Cầm Hóa Nhiếp Bất Phàm

Chương 99: Nửa tỉnh nửa mê



Edit: Mimi
Beta: Lam Yên

*****

Tối hôm ấy, dưới hàng loạtcon mắt vây xem của chúng gà, đám người Trương Quân Thực trước sai Thổ Băng quétdọn chuồng gà một chút, sau đó chọn một chỗ đất trống, trải lớp rơm dạ thậtdày, bên trên lại phủ tấm chăn bông, sau khi bố trí đến là ấm áp rộng rãi mới đemNhiếp Bất Phàm đặt lên giường mới, cẩn thận đắp chăn mềm.

Cuối cùng, Vương Thi Thiệnmang một cái hương án (bàn thờ) tới bên giường hắn, nhẹ nhàng cắm xuống ba nénhương (*).

(*)Thường thì chỉ thắp hương cho người chết và thần linh. Thắp hương luôn mới ác:))))))))) không nhịn được cười. Phát hiện tất cả những ngườikhác dùng ánh mắt quỷ dị nhìn mình, Vương Thi Thiện bình tĩnh nói, “Đây là hương trườngmệnh. ”

“…”Hết thảy đã bố trí ổn thỏa, sắc trời cũng đã ảm đạm dần, mấy người bàn bạc luân phiên canh gác ban đêm, nhưng kết quả còn chưa kịp bắt đầu đã bị đàn gà không chút khách khí tống cổkhỏi chốn khuê phòng của chúng nó.

Mọi người đều có nhận thứcvới lực chiến của đàn gà nên không kiên trì ở lại nữa. Thế nhưng xem ra, đêmnay bất cứ ai cũng không thể ngủ ngon, tất cả đều thấp thỏm đợi chờ kỳ tích xuấthiện.

Nhiếp Bất Phàm đặc biệt ở lạitrong chuồng gà, độc hưởng chiếc giường đẳng cấp đế vương duy nhất ở đây. Bên cạnh hắn là một vòng con mắt vây quanh, lại thêm khói hương trường mệnh thơm mát lượnlờ, bầu không khí bỗng chốc trở nên vô cùng thần bí.

Ý thức của Nhiếp Bất Phàm vẫnđặc biệt rõ ràng. Hắn trong lòng buồn bực, âm thầm tính toán về sau sẽ tính sổvới những người kia như thế nào.

Không biết qua bao lâu, trong bóng tối, những cặp mắt sáng ngời lần lượt theo nhau khép lại, đàn gà vốn vâyquanh giường của Nhiếp Bất Phàm cứ thế chậm rãi ngủ thiếp đi. Ánh trăng từngoài cửa sổ chiếu vào, phủ lên thân mình một người nhiều gà thứ quang mang mờ ảonhạt nhòa.

Nhiếp Bất Phàm cảm thấytoàn thân không hiểu vì sao có chút ấm lên, chính là loại hơi ấm từ sâu bêntrong cơ thể này, giống như từng tế bào trong thân thể đang dần dần hồi phục.

Ngay sau đó, hắn rơi vào mộtgiấc mộng lạ lùng, trong mộng có rất nhiều người bước tới tặng quà cho hắn, từnghộp từng hộp lấp lánh ánh vàng. Hắn không nhìn thấy bên trong hộp là cái gì, nhưng mỗi lần nhận lấy một phần quà, cảm giác đều vô cùng dễ chịu.

Những người tặng lễ vậtnày, một người hắn cũng không nhận ra, thế nhưng cứ cảm thấy rất thân thuộc. Cảnhtrong mơ dần dần mờ nhạt, trước khi hoàn toàn biến mất, hắn tựa hồ nhìn thấytừ trên không trung phất phới mấy cọng lông gà…Sáng sớm hôm sau, mọi ngườiđồng loạt chạy tới chuồng gà kiểm tra tình hình của Nhiếp Bất Phàm. Vừa đầy cửara, nhìn vào, chỉ thấy trước mắt là một chiếc giường lớn, bên trên phủ kín tầng tầnglớp lớp chúng gà. Đám gà cư nhiên đem người nằm trên giường hoàn toàn vùi lấp.

