Cẩm Sắt

Chương 1



Năm ấy trời giáng dị tượng, đại tuyết phong sơn, cả tháng không ngừng. Giáng Tinh đài trong thành Bình Dương lại bịđại tuyết đè sập mất một nửa, tân hoàng vừa đăng cơ, trong một tháng hạ liền ba đạo chiếu tội mình, dẫn văn võ bá quan đích thân đến BồĐề sơn bái tế liệt tổ liệt tông, chư thiên thần phật, để cầu thiên mệnh.

Tông chủĐại Thừa giáo tông đời thứ chín mươi hai Chấp Diệp đại sư tự mình chủ trì, tế thiên suốt bảy bảy bốn mươi chín ngày, mây mù mới xua, đại tuyết mới tan. Lúc đó trên Ân Thịnh đại lục, xác chết đói la liệt khắp nơi, oan hồn thành mây, từ bắc thiên lao thẳng lên tinh hán, biển sao rung chuyển, bảy đại thần tọa chuyển dời, Bạch Hổđoạt ánh sáng của Tử Vi, đế tinh ảm đạm.

Huyền Tông đạo tổ Cửu Lộc sơn dòm lén thiên cơ, tự biết thiên kiếp sắp đến, bèn bế môn tạ khách, bế quan ba tháng, mãi đến đầu xuân mới mở lại sơn môn, dẫn chúng đệ tử vào kinh diện thánh giảng pháp, truyền thụ thiên cơ, cuối xuân mới về.

Nghe đâu giữa đường trở về, đạo tổ cùng các đệ tử khác đi ngang qua hoang sơn dạ túc, tình cờ gặp một con sói mẹ toàn thân trắng như tuyết, dường như thông nhân tính, gập tứ chi quỳ trước đạo tổ, dập đầu xuống đất, như thể quỳ bái. Đạo tổ bấm ngón tay tính, biết mệnh mình chắc chắn có nhân duyên này, liền mệnh đệ tử chờđợi, bản thân đi theo con sói mẹ, chẳng mấy chốc đã bế về một nam anh gấm quấn quanh người, không hề kêu khóc, cổđeo huyền thiết, trên viết một chữ“Thi”.

Con sói mẹ tiễn bước đằng xa phía sau hơn ba mươi dặm không ngừng, xa xa trông thấy hương trấn của phàm nhân, mới dừng chân, miệng hú dài, nhìn lại lần nữa, trong đôi mắt dường nhưđã rơi lệ.

Người thấy không ai không lấy làm kỳ, cho rằng nam anh này ắt là người cóđại tạo hóa, đạo tổ ban tên “VôĐoan”, thu làm đệ tử quan môn.

Năm ấy là năm Đại Càn thứ hai.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.