Cám Ơn Em Vẫn Cười

Chương 40



Lăng Dương trở lại bể bơi

Người gởi tin: Ironman (Người Sắt? Căn tin hai ăn ra đinh thép, những chuyện như này tui sẽ mang lên BBS nói sao), khu gửi: Homo***ual

Tiêu đề: nhà bơi lội Sâm Lam đúng là thiên đường của G

Trạm gởi tin: BBS đại học Yên Sơn trăm năm trồng người

Chất lượng cực cao. Đáng tiếc mình không có thẻ bơi ở đó, chỉ có thể ngồi trên bờ nhìn đã ghiền.

——————————————————————————-

Người gởi tin: Loctar (mọi người đều yêu Lok’tar), khu gửi: Homo***ual

Tiêu đề: Re: nhà bơi lội Sâm Lam đúng là thiên đường của G

Trạm gởi tin: BBS đại học khoa học kỹ thuật Sâm Lam màu lam biển rừng chuyển tới BBS đại học Yên Sơn trăm năm trồng người

Tui có thể cho ông mượn, muốn hông? Muốn thì PM tui.

——————————————————————————-

Thật khó chịu…

Trên lưng đau quá…

Không thể hô hấp …

Ùm —— Lăng Dương vọt khỏi mặt nước, mười ngón tay víu chặt lấy thành hồ, nửa ngày mới chầm chậm khôi phục hô hấp.

Quả nhiên vẫn không được.

Choáng đầu, ghê hơn nữa là cảm giác buồn nôn.

Trong bụng như sóng cuộn biển gầm, hiển nhiên rõ hơn ai hết loại buồn nôn mang tính tâm lý này sẽ không thật sự dẫn đến nôn mửa, nhưng lại chẳng có cách nào thoát khỏi cảm giác sinh lý tệ hại này, mỗi một tế bào trong cơ thể đều đang kêu gào bài xích nước.

Trong lúc hoảng hốt Lăng Dương nhìn thấy một đôi chân trần của đàn ông xuất hiện trước mặt mình.

Cậu nhắm mắt lại, hít sâu, nỗ lực tưởng tượng bản thân thành một tế ti biết xua tan DEBUFF, cố gắng loại bỏ trạng thái tiêu cực khỏi đầu óc mình.

Cảm giác đã hơi chuyển biến tốt, cậu mở mắt ra lần nữa, đôi chân kia vẫn còn dừng trước mắt, không phải ảo giác.

Đó là một đôi bàn chân đàn ông rất dương cương, ngón chân thon dài, góc cạnh rõ ràng, bàn chân to lớn đầy sức lực, mu bàn chân có đường cong xinh đẹp, móng chân được cắt tỉa rất sạch sẽ.

Mến giày mến chân cùng một họ với nhau, một đôi chân trần nam tính xuất hiện ở khoảng cách gần ngay mặt Lăng Dương, sức rung động của nó chẳng khác gì dị tính luyến chợt thấy một cặp núi 36D lõa lồ ngay trước mặt, Lăng Dương vô thức nuốt nước miếng, tinh thần tức thì phấn chấn hơn nhiều.

Buồn nôn vừa mới lui, sắc tâm đã dâng lên, không kìm được ngẩng đầu nhìn thử người có đôi bàn chân xinh đẹp như thế thì sẽ có gương mặt thế nào.

Lăng Dương nheo mắt lại, tầm mắt lướt qua cặp giò có cơ bắp rắn chắc, kìm lòng không được mà dừng lại ở chỗ bộ phận nhô lên, quần tam giác bó sát đã phác thảo hoàn mỹ hình dáng khí quan của giống đực, từ tư thái ngủ đông kia có thể tưởng tượng ra uy lực cực đại của dã thú sau khi bùng nổ. (tự dưng thấy mình cũng biến thái theo)

Hèn chi trong tâm lý học sẽ có thuyết pháp sùng bái sinh sản, nhìn từ góc độ hèn mọn của Lăng Dương, quả thực khiến cho người ta có xúc động phủ phục cúng bái.

