Cầm Thú Nuôi Nhốt Cô Gái Nhỏ

Chương 39



Tằng Trạm ngượng ngùng, dù sao anh cũng bị bắt gặp lúc đang làm chuyện xấu xa...Anh lập tức đánh trống lảng.

“ Vì sao em ngủ không mặc quần áo? “

Uý Lam ngẩn người, cúi đầu nhìn xuống,sao cô không mặc áo? Đưa tay sờ lên phần mông, quần lót cũng không mặc? Khuôn mặt Uý Lam rối rắm, nhìn Tằng Trạm nói “ Tôi có mặc mà “

Tằng Trạm mím môi, giọng điệu chắc chắn “ Không có “

Uý Lam nghi hoặc, không đúng, cô nhớ rõ ràng mình có mặc quần áo mà, không đợi Uý Lam phản bác, Tằng Trạm đã lên tiếng “ Có thể trong lúc ý thức mơ hồ em cởi ra mà bản thân không hay biết “

Ánh mắt Tằng Trạm mười phần chân thật, nhìn cô chằm chằm, Uý Lam còn đang đắn đo không biết có nên tin tưởng hay không, thì Tằng Trạm nói tiếp.

“ Để tôi kiểm tra thân thể cho em “

Dứt lời hai tay Tằng Trạm đưa qua nắm lấy eo Uý Lam nhấc cô ngồi lên đùi mình, bàn tay to lớn bắt đầu tìm tới cặp ngực non mềm, bởi vì ngồi lên, bộ ngực càng trở nên tròn trịa, bóp vào dị thường thoải mái. Uý Lam hét lên một tiếng, ngực của con gái đâu thể để đàn ông tuỳ tiện sờ vào, thời điểm khi mê man không rõ ràng nên im lặng, còn bây giờ cô đang rất tỉnh táo. Chú còn không ngừng mát xa xoa bóp, lâu lâu lại kéo hai đỉnh đỏ hồng phía trên hết nhéo rồi se, nụ hoa vừa đau vừa căng, thật chẳng thoải mái chút nào...Uý Lam mất hứng, quay đầu trợn mắt nhìn Tằng Trạm.

“ Chú đừng chạm tôi “ Cô dùng tay đấm lên ngực anh nói “ Chú còn chưa chịu buông ra “

Tằng Trạm uống hơi nhiều, đầu óc cũng không thanh tỉnh, anh mặc kệ mọi thứ, hôm nay anh nhất định muốn làm. Hai khối thịt mềm mại mẫn cảm bị anh nắm chặt không tha, Uý Lam nức nở, lắc lắc tay anh “ Chú ...” Lại nấc lên cầu khẩu “... Buông Uý Lam ra đi ...”

Trong bóng tối đôi mắt to tròn đen láy ngập nước, lấp lánh như ánh sao, Tằng Trạm không muốn nhìn, cũng không có can đảm nhìn vào, anh hé miệng liếm lên tấm lưng gầy yếu bóng loáng của cô.Đầu lưỡi linh hoạt nhanh chóng liếm mấy vòng quanh lưng Uý Lam, sau đó xoay người cô qua, há miệng ngậm lấy đầu ngực phấn hồng, mùi sữa thơm ngon ngập tràn khoang miệng thoả mãn cả vị giác lẫn khứu giác, một tay cầm lấy côn thịt căng cứng, tay còn lại nâng mông cô lên, anh muốn đi vào...Uý Lam giãy dụa, lại chạy không ra, hai mắt mở to nhìn vật phía dưới, vừa dài vừa bự, đỉnh đầu còn phồng to như cây nấm, Uý Lam chợt vỡ lẽ, chú hay bắt cô thổi vù vù..thì ra là nó.

Đem hai chân Uý Lam tách ra, Tằng Trạm tuyệt không chần chờ, chống quy đầu lên khe thịt bé xíu, dùng sức đi vào...Uý Lam đau muốn chết, bấu chặt bả vai Tằng Trạm khóc thét.

“ Chú...tôi đau lắm “

Nước mắt rơi tí tách xuống vai anh. Thân thể Tằng Trạm thoáng run lên, tất cả sự chú ý đều tập trung tìm cách chọc vào khe huyệt, chỉ là quá nhỏ, lại không ẩm ướt, muốn đi vào thật khó, anh cầm côn thịt nhúc nhích qua lại, cố chen vào trong. Uý Lam khóc như mưa, phía dưới vừa đau vừa rát, “ Chú ...” Cô dùng đủ mọi cách hết bấu rồi đánh, nhưng da thịt chú thật dày chẳng ăn nhập chút nào. Tằng Trạm loay hoay một hồi vẫn không vào được có chút tức giận.

“ Thả lỏng “ Anh hung hăng vỗ mạnh vào mông cô, âm thanh vô cùng chói tai.

Uý Lam gào lên “ Sao chú lại hư hỏng như vậy....tại sao...tại sao lại đối với Uý Lam như vậy...”

Cô bé khóc quá thảm thiết, phút chốc Tằng Trạm dần tỉnh lại, Uý Lam đau đớn khó nhịn há miệng cắn mạnh lên vai anh, Tằng Trạm gầm nhẹ, chậm rãi buông eo cô ra, anh đã tỉnh táo....Anh đang làm cái gì? Giải toả dục vọng? Cường bạo trẻ nhỏ? Tằng Trạm anh đây, không phải không dám làm, mà là...anh không nỡ xuống tay với cô, cô còn nhỏ như vậy lỡ bị thương thì phải làm sao ...Anh ôm cô vào lòng, bàn tay vỗ vỗ lưng cô, âu yếm nói “ Ngoan, đừng khóc!”

Uý Lam còn đau, nhưng nhìn chú...cô cũng không thấy ghét như mình tưởng, thậm chí nếu chú làm cô đau hơn, nói không chừng cô cũng sẽ không hận không chán ghét, vẫn muốn ở cùng một chỗ với chú. Chú đã mang cô đi...Uý Lam mân mê miệng nhỏ, thầm nghĩ, có lẽ cô đã quen cuộc sống khi có chú bên cạnh.

“ Chú, về sau đừng làm như vậy...có được hay không?” Uý lam nhỏ giọng cầu xin.

Tằng Trạm mỉm cười, ôm cô nằm xuống,hôn lên đôi mắt nhoè lệ, thở dài trong lòng, đêm nay lại phải khó chịu rồi đây, anh dịu dàng nói “ Vậy chờ Uý Lam lớn thêm chút nữa lại làm tiếp “ Tằng Trạm hôn lên đôi môi ngọt ngào của Uý Lam, cô bé ngốc này chỉ cần hôn môi một lúc liền quên hết.

“ Lớn lên?” Uý Lam lo lắng hỏi “ Vậy lớn rồi còn đau không?”

Tằng Trạm lắc đầu, hai mắt híp lại, giọng điệu mập mờ “ Sẽ rất thoải mái...” Uý Lam cắn môi, thở phào nhẹ nhõm, thoải mái là tốt rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.