Cám Ơn Em Vẫn Cười

Chương 54



Chân tướng phơi bày trước thiên hạ 

18:00 thứ bảy ngày 3 tháng 12

—— Ký túc xá Đường Tu Văn

“Sao, quyết định xong rồi?” Đường Tu Văn lười biếng ngồi bên cạnh bàn, trước mặt bày hai chiếc di động, một cái của anh, một cái của Lăng Dương.

“Ừ,” Lăng Dương gật đầu, “Em chuẩn bị bỏ acc Linh Đang Nhi, lần nữa luyện một tế ti, tuy acc này ở bên em lâu vậy, bỏ thì cũng tiếc một chút nhưng tóm lại vẫn là acc của người khác, chẳng qua làm như vậy sẽ hơi bất công với Tiểu Ca, đẳng cấp đánh sàn đấu của cả bọn lại phải bắt đầu lại từ đầu. Sáng nay em có trưng cầu ý Tiểu Ca, cậu ta đồng ý rồi, còn Thích Phong, hắn không đồng ý cũng không được, dù sao về sau không cần khai hoang nữa, cùng lắm thì cả bọn cần cù đánh nhiều hơn.”

“Vậy sư công thì sao?”

“Hồi xưa hắn đã đầu tư vào Linh Đang Nhi không ít, lần này lại cho không ít đồ đạc, đưa acc cho hắn là chuyện thường tình, cây thương em làm cho hắn vẫn còn trên người Linh Đang Nhi, bỏ thì uổng lắm. Dù sao về sau em không còn lên acc này nữa, cứ đưa cho hắn xài vậy, nếu không muốn luyện thì làm kho hàng hay gì đó cũng được.”

—— Nhà Lăng Dương & Từ Hiền

Khi Từ Hiền mở cửa cho Diệp Lãng, sắc mặt cậu không tốt lắm, trải qua chuyện tối qua, cậu có chút giận Diệp Lãng.

Diệp Lãng thấy Từ Hiền mặt mũi bí xị, mở cửa xong xoay người rời đi, chẳng thèm chào hỏi hắn một câu, cộng thêm cả chuyện tối hôm qua, tất nhiên rất kinh ngạc.

“Tiểu Hiền, cậu sao vậy?”

“Tớ không sao, thay vì quan tâm tớ chi bằng cậu quan tâm người khác thêm một chút đi.” Từ Hiền nói chuyện đầy ẩn ý.

Diệp Lãng nhìn xung quanh, “Lăng Dương đâu?”

Từ Hiền liếc mắt, còn biết hỏi Dương Dương cơ đấy, “Không có ở nhà.”

“Lát nữa có về không?”

Từ Hiền chẳng muốn cho hắn biết chút nào, hỏi ngược lại, “Hôm qua đang yên đang lành sao tự dưng đòi ly hôn?”

Tốc độ chuyển đề tài của Từ Hiền làm Diệp Lãng ngẩn người, “Quan hệ giữa tớ và Linh Đang Nhi rất phức tạp, không giống cậu nghĩ đâu.”

“Trả lời tớ tại sao đòi ly hôn.”

“Tớ không thể tiếp tục ở bên cậu ta.”

“Lý do?”

“Tớ thích người khác.”

Từ Hiền giật mình,” Cậu thích người khác? Ai?”

“Lăng Dương.”

—— Ký túc xá Đường Tu Văn

“Với sư công mà nói thì Linh Đang Nhi hiện giờ hẳn là tình địch của mình, hắn làm sao có thể nhận quà tặng của tình địch?”

“Em có thể nói em đối với Linh Đang Nhi chẳng qua là xuất phát từ thông cảm, hoặc là gặp chuyện bất bình ra tay tương trợ, tóm lại tình cảm giữa hai đứa đã là quá khứ, hiện giờ em thích người khác.”

“Haizz, phải diễn tả sự bội phục của con với ngài như thế nào đây sư phụ, tự gả tự tam (tam: chen chân vào hai người khác), tự ly tự kết, tự công tự thụ, khi nào tự sinh con đây?”

Lăng Dương đau khổ, “Đã đến nước này rồi thầy đừng móc mỉa em mà.”

—— Nhà Lăng Dương & Từ Hiền

“Cậu nói cái gì? Cậu ly hôn Linh Đang Nhi vì cậu thích Lăng Dương?” Từ Hiền quả thực không thể tin vào tai mình nữa.