Ánh mắt của Lăng Dương từ bộ phận then chốt hướng thẳng lên trên, rốt cục thấy rõ mặt đối phương.

Diệp Lãng cũng lẳng lặng đứng bên hồ, từ trên cao xem xét Lăng Dương đang ở trong nước, hai người một ở trên, một ở dưới, một nhìn xuống, một nhìn lên, cùng bị mê hoặc bởi cảm giác kì diệu dâng lên trong lòng.

Mỗi người đều có xúc động muốn chinh phục kẻ yếu hơn mình, mỗi người cũng đều có khát vọng được thần phục kẻ mạnh hơn mình, đây là bản năng nguyên thủy của sinh vật, khi đối diện là giống đực như mình thì loại dục vọng này càng dễ bị kích thích, bị khuếch trương hơn.

Vô luận thế nào, hai người cũng chẳng thể tưởng nổi, một màn đối mắt hôm nay ở bể bơi đã định ra địa vị của cả hai trong quan hệ mai sau.

Diệp Lãng ngồi xổm xuống, nhìn gần vào gương mặt trắng như tờ giấy của Lăng Dương.

“Sao anh lại ở đây?” Lăng Dương hỏi.

Diệp Lãng yên lặng giây lát, “Vấn đề này hình như tôi hỏi mới phải.”

“À,” Lăng Dương bấy giờ mới phản ứng ra đây là sân nhà ai, “Không muốn bị bạn học bắt gặp đang bơi nên tôi ở trên BBS hỏi mượn thẻ bơi lội từ bạn học mấy người.”

“Kỳ thật nếu cậu muốn bơi cứ tìm tôi là được, tôi có thể giúp cậu làm.”

“A, sao anh không nói sớm?”

“… Bởi vì khi đó cậu sợ nước.”

Diệp Lãng không đề cập thì Lăng Dương suýt nữa đã quên, bây giờ đột nhiên nhắc tới Lăng Dương lại lập tức cảm thấy đầu váng mắt hoa.

Diệp Lãng vịn tay phải lên thành bể bơi, nhảy xuống nước, bọt nước văng lên đánh vào mặt Lăng Dương, cậu theo bản năng nhắm mắt quay đầu chạy trốn.

“Cậu thật sự không cần phải mặc nhiều vậy,” Diệp Lãng nhìn đồ bơi hai mảnh kín mít trên người Lăng Dương, làm gì có ai mặc áo tắm chống nắng trong nhà bơi chứ.

“Không phải Hyoga từng nói, vết thương là huân chương của nam tử hán sao?” (nguyên văn là Băng Hà, có lẽ là chỉ bạn Cygnus Hyoga trong Áo giáp vàng, không coi truyện nên không biết bạn này nói cái chi ╮( ̄▽ ̄)╭)

Lăng Dương nói không ra lời, chỉ ngơ ngác ngắm nhìn đối phương, trước mắt lại bắt đầu trống rỗng, lời nói của Diệp Lãng như lơ lửng giữa tầng mây, rồi lại truyền rõ ràng từng câu từng chữ vào tai cậu.

“Kỳ thật mỗi người đều có nhược điểm, sợ nước chẳng là gì.”

Lăng Dương nghi hoặc nhìn hắn, tựa hồ đang hỏi, vậy còn anh?

“Tôi sợ độ cao.”

Lăng Dương ngẩn ra, giãy giụa rặn ra hai chữ, “… Thật. ư?”

Diệp Lãng gật đầu.

“Bẩm. sinh?”

“Bẩm sinh, dù không nghiêm trọng lắm.”

Lăng Dương hít một hơi thật sâu, cố gắng nói một câu dài, “Vậy chẳng phải, không thể lái máy bay?”

Diệp Lãng nở một nụ cười hiếm hoi, “Lái máy bay chưa từng nghĩ tới nhưng nhảy cầu mười mét thì không dám.”

Sự chú ý của Lăng Dương bị phân tán thành công, cậu nghiêm túc nhìn đối phương, biểu tình có chút thương tiếc.

“Hiện tại thấy khá hơn chút nào không?”

Lăng Dương chậm rãi chớp mắt một cái.

