Cám Ơn Em Vẫn Cười

Chương 39



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Giấc mơ thời trẻ con

Người gởi tin: Qfnidaye (nặc danh), khu gửi: Homo***ual

Tiêu đề: ha ha ha ông biết dùng đại lý rồi!

Trạm gởi tin: không biết khu vực

Một kẻ thiểu năng dạy ta, không bao giờ sợ bị lộ IP nữa.

——————————————————————————-

Người gởi tin: Sevenwind (Phong), khu gửi: Homo***ual

Tiêu đề: Re: ha ha ha ông biết dùng đại lý rồi!

Trạm gởi tin: BBS học viện thể thao Lạc Minh cây xanh nước biếc chuyển tới BBS đại học Yên Sơn trăm năm trồng người

Chúc mừng, về sau có tìm hốc cây thổ lộ cũng không ai biết cậu là ai 

——————————————————————————-

Chung kết bóng rổ đại hội thể thao được diễn ra vào chín giờ sáng thứ bảy, khi Diệp Lãng đến nhà Từ Hiền lúc tám giờ, cửa phòng Lăng Dương vẫn còn đóng chặt.

Từ Hiền bất đắc dĩ xòe tay, “Dương Dương còn đang ngủ, nó là thần ngủ chuyển thế, chỉ cần không có bữa sáng ăn chực thì nó có thể ngủ thẳng cẳng đến mười giờ, cậu đi gọi nó đi, nếu không hôm nay đừng hòng đi.”

Từ Hiền trở lại phòng mình nói điện thoại, Diệp Lãng đi gõ cửa phòng Lăng Dương, gõ đi gõ lại mấy lần cũng không có động tĩnh, mọi người cùng là nam sinh, Diệp Lãng không nghĩ gì nhiều, đơn giản đẩy cửa ra.

Từ Hiền đột nhiên nhớ ra một chuyện, ló đầu từ phòng kế bên, “Đúng rồi, cậu đừng vào phòng nó, Dương Dương có…”

Từ Hiền nói được một nửa thì thấy Diệp Lãng vội vàng đóng cửa, vẻ xấu hổ.

Từ Hiền giựt khóe miệng, đấu tranh nói cho xong đoạn sau, “… thói quen ngủ “nuy”, nó nói như vậy gần gũi thiên nhiên hơn…”

Diệp Lãng cúi đầu, không phát biểu ý kiến về chuyện này.

Từ Hiền tức khắc ý thức bản thân đã phạm một sai lầm, “Cứ để tớ kêu thì hơn.”

Cậu nói với di động vài câu, cúp điện thoại đẩy cửa phòng Lăng Dương lần nữa.

Nhìn thấy quang cảnh trước mắt, Từ Hiền nhắm chặt đôi mắt, về sau phải giáo dục Dương Dương cho ra nhẽ, chăn chỉ dùng để đắp, không phải dùng để cuộn thành một cục ôm ngủ.

Đến gần rồi Từ Hiền cũng nhìn thấy vết sẹo sau lưng Lăng Dương mà Diệp Lãng nhắc tới lần trước, một vết sẹo rất dài bất quy tắc, tuy đã hoàn toàn lành lặn, nhưng có thể tưởng tượng ra tình cảnh khi ấy nhất định rất hung hiểm, chẳng trách Lăng Dương về sau lại sợ nước.

Lăng Dương cực không cam lòng bị Từ Hiền lôi ra khỏi giường, uể oải ra khỏi phòng, nhìn thấy Diệp Lãng, tinh thần tức thì phấn khởi hơn nhiều, vui vẻ lên tiếng chào hỏi.

Diệp Lãng có chút mất tự nhiên nghiêng đầu sang một bên, tựa hồ nhớ ra chuyện gì không nên nhớ.

Chờ ba người đi đến hiện trường thi đấu thì trong nhà thi đấu đã ngồi đầy người, có không ít người bởi vì không có chỗ ngồi mà chen chúc ở lối đi nhỏ và bên rìa nhà thi đấu.

Nhưng chẳng biết Bạch Lung thần thông quảng đại như nào mà biến ra được bốn vị trí có tầm nhìn tốt nhất ở hàng đầu, khi bọn Từ Hiền đến ngồi, có thể cảm nhận được vô số con mắt từ sau lưng đang “gột rửa” mình.