Toàn thể mọi người chấn động, vài bước xông lên phía trước. Nhưng là không đợi bọn hắn xua đuổi, đàn gà đã àoào tản ra, để lộ một chiếc giường trống rỗng ở bên dưới.

“Hắn đâu. ”

Lý Hoài kinhhãi.

Mấy người nhìn khắp xungquanh, vẻ mặt căng thẳng.

“Chẳng lẽ hắn thật sự tỉnhrồi. ”

Trương Quân Thực ngữ điệu mang theo vài phần kỳ vọng nói.

Tư Thần Vũ sờ cằm, quan sátđàn gà xung quanh một lát, do dự suy đoán, “Hoặc là, hắn đã biến thành gà rồi. ”

Những người còn lại đềuquay sang nhìn hắn.

Tư Thần Vũ nhún vai, khoáttay nói, “Việc này không phải không có khả năng. ”

Bầu không khí trong nháy mắttrở nên u mê. Mọi người trong đầu không hẹn mà cùng hiện lên hình ảnh huyễn tưởngNhiếp Bất Phàm biến thành một con gà. Không biết là một con thần kê xinh đẹpnhư thế nào đây?“Ta đi khắp nơi tìm xem. ”

VệĐịch vung ống tay áo, lập tức biến rời khỏi chuồng gà. Cứ tiếp tục cùng đám ngườikia hồ đồ suy đoán, hắn sợ trí thông minh của mình sẽ lão hóa mấy mấy mươi năm.

“Chúng ta cũng đi. ”

Lý Dựccảm xúc dâng trào, trong lòng thầm nghĩ Nhiếp Bất Phàm đã thực sự tỉnh dậy rồi!“Từ từ. ”

Trương Quân Thựcnhìn khắp mọi nơi một vòng, sau đó sắc bén tìm ra Hoa Cô Nương ở giữa đốnggà, dò hỏi, “Hoa Cô Nương, chủ nhân của các ngươi đâu?Dẫn chúng ta đi tìm hắn. ”

Hoa Cô Nương không thèm độngđậy cái đầu, chỉ dùng móng vuốt cào cào Lang Gia ở bên cạnh.

Lang Gia lầm bầm gì đó, vẫnmột mực nằm im không nhúc nhích.

“Nghe lời, trở về sẽ chocác ngươi đồ ăn. ”

Trương Quân Thực bắt đầu dụ dỗ.

Hoa Cô Nương và Lang Gia đồngthời khinh bỉ liếc mắt nhìn hắn, tiếp tục bảo trì trầm mặc.

Lý Dực đi tới, một phenxách cổ Hoa Cô Nương lên, uy hiếp, “Nói, người đâu. ”

Hoa Cô Nương phành phạch vỗcánh, Lang gia thì nhảy dựng lên, phẫn nộ mà hung hăng mổ lên mu bàn tay hắn mấycái.

Lý Dực thả con gà ra, ngữkhí có phần hòa hoãn lại, “Chúng ta rất lo lắng cho hắn, các ngươi vậy mà còn giúp hắnbao che. ”

Hoa Cô Nương và Lang Giakêu vài tiếng, tựa hồ như đáp lại, đáng tiếc tất cả mọi người hoàn toàn khônghiểu được tiếng gà.

Đúng lúc này, trên đỉnh đầutruyền đến một thanh âm sắc lẻm, “Thôn trưởng đại nhân đang mộng du. ”

Mấy người ngẩng đầu nhìnlên, chỉ thấy Anh Hùng đang đứng ở trên xà nhà.

“Mộng du. ”

Trương Quân Thựcvội hỏi, “Hắn mộng du ở chỗ nào. ”

Anh Hùng vừa rỉa lông rũcánh vừa hờ hững trả lời, “Lúc trước còn ở đỉnh núi bên kia, bây giờ thì khôngbiết. ”

“Ngươi mau dẫn chúng tađi!” Lý Hoài vội vàng nói.

Anh Hùng xoay người, hừ hừnói, “Tự đi đi, ta bận. ”

Nói xong, nó liền vỗ cánhbay thẳng ra ngoài.

Mọi người ngơ ngác nhìnnhau, một khắc cũng không trì hoãn, đồng loạt chạy thẳng lên núi.