“Nào, bây giờ đưa tay cho tôi,” Diệp Lãng chìa tay ra, dùng giọng nói nghe rất đáng tin cậy, kiên định, chậm rãi, nhấn từng chữ: “Yên tâm, tôi sẽ không buông tay.”



Hai người sau khi ra khỏi hồ bơi thì cùng nhau đi tắm, lần này Lăng Dương không giống lần trước trốn ở một góc đằng xa mà là thoải mái tắm gội kế bên Diệp Lãng.

Có lẽ do có tân tiến triển, cho dù tiến triển không rõ ràng lắm, nhưng ít nhất đã êm đẹp bước ra bước đầu tiên, tâm tình Lăng Dương rất tốt, khóe miệng nhếch lên đầy đắc ý, còn ngâm nga một đoạn nhạc lạc điệu, đến Diệp Lãng cũng bị ảnh hưởng bởi tâm trạng tốt của cậu.

Lăng Dương đang định giơ tay lấy dầu gội đầu trên bệ để đồ thì đột nhiên nảy ra một ý.

“Anh Lãng, dầu gội của tui dùng hết rồi, anh cho tui mượn được không?”

Diệp Lãng chẳng mảy may nghi ngờ, trực tiếp đưa chai dầu gội trước mặt cho cậu.

Hô hô, thì ra Diệp Lãng dùng dầu gội mùi này, Lăng Dương thích thú xoa một đầu bọt, “Anh biết không, hồi tui mới thuê chung với Hoa Hoa, có một lần trộm dùng dầu gội của nó, kết quả nó nói tui biết chai đó dùng để tắm cho con chó trong phòng ngủ bọn nó, hại tui ngửi thấy mùi chó trên người mình cả một tuần.”

Diệp Lãng thử mường tượng ra cảnh ấy, cũng phải bật cười.

Lăng Dương trả lại dầu gội, Diệp Lãng quay đầu nhận, dòng nước không ngừng xối bọt xà phòng từ trên đầu Lăng Dương xuống, vì vậy cậu phải nhắm hai mắt.

Đây không phải lần đầu tiên Diệp Lãng nhìn thấy cơ thể trần truồng của Lăng Dương, lần đầu tiên sự chú ý của hắn hoàn toàn bị vết sẹo sau lưng thu hút, lần thứ hai chỉ nhìn thoáng qua trong phòng ngủ Lăng Dương, ngay cả Diệp Lãng cũng chẳng biết tại sao khi ấy mình lại phải xấu hổ lui ra ngoài, dù gì nhìn thấy người cùng giới *** —— nhất là với người tập luyện ở nhà bơi lội mỗi ngày như hắn, là chuyện thường như cơm bữa.

Lăng Dương mảnh mai hơn Diệp Lãng rất nhiều, nhưng tuyệt không gầy yếu, màu da khỏe mạnh, da thịt mịn màng đến gần như không thấy lỗ chân lông, làm cho người ta không kìm được muốn giơ tay thể nghiệm thử xúc cảm ấy. Đây là lần đầu tiên Diệp Lãng quan sát đối phương tỉ mỉ ở khoảng cách gần vậy, hắn kinh ngạc nhận ra cơ thể của mình có xu thế phản ứng, nhất thời sững sờ tại trận.

Lăng Dương thấy Diệp Lãng mãi chẳng có động tĩnh gì, nhắm mắt nghi hoặc lắc lắc chai dầu trong tay, tựa hồ đang dò hỏi.

Diệp Lãng xấu hổ nhận lấy, nghiêng người đi, ép tầm mắt của mình dời khỏi người đối phương.

Hắn cảm thấy càng tắm tiếp thì càng nguy hiểm, dội qua loa cho xong, đoạn quay trở lại phòng để đồ, thay quần áo.

Tâm trạng bây giờ của Diệp Lãng vô cùng phức tạp, chẳng lẽ chỉ vì mỗi ngày có một đứa con trai quấn lấy mình kêu chồng ơi chồng à, cho nên mình cũng bị đồng hóa lúc nào chẳng hay?