Diệp Lãng bình tĩnh gật đầu.

Từ Hiền cúi gục đầu, hung hăng xiết chặt tay, Dương Dương à Dương Dương, cậu có ngày hôm nay hoàn toàn là hậu quả tự làm tự chịu, không thể trách người khác.

“Vậy, vậy sao hôm qua cậu không nghe Linh Đang Nhi nói cho xong?”

“Tớ biết cậu ta muốn nói gì.”

“Cậu biết?”

“Tớ vừa online đã có rất nhiều người PM, có chúc mừng, có muốn ra tiền giao dịch với tớ, bọn họ ra giá rất cao, tớ biết ngay Linh Đang Nhi muốn tặng tớ quà, hơn nữa còn rất đắt tiền.”

“Tớ mắc nợ Linh Đang Nhi rất nhiều, cậu ấy là người tốt, có tình có nghĩa, nhưng tớ đã định là chỉ có thể phụ lòng cậu ta, tớ không thể tiếp nhận thêm bất kỳ lòng tốt nào của cậu ta, cũng rất sợ cậu ta mượn thời cơ nói ra gì khác, cho nên phải cự tuyệt trước.”

—— Ký túc xá Đường Tu Văn

“Vậy giờ sư phụ muốn thế nào, dùng thân phận Lăng Dương đi thổ lộ với sư công?”

“Đúng, tuy giữa hai đứa em đang có hiểu lầm rất lớn, nhưng em tin nếu đã là hiểu lầm chắc chắn sẽ có ngày giải trừ. Hồi trước em giấu hắn lâu như vậy, bịa nhiều memo như vậy, bây giờ có kết quả như này cũng coi như là báo ứng.”

“Nhưng, quả do chính em gieo, em sẽ tự mình chịu trách nhiệm, đợi đến khi họp mặt, em sẽ tìm cơ hội thổ lộ với hắn, bằng chính thân phận thật của mình.”

Ánh mắt cậu kiên quyết, “Em đã từng bỏ lỡ một lần, lần này nói thế nào em cũng không có ý định trốn tránh nữa, đến khi ấy hắn nổi giận cũng được, không chịu cũng được, em phải bám dính hắn như sam cho đến khi hắn chấp nhận em mới thôi.”

—— Nhà Lăng Dương & Từ Hiền

“Kỳ thật việc Lăng Dương kết hôn với Linh Đang Nhi hôm qua không phải…”

“Là lỗi của tớ, hồi trước tớ luôn do dự, bởi vì tớ không cách nào xác nhận được tâm ý của mình, tuy tớ đã tặng cậu ấy cây búa…”

“Cậu tặng Lăng Dương cây búa?” Từ Hiền vui vẻ hỏi.

“Tuy tặng đã tặng rồi, nhưng tớ lại không nói gì, cậu ấy không biết ý nghĩa của nó, chỉ cho là món quà bình thường. Tớ đã bỏ lỡ rất nhiều cơ hội, là Bạch Lung và Mộ Dung đánh thức tớ, nếu không có bọn họ, đến giờ tớ cũng không có cách nào tĩnh tâm thừa nhận chuyện này với cậu.”

Ngữ khí của hắn kiên định, “Mộ Dung nói, đàn ông phải biết chủ động, cho nên, dù trong lòng Lăng Dương đã có người, tớ cũng sẽ không bỏ cuộc dễ như vậy. Lát nữa tớ sẽ tỏ rõ lòng mình với cậu ta, người tớ thích là cậu ta, mặc kệ người Lăng Dương thích là ai, tớ sẽ đoạt cậu ấy về.”

—— Ký túc xá Đường Tu Văn

“Xì, hiếm khi thấy cậu kiên cường được một lần,” Đường Tu Văn cầm chiếc di động trước mặt, “Nếu cậu đã nghĩ kỹ vậy tôi sẽ giúp cậu gửi.”

“Gửi đi,” Lăng Dương bình tĩnh nói, “Để Linh Đang Nhi trở thành lịch sử bí mật của Tiểu Linh Dương đi, về sau vĩnh viễn không cho anh Lãng biết.”

—— Nhà Lăng Dương & Từ Hiền

Từ Hiền bắt đầu không hiểu chi hết, Lăng Dương thích người khác từ lúc nào? Ở đây thì có gì dính đến Bạch Lung? Nhưng nghe thấy câu giải thích sau cùng, tâm trạng của Từ Hiền bay bổng hẳn lên, bước tới vỗ thật mạnh lên vai đối phương, “Tớ biết ngay A Lãng là mẫu đàn ông có dũng khí, có trách nhiệm, cậu quả nhiên không làm tớ thất vọng!”

