Cám Ơn Em Vẫn Cười

Chương 58



inh Đang Nhi thiệt giả khó phân

Diễn đàn chính thức của “Hồn Đạm OL”, box bát quái giang hồ

Tiêu đề: chuyện Linh Đang Nhi thiệt giả tối hôm qua, mọi người thấy thế nào?

Người gửi: Thám Tử

Nội dung: cái cô Linh Đang Nhi này có quá nhiều điểm đáng ngờ, ông nói có lý của ông, bà nói có lý của bà, rốt cuộc ai đúng ai sai? Rốt cuộc ai mới là thật? Hoan nghênh bàn luận nhiệt tình.

1L: cảm giác cá nhân thôi, nửa năm nay Linh Đang Nhi quả thật có sự khác biệt với hồi xưa, nhưng cụ thể khác biệt ở đâu, tôi không nói được, dù sao cũng không có tiếp xúc nhiều với hai người kia.

2L: Linh Đang Nhi nửa năm trước nói mình gặp tai nạn xe mất trí nhớ bị hack acc, giờ lại có thêm người khác cũng gặp tai nạn xe mất trí nhớ bị hack acc, tui thấy lạ nha, cho dù chuyện bị hack rất phổ biến nhưng trên thế giới này làm quái gì có nhiều người bị đụng xe mất trí nhớ vậy? Chỉ có mình tui thấy cái lý do này rất si đa sao?

3L: có một chuyện không biết mấy thím phát hiện chưa, Linh Đang Nhi vốn là hệ thánh quang nhưng sau khi xuất hiện lại bỗng biến thành hệ tự nhiên, cái này có tính là manh mối hem?

4L: @ đứa bên trên, còn không cho phép người ta tẩy thiên phú hả? Tao không có việc gì làm đi tẩy điểm kỹ năng này.

5L: dựa theo lời Linh Đang Nhi nói tối qua, tôi đi tra ảnh chụp trên qiandu(cái này giống cache của google ý), quả nhiên ở 3715 phát hiện thông tin tài khoản này được rao bán [hình ảnh]

6L: cho rằng hình ảnh bên trên có độ thuyết phục rất cao.

7L: chủ thớt và mấy bác phía trên, chẳng lẽ mấy người không thấy mấu chốt của cả chuyện đã không còn là Linh Đang Nhi là thật hay giả, mà là thái độ công khai của Dạ Lang tối qua sao? Tại hạ cho rằng đấy mới là chi tiết dã man nhất, có mình tui thấy vậy thôi hở?



——————————————————————————-

Lăng Dương gặm cà rốt rảnh quá bèn muốn vào game xem thử, ai dè nhập mật mã rồi nó lại báo mật mã sai lầm.

Cậu tưởng mình đánh sai, bèn nhập vào lần nữa, vẫn sai lầm.

Cậu cẩn thận nhớ lại mật mã vừa mới đổi hồi tối, lại kiểm tra viết hoa viết thường, đưa vào lần ba, vẫn tiếp tục thông báo mật mã tài khoản sai lầm.

“Phắc!” Cậu chửi một câu, đừng nói là ông anh hacker lại hack acc của mình nha, lần này còn sửa luôn mật mã nữa chứ, thực là quá đáng, không được, mình nhất định phải lên cộng đồng khiếu nại ổng!

Lúc này Diệp Lãng đang ngồi trên giường bỗng nói chuyện, “Em đang online.”

“Cái gì?” Lăng Dương nghe xong cả kinh, vội nhảy lên giường, đè lên lưng Diệp Lãng nhìn màn hình laptop của hắn.

Giờ Linh Đang Nhi đã không còn là vợ Dạ Lang, hiện tại xuất hiện trong danh sách bạn thân của Dạ Lang, tên sáng trưng.

“Mật qua chửi thằng đó, này là sao, lại hack tài khoản của em rồi!” Lăng Dương vô cùng căm phẫn.

Không đợi Diệp Lãng mật gã, bên kia đã mật qua đây.

【 nói chuyện riêng 】 Linh Đang Nhi: ông xã, em nè.

【 nói chuyện riêng 】 Linh Đang Nhi: em đã trở về.

Diệp Lãng quay đầu mặt đối mặt Lăng Dương ở cự ly gần, nửa ngày Lăng Dương mới nói một câu chua lét: “Ông, xã…”

“Em còn thời gian ghen thì chi bằng nghĩ làm sao cứu acc của mình đi, nhà cửa còn mang tên em đấy.”

“A!” Lăng Dương được nhắc nhở mới nhớ ra trong nhà kho toàn là tài liệu và vật phẩm hiếm, ít nhất trị giá mấy vạn vàng, nếu lại bị cuỗm sạch thì quả thực phải khóc bằng tiếng miên.

