Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ

Chương 28



Uý Lam không muốn nhớ lại bản thân mình làm cách nào để sống sót, cũng như những đau khổ tủi nhục khi sống đơn độc không người thân, cô muốn quên đi tất cả, mặt Uý Lam chôn trong lòng Tằng Trạm oa oa khóc rống lên.

Từ nhỏ Uý Lam rất ít khi khóc, dù gặp phải tình cảnh khó khăn cỡ nào cô cũng kiên cường chống chọi, nhưng được chú ôm trong lòng, không hiểu tại cô lại muốn khóc, dù sao lồng ngực của chú vừa rộng lớn vừa ấm áp, khóc trong đó sẽ rất thoải mái đi, nghĩ vậy cô càng khóc to hơn. Uý Lam khóc thật lâu, rốt cục cũng ngẩng đầu lên, nắm lấy áo Tằng Trạm bộ dáng đáng thương uỷ khuất bỗng trở nên dữ dằn, cô gằn một tiếng.

“ Chú..”

Tằng Trạm nhìn bộ dạng hung dữ của cô bé nuốt nước bọt, cái này cũng không nên trách anh, tại cô cứ ngây thơ ôm anh cọ tới cọ lui anh mới nhịn không được thò tay xoa bóp mông cô mấy cái. Uý Lam nhìn vẻ mặt im lặng nhận tội của Tằng Trạm, hai tay nhỏ giơ lên giữ chặt cổ áo anh, nhe răng trợn mắt hăm he.

“ Chú đã dẫn tôi đi thì không được làm đau tôi “

Tằng Trạm ngẩn người, thật ra cô bé có hiểu từ 'đau' mà mình đang nói hay không? Nhưng...vẻ mặt cô bé quả thật rất nghiêm túc, không biết trong cái đầu nhỏ bé ấy đang suy nghĩ cái gì, giả ngốc? Hay là ngốc thật? Uý Lam nhíu mày gọi anh lần nữa.

“ Chú “

Tằng Trạm phục hồi tinh thần ậm ờ “ Gì? “

Uý Lam vui vẻ hỏi “ Chú bị tôi doạ rồi đúng không?”

Tằng Trạm rất nhanh lắc đầu, véo má cô nói “ Làm gì có chuyện đó “ Trong lòng anh lại đồng tình... đúng là có chút bị cô hù doạ, một người đàn ông trưởng thành như anh còn bị một con nhóc...thiệt không cách nào nói ra miệng!

“ Ồ, chú cũng bị tôi doạ “ Uý Lam hí hửng đứng dậy, mở hai chân ra ngồi lên đùi Tằng Trạm, hai tay ôm lấy cổ anh, kề môi sát lại tai anh nói nhỏ “ Nói cho chú biết một bí mật, người trong thôn đều bị tôi doạ chết khiếp “

Tằng Trạm cố nở nụ cười gượng gạo, cô nhóc này thật...Uý Lam nhìn vẻ mặt không tin tưởng của anh, thề thốt “ Tôi nói thật, chú không tin?” Sau đó còn vô cùng hồn nhiên thú nhận “ Tôi có thể nhìn thấy quỷ!”

Tằng Trạm cuối cùng không nhịn nổi, cốc đầu cô một cái nói “ Nói xạo “

Uý Lam, ôm đầu, liếm môi nói “ Thật mà, tôi nhìn thấy ở trong thôn, nhưng người khác lại không nhìn thấy, tôi còn khuyên bọn họ đừng đi qua đó, bọ họ không nghe, cứ đi về sau đều bị quỷ nguyền rủa ngã bệnh thật lâu”

“ Vậy tại sao em không bị bệnh?” Tằng Trạm hỏi lại, thật tình nghe cô ngốc này kể chuyện cũng hơi rùng rợn.

Uý Lam bị bắt bẻ, líu lưỡi cãi lại “ Tôi không thèm kể cho chú biết đâu “

Tằng Trạm vừa chọc lét cô vừa nói “ Nói không, nói không hả “

Uý Lam trốn tránh, tay anh đụng lên ngực cô, lại cố tình dừng ở chỗ đó chọc chọc liên tiếp, Uý Lam bị đau, nhăn mày nói “ Chú mò vú tôi “

Nói thật tục! Tằng Trạm quay mặt, rõ ràng người nên buông lời tục tĩu nói chuyện với cô phải là anh chứ. Hiện giờ bỗng nhiên đổi vai, Tằng Trạm xấu hổ xoay mặt nhìn chỗ khác nói “ Tôi không có “

Uý Lam dùng tay xoa xoa bộ ngực mình nói “ Rất đau đó “

Tằng Trạm không lên tiếng đáp lại, đũng quần anh bắt đầu phồng lên, cự vật nằm trong đó cứng rắn khó chịu, anh vỗ vỗ lên lưng cô nói “ Đi xuống “ Uý Lam nghe lời, từ trên đùi anh tụt xuống ghế sô pha.Cô bé này không biết thẹn thùng, trước mặt anh cứ dùng tay xoa ngực...Tằng Trạm mới đầu muốn nuôi cô thêm mấy năm, nhưng có vẻ không cần lâu như vậy, cô bé có thể tiếp nhận anh, chỉ cần để cô ỷ lại vào mình, sao đó muốn làm gì, hay muốn ăn thế nào thì ăn thế đó thôi, anh nhìn chằm chằm vào bộ ngực sữa của cô, phát dục hơi chậm, không biết khi nào mới nở lớn.

Đến lúc đi ngủ, Uý Lam đem áo ngực cởi ra, ánh mắt Tằng Trạm tha thiết nhìn theo bóng lưng của cô, nhẹ nhàng khuyên “ Lên giường ngủ đi, dưới đất lạnh, không tốt cho thân thể “ Như vậy vừa tiện cho anh vừa tốt cho cô nha.

Uý Lam sớm chán ghét nằm dưới sàn, nên không nghĩ nhiều liền bò lên giường, cùng Tằng Trạm ngủ chung.

“ Đã muốn lên đây ngủ từ lâu “ Cô lầu bầu đáp lại, chiếc giường rộng lớn mềm mại, nằm lên cực kỳ thoải mái. Yết hầu anh lăn lộn, lửa nóng dưới thân cũng căng đầy, Tằng Trạm anh chưa bao giờ là người quân tử, nhưng muốn làm gì, cũng phải đợi cô ngủ cái đã, Tằng Trạm nhắm mắt, trong lòng mặc niệm - mình không phải cầm thú, mình không phải cầm thú...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.