Vương Thi Thiện nhanh chânnhất, vừa rời khỏi thôn, liếc mắt một cái đã bắt gặp một bóng người vô cùngquen thuộc. Người nọ hai mắt nhắm nghiền, quần áo đơn bạc, ở trong gió rét runlên bần bật, bước chân đang chầm chậm đi về phía bên này.

Vương Thi Thiện trái tim bỗngnhiên nóng rực, cấp tốc chạy đến bên cạnh đối phương, một tay ôm hắn vào lòng, sưởi ấm thân thể đã lạnh như băng của hắn.

Nhiếp Bất Phàm tựa đầu trênvai Vương Thi Thiện, khe khẽ cọ rồi lại cọ, mê man nói, “Vương Ngũ, ngươi tớiđón ta rồi. ”

“Đúng vậy, ta tới đónngươi. ”

Vương Thi Thiện thở dài một hơi, trong vui mừng lại pha lẫn vài phầnchua xót không hiểu vì đâu.

Nhiếp Bất Phàm vẫn nhắm chặthai mắt, thế nhưng khóe miệng cong lên một đường cung mê hồn, nhẹ nhàng nói, “Thật tốt quá!Chúng ta cùng về thôn đi!”“Ân, chúng ta về thôn. ”

Vương Thi Thiện ôm ngang người đối phương, lúc này mới chú ý tới mắt hắn từ đầuđến cuối vẫn không hề hé mở, đành phải thăm dò hỏi, “Bất Phàm, ngươi… tỉnhchưa. ”

“Đương nhiên tỉnh. ”

Nhiếp BấtPhàm hai tay vòng qua cổ Vương Thi Thiện, bĩu môi nói, “Không tỉnh làm sao nóichuyện với ngươi. ”

Vương Thi Thiện trầm mặc mộthồi, lại nói, “Vậy một mình ngươi chạy ra ngoài làm cái gì. ”

“Đương nhiên là ta muốn vềKê Oa thôn. ”

Nhiếp Bất Phàm trả lời.

Vương Thi Thiện trong lòngtrùng xuống, tiếp tục hỏi, “Ngươi cho rằng hiện tại ngươi đang ở đâu. ”

“Còn không phải là từ nhà củaMinh chủ đại thúc chạy ra hay sao. ”

Nhiếp Bất Phàm cười nói, “Ta đang muốn trởvề hội họp với các ngươi, không ngờ giữa đường lại gặp. ”

“…” Vương Thi Thiện đến lúcnày có thể khẳng định người nọ thật sự có vấn đề.

Nhiếp Bất Phàm lại vòng tayxuống thắt lưng hắn, tựa như làm nũng nói, “Chúng ta hồi thôn đi. ”

Vương Thi Thiện nhìn vàođôi mắt còn đang khép chặt của người kia, tận lực kìm nén cảm xúc đang bắt đầucuồn cuộn trong lòng, nói, “Bất Phàm, ngươi mở mắt ra nhìn xem. ”

Nhiếp Bất Phàm mí mắt giậtgiật, nhưng cũng không có mở ra, chỉ quay mặt về phía Vương Thi Thiện, cườinói, “Ngươi muốn ta nhìn cái gì?Mặt ngươi sao?Yên tâm, cho dù là giữa đêm tămtối, khuôn mặt của ngươi vẫn lóe Phật quang, chiếu sáng khắp nơi, nhìn thực rõnét. ”

“…” Vương Thi Thiện lần nữatrầm mặc.

Lúc này, những người còn lạicũng nhao nhao chạy tới.

Nhiếp Bất Phàm quơ chân múatay, hớn hở chào hỏi, “Các ngươi cũng đến rồi. ”

“Ngươi rốt cuộc tỉnh rồi!”Trương Quân Thực kích động nắm lấy tay Nhiếp Bất Phàm.

“Ngươi cũng biết tỉnh lạia!” Lý Hoài vẻ mặt căm phẫn.

Đám người Lý Dực trên mặtai nấy đều mang theo vẻ ngạc nhiên cùng sung sướng, chỉ có Tư Thần Vũ là chúý tới biểu tình có phần kỳ quái của Vương Thi Thiện.

