Cẩm Y Vệ

Chương 13: Chân giả hàm ngư [hàm ngư thật giả]





Quốc tang, lại là quốc tang.

Chu Duẫn Văn hai mắt sưng đỏ, ngơ ngác nhìn quan tài, Vân Khởi mang ghế dựa ngồi một bên, ngơ ngác nhìn Chu Duẫn Văn.

Chu Duẫn Văn buồn bã nói: “Quá ngọ rồi, ngươi đi dùng bữa thôi. Để tự ta trông coi.” 



Vân Khởi nhịn không được nói: “Đừng khóc nữa, tọa một lát thôi. Dùng bữa rồi lại khóc”

Chu Duẫn Văn không đáp, chốc lát sau, lại lớn tiếng bật khóc: “Gia gia_____!”

Vân Khởi thấy lòng chưa xót, vội vàng trấn an nói: “Hảo hảo, là Vân ca nhi không đúng…Đừng đau khổ quá, Duẫn Văn.”

Chu Duẫn Văn từng trúng độc một lần, Vân Khởi vô luận thế nào cũng không dám rời đi nữa, sợ bỗng nhiên chỉ tiễn có độc lại xuất hiện lần nữa. Chỉ đành lúc nào cũng thủ bên cạnh Chu Duẫn Văn, không dám ly nửa bước.

Duẫn Văn phục trên mặt đất, khóc không ngừng, Vân Khởi đờ đẫn nhìn trong chốc lát, rồi sau đó nói: “Duẫn Văn, thật ra thì Vân ca nhi rất ngưỡng mộ ngươi”

Duẫn Văn ngừng khóc, đứt quãng nói: “Sao…sao lại nói vậy”

Vân Khởi thở dài nói: “Khi cha ta chết ta mới chín tuổi, cái gì cũng đều không hiểu, bốn tuổi rời gia, bị đại tỷ đưa đi tiến cung, mỗi ngày đều không gặp được cha…”

Duẫn Văn xuất thần nhìn quan mộc, rồi sau đó nói: “Nương ngươi đâu”

Vân Khởi nói: “Sinh khó, lúc ta chào đời liền mất.”

Chu Duẫn Văn “Ân” một tiếng, Vân Khởi lại nói: “Cha ta cáo lão hồi hương, trên lưng trường sang*, lúc hồi gia tỷ tỷ còn đặc biệt tiến cung nói cho ta biết” [*nổi nhọt lở loét dai dẳng]

Chu Duẫn Văn ngốc ngốc nói: “Nói gì”

Lúc này có thái giám cung kính bưng thực hạp quỳ xuống, Vân Khởi nói: “Dùng ngọ phạn* đi, vừa ăn vừa nói cho ngươi biết” [*cơm trưa]

Chu Duẫn Văn nói: “Ăn không vô…”

Vân Khởi ngồi xổm xuống trước mặt Chu Duẫn Văn, lấy hạp tử đưa tới, tiền đà ngồi xếp bằng, nói: “Ăn không hết cho ta phần còn thừa lại”

Chu Duẫn Văn ăn qua loa chút ít liền đưa cho Vân Khởi, Vân Khởi lại uy Chu Duẫn Văn ăn thêm vài miếng, mới vừa bới cơm, vừa hàm hồ nói:

“Đại tỷ cũng là người học y, nàng nói cha bị tiểu bệnh, có thể trị. Ta cũng hồ đồ mà nghe theo, sau lại không biết thế nào, vừa mới hồi Chung Ly không bao lâu liền bất hảo…”

Chu Duẫn Văn “Nga” một tiếng.

“Đại tỷ hồi kinh dắt ta hồi gia hương, đến linh đường của cha, người đến Chung Ly chật kín, đại tỷ chỉ vào quan tài cha nhượng ta quỳ xuống, nói: “Chúng ta mặc dù là thứ xuất, nhưng cũng là cha thân sinh, dập đầu”

Vân Khởi nói: “Ta dập đầu mấy lần, tỷ không bảo ta ngừng, ta cũng chỉ đành lại dập đầu, dập đến đầu phá huyết lưu*, đại ca cùng nhị ca còn ở bên cạnh cãi nhau” [*bể đầu chảy máu]

Chu Duẫn Văn hỏi: “Cãi nhau?”