Cậu cấp tốc quay lại máy tính của mình đăng nhập vào Lạc Minh Ảnh, tìm Chính Nhân Quân Tử, may thay đối phương đang online.

Lăng Dương nói ý đồ của mình, đại ca hacker là một người rất vô tư, tức thì cam đoan không thành vấn đề, cam đoan bao trọn gói, bảo Lăng Dương cứ chờ xem là được, Lăng Dương bấy giờ mới an tâm được phân nửa, xem ra quen biết hacker vẫn có chỗ tốt.

Còn phân nửa không an tâm là vì Linh Đang Nhi sao thình lình về lúc này, lẽ nào đêm hôm đó đụng vào Diệp Lãng xong đã xảy ra chuyện gì?

“Xem thế giới.” Diệp Lãng đột nhiên nói.

Lăng Dương chuyển kênh sang thế giới liền nhìn thấy Linh Đang Nhi đang phát thông báo trên thế giới.

【 thế giới 】 Linh Đang Nhi: tháng sáu năm nay tài khoản của tôi bị hack, hôm nay mới tìm về, hồi trước những ai lên tài khoản này đều không phải chính chủ.

Phía dưới một đám tỏ vẻ ngạc nhiên.

“Không phải chớ, Linh Đang Nhi nửa năm qua luôn chơi mà?”

“Tôi có thằng bạn ở Kiếm Tình, tới giờ chưa từng nghe nó nói acc Linh Đang Nhi này đổi chủ, bên trên đừng có chơi nổi nữa, tin tức về cô vốn không ít rồi.”

“Nhưng nói tới thì cô Linh Đang Nhi này hồi xưa quả thật chìm lắm, mọi người thường biết đến cổ vì cổ là vợ của MT Kiếm Tình, nhưng nửa năm nay tựa hồ thoát xác hẳn ra, ngày nào cũng có thị phi.”

“Lần trước đã nói bị hack một lần, giờ lại bị hack nữa? Coi mọi người bị ngớ ngẩn hả? Có phải đi lừa tiền xong rồi giờ chuẩn bị chuyển dời thù hận không?”

【 thế giới 】 Linh Đang Nhi: sau khi tôi bị hack acc, người hack đã rao bán tài khoản của tôi trên 3715, mọi người có thể kiểm tra ảnh chụp qiandu đầu tháng bảy năm nay, vẫn còn thông tin tài khoản này được rao bán.

“Xỉu, không phải chứ, nói cứ như thật ấy, tui sắp tin rồi này.”

“Nói vậy trước giờ vào acc này toàn là người khác? Vậy dù những người khác không biết, Dạ Lang có thể nào không biết? Hồi trước Linh Đang Nhi trở về còn là Dạ Lang ra mặt bảo kê mà.”

“Đúng vậy, đến vợ mình biến thành người khác cũng không biết? Không thể nào, ảo quá rồi.”

【 thế giới 】 Linh Đang Nhi: người mua acc này rõ ràng muốn mượn thân phận của tôi gạt chồng tôi, chồng tôi cũng vì phát hiện chuyện này mới ly hôn với gã, nhưng ghê tởm thay ngụy Linh Đang Nhi còn lấy acc của tôi kết Tình Chắc Hơn Vàng với người khác, gã nhất định lại muốn lừa tiền đối phương!

Kênh thế giới nghe thấy những lời này thì có đủ loại nghi ngờ, có người tin tưởng, có người không tin, cũng có người chỉ xem vui, rốt cục có người đã đưa ra chất vấn.

“Cô nói cô bị hack, sao lâu vậy mới tìm về?”

“Đúng vậy đúng vậy, tại sao?”

【 thế giới 】 Linh Đang Nhi: bởi vì tôi đụng xe, mất trí nhớ!

Lăng Dương rốt cục nhịn không nổi.

【 thế giới 】 Lạc Minh Ảnh: nhảm cùi!

【 thế giới 】 Linh Đang Nhi: nhảm hay không nhảm không phải do cậu nói! Quần chúng nhân dân tự có phán xét!

【 thế giới 】 Lạc Minh Ảnh: vậy sao đột nhiên cô lại có trí nhớ?

【 thế giới 】 Linh Đang Nhi: là bạn bè nói cho tôi biết!

【 thế giới 】 Lạc Minh Ảnh: sao hồi trước bạn bè cô không nói, qua nửa năm mới nói?

【 thế giới 】 Linh Đang Nhi: đấy là vì tôi đi tham gia giải nhu đạo sinh viên Trung Quốc cúp Hồ Suất 20XX dành cho nữ ở hạng mục 48kg!

【 thế giới 】 Hạ Đại Gia: đậu má! Cái này là sự thật?!

Bàn tay đang gõ chữ của Lăng Dương đơ ngay tại chỗ, vài giây sau cậu đột nhiên nhảy dựng lên, lục đông lục tây trong phòng mình.