Trận đấu còn chưa bắt đầu, không khí đương trường đã rất sôi động, có một tập đoàn bất minh đang làm nhà cái mở sòng bạc, Lăng Dương ham vui thấy vậy cũng xáp vào đặt một cuốc.

“Bọn họ đang cược ai thua ai thắng à?” Từ Hiền hỏi.

Lăng Dương cười đến có chút tiểu tà ác, “Cược hiệp mấy sẽ đánh nhau.”

Phong cách chơi bóng của Tiền Đường và Lạc Minh cùng nổi danh dũng mãnh, chỉ cần gặp nhau sẽ chẳng có chuyện lành, cơ hồ chung kết mỗi năm đều sẽ có va chạm, phạm quy kỹ thuật vẫn còn nhẹ, có lần nghiêm trọng nhất còn đánh cả trọng tài điều đình phải vào viện, hai bên cùng bị hủy tư cách.

“Cậu đặt cái gì?” Bạch Lung xáp lại hỏi.

“Tớ đặt bọn họ đánh không nổi, đây là cửa cực ít người, nếu trúng tớ sẽ phát tài,” Dứt lời cậu còn quay sang hỏi Diệp Lãng, “Anh Lãng có muốn chơi chung không? Buôn một lãi mười à nha.”

Diệp Lãng suy nghĩ một chốc, móc ví tiền đưa cho cậu, Lăng Dương cũng chả khách sáo, rút luôn một tờ tiền giấy, “Yên tâm, có Tiểu Bạch Long tại đây sẽ không cho anh bị thiệt.”

Bạch Lung gật đầu, “Làm gì có.”

Quả nhiên trận đấu vừa mới bắt đầu song phương đã không ngừng âm thầm giở thủ đoạn, tứ chi tiếp xúc được thăng cấp một bậc, bởi vì va chạm nhiều quá, trọng tài chỉ đành mắt nhắm mắt mở, nếu không trận banh này vô phương đánh tiếp. Từ Hiền ngồi xem trên khán đài, cảm thấy số tiền của Lăng Dương nhất định mất trắng.

Dân trường quân đội chuyên luyện tập đánh người, ở phương diện động thủ hiển nhiên cao minh hơn một tí, bề ngoài tỉnh bơ bề trong công phu cản trở được dùng đặc biệt thuần thục, khi phòng thủ cánh tay khuỷu tay gạt cái là tấn công ngay chỗ hiểm của kẻ địch.

Bạo Bạo Long bị khuỷu tay của một cầu thủ trường quân đội đánh trúng bụng, tức giận đến đi tới đẩy đối phương một cái, trọng tài lập tức tuýt còi phạm quy kỹ thuật, Thích Phong tiến lên ngăn cản Bạo Bạo Long sắp nổi điên, thấp giọng nói vào tai cậu vài câu, bấy giờ mới giữ vững được cục diện.

Mấy người bên trường quân đội thấy vậy bèn trao đổi ánh mắt với nhau, xác định được điểm đột phá, về sau đủ loại ám chiêu đều dùng hết lên người Bạo Bạo Long, vào một lần nhảy lên tranh bóng, hai cầu thủ trường quân đội đồng thời dùng cơ thể tấn công Bạo Bạo Long, không ngờ xô cậu văng ra ngoài.

Thích Phong luôn một mực bình tĩnh thấy vậy lửa giận ngút trời, nắm cổ áo đồng phục kẻ gây sự, đối phương cũng lập tức làm y chang, chúng nhân trường quân đội đã sớm chờ thời khắc này, bao vây tập thể, người học viện thể thao đương nhiên cũng không chịu yếu thế, đường hoàng đứng ra, xung đột bên bờ bùng nổ.

Trên khán đài tức thì đầy tiếng huýt sáo, đặc biệt những người đặt cược hiệp một sẽ ra chuyện càng dẫn đầu quấy rối kịch liệt hơn, nói thì chậm, xảy ra thì nhanh, một bóng người màu trắng nhảy khỏi khán đài cao ba mét, tung chiêu pháp sư vụt hiện (một skill trong Warcraft, pháp sư bay đến trước mặt địch thủ cách 20 ô) lướt đến trước mặt hai người đang chuẩn bị choảng nhau, đồng thời mỗi tay giữ chặt cổ tay một bên.