Vân Khởi nói: “Yêu, chim cút này nướng không tệ, ta mới chín tuổi, quỷ mới biết cãi nhau chuyện gì”

Vân Khởi nhồi cút nướng vào miệng, mi phi sắc vũ nói: “Đại ca tên Đắc Tượng chỉ thích chọi gà, một phen thoát hài ném vào mặt nhị ca, tiếp theo vung tụ tử đi tới kéo hắn nha…” 



“Nhị ca không cam lòng yếu thế, xoay người cầm vải lau nhà giũ ra, ‘hoa lạp’ hắc quang chợt lóe, liền thảy vào mặt đại ca, tư thế hảo đại! Tỷ phu đứng chính giữa, quát to ‘Đại cữu nhị cữu! Các ngươi đừng ẩu đả nữa, muốn đánh liền đánh ta nè!’ ”

Chu Duẫn Văn vốn tưởng rằng Vân Khởi muốn kể khổ, hốt nhiên xoay chuyển lời thoại, bỗng chốc miêu tả nghe sinh động y như thật, suýt nữa cười đến nghiêng ngã.

Vân Khởi thấy Duẫn Văn nín khóc mỉm cười, trong lòng dễ chịu chút ít, xoay người tọa lên ghế dựa, cũng không quản quy củ, cầm đũa nhất điểm nhất điểm, hướng Chu Duẫn Văn đang quỳ trên mặt đất nói: “Tiếp theo đại ca nhị ca liền đánh nhau với tỷ phu…”



Đang lúc nói chuyện, Hoàng Tử Trừng đi tới.

Thái phó vốn định quan tâm quan tâm Hoàng tôn ăn gì chưa, đừng quá đau khổ. Tiểu thân thể mà đói bụng thì không hay.

Nhìn thấy Duẫn Văn cùng Vân Khởi, Hoàng Tử Trừng suýt nữa tức nổ phổi.

Nhất quốc chi quân* đang quỳ trên mặt đất, Vân Khởi lại tọa y thượng cao cao, một tay cầm thực hạp của hoàng thượng, một tay cầm đũa, cười ha ha đang nói gì đó. [*vua một nước]

Chu Duẫn Văn thì cười nhìn Vân Khởi.

“…”

Thần kinh Hoàng Tử Trừng “Ba” một tiếng đứt đoạn.

“Từ Vân Khởi_____!”

Vân Khởi một miệng đầy cơm nhất thời phun ra ngoài, liên tục không ngừng muốn chạy trốn, đáng tiếc Hoàng Tử Trừng một thân chính khí lẫm liệt, tức sùi bọt mép, ngạnh níu lấy y lĩnh Vân Khởi đẩy trở lại ghế dựa. 



“Ngươi, ngươi, ngươi…Ngươi còn gì là thể thống! Ngươi khi quân phạm thượng! Hoàng thượng hài cốt còn chưa lạnh…Ngươi liền ở trong linh đường ngang nhiên khi quân!”

Hoàng Tử Trừng tóc tay bù xù trong gió gầm thét, một phen đoạt lấy thực hạp trong tay Vân Khởi ném vào đầu hắn, lại không để ý Chu Duẫn Văn tiến lên ôm eo, cầm y tử truy Vân Khởi khắp linh đường.

Vân Khởi cuối cùng đuối lý, không dám động thủ cùng thái phó, đành phải ảo não chạy ra ngoài.

“Yêu nghiệt…Tai họa!” Hoàng Tử Trừng giận đến cả người phát run, hai mắt trắng dã. Lập tức quỳ gối trước linh cữu, gào khóc.

Vân Khởi khiếp đảm ngồi chồm hổm ngoài điện, vểnh tai nghe lén.

Chỉ nghe Chu Duẫn Văn không ngừng nhận lỗi, Hoàng Tử Trừng sau một lúc lâu khí tức bình ổn lại, nước mắt nước mũi ôm Chu Duẫn Văn, than thở.

Vân Khởi lấy nửa con cút nướng trên đầu xuống, phẫn nộ ném vào thực hạp.

Chim chút nướng thích ăn nhất, thật đáng tiếc.

—————–

“Ăn ngon không?”

“Ân ân…”

Thác Bạt Phong mười lăm tuổi đã ra một bộ dáng nam nhân, hầu kết khẽ động động, nhìn nửa con chim cút nướng trên tay tiểu Vân Khởi.