“Em tìm gì?” Diệp Lãng hỏi.

Lăng Dương không rảnh trả lời hắn, sau cùng cậu rút ra một quyển sách từ dưới cùng của chồng sách chất như núi trên bàn, lại nhảy quỳ lên trên giường, Diệp Lãng nhìn lướt qua bìa sách, tên sách là “Làm người phải lấy chữ tín làm gốc”.

Lăng Dương cầm cuốn sách giũ phần phật, bay ra vài tờ memo.

“Gì đây?” Diệp Lãng nhặt một tờ, nhìn kỹ.

“Series memo của Tiểu Linh Dương,” Lăng Dương xếp từng tờ memo, đọc một lượt từ đầu tới đuôi, sau đó ngẩng đầu lên nhìn Diệp Lãng với vẻ kinh hãi, “Trời ơi, em tưởng tượng ra một người thật rồi!”

Diệp Lãng đưa mắt nhìn laptop, Linh Đang Nhi vẫn còn trên kênh thế giới gọi hắn.

【 thế giới 】 Linh Đang Nhi: ông xã, em biết anh đang ở đây, xin anh đi ra nói một câu, em tin anh nhất định sẽ không vứt bỏ tình nghĩa vợ chồng năm xưa của chúng ta.

Phía dưới cũng có một chuỗi âm thanh kêu gọi Dạ Lang ra mặt tỏ thái độ.

【 thế giới 】 Dạ Lang: xin lỗi.

Kênh thế giới hoàn toàn yên tĩnh, ai nấy đều chờ xem nam chính trong truyền thuyết chuẩn bị nói gì.

【 thế giới 】 Dạ Lang: hiện giờ người anh thích là ông xã của em.

“Ha ha ha ha ha ha ha ha ~~~~~”

Lăng Dương ngồi xếp bằng trước laptop cười đến nghiêng ngả con người, vui vẻ khôn tả, Diệp Lãng ngồi bên cạnh lạnh lùng nhìn cậu, “Tự mình thổ lộ với mình thú vị lắm hả?”

Lăng Dương duỗi hai tay móc lấy cổ đối phương, “Chồng em không thổ lộ với em, em đành phải tiếp tục tinh thần phân liệt thôi, thế nào, em bắt chước giống anh không?”

“Không giống tí nào, anh đâu có ngớ ngẩn như em.”

“Hu hu hu, chồng không thể khen ngợi em một câu sao? Người ta là chủng người không được khen sẽ chết đó ~~”

“Em là chủng người không bị đả kích sẽ chết thì có.” Diệp Lãng chỉ trích cậu không chút lưu tình.

Đại ca hacker quả nhiên có hiệu suất rất cao, Linh Đang Nhi còn chưa kịp phát biểu cảm nghĩ gì với màn thổ lộ của Dạ Lang thì đã offline, Lăng Dương trở lại tài khoản Lạc Minh Ảnh xem, quả nhiên Chính Nhân Quân Tử gửi đến tin vui, gã không chỉ lấy lại được acc mà còn trộm động tay chân với máy tính của đối phương, trong thời gian ngắn e là đối phương đừng mong mở máy được.

Lăng Dương vội vàng sửa mật mã lần thứ ba, nhưng nghĩ lại acc này vốn là của Linh Đang Nhi, cô ta có thể dùng thẻ căn cước và hòm thư lấy lại tài khoản bất cứ lúc nào, đắc ý vừa nãy tức thì xẹp lép.

Cậu chán nản nằm bò ra giường, ủ dột cọ chân ông xã đòi an ủi, Diệp Lãng trầm ngâm giây lát, “Sau ngày ấy, anh có gặp Linh Đang Nhi một lần.”

Đây là lần đầu tiên Lăng Dương nghe nói có việc này, ngồi phắt dậy, “Chuyện khi nào?”

“Cái hôm sau buổi họp mặt, hai ta đi mua di động mới.”

“A, ông xã, sao anh không nói với em, anh nhất định có việc lừa em,” Lăng Dương mím môi gần như sắp khóc.

“Cô ta cho anh số điện thoại.”

“Hai người còn trao đổi số điện thoại?!”

“Là đơn phương trao đổi, nhưng anh không có gọi cho cô ta.”

“Hu hu hu, nhưng vẫn có khả năng sẽ gọi.”

Diệp Lãng lắc đầu, “Tuy hôm đó cô ta cũng nói với anh mình đụng xe mất trí nhớ, nhưng cảm giác ngày hôm nay khác xa hôm ấy,” Hắn chỉ vào màn hình trước mặt, “Anh tin sự tình không đơn giản như chúng ta nghĩ, trong đây chắc chắn còn ẩn tình.”



