hắn dùng tất cả những gìmình có để đổi lấy một tâm tư tự do thoải mái không gì cố kỵ, chỉ biết hưởng thụkhoái hoạt cuộc đời.

Rồi đến năm hắn hai mươituổi, sau một lầm phẫu thuật đồng thời cắt bỏ cả tim lẫn thận, khả năng tái tạocủa hắn mất cân bằng, suýt chút nữa là đi đời nhà ma.

Khi hắn yếu ớt nằm trên giườngtĩnh dưỡng, lão cha lại thần thần bí bí nói, “Bất Phàm, nói cho con nghe một tin tốt, vì để biểu dương sự cống hiến củacon, tổ chức đã quyết định khi con năm mươi tuổi sẽ để con nghỉ hưu, lúc ấy sẽcho con một thân phận hợp pháp, một biệt thự lộng lẫy và một bịch tiền đếm cũngkhông hết. Đến lúc đó con muốn đi đâu thì đi!”Nhiếp Bất Phàm hoài nghinói, “Thật sao?Bọn họ có chuyện hào phóng như vậy sao?Không phải là đang lừagạt cha đi. ”

“Cái gì mà lừa gạt ta?Bọnhọ dám sao. ”

Lão cha phùng mang trợn mắt nói, “Nhưng ta nói cho con biết, đếnkhi con nghỉ hưu, ta cũng đã bảy – tám mươi tuổi rồi, lúc ấy con nhất định phảiphụng dưỡng ta. ”

“Con không phụng dưỡng!”Nhiếp Bất Phàm quay mặt đi, “Con muốn cầm tiền đi vòng quanh thế giới, nuôi charất phiền phức. ”

Lão cha tức khắc giậm chân.

Tuy rằng lời nói ra miệngnhư thế, nhưng trên gương mặt Nhiếp Bất Phàm lại ánh lên một vẻ vui sướng cùngchờ đợi, trong đầu dường như đã phác họa ra hình ảnh tương lai vui vẻ sống bêncha già.

Có điều lão cha không biết, Nhiếp Bất Phàm thực ra hiểu rất rõ lời mình nói vừa rồi chẳng qua chỉ là một lời nói dối có thiện ý mà thôi.

Tiến hành những ca giải phẫuliên tục khiến cho đầu óc hắn tự động nảy sinh một suy nghĩ, đó là nếu ngườibình thường có thể thọ tới chín mươi tuổi thì hắn chỉ có thể sống ba mươi năm, mà chính xác hơn là, hắn thực sự không thể sống quá hai mươi sáu tuổi.

Nhưng mặc dù như thế, hắncũng không có gì tiếc nuối.

Hắn nghĩ, hắn có thể bìnhtĩnh mà đi tới cái bến cuối cùng của cuộc đời, có lẽ trước khi chết còn đượcvui đùa cùng lão cha và mọi người một chút, gây cho họ vài rắc rối, làm bọn họvừa bi thương vừa vui vẻ mà tiễn hắn lên đường.

Ha ha, ngẫm lại như thế đãlà tốt lắm rồi!Nhưng là, ông trời hình nhưlại có dự tính khác.

Khi hắn hai mươi bốn tuổi, theo lệnh của thượng cấp, tổ chức phải tiến hành di chuyển căn cứ tới một khu vựckhác.

Cùng đi với hắn ngày hôm ấytổng cộng có một trăm năm mươi người. Cả đoàn đồng loạt trèo lên một chiếc thuyền.

Nhưng, thuyền vừa xuất phátđược khoảng ba giờ thì bọn họ gặp phải vòi rồng. Tình huống này hoàntoàn nằm ngoài dự tính, trên thuyền đều là chuyên viên nghiên cứu đẳng cấp quốcgia, trước khi xuất phát đã cẩn thận thăm dò hoàn cảnh, đặc biệt là khí tượngthủy văn, tuyệt không thể có sơ suất được.

Bất quá trận lốc xoáy này tớivô cùng nhanh chóng và kỳ quặc, dường như vừa mới đột ngột hình thành, rất nhiềungười còn chưa kịp phản ứng đã bị cuốn thẳng ra biển khơi, mà Nhiếp Bất Phàm vốnđang miệt mài ngắm cảnh trên boong hiển nhiên đứng mũi chịu sào.

Nhiếp Bất Phàm rơi xuống biển, bàn tay vẫn với về phía chiếc thuyền, ý niệm duy nhất tồn tại trong đại nãochính là, ‘may quá, bóng lưng lão cha vừa thoáng hiện, người vẫn đang nằm ở mộtkhoang thuyền’.

Nước biển tràn vào lỗ mũivà khoang miệng hắn, khiến cho hắn khó chịu vô cùng.