Lúc này, ngồi ở một bên ăn chim cút nướng tiểu Vân Khởi chỉ có mười hai tuổi – hoàn toàn là một tiểu hài chưa trưởng thành, mặc một thân bào tử hôi lam* được giặt sạch sẽ, giống như một tiểu từ nhân* quấn vải bố.  [*lam xám, **người sứ nhỏ]

Thác Bạt Phong lớn lên cao hơn Vân Khởi nửa cái đầu, một thân phi ngư phục kim sắc phẳng phiu ngay ngắn, thanh âm trong thời kì biến đổi khàn khàn, phảng phất cùng Vân Khởi là người của hai thế giới. 



Tiểu Vân Khởi keo kiệt xé chút đầu mông chim cút cho Thác Bạt Phong, Thác Bạt Phong rắc rắc nhai, thẳng cổ nuốt xuống.

“Sư ca đang làm nhiệm vụ”

Tiểu Vân Khởi cũng không ngẩng đầu lên nói: “Sớm trở lại chút”

Thác Bạt Phong đáp: “Biết rồi”. Tiện đà sờ sờ đầu Vân Khởi, sát hữu giới sự một tay án lấy đao, đi.

Giả sơn ngự hoa viên trừ bỏ một khối đất trống, mặt khác còn lại của giả sơn là Thái Dịch trì, nơi này xưa nay là hảo địa phương cho tình nhân ước hẹn, Thác Bạt Phong nhắm mắt lại, hai tay gối sau gáy, tiểu Vân Khởi nằm sấp bên cạnh hắn, phơi nắng.

“Làm sao còn chưa tới…” Tiểu Vân Khởi mệt mỏi nói.

Thác Bạt Phong mở ra hai mắt thâm thúy màu hổ phách, lỗ tai động động, nói: “Tới”. Sau đó bỗng nhiên ngồi dậy.

“Thác Bạt Phong?” Thọ Xuân công chúa ôn nhu cười nói: “Sư huynh đệ ở đây lâu rồi sao?”

Thác Bạt Phong lạnh lùng “Ân” một tiếng, cùng tiểu Vân Khởi nhìn về phía thực hạp trong tay công chúa.

Tiểu Vân khởi phủi phủi bào tử đứng dậy, biểu tình phòng bị khắp mặt, tiếp lấy thực hạp công chúa Thọ Xuân đưa tới, xoay người đi qua một bên ngồi xuống, mở ra, bên trong là hai con chim cút nướng, rất hài lòng, bắt đầu ăn.

Thác Bạt Phong đứng lên, cùng Thọ Xuân công chúa sóng vai tản bộ đến cạnh Thái Dịch trì, tọa xuống lan can. Thọ Xuân công chúa ôn nhu nói: “Tối qua ngủ ngon không?”

Thọ Xuân công chúa tựa vào trì lan, Thác Bạt Phong một thân cẩm phục, anh tư hiên ngang.

Mỹ nam tử thị vệ cùng tú mỹ công chúa bên cạnh Thái Dịch trì, thật là một cảnh sắc cực mỹ.

Thọ Xuân công chúa dùng tụ tử che cái miệng anh đào nhỏ nhắn, thấp giọng nói mấy câu gì đó, lại nhẹ nhàng nở nụ cười. 



Thác Bạt Phong thản nhiên nói: “Nga”

Thọ Xuân công chúa sẵng giọng: “Ha hả, ngươi thật là…” Giơ ngón trỏ, thôi thôi đầu Thác Bạt Phong.

Mộc đầu nhân Thác Bạt Phong dường như lắc lư.

Thọ Xuân công chúa mặt phấn xấu hổ, nhìn Thái Dịch trì hồi lâu, sau đó nói: “Thác Bạt Phong”

Thác Bạt Phong đờ đẫn nói: “Có thần”

Thọ Xuân công chúa nói: “Ta buổi tối hôm qua…”

Thác Bạt Phong quay đầu nói: “Ăn xong rồi?”

Tiểu Vân Khởi miệng dính đầy mỡ, ở sau giả sơn nhìn quanh, đề phòng nhìn chăm chú Thọ Xuân công chúa, rồi sau đó chậm rãi gật đầu đáp: “Lưu về nhà ăn”

Thác Bạt Phong nhảy xuống lan can, vạt bào phi ngư phục lay động, họa xuất một đường vòng cung ưu nhã, tiến lên phía trước nói: “Đi thôi”

Một lớn một nhỏ, cứ như vậy bỏ lại công chúa Thọ Xuân tại trì biên*, đi. [*chỗ thành ao]

Gương mặt thanh tú hoa đào của Thọ Xuân công chúa trướng đến đỏ bừng, quyết định lần sau không mang đồ ăn cho quỷ đáng ghét Từ gia kia nữa.