Hai người cùng bị tên Trình Giảo Kim đột nhiên xuất hiện này dọa hết hồn, người bên trường quân đội vừa định lên mặt với kẻ vừa tới, quay đầu nhìn thì ra là Bạch Lung, nắm tay khựng ngay giữa không trung.

“Đang yên đang lành, đánh cái gì mà đánh,” Bạch Lung tận tình khuyên nhủ.

“Là chúng động thủ trước,” Người bên trường quân đội không cam lòng mà chỉ vào Thích Phong.

Bạch Lung thả lỏng hai tay, lui về sau một bước, khẽ cúi đầu dùng ngón trỏ cọ cọ chóp mũi.

Người bên trường quân đội im ngay tắp lự.

Thích Phong thấy vậy cũng buông tay, chuyển sang quan tâm thương thế của Bạo Bạo Long.

Trọng tài vốn đang chuẩn bị co giò chạy, lúc này mới thấp tha thấp thỏm thổi còi, “Cậu cậu cậu, khán giả sao có thể chạy vào sân bóng hả?”

Bạch Lung cười hì hì, “Em là fan cuồng của bọn họ, muốn chạy lên xin chữ kí, giờ về ngay đây.”

Bạch Lung chạy về, nhảy thẳng lên, tay vịn mép khán đài chân đạp mặt tường hai bước đi lên, nhảy vào chỗ ngồi. (ngầu! ಥ⌣ಥ)

Leo tường là một trong các bài huấn luyện cơ bản của trường quân đội, sinh viên trong trường chẳng thấy gì nhưng sinh viên ngoài trường thì nhìn cảnh này mà kinh ngạc đến trợn mắt há mồm.

Lăng Dương mải mê đếm tiền chẳng thèm ngẩng đầu, tựa hồ đã nhìn quen chuyện này như cơm bữa, “Nhìn thấy chưa, đây là uy lực của ác bá Tiền Đường.”

Từ Hiền mang đầy vẻ sùng bái, đến Diệp Lãng cũng phải hơi bất ngờ, nhìn bề ngoài thì Bạch Lung thật sự chỉ giống một văn nhân.

“Đáng tiếc lại là bát trong vương bát.” Lăng Dương cười gian nói tiếp. (vương bát, đồng âm với vong bát, có nghĩa là quên 8 = quên cái thứ 8 trong 8 đức hạnh “giáo, đễ, trung, tín, lễ, nghĩa, liêm, sỉ” aka vô sỉ)

Bạch Lung hơi cúi đầu, ngón trỏ cọ chóp mũi, Lăng Dương tức thì ngậm miệng, không cười, ra vẻ tui không nói gì hết cậu chả nghe gì sất.

Bạo Bạo Long khi ngã xuống đã trật mắt cá chân, không thể tham gia trận đấu tiếp, cậu ấm ức ngồi trở lại khu nghỉ ngơi bên sân, vị trí chếch về bên dưới cách bọn Lăng Dương không xa.

Cùng là thành viên trong một bang, Lăng Dương đương nhiên phải phô bày tình huynh đệ của mình một tí, cậu thò đầu ra, “Yô! Bạo Bạo Long!”

Bạo Bạo Long vốn đang tâm trạng dễ cáu kỉnh, ngẩng đầu vừa thấy Lăng Dương thì phát hỏa luôn, “Sao đi đến đâu cũng thấy ngươi thế hả?”

Lăng Dương nhếch miệng cười, “Ha, xin hãy gọi tui là Dương Bảo Ca!”

Bị Bạch Lung phá rối, về sau người của trường quân đội dẹp bớt mấy trò thủ đoạn, học viện thể thao tự nhiên cũng nghiêm túc tập trung thi đấu, song phương càng đánh càng hăng, điểm số sít sao, khán giả đều bày tỏ chuyến này đi không uổng công, chẳng qua tiền cược không thu hồi được hơi bị tiếc.

Học viện thể thao tổn thất một gã chủ lực, tuy dự bị cũng rất mạnh nhưng cuối cùng vẫn thua hai điểm, trường quân đội Tiền Đường giành được quán quân, ưu thế sân nhà tức thì được thể hiện, trên khán đài lanh lảnh bài quân ca.

Lăng Dương bị chấn động đến đau hết cả tai, kéo Diệp Lãng bên cạnh, “Đi, chúng ta đi dạo một chút.”

