Cám Ơn Em Vẫn Cười

Chương 59



Tình địch chính quy lên sân khấu

Người gởi tin: Ironman (Người Sắt • đã lâu không ra sân khấu anh cô đơn quá đi), khu gửi: Homo***ual

Tiêu đề: năm mới vui vẻ!

Trạm gởi tin: BBS đại học Yên Sơn trăm năm trồng người

Một năm mới sắp đến, các anh em trong box có muốn ra ngoài họp mặt không, từ biệt cái cũ đón cái mới?

——————————————————————————-

Người gởi tin: Antelope (Tiểu Linh Dương và Sói Đêm), khu gửi: Homo***ual

Tiêu đề: Re: năm mới vui vẻ!                                                          

Trạm gởi tin: BBS đại học Yên Sơn trăm năm trồng người

Cậu cũng vui vẻ XD

Đoán chừng ai cũng đang bận thi cử hết rồi, đợi nhập học rồi họp mặt hén!

——————————————————————————-

Các trường đại học cao đẳng chính thức tiến vào tuần thi cử, thời kì bận rộn nhất mỗi học kỳ của sinh viên bách khoa, nhân số online của Kiếm Tình thiệt ít ỏi, sinh viên khoa văn như Từ Hiền cũng tạm thời AFK khỏi trò chơi, thức khuya dậy sớm đau khổ tụng bài. So ra, phần lớn môn chuyên ngành của Lăng Dương đều là viết luận văn, ngẫu nhiên còn copy paste được vài chỗ, cuộc sống dễ chịu hơn người khác tí chút, nhưng cũng phải thường xuyên chạy ra chạy vào thư viện.

Hôm nay đi học Diệp Lãng mượn sách của một người bạn học, buổi tối cầm sang phòng ngủ đối phương trả, phát hiện trên cánh tay của cậu ta đeo một thứ kỳ lạ.

“Ông đeo cái gì vậy?”

“Bao tay bằng bông, mẹ tôi may.”

“Mang này làm gì?”

Người bạn học kia gãi ót vẻ xấu hổ, “Hồi nhỏ tôi rất nghịch ngợm, trèo lên cây chơi bị té, không dám nói với người lớn, bị gãy xương cũng không biết, lớn rồi mới phát hiện xương cốt bị khép lệch vị trí, còn để lại bệnh vặt, hễ đến mùa đông sẽ đau xương, cho nên mẹ mới may cho tôi cái này giữ ấm.”

Diệp Lãng nghe xong gật đầu mà như có điều suy nghĩ.

Hôm sau Lăng Dương bê một chồng sách từ thư viện chạy về nhà, vừa vào cửa đã thấy Diệp Lãng ở nhà, bèn liên thanh phàn nàn lạnh quá.

Diệp Lãng đi tới sờ tay cậu, quả thật lạnh như băng, hắn không nói hai câu cầm áo khoác kéo đối phương ra ngoài.

“Đi đâu?” Lăng Dương bị động để hắn kéo đi.

“Dạo phố.”

“Hả?”

Dọc đường đi Diệp Lãng cầm tay trái của Lăng Dương bọc kín trong túi áo mình, chuyện này làm Lăng Dương rất kinh ngạc, vốn cậu cho rằng Diệp Lãng sẽ rất kháng cự việc tiếp xúc thân mật với mình ở nơi công cộng, dù sao có rất nhiều đồng chí bẩm sinh còn không làm được như vậy, một đứa con trai siêu cấp trọng sĩ diện như Diệp Lãng càng không thể nào, ai dè Diệp Lãng lại có thể vì cậu không cố kỵ đến ánh mắt người ngoài.

Diệp Lãng kéo Lăng Dương đến trung tâm thương mại ở quận thương nghiệp, cái gọi là dạo phố của con trai rất khác với con gái, Diệp Lãng xác định rõ mục đích, đi thẳng đến lầu một quầy bán găng tay, nhân viên bán hàng tươi cười chào đón, Diệp Lãng nói thẳng ý định, “Cậu ta mang, phải giữ ấm.”

Nhân viên bán hàng hiểu ý, lập tức đề cử vài mẫu cho hắn xem, Diệp Lãng chọn một mẫu màu nâu giả da cho Lăng Dương đeo, kích thước vừa vặn.

