Cám Ơn Em Vẫn Cười

Chương 62



Chế độ tự do không thể mở

Website chính thức của “Hồn Đạm OL”

Tin tốt! Tin tốt! Server Đại Sơn và server Lâm Sơn của khu vực Hồ Sóc sẽ chính thức hợp server vào đợt bảo trì thường lệ tuần này, tân server tên là Tân Lâm Sơn, đến lúc đó hoan nghênh người chơi cũ trở về, người chơi mới gia nhập. Chi tiết cụ thể xin liên hệ bộ phận chăm sóc khách hàng, chúc bạn chơi game vui vẻ.

Đội vận hành “Hồn Đạm OL”

——————————————————————————-

Lăng Dương ngủ rất mông lung, cứ cảm giác có một bàn tay không an phận đang động loạn xạ trên người mình, cậu uể oải đập cái móng sói đang dạo chơi trên cơ thể, nhưng đối phương ngược lại còn lấn tới dữ hơn.

Có trời chứng giám, Lăng Dương bình thường không việc gì cũng phải ngủ tới mặt trời lên cao ba sào, huống chi đêm qua mới bị như vậy như vậy xong, ngay cả sức lực lật người cũng không có, chuyện tẩy rửa về sau không thể không dựa hết vào Diệp Lãng.

Gay go nhất là nhà Lăng Dương thuê không có bồn tắm, lúc tắm vòi sen chân cậu cứ run bắn cả lên, toàn thân đặt lên người Diệp Lãng mới miễn cưỡng đứng được. Cậu thấy cách nói ‘làm’ vợ đến chết của Diệp Lãng không khoa trương chút nào, hiện giờ cậu xụi lơ cả người, eo mỏi lưng đau, linh hồn trong trạng thái hư nhược, vậy mà còn phải chịu đựng quấy rối *** từ cái tên đầu xỏ kia. Lăng Dương thiệt có xúc động muốn mở đỏ PK đối phương cho rồi.

Diệp Lãng từ trước đến giờ ngủ rất ít, sau cuộc vận đồng trước khi ngủ đêm qua, chất lượng giấc ngủ càng được tăng cao một bậc, mới sáng tinh mơ đã tinh thần sảng khoái, tâm tình sung sướng.

Đây là lần đầu tiên Diệp Lãng qua đêm trong nhà Lăng Dương, hắn rốt cục phát hiện một ưu điểm rất được của Lăng Dương, ấy là cậu thích ngủ “nuy”, thói quen này tốt lắm, vô cùng tiện cho việc giở trò.

Diệp Lãng rất bất mãn việc Lăng Dương cự tuyệt mình trong lúc nửa tỉnh nửa mê, lần sờ mó thứ hai bèn mang theo vài phần sức mạnh, rốt cục thành công gọi tỉnh Lăng Dương.

“Đừng rộn.” Lăng Dương làu bàu.

Diệp Lãng đâu thể nào là một người ngoan ngoãn nghe lời, hắn ôm lấy Lăng Dương từ đằng sau, không ngừng trêu đùa cậu.

“Xéo đi học đi cho nước nó trong,” Âm thanh hừ ra từ cổ họng Lăng Dương như muỗi kêu. Nếu là vào bình thường, Lăng Dương dám nói với Diệp Lãng như vậy thì hắn đã tặng cho cái mông của cậu một bàn tay rồi, nhưng chẳng qua mới vừa được ‘ăn thịt’ như ý nguyện xong, lại cộng thêm trạng thái của Lăng Dương hiện giờ, Diệp Lãng chỉ coi như cậu đang tán tỉnh.

“Hôm nay nghỉ,” Diệp Lãng vừa quấy rối vừa nói, Lăng Dương đã cảm giác rõ ràng đằng sau có gì đấy đang chọc mình.

Lăng Dương nhớ ra, hôm nay là ngày thứ hai trong ba ngày nghỉ nguyên đán, đây là lần đầu tiên cậu căm ghét ngày nghỉ đến vậy.

Diệp Lãng thân mật gặm cổ đối phương, “Chiêu thứ hai không?”

“… Hai cái đầu anh!!!”