Có Một Quán Trà Sữa ở sân Bắc đại học Yên Sơn hôm nay nghênh đón một vị khách nghe danh mà đến, gọi tất cả vị trà sữa trong tiệm mỗi thứ một ly, xếp thành một hàng trước mặt, bắt đầu thể nghiệm từng cái.

Khi một người khác đi vào trong quán nhìn thấy cảnh tượng này thì thiệt tình không muốn nhận mặt chút nào.

“Mộ Dung?” Người nọ cố nín nhịn, đi tới ngồi xuống đối diện anh.

“Đế Thích đại? Rất vui được gặp cậu, uống trà không?” Mộ Dung chỉ vào mấy cái ly trước mặt, “Này này còn có cái này, mấy vị này tôi thấy khá được.”

“Miễn,” Vệ Thi không muốn mất mặt cùng thằng cha này chút nào, “Có chuyện gì nói thẳng đi.”

Mộ Dung biết đối phương xưa giờ là một người đi thẳng vào vấn đề, không tiếp tục hàn huyên nữa mà lấy tờ giấy A4 bên cạnh, đưa cho cậu.

Vệ Thi chỉ dùng chưa đến một phút đồng hồ đã nhìn lướt xong, “Anh có ý gì?”

“Nếu Đế Thích đại đã có thể thông qua dấu vết để lại tra được tung tích Lưu Ly Khấu thì tra người này hẳn là không khó với cậu.”

“Hồi trước anh nói là vì Dạ Lang nên mới muốn đòi công bằng từ nhóm ba người, bây giờ là thế nào, bắt đầu chuyển sang giúp đỡ Lăng Dương sao?”

Mộ Dung cười khà khà, “Anh đúng là từng nói vậy, nhưng chẳng qua anh muốn cho ba đứa nó một bài học nhỏ mà thôi. Anh riêng nghe được, là cậu xúi giục họ Bạch đi tìm MT nhà bọn anh đúng không? Nếu chỉ vì báo thù vậy mục đích của cậu đạt thành rồi, tối hôm đó cậu cũng có mặt, cũng thấy Tiểu Linh Dương bị cậu hại thê thảm cỡ nào. Bây giờ vất vả lắm hai đứa nó mới ở bên nhau, lại nhảy ra một thằng Trình Giảo Kim, cậu và Tiểu Linh Dương là bạn học, ngẩng đầu không gặp cúi đầu gặp, coi như tốt bụng giúp nó một lần đi.”

Vệ Thi cười khẩy, “Tôi có thể lý giải là bậc phụ huynh chuyên che chở con mình như anh đã thu nhận Lăng Dương vào cánh chim của mình rồi không?”

“Dĩ nhiên, dù gì nó cũng là một phần tử của Kiếm Tình mà.” Mộ Dung xòe tay, nói.

“Tôi có thể đáp ứng anh, nhưng là nể mặt anh chứ không phải vì giúp Lăng Dương,” Vệ Thi đứng dậy chuẩn bị bỏ đi, “Đừng quên, tôi bây giờ cũng là thành viên chính thức của Kiếm Tình, anh cũng phải che chở tôi mới được nha, bang chủ Mộ Dung.”

Chờ Vệ Thi đi rồi Mộ Dung mới lắc đầu phì cười, “Thằng nhóc này đúng là chẳng đáng yêu.” Anh lại cầm một ly nhấp môi, “Ấy, mùi vị này cũng ngon nè.”



Gần đến cuối kỳ, các hoạt động trong game đều tạm dừng , trái lại trong cuộc sống 3D thì đã gần cuối năm, lễ tết rất nhiều, đi đầu ngọn sóng chính là lễ Nô-en.

Trong làng đại học có một truyền thống, đêm Giáng Sinh hàng năm, tất cả mọi người sẽ tụ tập ở trung tâm quảng trường tiến hành một hoạt động có lợi cho sự khỏe mạnh về thể xác lẫn tinh thần nhất —— đánh nhau.

Mỗi năm khi đến thời gian này, các món đồ chơi bơm hơi sẽ bắt đầu bán chạy như tôm tươi —— đừng hiểu lầm nha, dĩ nhiên không phải búp bê bơm hơi rồi, mà là búa bơm hơi, côn bơm hơi, chùy bơm hơi.

Hoạt động tập thể náo nhiệt như này dĩ nhiên Lăng Dương không thể bỏ qua, giờ phút này cậu đang cầm trong tay một cây gậy bóng chày bơm hơi xông vào đám đông, chẳng cần biết có quen nhau hay không, cứ thấy ai là phang, nhanh chóng đổi lấy sự phản kích của quần chúng, vài người hội đồng một mình cậu.