“Dương Dương có việc đến chỗ chủ nhiệm lớp, nó nói lát nữa sẽ về, tớ đoán nó sẽ rất vui khi nghe những lời cậu sắp nói.”

Khóe miệng Diệp Lãng không kìm được hơi cong lên, “Ừ.”

Từ Hiền lủi về phòng ngủ, “Trong tay tớ còn chút chuyện, sắp xong rồi, cậu chờ tớ một chút, chúng ta lập tức xuất phát tìm Dương Dương!”

Diệp Lãng thong thả bước vào phòng Lăng Dương, theo bản năng lại liếc nhìn tấm poster bắt mắt trên tường.

Hắn đi đến ngồi xuống trước máy tính, tay phải vuốt ve con chuột của Lăng Dương, ngón cái lần lượt đảo qua 12 phím số.

Nhắc tới thì hắn còn chưa hỏi Lăng Dương tại sao phải dùng con chuột phức tạp như này.

Di động trong túi rung một cái, có tin nhắn.

Diệp Lãng mở ra xem, là một dãy số xa lạ.

—— ông xã, cám ơn anh đã quan tâm em năm tháng nay, em quyết định sẽ AFK khỏi trò chơi, từ nay về sau không đăng nhập tài khoản Linh Đang Nhi, hôm nay em gửi gắm cô bé cho anh, hi vọng anh có thể đối xử tử tế với cô bé. Tái bút, Tiểu Linh Dương hôm qua chỉ là giúp đỡ em, giữa bọn em không phải quan hệ  như anh nghĩ, xin anh đừng hiểu nhầm. Lần cuối cùng gọi anh là ông xã, tạm biệt. Linh Đang Nhi yêu anh.

Diệp Lãng nhíu mày, Linh Đang Nhi làm sao có được số di động của mình, chẳng lẽ là Lăng Dương nói cho cậu ta?

Ngón cái của hắn ấn kéo xuống tiếp, phía dưới tin nhắn có kèm tài khoản và mật mã của Linh Đang Nhi.

Ngón cái đặt trên phím bấm của Diệp Lãng bỗng cứng đờ.

Nửa ngày, hắn bình tĩnh cúi người ấn nút bật thùng máy của Lăng Dương, chờ đợi máy tính chậm rãi khởi động, lần này chỉ dùng 2 phút 18 giây đã vào được WINDOWS, 360 Boot Assistant kiêu ngạo tuyên bố, lần khởi động này máy của bạn đã đánh bại 3% người sử dụng toàn quốc.

Hắn nhấp đúp vào client game trên desktop.

Bỏ qua màn hình chào, tiến vào giao diện đăng nhập, tài khoản của Lăng Dương vì chọn chức năng ghi nhớ nên được tự động lưu lại, Diệp Lãng chỉ từng thấy một lần, nhưng có lẽ vì hắn rất để ý Lăng Dương nên một lần cũng đủ để nhớ kỹ.

Hắn đưa di động dán sát màn hình, hai tài khoản sóng vai bên nhau, như được copy paste.

Hắn kéo bàn phím ra, đối chiếu mật mã trong tín nhắn, gõ từng chữ từng chữ, ấn enter.

Trải qua nghiệm chứng ngắn ngủi, trò chơi tiến vào giao diện chọn nhân vật, một nữ tế ti quen đến không thể quen hơn đang cô đơn đứng giữa màn hình.

Diệp Lãng nhìn chằm chằm nữ tế ti vài giây, nhẹ nhàng thoát ra, từ shortcut trên desktop tìm đường dẫn gốc của game, mở My Computer, dựa theo đường dẫn, nhấn mở từng cấp từng cấp một.

Hắn mở folder screenshot mặc định của game, nhấp đúp bắt đầu xem từ tấm thứ nhất.

Trong hình là hai nhân vật nam xa lạ, một tế ti, một chiến sĩ, hắn lật tiếp ra sau, phần lớn đều là hình chụp chung của hai người này ở đủ loại phong cảnh thắng địa, ngẫu nhiên cũng sẽ xuất hiện người thứ ba. Sau một ngày nào đó, nhân vật trong hình bỗng thay đổi, biến thành hai nhân vật nam khác đang hôn nhau dưới ánh trăng, một người trong đó hắn gần như nhìn thấy mỗi ngày…

—— Phó bản Thất Tịch, bảo châu biến tính.