“Làm sao vậy. ”

Hắn hỏi.

Vương Thi Thiện bình thảntrả lời, “Trở về sẽ nói. ”

Quay lại phòng ngủ, Nhiếp BấtPhàm được cuộn thành một đống, đoan đoan chính chính ngồi ở trên giường.

Mọi người hoặc đứng hoặc ngồi, vây xung quanh hắn.

Sau một lúc im lặng, VươngThi Thiện lên tiếng, “Hắn vẫn chưa hoàn toàn tỉnh lại. ”

“Cái gì gọi là chưa hoàntoàn tỉnh lại. ”

Nhiếp Bất Phàm và Lý Hoài đồng thanh hỏi.

Mọi người nhất loạt hướng tầmmắt về một người nào đó đang ngồi ngay ngắn ở trên trường, chân mày từ từ nhíulại.

“Bất Phàm, ngươi luôn nhắmchặt hai mắt làm cái gì. ”

Lý Hoài hỏi.

Nhiếp Bất Phàm mí mắt giậtgiật, bất mãn nói, “Con mắt nào của ngươi thấy ta đang nhắm mắt, ta rõ ràngđang mở to hai mắt đây, có thấy không. ”

Lý Hoài không nói gì.

Những người còn lại vẻ mặtđều thập phần kỳ dị.

Tư Thần Vũ do dự hồi lâu, mởmiệng nói, “Vậy hiện tại ngươi nhìn thấy cái gì. ”

Nhiếp Bất Phàm vươn tay chỉvào từng người một, nói, “Thấp huynh, Trương Tam, Lý Tứ, Vương Ngũ, Xấu Xa, Minhchủ, Thập Cửu, Thẩm huynh. ”

Mọi người sửng sốt phát hiện, hắn cho dù hai mắt nhắm chặt, nhưng vẫn chuẩn xác chỉ ra được vị trí của mọingười.

Bất quá khi chỉ đến Phiền Lạcvà thúc – chất nhà họ Thái thì hắn nghi hoặc hỏi, “Kỳ lạ, bọn họ là ai. ”

Phiền Lạc vẻ mặt bình tĩnh, mà thúc – chất Thái gia thì trừng to con mắt.

Thái Bạch nói, “Bất Phàm, ngươi như thế nào lại quên mất ta là ai. ”

Nhiếp Bất Phàm nghiêng đầu, suy nghĩ một lúc nói, “Cảm thấy có chút quen thuộc, nhưng không nhớ ra đã gặp ởchỗ nào. ”

Mọi người đưa mắt nhìnnhau, ai nấy đều lộ vẻ lo ngại.

Tư Thần Vũ hỏi, “Ngươi cóbiết bản thân đã gặp phải chuyện gì không. ”

“Nói đến đây. ”

Nhiếp BấtPhàm chỉ vào Vệ Địch, oán hận nói, “Đều tại ngươi bắt cóc ta đi, còn không chota hồi thôn. ”

Sau đó hắn lại đắc ý bổsung một câu, “Cũng may ta thông minh hơn người, đã tự chạy thoát được. ”

Vệ Địch trầm giọng nói, “Sau khi ngươi chạy ra đã đi đâu. ”

“Vừa trốn thoát liền gặpVương Ngũ a!” Nhiếp Bất Phàm hừ hừ nói, “Lần này ngươi đừng hòng dễ dàng bắt tađi như vậy, ta còn muốn tính sổ với ngươi về tội phóng hỏa đốt thôn!”Vệ Địch không nói gì.

Thái Bạch chỉ thẳng vào mặtmình, há miệng hồi lâu nói không nên lời. Rõ ràng chính mình cứu hắn từ ĐôngThịnh Thượng Phủ ra, như thế nào lại bị hắn bội tình bạc nghĩa một hơi quên sạchnhư vậy?Đoạn ký ức sau khi bị Vệ Địchbắt cóc khỏi Kê Oa thôn, dường như hắn đã hoàn toàn quên mất.

Phiền Lạc vẻ mặt u sầu, ấm ứctrong lòng khó bề tiên tán, hắn cũng là một phần tử bị triệt để lãng quên.