Từ Hiền vừa nhấc chân định đi cùng thì bị Bạch Lung xách cổ trở về, “Cùng cái gì mà cùng, ở lại hát quân ca.”

Từ Hiền: “…”

Lăng Dương dẫn Diệp Lãng lượn qua lượn lại quanh trường quân đội có vẻ rất quen thuộc, Diệp Lãng vô cùng ngạc nhiên.

“Cậu rất quen nơi này?”

“Ừ, hồi năm nhất thường qua đây chơi.”

“Nơi này không phải quản lý khép kín à?”

“Anh dán hình chụp của Tiểu Bạch Long lên trán, cho dù vào kho vũ khí cũng không ai ngăn cản.”

Diệp Lãng đi theo Lăng Dương đến một sân huấn luyện chẳng biết làm cái gì, có rất nhiều máy móc hắn chưa từng thấy qua.

“Nơi này là chỗ nào?”

“Huấn luyện cơ địa phi công, năm nhất tới đây làm luyện tập cơ bản, năm hai mới có thể ra cơ sở phụ bên ngoài lên máy bay, Hồ Sóc là vùng đồi núi, không có nhiều đất bằng cho bọn họ hành xác như vậy.”

“Hình như cậu rất hiểu mấy thứ này?”

Lăng Dương nhảy lên một cái bánh xe thật lớn, hai tay nắm chặt lan can của bánh xe, “Xoay tôi đi.”

Diệp Lãng đi đến bên cạnh bánh xe, dùng một nửa sức lực xoay bánh xe theo chiều xuống dưới.

“Nhanh nữa không sao đâu.”

Tốc độ của bánh xe nhanh hơn, cả người Lăng Dương đều theo bánh xe xoay tròn 360 độ cực nhanh theo chiều thẳng đứng, miệng còn hét lên đầy hưng phấn.

Diệp Lãng chỉ nhìn thôi đã thấy hoa mắt, “Xoay như vậy mà cậu không choáng?”

Lăng Dương từ từ dừng lại, “Vừa mới bắt đầu thì có thật, luyện nhiều rồi thì không còn.”

“Cậu luyện cái này làm gì?”

“Đây là yêu cầu cơ bản để làm phi công, bay trên trời còn xoay nhiều hơn như này cơ, từ nhỏ tôi đã tập, a, còn cái này nữa.”

Lăng Dương lại bày ra một tư thế rất cổ quái, xoay vòng tại chỗ nhanh như gió, động tác này Diệp Lãng đã từng thấy qua, huấn luyện bóng đá có khi sẽ dùng cái này để rèn luyện năng lực cân bằng cho cầu thủ, nhưng Diệp Lãng chưa từng thấy ai xoay nhanh như Lăng Dương.

Diệp Lãng nhớ hồi trung học xem thành viên đội bóng của trường làm huấn luyện này, sẽ là hai người một tổ, khi một người xoay, người còn lại sẽ đứng bên cạnh bảo hộ, bởi vậy khi Lăng Dương dừng lại, Diệp Lãng theo bản năng đỡ đối phương một phen.

“Í? Anh cũng biết?” Lăng Dương trái lại dừng rất ổn định, “Động tác này rất nguy hiểm, bình thường xoay phải có người bên cạnh trông, nếu không rất dễ té dập đầu.”

Nói đoạn cậu vén tóc mái trên trán, “Xem, tôi từng bị té sứt đầu.”

Diệp Lãng chăm chú ngắm nhìn, phần trán của Lăng Dương có một dấu vết mờ mờ chỉ to bằng ngón út, bởi vì thời gian lâu, gần như đã khôi phục màu sắc như vùng da xung quanh, không nhìn kỹ sẽ chẳng thấy gì.

“Cậu bị thương nhiều thật đấy.” Chỉ Diệp Lãng biết đã có ba chỗ.

“Có thể bởi vì da tôi dễ bị sẹo?” Lăng Dương nghĩ đến vấn đề này cũng rất sầu não, “Khó coi chết được, muốn xóa cũng xóa không hết.”

“Con trai trên người bị thương tổn thì có xá gì.” Diệp Lãng đột nhiên nhớ tới lý do Lăng Dương không muốn vào phòng tắm công cộng, xem ra đối phương thực sự để ý việc trên người có sẹo.