Từ Hiền đi sau Lăng Dương, trong tay cũng cầm một cây búa bơm hơi, vốn định giúp bạn thân một chút nhưng tiếc thay nhìn thấy đối phương gây thù chuốc oán nhiều quá mà bên ta lại thế đơn lực bạc, dứt khoát phản chiến theo địch, cùng đám đông giơ búa đập Lăng Dương.

Lăng Dương hai móng khó địch lại vuốt quần hùng, rốt cục bại trận, chạy vắt giò về bên Diệp Lãng, mọi người thấy cậu chạy cũng không đuổi theo tiếp, tản đi bốn phía tìm mục tiêu khác.

Từ Hiền cũng chạy về, Lăng Dương nhớ lại dáng vẻ giậu đổ bìm leo vừa nãy của đối phương, bèn phát động tấn công Từ Hiền, Từ Hiền vội đánh trả, hai người vừa đánh vừa chạy, Diệp Lãng và Bạch Lung đi theo đằng sau, bốn người tới một nơi yên tĩnh, Từ Hiền đề nghị hưu chiến, Lăng Dương đang có ý đó, vui vẻ chấp thuận.

Bốn người rảnh rỗi không gì làm, lại chẳng có mạt chược trong tay, Lăng Dương đơn giản đề nghị mỗi người kể một câu chuyện cười làm sinh động không khí, Từ Hiền và Bạch Lung tức thì hiểu ý, Lăng Dương đang muốn đùa Diệp Lãng đây mà, bởi vì hắn thật sự không giống một người biết kể chuyện cười.

Quả nhiên Diệp Lãng nhíu mày, “Anh không biết.”

Từ Hiền vội nhắc nhở, “Cậu biết một cái, cái chuyện sáu chữ ấy.”

“Chuyện cười sáu chữ?” Lăng Dương cũng tò mò.

“À,” Diệp Lãng cũng nhớ ra, “Bởi vì cái đó dễ nhớ.”

“Kể thử đi,” Lăng Dương lắc lắc tay đối phương.

Diệp Lãng nghiêm trang kể: “Đau không? Đau. Thôi nha? Đừng.”

Một cơn gió lạnh thổi qua, ba người còn lại không kìm được mà run rẩy cả người.

Nghe Diệp Lãng nói như thế, Lăng Dương mới nhớ ra cậu từng nghe chuyện cười này rồi, nhưng khi ấy cậu không hề nghe ra hiệu quả như này.

Bạch Lung nghiêm túc đề nghị, “Chúng ta đừng kể chuyện cười thì hơn.” Hai người khác vội vàng tán thành.

Bạch Lung không biết nhớ ra chuyện gì, dán sát vào bên tai Từ Hiền rủ rỉ vài câu, vẻ mặt Từ Hiền trở nên có chút ngượng ngùng, hai người lấy cớ mua nước chuồn đi mất, lưu lại mình Lăng Dương và Diệp Lãng.

Lăng Dương vừa cúi đầu đã chú ý ngay đôi bốt Harley mũi vuông trên chân Diệp Lãng, giày thuần một màu đen, đai giày màu xám tro, hai sợi dây da mê người giao nhau tại chỗ cổ chân, còn dùng móc kim loại hình chữ T cố định ở hai bên mắt cá chân, trên dây da có khảm các cúc kim loại cách đều nhau, mũi giày hất lên đầy gợi cảm, phần đầu của giày còn gắn một miếng kim loại lấp lánh, Lăng Dương thực muốn biết trên đó viết cái gì.

Nguyên bản Lăng Dương là kiểu người sẽ bị kích thích bởi giày bốt, huống chi đôi giày giờ còn được mang trên chân của người mình thích, thứ hấp dẫn này thiệt khiến Lăng Dương khó kìm chế, bất giác đến hô hấp cũng hơi dồn dập.

“Hai người bọn họ đi đâu rồi, sao lâu như thế còn chưa trở lại?” Diệp Lãng đợi nửa ngày không thấy ai về, thuận miệng hỏi.

“Anh để ý bọn họ làm chi, nói không chừng đã đi dã chiến rồi.” Lăng Dương lơ đễnh đáp lời, tư duy đã sớm khuếch tán đi tận đâu đâu.

“Dã chiến?” Diệp Lãng biểu lộ sự hoài nghi sâu sắc với suy đoán của Lăng Dương.

Lăng Dương kỳ thật rất muốn đề nghị hay là chúng ta cũng đi đi, bỗng có người đập mạnh bờ vai cậu từ đằng sau, cậu quay đầu, ra là một thiếu niên mang vẻ ngổ ngáo kiêu ngạo.

“Anh Tiểu Linh Dương!” Đối phương hất cằm chào hỏi cậu.

Lăng Dương quan sát đối phương từ trên xuống dưới một lượt, mãi mới nhớ ra được là ai, “Sao lại là em? Chẳng phải em xuất ngoại rồi sao?”