Song vài ngày sau, Thọ Xuân công chúa hai tay trống không đi tới, nghênh đón nàng cũng là mục quang băng lãnh của hai người trước mặt.

“Chim cút nướng đâu?” Tiểu Vân Khởi đứng phía sau Thác Bạt Phong, đề phòng hỏi.

Thọ Xuân công chúa mày nhỏ khẽ nhíu: “Không có, ngươi chỉ biết có ăn thôi, sao lại phải mang cho ngươi!”

Thác Bạt Phong giống như bị lừa một vố lớn, gương mặt anh tuấn trong nháy mắt tái mét, giọng nói rét lạnh, lớn tiếng tra vấn: “Chim cút nướng đâu?!”

Thọ Xuân công chúa gần mười bốn tuổi, mếu máo, lệ trong hốc mắt lăn qua lăn lại…

Đợi uổng công cả nửa ngày, tiểu Vân Khởi tuyệt vọng cực độ, cũng mếu máo, lệ lăn qua lăn lại trong hốc mắt, chịu đựng thương tâm cùng bi thống khó nói nên lời trong lòng, nói: “Ta trở về…”

Thác Bạt Phong lạnh lùng nói với công chúa Thọ Xuân: “Vậy ta cũng trở về đây, ngươi đi đi”

Thọ Xuân công chúa như gặp phải ngũ lôi oanh đỉnh, rơi xuống vực sâu vạn trượng, trơ mắt nhìn tình lang tuấn mỹ xoay người rời đi.

Một khắc kia, chỉ vì hai con chim cút nướng, nàng vĩnh viễn, hoàn toàn mất đi hắn.

Tiểu Vân Khởi đi nửa vòng dọc theo Thái Dịch trì, buồn bã ngã xuống bãi cỏ.

Thác Bạt Phong ngồi đưa lưng về phía trì thủy, vỗ vỗ bắp đùi, nói: “Tới đây, ngồi lên người sư ca”

Tiểu Vân Khởi lại mếu máo, giạng chân ngồi trên đùi Thác Bạt Phong.

Thác Bạt Phong ôm eo tiểu Vân Khởi một cách tự nhiên, tiểu Vân Khởi phản thủ ôm lấy chiếc cổ kiền tịnh của Thác Bạt Phong, hai người ôm tại một chỗ, sau một lúc lâu, tiểu Vân Khởi hô hấp đều đều, ngủ.