“Phì, đấy toàn là suy nghĩ của mấy ông nhà quê.” Là một GAY xinh xẻo, trên cơ thể có tỳ vết quả thực là vết nhơ Lăng Dương khó mở lời! Đương nhiên điều này Diệp Lãng sẽ không hiểu.

Diệp Lãng đột nhiên nhận ra một vấn đề, “Cậu luyện tập nhiều như vậy là vì làm phi công? Vậy sao cuối cùng không làm?”

Tiền Đường là trường quân đội quản lý không quân, trong sân trường đâu đâu cũng có thể nhìn thấy đủ dạng mô hình phi cơ, lần trước Từ Hiền tới là buổi tối, không nhìn rõ như ban ngày, giờ này Từ Hiền đang đứng trước một mô hình máy bay chiến đấu kiểu cũ thời thế chiến thứ hai, cúi đầu đọc dòng chữ thuyết minh khắc trên tấm bia đá.

“Lần trước cậu nói, Dương Dương kiểm tra sức khoẻ không qua, không phải vì say máy bay à?”

Bạch Lung cười nhạo một tiếng, “Cậu hỏi nó một trăm lần, nó có thể cho cậu một trăm lý do, không cái nào trùng lặp, nhưng cũng không cái nào là thật.”

“Vậy lý do thật là?”

“Cậu đoán không ra sao?” Bạch Lung đi đến trước bia đá, đầu ngón tay như vô ý quẹt đi lớp bụi mờ trong khe, “Không quân kiểm tra sức khoẻ rất hà khắc, không chỉ cơ thể khỏe mạnh, tố chất vững vàng, mà bề ngoài cơ thể cũng yêu cầu tuyệt đối hoàn mỹ, một đinh điểm tỳ vết cũng không được phép tồn tại.”

“Lăng Dương?”

Lăng Dương nghe thấy có người kêu tên mình, mới hoàn hồn, “A, xin lỗi, tôi lại thất thần sao?”

“Cậu không sao chứ?” Diệp Lãng quan tâm hỏi.

Lăng Dương lắc đầu, “Không sao, vừa nãy nói đến đâu rồi?”

“Nói đến cậu vì sao không làm phi công.”

“À, cái đấy hả,” Lăng Dương phẩy tay đầy thờ ơ, “Giấc mơ thời trẻ con thôi, trước đây ai mà chẳng có một giấc mơ, nhưng có mấy ai làm thành sự thật.”



Buổi tối Diệp Lãng online đã thấy Linh Đang Nhi trên mạng, hắn làm bộ vô tình hỏi Mạc Thương Tâm thì biết Linh Đang Nhi buổi chiều có lên mạng một lần, còn cùng bọn Lữ Tiểu Bố đi phó bản hàng ngày, mà khi đó hắn đang cùng Lăng Dương tản bộ trong sân Tiền Đường.

Bây giờ Diệp Lãng có thể xác định Lăng Dương và Linh Đang Nhi là hai người khác biệt, nhưng chẳng biết vì sao, nhận thức như thế trái lại khiến Diệp Lãng rất không thoải mái.

Linh Đang Nhi thấy Diệp Lãng lên liền kéo hắn đi xếp hàng sân đấu (xếp hàng chờ bắt đội), tác dụng của phòng chiến trong 2V2 rất đơn giản, chủ yếu ở chỗ có kiếm được một đồng đội thích hợp không mà thôi, nếu gặp được một đồng đội tế ti cực mạnh, cho dù trình độ bản thân bình thường thì cũng có thể kiếm được thành tích không tồi.

Huống chi mấy ngày hôm nay, Linh Đang Nhi đã dần truyền thụ cho hắn không ít kỹ xảo PK của phòng chiến, Diệp Lãng là một người có khả năng hấp thu rất mạnh, phối hợp với Linh Đang Nhi đã sắp tiến đến giai cảnh, đẳng cấp của cả hai đã sắp chạy tới 2000.

Đẳng cấp sàn đấu phải đạt tới 2200 điểm mới có thể đổi miếng hộ vai của bộ trang bị, quý trước đội ba ba tạm thời của Diệp Lãng thành tích luôn quanh quẩn từ 1300 đến 1600, dựa theo xu thế phát triển này, phỏng chừng Diệp Lãng muốn lấy một miếng hộ vai hẳn không thành vấn đề.