Trước mắt không phải ai khác, chính là chủ nhân nguyên thủy nhất của Lạc Minh Ảnh, em trai của Thích Phong, Thích Ảnh.

“Bọn em được nghỉ lễ Nô-en, rồi được nghỉ đông tiếp, nghỉ suốt ba tháng lận,” Cậu nhóc đắc ý tuyên bố.

“Hầy,” Lăng Dương lắc đầu ra vẻ tiếc nuối, “Có thể thấy được đóa hoa ngoại quốc chả có tiền đồ gì, thời thanh xuân tươi đẹp dùng hết cho nghỉ ngơi.”

Đối mặt với câu mỉa mai của đối phương, Thích Ảnh không hề chịu yếu thế, “Em nghe nói anh Tiểu Linh Dương lấy tài khoản của em tự tam chính mình phải không? Anh lợi hại thật đấy! Em thiệt bội phục anh!”

Lăng Dương buồn bực, sao đến cả loại chuyện này Thích Phong cũng kể cho trẻ con nghe, còn nữa, đoạn lịch sử tối tăm này chẳng lẽ sẽ theo mình cả đời sao?

Có hai người đi tới, quả nhiên là Thích Phong và Bạo Bạo Long.

Thích Ảnh quay đầu, nhìn thấy hai người bọn họ, hào hứng hô lên, “Chị hai!”

“Chị cái đầu mày ấy mà chị,” Bạo Bạo Long tàn nhẫn búng trán cậu nhóc, “Anh là chồng của anh mày.”

Không biết Thích Phong đã giải thích với Bạo Bạo Long quan hệ giữa Lăng Dương và Diệp Lãng như nào, nhưng dầu sao lần này Bạo Bạo Long nhìn thấy Lăng Dương cũng không còn nhăn nhó như lần trước.

Trái lại Lăng Dương nhìn thấy Bạo Bạo Long thì rất thân mật, còn chủ động chào hỏi đối phương, Bạo Bạo Long cũng chỉ đơn giản ừm một tiếng.

Lăng Dương chợt lóe linh cơ, “Bạo Bạo Long, mấy hôm nữa tui muốn đến học viện thể thao chơi, cậu dẫn tui đi tham quan được không?”

“Tại sao tôi phải mang cậu đi!” Bạo Bạo Long có chút không chịu.

“À, bởi vì tui muốn đi xem huấn luyện đấu vật và nhu đạo chuyên nghiệp, nhưng lại không biết đạo trường nhu đạo ở đâu, không giấu gì cậu, kỳ thật tui là fan của nhu đạo nữ!”

Biểu tình trên mặt Bạo Bạo Long tức thì dễ xem hơn nhiều, vừa nhộn nhạo vừa ra sức che đậy, nửa ngày mới không được tự nhiên mà rằng, “Được rồi được rồi, thật sự là bó tay với cậu!”

“Anh Mộ Dung!” Thích Ảnh lại hô lên, Lăng Dương ngẩng đầu, người tới hai tay cắm túi chân lê đôi dép, không phải Mộ Dung thì là ai.

“Náo nhiệt thiệt, sao anh cũng tới?” Trong giọng Lăng Dương mang theo vài phần bất mãn, muốn ở riêng với Diệp Lãng một chốc, kết quả bóng đèn ùa đến hết đợt này tới đợt khác.

“Anh đặc biệt tới tìm MT nhà bọn anh,” Mộ Dung hất cằm với Diệp Lãng, “Bảo em gọi người ta em đã gọi chưa?”

Diệp Lãng nãy giờ vẫn im lặng, giờ gật gật đầu, “Gọi rồi.”

Lăng Dương tò mò quay đầu hỏi hắn, “Anh gọi ai?”

Không cần Diệp Lãng trả lời, Lăng Dương đã thấy đáp án của mình đi tới, không ngờ lại là người đã quăng ngã Diệp Lãng hôm ấy, Linh Đang Nhi!

“Tình huống gì đây?” Lăng Dương kinh hãi, Diệp Lãng vậy mà gọi Linh Đang Nhi đến, hơn nữa còn là Mộ Dung bảo hắn gọi.

“Tình huống phơi bày chân tướng.” Mộ Dung cười đến thần bí tràn trề.

Linh Đang Nhi đi tới, thân là tuyển thủ nhu đạo, theo thói quen cúi chào mọi người một cái.

Lăng Dương bị dọa sợ luôn, nếu thực sự đánh nhau, cậu quả thực không phải đối thủ của người ở hạng mục 48 kg trở xuống này.

Linh Đang Nhi ngẩng đầu lên, nghiêm túc nói với Diệp Lãng, “Bạn bè nói cho em biết, thì ra anh thực sự là ông xã của em, hồi trước chúng ta từng yêu trên mạng nửa năm, vì sao lần trước anh không nói em hay?”