Uyên uyên tương bão hà thì liễu, ương tại nhất bàng khán nhiệt nháo*. [*Uyên uyên ôm nhau tự khi nào, ương ở một bên xem náo nhiệt; Uyên là con trống, ương là con mái, câu này thiệt đúng chất fangirl(>^ω^<)] Thác Bạt Phong chờ tiểu Vân Khởi ngủ say, mới ôm hắn đứng dậy, đem quả cân sư đệ không lớn không nhỏ này lắc lư lắc lư hồi viện lý, để cho hắn nằm ngủ, nghĩ nghĩ, lôi miếng giẻ lau ra che mặt, chuẩn bị đi ngự thiện phòng trộm chim cút nướng. —————- Vân Khởi đã trị ban liên tục mười canh giờ, lúc này rốt cuộc cũng chiếm được một chút nhàn hạ, phản phục dặn đi dặn lại thế ban* Vinh Khánh mọi sự việc sau đó, rồi mới tâm không yên hồi viện nội tẩy trừ sạch sẽ, đầu tóc ướt đẫm nước, ngã xuống giường. [*thay ca] Đứng liên tục mười canh giờ, làm bằng sắt cũng chịu không nổi, Vân Khởi mệt mỏi chợp mắt, bất chấp đầu tóc chưa khô, chỉ muốn ngủ một lát. “Chính sử…” Con ruồi cứ ong ong gọi: “Vân chính sử Vân chính sử Vân chính sử…” Vân Khởi nhắm chặt hai mắt, mơ mơ màng màng nói: “Thượng phương bảo kiếm treo trên tường, tự mình tới lấy cắt cổ đi” “Vân chính sử…Trữ quân* triệu hoán Trữ quân triệu hoán…Thái phó Thái phó…” [*vua chuẩn bị lên ngôi] Vân Khởi nổi điên quát lên: “Còn để cho người sống hay không_____!” Sau đó đứng dậy, oán hận đem thái giám kia đẩy cho lảo đảo, lấy phi ngư phục hai ba cái mặc vào. Vinh Khánh vẻ mặt đưa đám, đứng trước điện Thái Hòa, thấy Vân Khởi liền như trút được gánh nặng, nói: “Trữ quân yết kiến phiên vương tới phúng viếng, tiến kinh vào mấy ngày trước” Vân Khởi tức giận nói: “Yến vương tới sao?” Vinh Khánh thần sắc ngưng trọng, lắc đầu, Vân Khởi chỉ đành phải tiến điện, thấy Chu Duẫn Văn tọa trên long ỷ, quan sát kĩ chốc lát, lại thấy Hoàng Tử Trừng tọa tại một bên, mặt đen lại. Đám người Lý Cảnh Long, Phương Hiếu Nhụ đứng dưới đình. Vân Khởi khom người, rồi đi tới một bên long án đứng thẳng. Chu Duẫn Văn giống như vừa ăn một viên định tâm hoàn, truyền đạo: “Triệu tam vị hoàng thúc.” Nghiêm cấm Cẩm y vệ xen mồm vào triều chính, quan môn phóng* Vân Khởi cùng quan môn phóng Vinh Khánh, thậm chí quan môn phóng Thác Bạt Phong, hiệu quả cũng không kém. Chu Duẫn Văn kiên trì hồi lâu, nghĩ là đang bị Hoàng Tử Trừng giáo huấn, nhưng vẫn quật cường chờ Vân Khởi tới đây. [*chính là câu ‘đóng cửa thả chó’, thay từ ‘chó’ thành Vân Khởi, Vinh Khánh, Thác Bạt Phong] Nghĩ thông suốt nội tình chuyện này, Vân Khởi một bụng hạ sàng khí* tiêu tán vô tung vô ảnh, cũng đối với Hoàng Tử Trừng lộ ra một nụ cười trào phúng. [*bực bội vì bị gọi xuống giường] Nhưng Hoàng Tử Trừng lại vô tâm không thèm đáp trả lại hắn. Chỉ thấy tam vương vào điện, mỗi người hướng Chu Duẫn Văn khom người, cũng không quỳ, miệng xưng “Hoàng chất”, Vân Khởi minh bạch, hôm nay chúng vương muốn ra oai phủ đầu với Chu Duẫn Văn. Chỉ thấy Hoàng Tử Trừng nháy mắt ra hiệu cho Phương Hiếu Nhụ, Phương Hiếu Nhụ liền lạnh lùng nói: “Chư vị Phiên vương thấy Thánh thượng không quỳ, là có ý gì! Hoài Âm hầu phong thập vạn hộ, không có lòng thần phục thượng trảm để tạ lỗi với thiên hạ, chư vị hoàng thúc tự nhận so với Hoài Âm hầu như thế nào?!” Tam vương nghe nói thế, không nghĩ Phương Hiếu Nhụ lại kiên cường như vậy, dám thẳng thừng trách mắng mình sai, Hoàng Tử Trừng cùng Phương Hiếu Nhụ thông đồng hảo, trào nói: “Chuyện này không trách