Trận này hai người đánh được một nửa thì màn hình của Diệp Lãng lại nhảy ra thông báo của hệ thống.

【 hệ thống 】 [Lạc Minh Ảnh] đăng nhập.

Diệp Lãng sửng sốt, không thèm để ý bản thân còn đang PK, ngón tay đã đi trước não mà gửi tin.

【 nói chuyện riêng 】 Dạ Lang: hình như cậu rất ít online?

Gần đây bang hội của Thích Phong khai hoang nên tiêu tốn rất nhiều, hôm nay lâm thời nhớ ra trong kho của acc nhỏ còn dự trữ vài người máy sửa chữa(có tác dụng sửa trang bị), bèn muốn lấy ra dùng, kết quả vừa online đã nhận được tin nhắn của Dạ Lang, tức thì thấy thiệt buồn cười.

Chính mình rõ ràng đã nhắc nhở Lăng Dương, gã lao công của cậu ta có hứng thú với bản thân cậu ta hơn, nhưng cậu ta cứ không tin, nhất quyết phải đi con đường cách mạng ngoằn ngoèo, phải nói thế nào nhỉ? Đúng là bị rắn cắn một lần, sợ dây thừng mười năm.

Có điều, bằng tính cách của Thích Phong, hắn còn lâu mới thuận thế lót đường cho đối phương, không ngáng chân đã nể tình lắm rồi.

Đáng tiếc hôm nay không có thời gian, không thể cùng chơi với tình địch một tí, Thích Phong chuyển người máy sang acc lớn xong, bấy giờ mới đánh chữ trả lời Diệp Lãng.

【 nói chuyện riêng 】 Lạc Minh Ảnh: ha ha.

【 hệ thống 】 [Lạc Minh Ảnh] đăng xuất.

Trận đấu này Diệp Lãng thua không cần bàn cãi, Linh Đang Nhi ở bên kia tò mò hỏi sao đang đánh nửa chừng tự nhiên bất động, có phải bị lag không?

Diệp Lãng đột nhiên không còn hưng trí gì nữa, bịa đại lý do đuổi cổ Linh Đang Nhi, ngẫm nghĩ nửa ngày chẳng biết nên làm gì, rốt cuộc bay tới hồ Thệ Vấn câu cá.

Hắn vừa câu cá vừa tư lự, cái từ ha ha chết tiệt này đến cùng có ý gì?

_______________________________

Lời tác giả: Phi công khi bay lên trời sẽ có nguy cơ bị nứt vết thương cũ, nhất là những người lái máy bay chiến đấu (do áp suất không khí lớn). Trên người có thương tích thì đừng nói không quân không qua, đến cả hàng không dân dụng cũng không qua được. Nhưng ngồi máy bay thì không sao, cho dù ngồi phó lái cũng được, chỉ cần không phải tự mình lái. Kiểm tra sức khoẻ của phi công siêu cấp khắc nghiệt, bình thường vận động ít rất khó qua cửa, nhưng vận động nhiều quá cũng không được, nhịp tim của vận động viên chậm hơn người thường, lên trời sẽ bị ảnh hưởng, cho nên như Phong Mực Ống và Bạo Bạo Long đi thi tám phần cũng sẽ rớt. Tiểu Linh Dương từ nhỏ đã rèn luyện theo tiêu chuẩn phi công, khống chế lượng vận động của mình rất tốt, qua lời của Bạch Lung chúng ta có thể thấy, Lăng Dương chỉ tập bơi lội có lợi cho tâm phế và trượt băng cường hóa cân bằng, cả hai đều hỗ trợ cho phi hành. Những manh mối nhỏ như này rải rác rất nhiều trong truyện, chỉ xem mọi người có nhìn ra hay không. Hồi cấp ba các bạn trong trường của tác giả cùng đi thi phi công, rớt sạch bách, sống được đến cửa cuối cùng chỉ có BF khi đó của tác giả (ý? này có tính là tin giật gân không?), cuối cùng bởi vì khi đứng thẳng vai trái thấp hơn vai phải 1cm mà bị đào thải, thiệt tình không biết làm sao đo ra được nữa ╮(╯▽╰)╭

À nói sai một chỗ, Phong Mực Ống chiều cao vượt tiêu chuẩn, rớt từ vòng gửi xe

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.