Nhân viên bán hàng nhìn thấy vội tán dương, “Cậu bạn mang cái này hợp quá, mẫu găng tay này là da cừu, hiệu quả giữ ấm đặc biệt tốt.”

Lăng Dương nghe xong phì cười, “Linh dương mang da cừu, sao nỡ thiêu đốt nhau.” (nguyên văn là linh dương mang dương bì, còn câu ‘cớ gì thiêu đốt nhau’ trích từ bài thơ Thất bộ thi của Tào Phi: Nấu đậu để làm canh, hạt bỏ vào nồi nấu. Cành ở dưới mà đun, đậu ở trong nồi khóc. Sinh ra từ một gốc, sao nỡ thiêu đốt nhau.)

Diệp Lãng gật đầu với nhân viên bán hàng, “Lấy nó đi.”

Lăng Dương bị tốc độ mua đồ của Diệp Lãng làm cho không biết nói gì, “Nếu anh dẫn con gái đi mua sắm, nhất định sẽ bị ném vào quầy gửi chồng.” (mấy ông chồng dắt vợ đi mua sắm thì để vợ vào trong lượn còn mình ngồi ở quầy này, có game có báo chí phục vụ các ông giết thời gian :)))

Cậu ngẫm lại lại thấy không đúng, “Anh căn bản không cần đi, chỉ cần đưa thẻ ra là được rồi.”

Nhân viên bán hàng viết hóa đơn xong, Lăng Dương đang muốn giơ tay lấy thì Diệp Lãng đã nhận mất, đợi đến khi Lăng Dương muốn phát biểu thêm gì thì đối phương đã đi tuốt ra quầy tính tiền, bị bỏ lại một mình ở quầy hàng, Lăng Dương nhìn theo vừa bực vừa buồn cười, chủ nghĩa đàn ông này sao không thể sửa được nhỉ? Mà mình vốn cũng có phải con gái đâu.

Nhân viên bán hàng gói ghém găng tay đưa cho Lăng Dương, “Hình thức ở chung của hai người thú vị thật.”

Lăng Dương hoàn toàn đoán ra được ẩn ý của cô, thời đại này mười đứa con gái thì hết chín đứa là hủ, cậu vội chuyển sang đề tài tán gẫu khác.

Diệp Lãng trả tiền xong trở về mất chưa đến mười phút nhưng Lăng Dương đã cùng nhân viên bán hàng thân thiết gọi chị xưng em, lúc gần đi đối phương còn nhét cho một chiếc khăn tay vào bịch làm quà tặng.

Lăng Dương thấy Diệp Lãng xoay người muốn ra khỏi trung tâm, vội vàng kéo lại, “Đến thì đã đến rồi, lên lầu hai dạo một chút đi.”

Diệp Lãng chưa bao giờ dạo phố vô mục đích, có điều thấy Lăng Dương đã nói như vậy thì vẫn theo cậu lên lầu hai. Lầu hai chủ yếu buôn bán giày dép túi xách nam nữ, một cách tự nhiên, Lăng Dương dẫn Diệp Lãng đến thẳng khu bán giày nam.

“Em muốn mua giày?”

“Xem thử.” Tầm mắt Lăng Dương đã sớm bị đủ kiểu giày bốt hấp dẫn, bây giờ là mùa đông, đúng ngay mùa giày bốt bán chạy, trên kệ hàng đủ loại màu sắc đủ loại mẫu mã, sáng chói mắt Lăng Dương.

Lăng Dương mỗi khi nhìn đến đôi nào thì sẽ tưởng tượng hình ảnh nó được mang vào chân Diệp Lãng, tâm tình rạo rực hẳn lên.

Diệp Lãng thấy Lăng Dương tập trung tinh thần nghiên cứu mấy đôi bốt, nào có đoán được đối phương đang YY chính mình, còn tưởng rằng cậu ta đang nghiêm túc lựa chọn.

“Chẳng lẽ em muốn mua bốt?”

“Hửm?” Lăng Dương xuyên trở về từ thế giới ảo tưởng.

“Chưa từng thấy em mang.”

“A, trước giờ em chưa từng mang.” Lăng Dương không nghĩ ngợi, đáp lời hắn.

“Vậy em xem mấy cái này làm gì?” Diệp Lãng không hiểu.