Diệp Lãng lật xem tiếp, sau mấy tấm hình hôn nhau, một người trong đó biến thành con gái, mặc bộ đồ COS Tiểu Long Nữ trắng bóc, người còn lại mặc một bộ quân đội Nazi, bối cảnh đằng sau hai người không ngừng biến hóa, góc độ chụp ảnh mờ ám vô biên.

Ngón tay của hắn nhấn xuống một cách máy móc, từng tấm hình lướt qua trước mặt như một bộ phim tài liệu, ảnh chụp hai người ôm nhau bên hồ Thệ Vấn, ảnh chụp xếp hàng chờ đợi ngoài sàn đấu, ảnh chụp kề vai chiến đấu trong phó bản… 5 tháng, hơn trăm tấm ảnh chụp, mỗi tấm đều ghi lại quá khứ của Dạ Lang và Linh Đang Nhi.

Diệp Lãng rốt cục nhấn dấu X đỏ trên góc phải, nhắm mắt lại, hít thở sâu.

Hắn lại mở mắt ra, nhìn thấy di động trước mặt, tài khoản Linh Đang Nhi vẫn còn cô đơn nằm đấy, từng chữ cái như đang giễu cợt hắn.

Diệp Lãng đột nhiên chộp lấy di động, vung tay, di động đập vào tường nát bấy.

Diệp Lãng đứng lên, bắt đầu điên cuồng lục đông lục tây trong phòng Lăng Dương, hắn giựt mở từng ngăn kéo, mở ra từng ngăn tủ, đảo loạn xà ngầu tất cả những thứ nhìn thấy, rốt cục ở ngăn tủ dưới chót phát hiện một tấm X quang.

Hắn đặt tấm X quang lên mặt bàn.

Hắn đặt tay trái lên.

—— Anh giai ngầu, với ai anh cũng đều ngầu như vậy sao? Hai ta tốt xấu cũng thân quen như này, ngay cả một câu cũng không có..

—— Sao cô ấy không đi cùng anh?

—— Tôi đoán vợ anh nhất định rất thích anh.

—— Sợ nước rất mất mặt à?

—— Mỗi 98 người sẽ có một người có phản ứng sợ nước cường độ thấp hoặc hơn, tôi quen biết rất nhiều người sợ nước.

—— Sao cậu ta có thể online cả buổi trưa được!

—— Sao không thể? Vừa mở game chị ấy đã online, sau đó bọn em tổ đội, chẳng lẽ bốn người còn lại trong đội gặp ma?

—— Sư phụ bị thương ngón út trái, không có gì đáng ngại!

—— Có phải lại bị lừa rồi không, Linh Đang Nhi bị thương là ngón út trái.

—— Dương Dương bị thương hẳn là tay trái… Ngón trỏ, ngón giữa… còn có ngón áp út.

—— Ai nói tôi không lên mạng? Mỗi ngày tôi đều lên mà?

—— Xin lỗi xin lỗi, đánh chữ với anh quen rồi, quên mất anh ngay tại trước mặt.

—— Card màn hình của tôi đặc biệt cùi, anh vừa xuất hiện trên màn hình là tôi đứng luôn..

Từ Hiền nghe thấy động tĩnh từ phòng kế bên, chạy sang xem, hoảng sợ nhìn hiện trường như vừa có cơn lốc quét qua.

“A, A Lãng…”

Diệp Lãng chậm rãi quay đầu, chuông báo động trong lòng Từ Hiền rung to, cậu chưa từng thấy một Diệp Lãng như này!

“Cậu, cậu…”

“Cậu biết có phải không?” Giọng của Diệp Lãng còn lạnh hơn cả hầm băng.

“Tớ…”

Diệp Lãng đứng bật dậy, không nói một câu đi ra ngoài.

“A Lãng cậu đi đâu?” Từ Hiền khẩn trương đuổi theo.

“Đến quán ăn, gặp vợ cũ.”

Từ Hiền cả kinh, tay phải vô thức sờ ra sau.

“Không được gọi điện!”

Từ Hiền bị dọa tới mức run cầm cập, rụt tay về.

Dưới đáy lòng cậu có một âm thanh đang gào thét: làm sao đây! Có ai thông báo Dương Dương với!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.