Hắn không ngờ mình sẽ chết theokiểu này, còn tưởng rằng có thể mỉm cười ở những giây phút cuối cùng chứ?Tuy rằng chỉ có hai mươisáu năm ngắn ngủi, nhưng hắn cũng hy vọng có thể sống một cuộc đời hoàn hoàn chỉnhchỉnh mà. Đáng tiếc lão thiên gia thật không phúc hậu, cư nhiên lại tặng cho hắn mộtbước ngoặt thần thánh thế này!Ai, lão cha, vĩnh biệt!Nhiếp Bất Phàm từ từchìm vào bóng tối.

Nếu có kiếp sau, người cónguyện ý làm cha của con nữa hay không…Nhiếp Bất Phàm nở nụ cườitrong tâm tưởng, nhân sinh là thế, luôn phải đầy ắp những kinh hỉ đến giậtmình.

Hắn không chết, hắn xuyênkhông rồi, còn gặp được một lão nhân rất giống lão cha, được kế thừa một tiểusơn thôn.

Sau đó, đám gà vạn năngkhông gì không làm được xuất hiện.

Tiếp theo, Trương Tam, Lý Tứ, Vương Ngũ, Thấp huynh, Xấu Xa, Thiên nữ, Thẩm Mộ Nhiên, Minh chủ đại thúc cũngtới.

Rồi còn gặp gỡ Tiểu Bạch, Quốc sư, Minh đế… thật nhiều, thật nhiều người.

Ha ha, thật sự là vô cùngvui vẻ!A, hắn không biết chính mìnhrốt cuộc đã chết chưa?Bọn Trương Tam lúc này đang làm cái gì?Có phải đang lotang sự hay vẫn một mực mắng nhiếc hắn?Ân, khả năng bọn họ tiếp tụcmắng xem ra lớn hơn một chút. Ai bảo hắn không hiểu chuyện mà đâm đầu vào chỗchết đâu?Hắn hẳn là nên trăng trối lại, ‘chết mất một Nhiếp Bất Phàm, nhưng vẫn còn cả trăm ngàn vạn con gà của Nhiếp BấtPhàm ở lại!’Cho nên, các ngươi sẽ không cô đơntịch mịch đâu.

“Nhiếp Bất Phàm!” Trongkhách điếm, Lý Dực hét một tiếng chấn động tứ phương.

Hắn nắm áo lấy cổ áo NhiếpBất Phàm còn đang mê man, giận dữ nói, “Ngươi tỉnh lại cho ta!”Ngày đầu tiên, Nhiếp BấtPhàm không tỉnh.

Ngày thứ hai, hắn vẫn chưatỉnh.

Ngày thứ ba, vẫn vậy.

Đến hôm nay đã là ngày thứtư, mọi người rốt cuộc không thể bình tâm nữa. Người nào đó quả thực ngủ saynhư chết, không hề có bất cứ dấu hiệu nào khác, cứ một mạch ngủ như thế!Tất cả mọi người không thểtin đây là sự thật!Người này mấy ngày trước rõ ràng đang khỏe mạnh, thần sắc vẫn rấtbình thường, ngoại trừ nói mấy câu không thể hiểu nổi ra thì không có dị trạngnào khác.

Hắn nói, hắn muốn ở Kê Oathôn ‘đời đời bất diệt’…Hắn nói, hắn sẽ ‘vĩnh biệtcõi đời’…Loại chuyện xằng bậy càn quấynày, ai tin a!Trong lòng mọi người, tên này có lẽ phải sống tới tận lúc già, đếnkhi ho cũng ho không nổi nữa, mới tâm không cam tình không nguyện mà chết đi.

Khi đó, mấy người bọn họ chỉsợ đã sớm hóa thành tro bụi cả rồi, chỉ có hắn lo ma chay mồ mả cho bọn họ, chứlý nào đến lượt hắn xung phong đi đầu?Nhưng hiện tại là cái tìnhhuống gì?Phiền Lạc đột nhiên nói, “Lúc còn ở hoàng cung, Ngự y từng xem bệnh cho hắn, nói mạch tượng của hắn giốngnhư người mệnh yểu, nhưng nhìn thể trạng của hắn lại hưng khí vô cùng. Khi đóta nghĩ hắn chẳng qua là thể chất đặc biệt, nên không suy nghĩ sâu xa. ”

Thái Bạch cũng kêu lên, “Tanhớ ra rồi, khi ta và Bất Phàm vừa tới Yên Thuấn cũng đi tìm đại phu xem bệnh mộtlần. Vị đại phu kia cũng nói hắn không sống được bao lâu nữa, nhưng khi ta tuyhỏi thì lại bị hắn lừa gạt cho qua. ”

Mọi người đồng loạt nhìn vềphía Nhiếp Bất Phàm đang mê man mà vẫn như đang mỉm cười kia, đồng loạt nổi giận!Người này chẳng lẽ không thểđứng đắn một lần?Ngay cả chết cũng muốn chết một cách không thành thật như vậy!“Ta không tin!” Trương QuânThực sắc mặt ngưng trọng như nước ao tù, hai tay nắm chặt, gắt gao nhìn chằm chằmNhiếp Bất Phàm.