được tam vị hoàng thúc, Hoàng thượng mới tang, Trữ quân chưa kế vị, này lễ chế vốn không nói rõ, đợi đưa tang Hoàng thượng xong, các hoàng thúc hãy quỳ, giữ gìn đại lễ cũng không sai”  Chu Duẫn Văn vội cười nói: “Không sao không sao, đều là người một nhà” Vân Khởi minh bạch, chẳng phải chính là một cái xướng hồng kiểm và một cái xướng bạch kiểm(1) đây sao, vì thế nhịn cười. Lỗ vương kịp phản ứng đầu tiên, cả giận nói: “Nói như vậy, Phương học sĩ trước đình ngang ngược giở trò thì như thế nào?!” Phương Hiếu Nhụ cất cao giọng nói: “Cũng không phải, Hiếu nho không muốn thấy chuyện tổn hại đến Thiên tử, Thánh thượng hài cốt còn chưa lạnh, Trữ quân tuổi nhỏ, các vị Vương gia liền không để ý đến lễ tiết, tự động hành sự, khiến người ta khinh thường!”  Tấn vương tìm được sơ hở trong lời nói, cười lạnh nói: “Phương học sĩ nguyên lai là vì Trữ quân lập uy, đã là người trong nhà ôn chuyện, Hoàng chất sao lại gọi mấy tên ngoại thần này đến?!” Chu Duẫn Văn nói: “Hoàng thúc nói rất đúng, quả thật là Phương đại học sĩ du lễ* rồi, người đến, hai mươi đình trượng!” [*vượt quá lễ tiết]. Vân Khởi còn đang mỉm cười, không minh bạch được chuyện gì phát sinh. Phương Hiếu Nhụ lần trước bị đình trượng vết thương cũ chưa lành, khập khễnh đi tới điện trung, ‘phác thông’ quỳ xuống, tuấn thanh nói: “Chỉ mong chư vị Vương gia, nên nhớ đình trượng chi ngôn hôm nay!”  Chu Duẫn Văn lại quát lên: “Đình trượng!” Vân Khởi lúc này mới phục hồi tinh thần, tiều dung cứng lại trên mặt, thử dò xét nhìn nhìn Chu Duẫn Văn. Chu Duẫn Văn nhíu mày, nhỏ giọng nói: “Đánh hắn hai mươi đình trượng…” Nói xong hướng Phương Hiếu Nhụ chỉ chỉ. Vân Khởi tư tưởng trạng thái giống như bị hơn mười đạo thần lôi nhất tề oanh tạc, trăm ngọn hỏa sơn đều đồng loạt phun trào. “Đánh…hắn?” Vân Khởi lướt nhìn Phương Hiếu Nhụ, rồi lại nhìn Chu Duẫn Văn, Hoàng Tử Trừng thoáng không vui, khụ một tiếng. Vân Khởi nháy mắt lạnh cả sống lưng, xoay người đi lấy đình trượng. Đình trượng đả xuống, Vân Khởi nháy mắt với đám Cẩm y vệ, mọi người hạ thủ vô cùng nhẹ, ngồi trên long ỷ không là Chu Nguyện Chương, Vân Khởi đối với tính tình Chu Duẫn Văn rõ như lòng bàn tay. Tầm mắt Chu Duẫn Văn tránh khỏi Phương Hiếu Nhụ, lại hỏi: “Tứ hoàng thúc khi nào mới đến?” Tiếng rên của Phương Hiếu Nhụ lọt vào trong tai, tam vương liền cảm thấy mất tự nhiên, vẻ kiêu căng tiêu tan tám phần, Lỗ vương nói: “Hắn…Tứ ca dự đoán là trì hoãn trên đường một chút”  Chu Duẫn Văn cười nói: “Nhưng tốt nhất là đừng nên lầm ngày, tổ tông đại lễ này không thể hoang phế được” Chúng vương giống như bị thưởng một bạt tai ngay mặt, ngượng ngùng nói: “Trữ quân nói rất đúng” Hoàng Tử Trừng cười lạnh nói: “Lộ trình gì mà trì hoãn thời gian, rõ ràng chính là không đem trữ quân để vào trong mắt! Lúc Thánh thượng còn tại vị, Thái tử trị quốc tang, Bắc Bình tới Nam Kinh, năm ngày liền đến, hôm nay đầu thất* cũng đã qua, đã cận tháng rồi, còn muốn trì hoãn đến khi nào?! Nghe nói Yến vương bí mật chiêu binh mãi mã…” [*đám làm tuần 7 ngày] Lời vừa nói ra, các Vương trong nháy mắt biến sắc, đồng thời liếc về hướng Vân Khởi. Hoàng Tử Trừng cũng không chú ý đến sắc mặt Vân Khởi, đem toàn gia Yến vương Chu Lệ mắng đến cẩu huyết lâm đầu*, khiến cho Vân Khởi trên mặt một trận xanh, một trận trắng. [*đầu bị xối máu chó, ý chỉ mắng rất dữ dội, không cho phản bác lại một câu] Hai mươi đình trượng đã đánh xong, Vân Khởi vốn nghĩ Phương Hiếu Nhụ sử dụng khổ nhục kế, không thể thái quá, chỉ giả vờ đánh nửa ngày, tránh thương gân động cốt. Giờ phút này bị Hoàng Tử Trừng ném đá giấu tay mà nhục mạ, bỗng nhiên bốc hỏa, chỉ hận trước đó tính tình quá mềm yếu, liền hung hăng vung đình trượng, nghiến răng nghiến lợi tăng thêm cho Phương Hiếu Nhụ một côn.  