Đợi Diệp Lãng ăn mặc chỉnh tề, bình phục tâm tình nửa ngày xong, Lăng Dương mới từ phòng tắm đi ra, Diệp Lãng chỉ nhìn cậu một cái lại nhanh chóng xoay đầu.

“Anh tắm nhanh thật.” Lăng Dương nói.

Diệp Lãng cúi đầu, có chút thấp thỏm tâm tư của mình sẽ bị đối phương phát giác.

“Kỳ thật hôm qua tui có đến xem trận chung kết bơi lội, chẳng qua hiện trường khi đó nhiều người quá, anh trước sau cứ bị một đám người vây quanh nên không chào hỏi anh.”

Diệp Lãng sửng sốt, ngẩng đầu, đối phương đã lau xong người, đang đưa lưng về phía hắn mặc quần áo.

“Quên chưa chúc mừng anh được á quân.”

Diệp Lãng lắc đầu, “Không có gì, có phải hạng nhất đâu.”

“Anh không thể đi so với băng biến thái bên học viện thể thao được, anh chỉ rèn luyện vào thời gian rảnh, bọn kia chỉ có thời gian rảnh là không rèn luyện, được hạng hai là hay lắm rồi.”

Lăng Dương mặc quần áo tử tế xong lại ngồi bên cạnh Diệp Lãng mang giày, “Kỳ thật hồi trước tui bơi cũng không tệ lắm, khi xem anh thi đấu tui đã nghĩ, nếu hồi trước tui kiên trì bơi tiếp, giờ có khi cũng đứng ở bục nhảy rồi chăng.”

“Rốt cuộc vì nguyên nhân gì mà cậu sợ nước vậy?” Diệp Lãng hỏi.

Lăng Dương nghiêng đầu ngẫm nghĩ, hiếm khi được một lần chủ động nói thật, “Thực ra lần trước nói vết sẹo của tui do bị ba đánh là gạt anh.”

“Nghỉ hè năm 11, tui cùng vài đứa bạn đi nghỉ ở một thành phố ven biển, đó là lần đầu tiên tui xuống biển bơi, khi ấy chỉ thấy sức nổi của biển thật lớn, bơi thực nhẹ nhàng, chẳng ngờ tình hình ở biển phức tạp hơn ở sông nhiều.”

Lăng Dương nhìn trần nhà phòng thay đồ, hồi ức, “Khi đó tui rất tự tin khả năng bơi của mình, bơi cách bờ quá xa, kết quả thình lình thời tiết thay đổi, mặt biển nổi sóng to, chẳng biết mình bị đập vào cái gì, tình huống khi ấy quá mức nguy hiểm, tui không biết mình bị thương từ khi nào, được ngư thuyền đang vào bờ cứu lên rồi mới phát hiện.”

“Bởi vì thương ở sau lưng, tui cũng không biết mình bị thương tới cỡ nào, trên thuyền cá không có đồ cấp cứu, đợi đến khi lên bờ thì nửa khoang thuyền đã nhuộm đỏ, thấy mà hoảng, rất dọa người.”

“Cho nên cậu sợ máu cũng là thật?”

“Ha ha ha, không có, tui không có yếu ớt vậy, đấy là chọc Hoa Hoa thôi.”

Tiếng cười của Lăng Dương tắt dần, vẻ mặt lại nghiêm túc, “Sau lưng bị thương, lại bị ngâm nước biển, quả thật rất đau, nhưng cảm giác lớn nhất khi ấy vẫn là sợ hãi, sợ không gặp được cứu viện sẽ chết ở biển, sau khi được cứu lại sợ sẽ có sẹo, rất sợ rất sợ…”

Lăng Dương cúi đầu, “Có thể vì nguyên nhân này mà sợ nước chăng.”

Diệp Lãng thực bất đắc dĩ, “Sao cậu cứ để ý chuyện sẹo hay không sẹo vậy?”

Lăng Dương bày ra bản mặt khổ qua, “Bởi vì rất khó coi, về sau tìm đối tượng sẽ khó khăn.”

Diệp Lãng mấp máy môi, không nói gì.