Tuần lễ thi cử bận rộn trôi qua, tiếp theo là chào mừng kỳ nghỉ đông hạnh phúc, trong khi Yên Đại và Sâm Lam đang dần được nghỉ thì trái lại Tiền Đường phải bước vào đợt đặc huấn dã ngoại mùa đông, Bạch Lung sau hai tuần trong trạng thái rời xa văn minh, vừa trở về từ nơi thâm sơn cùng cốc băng tuyết bao trùm, giờ phút này đang thỏa mãn ngồi trên sô pha ở nhà Lăng Dương, đồ ngụy trang đất tuyết trên người còn chưa thay, tay phải đang đùa nghịch một con dao xếp quân dụng.

Từ Hiền sợ Bạch Lung bị đông lạnh sinh bệnh, bèn đặc biệt đun trà gừng, còn không quên bưng thêm một ly cho Lăng Dương.

“Dương Dương, nhìn cậu có vẻ không tinh thần cho lắm,” Từ Hiền quan tâm hỏi han.

Lăng Dương mệt mỏi bò ra bàn cơm, thằng bạn nối khố chết bầm của cậu gần đây đang nghiên cứu một trăm chiêu giết vợ, tui có tinh thần mới sợ, mọi người hay nói như nào nhỉ, đáng sợ nhất là xử nam vừa được bóc tem.

“Nghỉ đông cậu cũng không về à?” Bạch Lung uống trà gừng hỏi.

“Trong nhà không có tivi không có mạng mẽo, trở về cũng không có gì làm, chờ sang năm hẵng về, cậu thì sao?” Lăng Dương như cũ bò ra bàn nằm ngay đơ.

“Cậu tốt hơn trở về đi, để phòng ở lại cho tớ và Hoa Hoa,” Ngụ ý, tui cũng không có ý định quay về.

Lăng Dương dòm khinh bỉ, tui cứ không cho cậu như nguyện đấy.

“Nhưng sao cậu không sang nhà A Lãng ở?” Ý Từ Hiền là căn phòng gần trường học của Diệp Lãng, song Lăng Dương không biết, cậu cứ tưởng Từ Hiền đang chỉ gia đình chính thức của Diệp Lãng, cậu nghĩ bụng, giờ đã đăng đường nhập thất thì sớm quá rồi.

“Tớ cứ thích ở lại đây làm bóng đèn, quấy rối hai người đấy,” Lăng Dương trưng ra một nụ cười âm hiểm, Bạch Lung liếc xéo Lăng Dương, con dao linh hoạt chuyển tới chuyển lui trong tay, múa ra bóng mờ.

Từ Hiền ngồi bên cạnh Bạch Lung, vỗ vỗ chân hắn, “Anh đừng hù dọa nó, đông người náo nhiệt, đúng rồi, sao A Lãng còn chưa về nhỉ?”

Diệp Lãng thi xong ngày hôm sau đã về công ty báo danh, không chậm trễ một ngày, có thể nói là công nhân gương mẫu chiến sĩ thi đua. Làng đại học ở ngoại thành phía Bắc Hồ Sóc, nơi Diệp Lãng thực tập nằm ngay trung tâm thành phố, cũng may diện tích thành phố Hồ Sóc không lớn, lượng thực tập vào nghỉ đông cũng ít hơn nghỉ hè, Diệp Lãng còn có thể chạy tới chạy lui.

Khi Diệp Lãng về đến nhà, Lăng Dương đang nằm lỳ trên giường lướt weibo bằng di động, bận tán gẫu với hai người nào đấy ngay tại phía dưới ảnh chụp do một chủ bốt thứ ba gửi, nói chuyện quá tập trung, ngay cả Diệp Lãng vào nhà cũng không phát hiện, mãi đến khi thấy giường lõm xuống mới phát hiện Diệp Lãng đã về, liền cuống cuồng lẹ tay lẹ chấn tắt ứng dụng weibo.

Diệp Lãng thấy cái vẻ làm chuyện xấu bị thộp cổ của cậu thì sinh lòng nghi ngờ, “Làm gì đấy?”

“Lướt, lướt weibo.”

“Lướt weibo mà khẩn trương như vậy?”

“Rõ ràng do anh vào mà không nói tiếng nào làm em giật cả mình.”

Diệp Lãng chìa tay ra, ý bảo đưa di động đây, Lăng Dương vội vàng giấu tay ra sau lưng, đùa à, mấy nội dung mình vừa chuyển phát (tương tự như retweet hay share ấy) chỉ cần nhìn cái là biết ngay có nghĩa gì!