“Cho anh mang,” Lăng Dương chớp mắt, “Ông xã thử đôi này được không?”

Diệp Lãng bị cách xưng hô của đối phương làm sững sờ, khi ở ngoài Lăng Dương luôn gọi hắn là anh Lãng, cơ hồ chưa từng có tình huống gọi hắn là ông xã trước mặt công chúng như này.

Lăng Dương thấy hắn không từ chối bèn cao giọng gọi nhân viên bán hàng, “Làm phiền lấy đôi 43.”

“Sao em biết anh đi size 43?” Diệp Lãng nghi ngờ hỏi.

Lăng Dương lúc này mới phát hiện mình lỡ lời, chẳng lẽ cậu có thể nói với đối phương năng lực nhìn size chân của cậu chuẩn xác như người ta nhìn size ngực sao?

“Ờ thì em đoán, anh hẳn là đi giày lớn hơn em một số… Đúng không?”

Diệp Lãng miễn cưỡng tiếp nhận lời giải thích này.

Nhân viên bán hàng lấy từ trong kho ra một đôi 43, Diệp Lãng nhận lấy rồi mới phát hiện đôi Lăng Dương chọn là một đôi bốt hải tặc ống cao màu nâu đậm, bốt hải tặc thường có thiết kế rườm rà, có rất nhiều đai giày nịt da, có cái mang chức năng thực tế, có cái chỉ là đồ trang trí, rất khó phân biệt.

Diệp Lãng mang bốt vào rồi vẫn còn ở đấy nghiên cứu cái nào là đai thật cái nào là đai trang sức, Lăng Dương thấy vậy bèn quỳ một gối xuống, Diệp Lãng sửng sốt, đã thấy Lăng Dương thành thạo sửa sang xong mấy cái nịt da, cài xong đai giày, cuối cùng còn chỉnh chỉnh cái vật trang sức hình đầu lâu hải tặc bằng kim loại ở trên cùng.

Nhân viên bán hàng thấy vậy đưa luôn chiếc còn lại, “Bốt phải đi cả đôi mới thấy được hiệu quả.”

Lần này Diệp Lãng đổi giày xong rất tự nhiên đưa chân đến trước mặt Lăng Dương, Lăng Dương lại giúp hắn cài hết các thứ, Diệp Lãng đứng dậy đi đến trước gương nhìn thử, hiệu quả thật không tồi.

Nhân viên bán hàng cũng tán thưởng từ tận đáy lòng, “Anh đẹp giai, vóc người của anh thực thích hợp mang bốt, mấy đôi bốt nam cao cổ như này không phải ai cũng mang ra hiệu quả đâu, đôi bốt này có rất nhiều người đi thử nhưng em chưa từng thấy ai thích hợp hơn anh.”

Lăng Dương cũng nghiêng đầu ngắm nghía, cậu không hề cảm thấy nhân viên bán hàng đang nịnh nọt gì, đôi bốt này Diệp Lãng thực sự mang vào chân, hiệu ứng còn đẹp hơn tưởng tượng của cậu, làm cho Lăng Dương tơ tưởng viển vông, suýt nữa mất kìm chế.

“Kích cỡ hợp không?”

Diệp Lãng đi vài bước, gật đầu.

“Lấy đôi này.” Lăng Dương quay đầu nói với nhân viên bán hàng, nhân viên bán hàng vui vẻ đi viết hóa đơn.

Lần này Lăng Dương giành nhận hóa đơn trước Diệp Lãng, “Anh tặng em găng tay, đôi này coi như em tặng anh.”

Diệp Lãng vừa muốn mở lời, Lăng Dương đã cắt ngang, “Em biết, anh muốn nói con trai trả tiền cho con gái là chuyện thiên kinh địa nghĩa chứ gì, thứ nhất, em không phải con gái; thứ hai, ngày mai không phải sinh nhật anh sao, coi như đây là quà sinh nhật em tặng anh, OK?”

Diệp Lãng không thể phản bác, đành tùy ý cậu.

Nhân viên bán hàng lấy ra hộp giày, “Xin hỏi muốn mang luôn sao?”

Diệp Lãng nghĩ đến cởi ra lần nữa rất phiền phức, vì thế gật đầu.