“Hắn… đây là tỉnh hay làchưa. ”

Lý Hoài chần chờ hỏi.

Không ai có thể giải đáp vấnđề này.

Cuối cùng Lý Dực nói, “Mờithần y đến xem đi. ”

Lý Hoài đang định xuất mônthì Nhiếp Bất Phàm vội vàng gọi lại, “Xấu Xa, ngươi đi ra ngoài tiện thể chuẩnbị cho ta một chút đồ ăn, ta đói sắp chết rồi. Cứ như bảy, tám ngày chưa hề ănuống vậy. ”

Mọi người trầm mặc, ngươiđâu chỉ bảy, tám ngày không ăn…Bọn họ rốt cuộc có nên nóicho hắn một chút sự thực hay không?Hoặc là dùng sức mà lay lay lắc lắc, biếtđâu có thể lay hắn đến tỉnh cũng không chừng?Nhưng nếu lay đến hỏng người luônthì phải làm sao?Vừa rồi Anh Hùng nói hắnđang mộng du?Mộng du là như vậy sao?Chẳng những đối đáp trôi chảy, mà còn cóthể nhắm mắt phân biệt sự vật lẫn con người?Đồ ăn rất nhanh, đã đượcbưng lên. Trương Quân Thực gắp đầy thức ăn vào bát, sau đó đưa tới tay hắn. NhiếpBất Phàm dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người mà thoải mái dùng cơm. Ngoạitrừ thỉnh thoảng suýt chút nữa đút nhầm thức ăn vào lỗ mũi ra, động tác của hắnso với người bình thường cũng không sai biệt là mấy.

Ăn cơm xong, Trương Quân Thựclại giúp hắn lau rửa một lần. Sau đó, thần y được mời tới.

Nhiếp Bất Phàm cảm nhận thấymột người xa lạ đang nắm vào cổ tay hắn, kỳ quái hỏi, “Ai vậy?Bộ dáng thực mờnhạt. ”

Mọi người không nói gì. Cáigì gọi là ‘bộ dáng thực mờ nhạt’?Thần y khóe miệng co rútvài cái, ha ha cười nói, “Lão phu là thầy thuốc. ”

“A. ”

Nhiếp Bất Phàm bĩu môinói, “Ta không có bệnh. ”

“Xem thử một chút cũngkhông thừa. ”

Trương Quân Thực trấn an.

Nhiếp Bất Phàm không để ý tớithần y đang bắt mạch cho hắn, nói với mọi người, “Chúng ta khi nào thì vềthôn. ”

Lý Dực quan sát hắn mộtchút, bất chợt hỏi, “Ngươi vội về thôn như thế, có nguyên nhân đặc biệt gìsao. ”

“Bởi vì ta nhớ nhà!” NhiếpBất Phàm tủm tỉm cười đáp.

“Chỉ sợ không phải lànguyên nhân này đi. ”

Lý Dực lạnh mặt nói, “Ngươi có phải muốn về gặp chúng ta mộtlần cuối, sau đó một tiếng cũng không nói liền ‘vĩnh biệt cõi đời’. ”

Nhiếp Bất Phàm “A” một tiếng, lập tức chế nhạo nói, “Thành ngữ không biết thì đừng có dùng, cái gì mà ‘vĩnhbiệt cõi đời’?Ngươi có vĩnh biệt ta cũng chưa có từ trần đâu. ”

Lời rõ ràng là do ngươinói!Lý Dực âm thầm gào thét.

Người này đúng thực là sắpchết còn mạnh miệng, đừng bao giờ hy vọng chính miệng hắn nói ra trạng huống bệnhtật của bản thân mình. Nhưng có thể khẳng định rằng, mặc dù ở trong tình trạngnhư vậy, hắn vẫn luôn miệng muốn hồi thôn, trở về cùng mọi người gặp mặt, từ biệtmột lần cuối cùng.

Những người còn lại khôngtiếp tục truy hỏi, chỉ một mực đợi chờ kết quả chẩn đoán của thần y.

Bọn họ vô cùng hy vọng hắncó thể bình an vô sự, cho dù cái giá phải trả chính là hắn quên đi tất cả mọingười…—


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.