“Đây, đây là riêng tư cá nhân của em.”

Diệp Lãng thấy Lăng Dương khẩn trương như thế, biết ngay đối phương chắc chắn lại đang gạt mình giở trò xấu nào đấy, thế là bèn vươn tay móc điện thoại của mình ra, “Được thôi, vậy ID weibo của em là gì, chúng ta làm fan của nhau.” (từa tựa như subscribe hoặc like)

Lăng Dương sợ hãi, “Không được!”

“Cái này cũng không được? Lẽ nào vợ chồng không nên chú ý nhau sao?”(chú ý giống như subscribe hoặc follow)

“Không phải, ý em không phải không được mà ý em là…” Đại não Lăng Dương tăng tốc chuyển động, “A, đúng rồi, anh ở Hạ Lãng weibo đúng không?”

“Đúng.”

“Thì đúng rồi, em ở Bố Tu Lãng weibo, hai chúng ta không chung một nền tảng, không làm fan nhau được,” (cái này tương tự như anh ở facebook em ở twitter nên hai ta không friend nhau đc ấy) Phút cuối cùng cậu còn dối trá thêm một câu, “Haizz, đáng tiếc quá.”

Diệp Lãng nhíu mày, “Vậy hả? Có cả nền tảng này ư, sao anh chưa từng nghe thấy?”

“Là một website nhỏ, không nổi tiếng.”

“Vậy anh đi đăng kí một cái,” Diệp Lãng ra vẻ muốn ấn di động.

“Đừng đừng đừng,” Lăng Dương vội vàng kéo tay hắn, “Weibo của bọn em ít người lắm, không náo nhiệt, để em sang bên anh đăng kí một cái vẫn hơn.”

Diệp Lãng càng thêm chắc chắc đối phương đang giấu mình chuyện gì, không tiếp tục chọc cậu nữa, cất di động vào, trong lòng hừ lạnh một tiếng, sớm muộn gì cũng có ngày anh túm được cái đuôi hồ ly của em.

Kỳ nghỉ bắt đầu, Kiếm Tình lại khôi phục hoạt động đoàn đội, mỗi tuần hai phó bản cỡ lớn, Già Lam Điện chủ yếu dùng để kéo người mới và trang bị cho acc nhỏ, Giếng Trăng tuy đã thông, nhưng hễ đánh thì vẫn nhọc nhằn như cũ, Linh Đang Nhi không còn là vợ Dạ Lang, muốn qua được BOSS cuối phải xem vận may.

Không phải không có ai đề nghị acc nữ khác trong đoàn kết hôn giả với Dạ Lang để sử dụng kỹ năng vợ chồng, nhưng đều bị Dạ Lang và Linh Đang Nhi phủ quyết. Là người thì đều nhìn ra được, tình cảm của cựu vợ chồng mô phạm giờ còn tốt hơn hồi trước ly hôn, mà ông chồng đương nhiệm của Linh Đang Nhi từ sau đêm được Dạ Lang công khai thổ lộ thì không còn online nữa, người của Kiếm Tình dĩ nhiên biết rõ chân tướng, nhưng người bên ngoài vốn đã như ngắm hoa trong sương mù rồi, giờ càng bị mối quan hệ phức tạp này làm cho choáng váng đầu óc hơn, về sau đơn giản không thèm nhiều chuyện nữa, có muốn nhiều cũng không biết nhiều làm sao.

Diệp Lãng không dọn máy tính để bàn sang đây, mà thu xếp một cái bàn xếp trên giường, dùng laptop. Hồi trước laptop lên mạng bằng 3G, vừa tốn dung lượng vừa chậm, Diệp Lãng bèn mua một thiết bị định tuyến (hay còn gọi là hộp router, là cái cục ADSL hoặc cục wifi ở nhà mọi người í), sửa đường dây trong nhà Lăng Dương một chút, như vậy dù có thêm một chiếc máy tính nối vào cũng lên mạng được.