Nhân viên bán hàng mím môi cất đôi giày cũ của Diệp Lãng, đưa cho hắn, “Hình thức ở chung của hai người thiệt thú vị.”

Diệp Lãng không biết phải đáp lời thế nào cho phải, đành xoay đầu sang một bên.

Lăng Dương cùng Diệp Lãng ra khỏi trung tâm thương mại, tầm mắt Lăng Dương thường xuyên lướt xuống dưới, càng xem càng thích, cậu không nhìn nhầm, Diệp Lãng quả nhiên là người thích hợp mang bốt nhất trong những người cậu quen biết, có thể đi làm người mẫu giày được luôn rồi.

Diệp Lãng chú ý tới phản ứng của cậu, “Em rất thích bốt?”

“Khá là thích.”

“Vậy sao không tự mang?”

“Em mang xấu lắm.” Lăng Dương thuận miệng nói, còn lý do thật dĩ nhiên cậu không đời nào nói với đối phương.

Diệp Lãng nhớ lại vụ hồi xưa Linh Đang Nhi không từ thủ đoạn ép buộc Dạ Lang phải mặc quân trang, “Cho nên em mới thích xem người khác mang?”

“Thích xem ông xã mang nhất.”

“Sở thích gì kỳ quặc thế hả?”

Lăng Dương cười hơ hơ không giải thích, bốn chữ học thuyết âm mưu hiện lên trong đầu Diệp Lãng, cậu ta nhất định có chuyện giấu mình.

Lăng Dương đi một hồi cũng nảy sinh thắc mắc, trải qua một thời gian ngắn tiếp xúc, cậu phát hiện Diệp Lãng cũng coi như một người nghiện bốt, cậu thường xuyên thấy đối phương đi giày bốt với đủ loại kiểu dáng, hơn nữa chưa bao giờ ‘đụng hàng’ nhau… Nhưng vấn đề ở chỗ, bốt là một thứ rất chiếm không gian, phòng ngủ Diệp Lãng cậu từng đến rồi, tuy rộng rãi nhưng dù sao vẫn hữu hạn, vậy đối phương rốt cuộc gửi mấy đôi bốt này ở đâu?



Tối nay thời gian ăn cơm ở nhà Lăng Dương sớm hơn ngày thường một chút, nguyên nhân là chút nữa Bạch Lung phải đi gặp một người bạn.

“Anh đi gặp bạn gì?” Từ Hiền hỏi trên bàn cơm.

Bạch Lung nhìn Lăng Dương đầy thâm ý, “Gặp một người bạn cũ của anh và Lăng Dương.”

Bàn tay đang và cơm của Lăng Dương khựng lại, sau đó biểu tình khôi phục tự nhiên, “Hắn về rồi à?”

“Ừ, cuối kỳ rồi, đám người đi vùng khác thực tập đều về hết.”

Từ Hiền từ biểu tình của Bạch Lung và Lăng Dương, đại khái có thể đoán được người bạn cũ trong lời của họ là ai, nhưng Diệp Lãng thì hoàn toàn không hay biết gì, “Là bạn cũ của em, em không đi gặp?”

Lăng Dương lắc đầu, “Không đi.”

Phân công trong nhà Lăng Dương là Từ Hiền nấu cơm, Lăng Dương rửa bát, tuy cậu không thích rửa bát nhưng cũng không thể để Từ Hiền ôm trọn việc nhà.

Lăng Dương vừa mới rửa xong một cái bát, Diệp Lãng đã đi tới, đưa tay ra dưới vòi nước, mày tức thì nhíu lại, “Sao em dùng nước lạnh vậy?”

Lăng Dương cảm thấy chuyện này rất bình thường, “Mấy chỗ nhà ở xưa như này thì máy nước nóng cũ lắm rồi, đợi được nước nóng thì bát cũng rửa xong.”

“Vậy cũng không thể xài nước lạnh.”

Lăng Dương không nhịn được cười, “Anh coi em là con gái đến tháng à? Còn không được đụng vào nước lạnh.”

Diệp Lãng muốn nói như vậy sẽ dễ để lại mầm bệnh, nhưng nghĩ một hồi vẫn quyết định không nhắc tới vết thương của Lăng Dương thì hơn, “Em đi ra đi, để anh rửa.”