Vương Thi Thiện ôm người từtrong tay Lý Dực lại, thản nhiên nói, “Trước hết chúng ta dẫn hắn về thôn đi. ”

Mọi người vì thế thuê mộtchiếc xe ngựa, mang theo Nhiếp Bất Phàm thẳng hướng Kê Oa thôn mà tiến.

Nhiếp Bất Phàm và đàn gà củahắn chiếm giữ toàn bộ xe ngựa, những người còn lại không còn cách nào khác đành phảinhượng bộ.

Cả đoạn đường đều vô cùng trầmlặng, mọi người thỉnh thoảng lại nhìn về phía chiếc xe, trong lòng luôn có mộtloại cảm giác, có lẽ người nào đó sẽ đột nhiên nhảy ra khỏi xe, kiêu ngạo mà hétlớn, “Ha ha, bị ta dọa rồi phải không!Ta chính là Kê Oa thôn thôn trưởng, saocó thể dễ dàng chết như thế?Các ngươi thật là khờ!”Đáng tiếc, cho đến tận lúctrở về Kê Oa thôn, hắn vẫn chưa hề tỉnh lại.

Đám người Tư Thần Vũ vẫnluôn túc trực ở Kê Oa thôn vừa nhìn thấy Nhiếp Bất Phàm hôn mê bất tỉnh liền sửngsốt một hồi.

“Chờ hắn tỉnh lại, ta nhấtđịnh…” Lý Dực nghiến răng, nhưng lại không biết phải dùng lời lẽ hung ác nào mớicó thể phát tiết được hết phẫn uất trong lòng.

Loại cảm giác lưng chừngnày thực sự là quá khó tiếp nhận, giống như trong lòng thiếu đi một phần nàođó.

“Ta đã phái người đi tìm thầny, biết đâu có biện pháp cứu hắn. ”

Vệ Địch nói. Giờ phút này, Vệ minh chủ cũngkhông có tâm tư tranh đấu với người khác, chỉ một lòng hy vọng người đó tỉnh lạimà thôi.

Phiền Lạc một chưởng nên xuốngbàn gỗ, ‘rắc’ một tiếng, bàn gỗ vỡ làm bốn mảnh, bụi đất ngập trời.

“Khụ khụ. ”

Mọi người liên tụcthối lui về sau, tiếng ho khan dồn dập vang lên không dứt.

Kỳ thực Phiền Lạc cũngkhông dùng bao nhiêu khí lực, nhưng là hắn chưa bao giờ tới Kê Oa thôn, không hiểu biết rõ ràng về tất thảy bàn ghế, gia cụ và những bẫy rập nơi này, cho nên mới rơi vào trạng thái thụ động công kích tự mình hại mình.

“Thổ Băng có phải lười biếngquá rồi không?Cư nhiên không chịu dọn dẹp phòng ốc, để bụi bám nhiều như vậy. ”

Trương Quân Thực hừ nhẹ một tiếng.

Thổ Băng trốn ở ngoàiphòng, không dám nói một câu.

“Ai nha!” Thái Bạch hét lênmột tiếng. Vừa rồi hắn tùy tiện ngồi xuống một cái ghế, ai ngờ lại ngồi trúng mộtđống gì sền sệt mềm mềm.

“Bịch!” Thái Diên không cẩnthận dựa vào cánh cửa lỏng lẻo liền ngã ngửa về sau, nhất thời một mảng lônggà bay lên toán loạn.

Mấy người Trương Tam, Lý Tứ, Vương Ngũ vốn là dân bản địa, tất nhiên bình tĩnh hơn nhiều. Đối với loại tìnhhuống này, bọn họ đã sớm luyện thành thói quen.

Bọn họ đồng loạt nhìn vềphía chiếc giường – người này cho dù hôn mê bất tỉnh cũng vẫn là một tai họa.

Bọn họ tin rằng, chỉ cần KêOa thôn còn tồn tại thì hắn nhất định có khả năng phục hồi.

Mi: Ai nha~ quá khứ của Bất Phàm, đến giờ mới biết * cắn khăn * nước mắt như mưa *


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.