Lăng Dương vắt vẻo trên lưng Diệp Lãng như cái mai rùa xem hắn chơi game, hiện giờ vũ khí Dạ Lang sử dụng chính là cây trường thương Huyễn Diệt cực phẩm +10 Linh Đang Nhi làm cho hắn hồi xưa, sau khi cây thương được đập viên bảo thạch màu đen của Mộ Dung, mũi thương có thêm một tầng hiệu ứng ánh sáng màu đen, khi chạy hoặc khi chuyển động sẽ kéo ra một đường quỹ tích sao chổi thiệt dài, oai phong miễn bàn, mỗi ngày có không ít người vì cái này mà đi coi trộm trang bị của Dạ Lang.

“Nghe nói sắp hợp server.” Diệp Lãng bỗng nhiên nói.

“Hở? Thật á?” Lăng Dương lần đầu tiên nghe thấy chuyện này.

“Em không xem website chính thức sao?”

“Không có thói quen, đây chẳng phải là… ?” Bản thân sẽ chạm mặt với cái đám hồi xưa?

“Chẳng phải gì?”

“… Không có gì.”

Các đoàn viên đã lục tục tiến vào phó bản, Mạc Thương Tâm gửi Ready Check (điểm danh), Lăng Dương trở lại trước máy tính nhấn xác nhận, hôm nay bọn họ sẽ đánh Giếng Trăng BOSS số 4, số 4 ở dưới một cái nóc nhà, người chơi ở dưới nóc sẽ phải chịu công kích pháp thuật tập thể, trên nóc có một bờ rìa nhô lên, nếu rời khỏi phạm vi bờ rìa, sẽ bị cưỡng ép trở thành mục tiêu công kích của Song Tử, hơn nữa còn bị giết ngay lập tức.

Chiến thuật của Kiếm Tình là trước khi đánh nhau, tất cả viễn trình đứng ở chỗ bờ rìa, chuẩn bị xong thì MT dẫn đầu, tất cả cận chiến nhảy xuống cùng MT, trong suốt quá trình, viễn trình và trị liệu sẽ đứng ở trên nóc, giảm bớt thương tổn do pháp thuật tập thể gây ra.

Nếu muốn thành công đứng được trên nóc thì phải chuyển sang hình thức đi đường (thường có hai hình thức đi và chạy, đi thì dễ đếm số bước chân hơn), nhắm ngay góc chếch 45 độ với nóc, nhảy lên rồi nhấn nút tới (ấn phím space nhảy lên rồi ấn phím ↑), vị trí bắt đầu nhảy mà xa thì nhảy không tới, gần thì lại nhảy lố đà, nhấn nút tới cũng chỉ được nhấn một cái, nhấn nhiều hơn một cái sẽ té xuống. Lần nào đánh tới số 4 cũng sẽ tiêu hao rất nhiều thời gian ở vấn đề nhảy lên nóc nhà, luôn sẽ có người ngã xuống, mà hễ ngã một cái là toi cả đoàn, lại phải làm lại từ đầu.

Hôm nay đánh số 4 mất hai lần, khi chuẩn bị có ba người rớt xuống khỏi nóc nhà, cả thảy tổng cộng đã diệt đoàn năm lần, Diệp Lãng —— không, bây giờ phải là Dạ Lang  —— khi T (tank: làm bia) phó bản đoàn đội tính tình chưa bao giờ dễ chịu, tuyên bố thẳng còn ngã xuống nữa thì một lần trừ 5 điểm DKP.

Chư vị Kiếm Tình mãi cũng đã thành quen với tính khí của Dạ Lang, trên thực tế không chỉ mình Dạ Lang như vậy mà tuyệt đại đa số MT cũng không dễ tính hơn bao nhiêu, có rất nhiều MT có năng lực và tính cách quan hệ trực tiếp với nhau, thời gian dài, mọi người cảm thấy MT càng tàn bạo thì trình độ càng cao, tựa như bác sĩ càng dữ thì y thuật càng giỏi vậy.

Kỳ thật đấy là một đại sai lầm, nguyên nhân chân thật là người thích làm T, trong tính cách sẽ ít nhiều có nhân tố duy ngã độc tôn như Diệp Lãng, MT của đại bang hội còn được cung phụng như chúng tinh phủng nguyệt, cộng thêm RL (raid leader) và MT mà nhuyễn thì kỷ cương đoàn đội sẽ lỏng, cường thế một chút ngược lại có lợi cho tiến độ hơn, dần dà hình thành loại cục diện này.