“Ê,” Lăng Dương đứng một bên nghe, rất không vui, “Hai chữ ông xã không thể gọi bậy, còn nữa, đừng cứ lôi cái lý do đụng xe mất trí nhớ ra lừa bịp người khác, lý do này tui đã dùng qua rồi.”

“Tôi thực sự mất trí nhớ mà,” Linh Đang Nhi chuyển hướng Lăng Dương, ánh mắt vô cùng chân thành, “Tuy bạn bè nói với tôi như vậy, nhưng tôi vẫn không thể hoàn toàn nhớ anh ấy là ai.”

Cô lại quay sang, “Nhưng em nguyện cố gắng nhớ lại quá khứ của chúng ta, anh có thể cho em cơ hội không?”

Lăng Dương sắp điên rồi, cô nương này thẳng thắn quá đi, tui còn đang đứng chình ình ở đây nè, cô coi tui là không khí sao?

Nhưng cô ta quả thực đã xuất hiện với thân phận nguyên phối, Lăng Dương vừa nghĩ tới cái tính hoài cựu của Diệp Lãng thì đã thấy tương lai sầu lo.

“Xin lỗi,” Ngay vào lúc Lăng Dương đang nghĩ bậy nghĩ bạ thì Diệp Lãng đã mở miệng, “Tôi rất lấy làm tiếc những gì cô gặp phải, nhưng lần trước tôi đã tỏ rõ thái độ của mình trong game, thật xin lỗi.”

Lần trước ở trong game? Lăng Dương hồi tưởng, không đúng, câu nói kia không phải do mình gửi bằng tài khoản của anh Lãng sao?

Linh Đang Nhi nghe vậy thì mang vẻ nghi hoặc, “Trong game?” Cô lắc đầu, “Em đâu có vào game nào đâu.”

“A?” Lần này đến phiên Lăng Dương kinh ngạc, chẳng lẽ hôm ấy spam trên kênh thế giới không phải cô ta?

Lúc này xung quanh bỗng nhảy ra vài chàng trai, nhìn thấy Linh Đang Nhi thì cùng xông tới, miệng ai cũng gọi bà xã bà xã, hỏi cô vì sao tự dưng biến mất, còn suýt nữa ẩu đả lẫn nhau.

Linh Đang Nhi bị bao vây trong đó, hoàn toàn không biết làm sao, vẻ mặt hoảng sợ, “Mấy anh làm gì vậy? Tôi không biết mấy anh!”

“Bà xã mấy người muốn tìm chỉ sợ là tên này,” Lăng Dương giờ mới phát hiện chẳng biết vừa nãy Mộ Dung đã chạy đi đâu, giờ lại xuất hiện lần thứ hai, trong tay còn nắm cổ áo một người, chính là cái thằng bỉ ổi hôm ấy.

Mộ Dung vứt gã bỉ ổi vào giữa đám người, “Thằng khỉ này phạm tội nhiều lần rồi, hồi xưa từng bị người ta túm cổ ra dạy cho một bài học, nó luôn dùng thân phận bạn gái mình,” Mộ Dung nói với Linh Đang Nhi, “Cũng chính là cô, ở trong game giả làm nhân yêu lừa tiền, nó là bạn trai cô, chuyện này nó không xạo.”

“Chẳng qua ban đầu cô không biết nó lợi dụng cô làm gì, sau khi biết đã xảy ra tranh chấp với nó, không cẩn thận gặp phải tai nạn giao thông,” Mộ Dung nhún vai, “Thực xin lỗi, sự thật đã khiến cô thất vọng, đáng tiếc cuộc sống có khi sẽ ấu trĩ như vậy đấy, chuyện cười buồn đâu đâu cũng có.”

Gã bỉ ổi khúm núm cúi đầu, mấy người quấy rầy Linh Đang Nhi hồi nãy sau khi nghe được chân tướng đều tức giận bao vây đối phương tính sổ, Lăng Dương cười vui vẻ, ngó Diệp Lãng, “Anh không lên bảo vệ vợ cũ à?”

Diệp Lãng hừ một tiếng.

Gương mặt Linh Đang Nhi cũng tràn đầy vẻ thất vọng, song cô vẫn cúi chào Diệp Lãng và Lăng Dương, “Thật sự xin lỗi, hành động của tôi đã gây phiền nhiễu cho hai người.”

“Không có không có,” Lăng Dương vội xua tay, “Cô cũng là người bị hại thôi, có thể thông cảm.”

Diệp Lãng đột nhiên xen mồm, “Nhưng tôi có một vấn đề nghĩ mãi không thông.”

Tất cả mọi người chuyển sự chú ý sang Diệp Lãng chờ câu tiếp theo.