“Đúng rồi,” Trước khi đi Lăng Dương đột nhiên nhớ ra, “Quần áo của anh vẫn ở chỗ tui, số phòng của anh bao nhiêu, hai ngày nữa tui mang qua cho.”

Diệp Lãng vốn định nói không cần phiền lòng, nghe đến nửa câu sau lại sửa miệng, nói số phòng cho Lăng Dương.



Hôm nay Diệp Lãng không muốn xếp sân đấu, lại chạy đến bên hồ Thệ Vấn câu cá, Linh Đang Nhi đánh xong ba ba, cũng bay tới cùng Diệp Lãng câu cá.

Diệp Lãng nhìn người bên cạnh được một lần yên tĩnh hiếm hoi, nghĩ mới đây mình còn từng hoài nghi cậu ta và Lăng Dương là một người, chẳng qua nghi ngờ này đã nhanh chóng bị đạp đổ.

Hắn lại nghĩ nếu hai người kia thực sự cùng một người thì sao? Diệp Lãng rất khó tưởng tượng hình ảnh Lăng Dương kéo một chuỗi lượn sóng gọi mình là ông xã, chẳng biết có phải do ảo giác của Diệp Lãng không, nhưng hắn cứ cảm thấy thái độ của Lăng Dương với mình như gần như xa, tựa như đang giấu mình bí mật gì.

【 nói chuyện riêng 】 Dạ Lang: quen biết lâu như vậy, có một vấn đề tôi mãi chưa hỏi cậu.

【 nói chuyện riêng 】 Linh Đang Nhi: ông xã nói đi ~~

【 nói chuyện riêng 】 Dạ Lang: cậu xưng hô thế nào?

【 nói chuyện riêng 】 Linh Đang Nhi: cái gì?

【 nói chuyện riêng 】 Dạ Lang: trước giờ tôi cứ gọi cậu là Linh Đang Nhi, bây giờ nghĩ lại, Linh Đang Nhi là cậu mua, cậu phải có tên riêng của mình chứ.

【 nói chuyện riêng 】 Linh Đang Nhi: … đang yên lành tự dưng hỏi cái này chi?

【 nói chuyện riêng 】 Dạ Lang: ít nhất về sau khi tôi gọi cậu, cậu biết tôi không phải đang gọi acc này mà là gọi cậu.

Lăng Dương im lặng một chốc.

【 nói chuyện riêng 】 Linh Đang Nhi: con người em có chút tối dạ, cũng không giỏi đặt tên.

【 nói chuyện riêng 】 Linh Đang Nhi: bởi vì rất sùng bái sư phụ, cho nên đến tên cũng phải bắt chước ổng.

【 nói chuyện riêng 】 Linh Đang Nhi: ổng tên Tiểu Linh Dương, cho nên em tên Tiểu Phì Dương. (dê béo)



Diệp Lãng nằm trên giường không ngủ được, hắn giơ bàn tay, ban ngày Lăng Dương vì sợ hãi mà nắm chặt tay hắn không buông, móng tay lưu lại một vệt lằn thật sâu trên mu bàn tay, đến giờ còn chưa tan.

Hắn cầm di động, gửi một tin nhắn cho đứa bạn Từ Hiền.

Lăng Dương cũng nằm trên giường không ngủ được, trong hơi thở toàn là mùi dầu gội của Diệp Lãng, nhắm mắt lại toàn là hình ảnh ban ngày ở bể bơi Diệp Lãng chìa tay cho cậu.

Di động có tin nhắn, cậu cầm lên xem, là một dãy số xa lạ.

—— đây là số của tôi, về sau muốn tập bơi có thể tìm tôi. Diệp Lãng

Lăng Dương do dự một chốc, lưu dãy số, lại chuyển sang album ảnh.

Trong đó có hai tấm hình bơi của Diệp Lãng cậu chụp lén khi đi xem thi đấu ngày hôm qua.

Cùng lúc đó, Diệp Lãng cũng nhấn vào album ảnh trong di động, nhìn hình chụp của Lăng Dương mà rơi vào trầm tư.



PART II : LÃNG CA BẮT ĐẦU CONG


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.