Thế nhưng mọi người càng thấp thỏm lo sợ thì càng dễ mắc lỗi, thêm hai lần đánh không qua do có hai người té xuống, Lăng Dương nhìn ra được Diệp Lãng đang bên bờ phẫn nộ.

Quả nhiên lại có thêm một bạn trẻ xui xẻo bất cẩn nhảy lố đà, đặc biệt trong tình hình bạn trẻ này đã té một lần trước đó nữa thì Diệp Lãng rốt cục bạo phát, bắt đầu răn dạy người ta ngay trên YY. Hồi trước Lăng Dương từng thấy Diệp Lãng phát hỏa tại YY, nhưng thấy tận mặt thì đây là lần đầu.

Trên kênh đoàn đội và YY, mọi người đều im lặng không dám hó hé một câu, nhưng trong âm thầm thì đều đang gọi Linh Đang Nhi, bọn họ biết tuy hai người đã ly hôn nhưng quan hệ còn hơn cả ngày xưa, cũng chỉ có cậu là khuyên được Dạ Lang đang nổi đóa.

Vậy là trong kênh nói chuyện riêng của Lăng Dương nhảy ra một loạt lời cầu tình.

【 nói chuyện riêng 】 Manh Đản Đản: chị Linh Đang Nhi, em sợ tới mức nhũn cả tay rồi, phỏng chừng kế tiếp người mắc lỗi sẽ là em, lỡ như em có bất hạnh té xuống thì chị nhất định phải nói đỡ vài câu giúp em với đại dã lang nha T 口 T

【 nói chuyện riêng 】 Mạc Thương Tâm: Linh Đang Nhi khuyên nhủ bác Lang được không, trừ DKP nói hai câu là được rồi, đừng phê bình quá đáng quá ^^!

【 nói chuyện riêng 】 Lữ Tiểu Bố: chị hai xin hãy cố gắng thuần phục anh Lang!

【 nói chuyện riêng 】 Tiểu Hoa Thủy: bà chị đại nhân! Em thực không cố ý té xuống mà! MT đại nhân làm em căng thẳng quá, cầu xin cứu vớt!!!

【 nói chuyện riêng 】 Kiêm Điệp: bác Lang lại không được thỏa mãn hả? Nhanh đi dập lửa.

【 nói chuyện riêng 】 Hoa Mãn Lâu: tớ tắt tiếng YY, ở cách vách mà cũng nghe thấy, hết cả hồn

【 nói chuyện riêng 】 Tiểu Thụ Đừng Chạy: Linh Đang Nhi giờ mà không lên thì khi nào lên? Nhanh xài sắc dụ không bàn cãi!

Lăng Dương bị cả đám làm cho dở khóc dở cười, đưa mắt nhìn Diệp Lãng đang ngồi trên giường, cũng biết nếu cứ mặc kệ như này thì hắn nhất thời nửa khắc không thể hả giận, đành phải bất chấp khó khăn xán lại gần.

“Ông xã đừng nóng giận,” Lăng Dương từ đằng sau ôm cổ Diệp Lãng, thổi hơi vào tai hắn.

“Đừng rộn.” Diệp Lãng đẩy cậu ra.

“Hầy, không phải chỉ là té thôi sao, hồi khai hoang anh chưa từng té hả?”

“Mấy người té xuống gọi là té xuống, anh té xuống gọi là khui quái.” Diệp Lãng không thèm nói lý lẽ.

Lăng Dương bị hắn chọc cười, “Cái đấy mà anh cũng không biết xấu hổ gọi là khui quái, BUFF còn chưa thêm xong nữa là, tìm chỗ khoan dung mà độ lượng đi, dù gì anh cũng trừ điểm cậu ta rồi.”

Lăng Dương luôn một mực nói chuyện sát bên tai Diệp Lãng, hà hơi làm cho Diệp Lãng ngứa ngáy lỗ tai, hắn bắt lấy bàn tay đang quấn trên cổ mình, nghiêm mặt nói, “Em đừng quyến rũ anh.”

Lăng Dương cố ý nháy mắt, “Em quyến rũ anh đấy, anh làm gì được nào?” Nói xong còn cười đến là *** đãng.

Diệp Lãng xoay người đè Lăng Dương, “Anh còn không trị được em sao?”