Một côn đó đánh cực ngoan, đáp đương* đối diện đang muốn báo ra hai mươi, thấy Vân Khởi đánh dư ra, liền vội vàng làm theo tăng thêm một côn, lưỡng côn nhất tề hạ xuống, đánh cho Phương Hiếu Nhụ bổ nhào phun ra một búng máu. [*người cộng tác, do hai người cầm trượng đánh, một là vân Khởi, người còn lại gọi là đáp đương] Chu Duẫn Văn sợ hết hồn, thấy Vân Khởi xanh mặt, lại cùng các Vương gia tâm bất tại yên hàn huyên mấy câu, chúng Vương chỉ mong để được tạ ân cáo lui, liền vội vội vàng vàng thẳng bước đi. Phương Hiếu Nhụ cắn răng ngồi dậy, run rẩy đi tới trước long án, Chu Duẫn Văn lập tức đứng lên tới đỡ, nói: “Tiên sinh thật là…Ai”. Tiểu thái giám mang lại hai chiếc ghế, nhượng Phương Hiếu Nhụ nằm úp sấp, Phương Hiếu Nhụ mới nói: “Đánh nhẹ, không ngoan như lần trước” Vân Khởi phóng hảo đình trượng, trở lại trước long án trạm định, trong lòng đáp: được tiện nghi còn khoe mã, lần sau sẽ không, lần sau trong mười trượng không đem ngươi đánh cho thành bánh thịt, ta con mẹ nó sẽ không phải họ Từ.  Vẫn im miệng không nói, Lý Cảnh Long lúc này hoãn hoãn lên tiếng: “Không phải như vậy đủ để chấn nhiếp Phiên vương, hôm nay Hiếu nho huynh bị đánh, ngày sau chư Vương nếu có du lễ, điện hạ cần phải nhớ rõ mới hảo” Chu Duẫn Văn thở dài, gật đầu, lại nói: “Dù sao cũng là thân thúc thúc của ta, nếu có thể giải quyết như thế, liền…” Phương Hiếu Nhụ nghiêm mặt nói: “Hiện nay Phiên vương thế lực quá lớn, điện hạ không thể không giải quyết”  Hoàng Tử Trừng khụ một tiếng. Vân Khởi thầm nghĩ, lúc trước thuận lợi tìm được vận đen của Yến vương, thì chỉ tang mạ hòe* đem mình trách mắng một trận, hiện tại muốn tìm cớ lại bất thành? [*chỉ cây dâu mà mắng cây hòe] Hoàng Tử Trừng ung dung nói: “Những người không liên quan, tất cả lui xuống” Vân Khởi nhíu mày, bình tức. Hoàng Tử Trừng nói: “Trong cung nhiều tai mắt, Cẩm y vệ Từ chính sử, lui ra” Vân Khởi nói: “Cẩm y vệ chỉ nghe Hoàng thượng phân phó” Chu Duẫn Văn khó xử, một hồi lâu sau tỏ vẻ là đã quyết định: “Từ chính sử, ngươi trước ra ngoài một lúc” Vân Khởi nhìn chăm chú Chu Duẫn Văn chốc lát, rồi sau đó gật gật đầu, tiên phong xuất điện, năm tên Cẩm y vệ còn lại đi theo Vân Khởi, ra khỏi điện Thái Hòa. Vân Khởi phản thủ đem điện môn đóng kín, an tĩnh ngồi trên bậc thang tiền điện. Nếu như Thác Bạt Phong vẫn còn ở đây, Vân Khởi có lẽ sẽ nói với Hoàng Tử Trừng: Hoàng thượng hiện nằm trong quan tài, ngươi gọi Hoàng thượng đến hạ lệnh đi. Song năm đó khi vừa tuyển lưu lại, liền nói không thể tận trung với Duẫn Văn. Tận trung như Thác Bạt Phong, vô luận chủ nhân phát ra mệnh lệnh như thế nào, cẩu cũng đều chấp nhất đi hành động, khứu giác linh mẫn của Vân Khởi lại một lần nữa phát huy tác dụng, Phương, Hoàng, Lý ba người đàm sự, hơn phân nửa đều có liên quan đến tỷ phu lưu manh của hắn. Vài ngày sau, Chu Lệ rốt cuộc tới Nam Kinh. Đồng thời mang đến, còn có