BANG BANG —— XOẢNG —— tiếng đồ sứ rơi bể.

Hai người nhìn lại, là Từ Hiền dọn bát bất cẩn làm rơi xuống đất, đương trường vỡ thành từng mảnh.

Giờ phút này trong lòng Từ Hiền cũng kinh hãi vô vàn, cậu quả thực không thể nào tin, cái tên Diệp Lãng coi nam quyền là tối thượng, cái tên Diệp Lãng từ trước đến nay cho rằng việc nhà là nghĩa vụ của phụ nữ, lại có ngày chủ động đòi rửa chén? Hắn còn là Diệp Lãng mình quen biết từ nhỏ đến lớn không?

Từ Hiền đau khổ ngồi xổm xuống thu dọn mảnh vỡ dưới đất, bị Bạch Lung chụp lấy cổ tay, “Em đừng động vào, để anh.” (Bạch Lung cũng đâu có thua kém (≧∇≦))



Ngày hôm sau là nguyên đán, ngày mở đầu một năm mới, cũng là ngày sinh nhật của Diệp Lãng, Lăng Dương đề xuất muốn đi bơi chúc mừng.

Mặc cho mọi người cảm thấy đi bơi trong thời tiết trời đông giá rét như này khá là ngu xuẩn thì Lăng Dương vừa mới khắc phục được chứng sợ nước vẫn lèo nhèo đòi đi bơi bằng được, vậy là tập thể chỉnh trang xuất phát, đến một nhà bơi lội trong nhà mở cửa quanh năm của thành phố.

Nhà bơi lội này có điều kiện không tồi, có hồ mát xa, có cả suối nước nóng, mùa đông lại ít người, bọn họ đi vào buổi sáng coi như đã bao trọn khu, mọi người tức thì cảm thấy Lăng Dương đưa ra chủ ý rất hay.

Bốn người bọn họ ở từ mười giờ sáng đến tận ba bốn giờ chiều mới ra, Diệp Lãng là người đầu tiên ra khỏi nhà bơi lội, liền nhìn thấy dưới cột đèn bên đường đối diện có một người đang đứng.

Người kia nhét hai tay vào túi đứng dựa vào cột đèn, đầu nửa cúi, hai chân giao nhau, sức nặng toàn thân tập trung hết lên chân phải, mũi chân trái chấm đất, nhìn vào rõ ràng là một động tác rất tùy ý nhưng lại có mùi vị không thể nói rõ.

Theo lý thì một người đi đường sẽ chẳng thu hút sự chú ý của Diệp Lãng, nhưng người kia ăn mặc thực rất bắt mắt, một bộ rằn ri sa mạc ba màu rất hiếm thấy trong thành phố, bốt sa mạc màu vải kaki, cho dù bất động cũng không che giấu được phong thái hoang dã tản mát từ toàn thân, đến Diệp Lãng cũng không nhịn được mà nhìn đối phương thêm vài lần.

Hắn nghĩ nếu Lăng Dương nhìn thấy nhất định sẽ la hét nói đôi bốt kia thiệt hợp gu của cậu.

Hay mình cũng cân nhắc mua một đôi nhỉ?

Nghe thấy đằng sau truyền đến âm thanh quen thuộc, Diệp Lãng xoay người lại, thấy Lăng Dương cùng Bạch Lung vừa cãi nhau vừa đi ra, Bạch Lung phát hiện người bên đường đối diện trước tiên, vỗ vai Lăng Dương, hất cằm, ý bảo cậu xem bên kia.

Lăng Dương thuận thế nhìn theo, dưới đèn đường người kia như có thần giao cách cảm cũng ngẩng đầu nhìn sang bên này, tầm mắt của hai người chạm vào nhau.

Hai người cách nhau một con đường cái, không ai nói câu nào, chỉ bất động nhìn nhau từ xa như vậy.

Đáy lòng Diệp Lãng dâng lên một cảm giác quái dị, hắn trực giác thấy có chuyện gì đó bắt đầu không bình thường.

____________________________

bốt hải tặc của Diệp Lãng, đặc trưng là rất nhiều quai và dây



tiếp theo là đồ rằn ri ba màu của “chàng trai gọt cà rốt năm xưa” =)) có màu giống cát

đôi bốt sa mạc màu kaki của chàng


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.