Lăng Dương thấy tình thế không ổn, vội đình chỉ, “Anh làm thật? Còn đang hoạt động kìa.”

“Ai để ý? Lửa do em đốt em phải phụ trách dập,” Diệp Lãng đè lên không chút khách sáo.

Lăng Dương nghĩ bụng, không phải vậy chứ, mình đi cầu tình giùm người khác, sao kết quả lại gom luôn mình vào? Cái này không phải do cậu nghĩ nhiều mà là hiện giờ kỹ thuật của Diệp Lãng đã tiến bộ hơn lần đầu không ít, dăm ba cái sờ mó đã khơi được *** của cậu.

Nhưng ngay khi Lăng Dương bắt đầu có cảm giác thì Diệp Lãng bỗng ngừng lại, Lăng Dương bực bội, làm gì có ai trêu chọc người khác như vậy, cậu lấy hông ẩy ẩy Diệp Lãng, “Anh rốt cuộc có làm không?”

Diệp Lãng cau mày trầm tư, “Cứ thấy là lạ ở chỗ nào.”

Lăng Dương nghĩ nghĩ, cũng nhận ra là lạ ở chỗ nào, “Vừa nãy anh mở YY ở chế độ gì?”

“Tự do.”

“Đậu má!”

Hai người vội vàng vọt tới trước máy tính, chuyển sang YY nhìn thử, quả nhiên là tự do phát ngôn!

Lại nhìn thử danh sách nhân viên bên phía trái YY, mọi người đều đã sửa chữ ký.

Mạc Thương Tâm (treo máy người không có ở đây)

Manh Đản Đản (đến phố ăn vặt ăn món xào)

Tôn Tiểu Quyền (tai nghe bị hư đi mượn tai nghe mới)

Lữ Tiểu Bố (trong WC)

Hạ Đại Gia (đi thân mật với vợ rồi)

Kiêm Điệp (đang xem phim Hàn chớ quấy rầy)

Tiểu Thụ Đừng Chạy (đang nghe kịch truyền thanh, YY tắt tiếng, có việc buzz riêng)

Hoa Mãn Lâu (thực ra tớ vốn không mở YY)



“Đều tại anh! Em mất mặt mất đến nhà bà ngoại rồi!” Lăng Dương tức giận bóp cổ Diệp Lãng.

“Em còn mặt mũi nói anh? Rành rành là em quyến rũ anh trước.” Diệp Lãng lật tay giữ chặt Lăng Dương.

“Em quyến rũ anh? Rõ ràng do em thấy anh bốc lửa nên mới giúp anh dập lửa!” Lăng Dương tuy bị áp chế nhưng vẫn mạnh miệng.

“Dập lửa? Anh thấy em nhảy vào đốt lửa thì có.”

“Anh là ngựa giống hả? Tùy tiện một chút anh liền động dục?” (1 con ngựa giống thường đi với n con ngựa cái để gây giống :|)

“Được, để anh cho em xem thử cái gì gọi là ngựa giống.”

“Tránh ra ư ư ư…”

Một phút sau.

“Ông xã…”

“Hử?”

“…”

“…”

“…”

“…”

“Tự do kìa mụ nó!!!”

Trên YY:

Mạc Thương Tâm (treo máy người không ở đây, căn bản chưa từng trở về đây)

Manh Đản Đản (phát hiện phố ăn vặt không mở cửa vào ngày nghỉ, đến căn tin hai Yên Đại xem xem có bán bánh bao không)

Tôn Tiểu Quyền (mượn được tai nghe mới rồi, nhưng lại phát hiện hóa ra card âm thanh bị hỏng)

Lữ Tiểu Bố (đang táo bón)

Hạ Đại Gia (vợ nhiệt tình quá không chịu thả tui ra)

Kiêm Điệp (phim Hàn quá dài tạm thời xem chưa xong)

Tiểu Thụ Đừng Chạy (nghe xong kịch truyền thanh chạy đi nghe phỏng vấn, YY tiếp tục tắt tiếng)

Hoa Mãn Lâu (nhà ở kiểu cũ cách âm rất tốt, không nghe thấy gì hết)

Mộ Dung (anh tới giám sát tiến độ phó bản của bang hội, mọi người không cần để ý anh)

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.