“Lần đầu tiên chúng ta gặp mặt, cô rõ ràng chỉ vào tôi cứ như nhận ra tôi ấy, tại sao vậy?”

Linh Đang Nhi lắc đầu, “Khi ấy tôi hổng phải chỉ anh.”

“Không phải tôi?”

Cô nàng gật đầu, lại duỗi ngón trỏ chỉ vào Diệp Lãng, “Khi ấy người tôi nhận ra không phải anh,” Ngón tay chuyển sang người bên cạnh Diệp Lãng, “Mà là anh ấy.”

“Tôi?” Lăng Dương quá trời kinh ngạc, “Làm sao cô nhận ra tôi, không phải cô mất trí nhớ sao?”

“Tôi quen anh sau khi gặp tai nạn, không, chỉ có thể nói là gặp qua, nhưng anh cho tôi ấn tượng rất sâu, chỉ gặp một lần đã nhớ kỹ.”

Lăng Dương gãi đầu, “Sao tôi không nhớ đã gặp cô ở đâu nhỉ?”

“Khoa não và khoa chấn thương chỉnh hình của bệnh viện trực thuộc Yên Đại chung một chỗ, buổi sáng hôm ấy tôi đi chụp phim ở phòng chụp, anh cũng ở đó, trong phòng chờ có rất nhiều người, sở dĩ tôi nhớ rõ anh là vì khi ấy có người gọi điện chửi anh một trận.”

Sắc mặt Lăng Dương tức thì thay đổi.

Ngón tay Linh Đang Nhi chậm rãi di chuyển, cuối cùng dừng tại người Thích Phong, “Cú điện thoại ấy còn do anh này tiếp.”

Lăng Dương và Thích Phong liếc nhau một cái.

Bạo Bạo Long bên cạnh bỗng hét to, làm mọi người giật nảy mình, cậu ta cũng chỉ vào Lăng Dương, “Tôi nhớ ra rồi, hèn chi tôi cứ thấy cậu quen quen, cậu là Tiểu Linh Dương, cậu là…”

Thích Phong kéo cổ Bạo Bạo Long, những lời cậu sắp buột miệng cũng bị Thích Phong dùng tay chặn lại.

“Đi thôi.” Thích Phong dùng sức kéo đối phương đi, Bạo Bạo Long còn ra sức giãy giụa, “Ư ư ư ư ư ư…”

Thích Ảnh cũng cười hì hì đi theo sau, phút cuối còn quay đầu vẫy tay với Lăng Dương, “Đáng tiếc năm tới không được gặp anh, cố lên nha, anh Tiểu Linh Dương!”

Đám đông vừa nãy còn vô cùng náo nhiệt phút chống đã tản sạch, cuối cùng chỉ còn lại Lăng Dương và Diệp Lãng.

Lăng Dương e dè đưa mắt nhìn Diệp Lãng, đối phương đang chăm chú nhìn vào cậu.

“Tay em…”

“Tay em…” Lăng Dương ngập ngừng.

Diệp Lãng lắc đầu, “Nếu em không muốn nói thì thôi, đừng vất vả tìm lý do, đợi đến ngày em tình nguyện nói ra chân tướng thì hẵng nói cho anh biết, anh không ép buộc em.”

Lăng Dương nhìn Diệp Lãng nửa ngày, cuối cùng trịnh trọng gật đầu.

“Có điều…” Lăng Dương đưa mắt láo liên, Diệp Lãng biết đối phương nhất định không có ý tốt.

“Có điều gì?”

“Nếu Linh Đang Nhi thực sự là người yêu trên mạng của anh nửa năm trước, sau đó gặp tai nạn xe bị mất trí nhớ thì anh chọn ai?”

“Em nói thử xem?” Diệp Lãng nhướng mày.

“Đương nhiên vẫn chọn em,” Lăng Dương giảo hoạt nói.

“Em lấy đâu ra tự tin vậy?”

Lăng Dương cười đến gian trá, “Em hiểu anh mà, anh tuyệt đối không bao giờ ở bên một cô gái hở cái là có thể quăng ngã anh đúng không?”

Diệp Lãng bị Lăng Dương đoán trúng tâm tư, đoạt ngay cây chùy bơm hơi trong tay cậu, gõ đầu Lăng Dương, “Nhiều chuyện, đi về.”

Lăng Dương ở đằng sau lủi trái lủi phải, nhảy nhót đến vô cùng gợi đòn, “Em đoán trúng rồi có phải không? Có phải không? Có phải không?”

“Câm miệng!”

________________________________

giày boots Harley Davidson, hình như đây là loại giày đi môtô, thường có móc kim loại ở chỗ mắt cá, muốn kiếm chính xác thì không có, thôi mọi người tự tưởng tượng hen ^^

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.