một vạn năm ngàn danh thân quân Bắc Bình, đóng quân ở ngoại thành Nam Kinh. Chu Lệ muốn làm gì! Triều đình thượng hạ lập tức nổi giận, muốn làm phản sao? Tại trướng bồng ngoại thành. Chu Lệ xấu xa cười nói: “Biết ngay là không cho ta tiến vào” Thác Bạt Phong hạ thấp đấu lạp xuống, đứng thẳng ở một bên trong trướng, trầm mặc không đáp. Chu Lệ hai chân bắt chéo, đầu gối lên cánh tay, tọa trên ghế, hướng về sau lay lay. “Yến vương ngươi thật to gan_____!” Chu Lệ đang ngửa mặt lên trời tức thì ngã xuống, Thác Bạt Phong tay dài, khom người, kéo lấy lưng ghế, chỉ thấy ngoài quân trướng một người nộ khí đằng đằng chạy tới, thân binh muốn cản cũng cản không được. [*khom người; **lưng ghế dựa] Thác Bạt Phong buông tay, lung tụ* cúi đầu, lẳng lặng đứng phía sau Chu Lệ. [*xem hình minh họa bên dưới] Người nọ giơ cao một vật, nhất thời kin quang vạn đạo! Chói mù cẩu nhãn Chu Lệ! Chu Lệ định thần nhìn lại, bị dọa cho sợ không nhẹ, nói: “Huynh đài…Không, đại nhân quý tính là gì?” Người nọ cả giận nói: “Bổn quan Tống Trung! Ai cùng ngươi cợt nhã, xưng huynh gọi đệ!” Chỉ thấy vật kia dài ba thước hai thốn, rộng một chỉ*, Tống Trung nổi lên một hồi tình tự, sau đó tình cảm mãnh liệt giận dữ hét: “Thượng phương bảo kiếm trong tay! Yến vương Chu Lệ tiếp chỉ_____!” [*rộng bằng một ngón tay] Chu Lệ lấy lại bình tĩnh, đang không biết đáp lại như thế nào, Thác Bạt Phong thô thanh lạnh lùng nói:  “Vương gia, thanh Thượng phương bảo kiếm kia là giả” Chu Lệ nhãn châu chuyển chuyển. Khi đó lại có người vào trướng, giống như trước cũng là không người nào cản được, một thân Phi ngư phục, thắt lưng mang Tú xuân đao, lau mồ hôi, cưới nói: “Rốt cuộc tiến vào” Chu Lệ thất thanh nói: “Vinh Khánh?!” Vinh Khánh trong tay cầm một vật, mỉm cười đánh giá Tống Trung, ba người đại nhãn trừng tiểu nhãn, sau đó lúng túng hắng giọng nói: “Cái kia…Vương gia…” Thượng phương bảo kiếm trong tay Vinh Khánh cùng thanh của Tống Trung bộ dạng giống nhau như đúc, Thác Bạt Phong thấp giọng nói: “Trên tay Vinh ca nhi mới là thật” Vinh Khánh nghe được thanh âm này thì khẽ chấn động, khó có thể tin nhìn về Thác Bạt Phong. Thác Bạt Phong hơi ngẩng đầu lên, dưới đấu lạp nháy mắt, hướng Vinh Khánh cực chậm rãi lắc đầu. Vinh Khánh thu thần sắc lại, nghiêm mặt nói: “Vân chính sử cử ta tới…Phân trần vào câu cùng Yến vương” Tống Trung nhất thời xù lông, quát: “Cẩm y vệ là cái gì!! Ta có ngự chỉ của Hoàng thượng!!!!!!!!!!!!!!!!” Ngay sau đó ý niệm duy nhất trong đầu Chu Lệ chính là: chuyện buồn cười nhất thiên hạ, cùng lắm chỉ thế này thôi.  Giao Thượng phương bảo kiếm đích thị là tiểu cữu tử…Hoàng thượng lại còn vắt óc suy tính lộng giả dối ra dùng, đây tột cùng là cái thế đạo gì?! ————————– (1) Xướng hồng kiểm, xướng bạch kiểm: là vai chính diện và vai phản diện trong hí kịch truyền thống Trung Quốc, trong đó: _ ‘xướng hồng kiểm’ (mặt đỏ) là nhân vật chính trực chuyên hóa giải mâu thuẩn, yêu cầu ăn nói khéo léo, hơn nữa cùng song phương không có mâu thuẩn, còn ‘xướng bạch kiểm’ (mặt trắng) là nhân vật gian tà thì ngược lại. => hai nhân vật này một tốt một xấu phối hợp với nhau, mục đích là giúp người tốt đắc nhân tâm]



_ lung tụ là hành động đem hai tay đối nhau cho vào hai bên tay áo, như thế này này:


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.