Cẩm Y Xuân Thu

Chương 1: Miếu thổ địa



Mưa như trút nước. Từng đợt tia chớp lóe lên trong màn đêm cao tít, ngay sau đó, là tiếng sấm sét ầm ầm như muốn xé toang trời đất truyền đi khắp nơi. Thiên địa rung chuyển.

Dương Trữ mở to mắt, sau một lúc quan sát tình huống trước mắt, thì đưa ra một quyết định không thể nào sửa đổi. Hắn - chuẩn bị xuất thủ.

Hắn phải dùng đến nắm đấm, sau khi đã dốc hết trí lực mà vẫn không thể giải quyết vấn đề phiền toái của mình.

Cảnh tượng trước mắt khiến hắn rất tức giận. Ba bốn người trẻ tuổi vây quanh một tên ăn mày quần áo mục nát. Cả bọn đấm đá liên hồi, đánh cho người kia ôm thân cuộn mình trên mặt đất, không hề có chút phản kháng.

Hắn cũng không phản đối chuyện ẩu đả. Nói một cách khác, kỳ thật, hắn rất khoái cảm giác tay mình nện trên người đối thủ. Nhưng ỉ đông hiếp yếu, với hắn, là chuyện chẳng có gì vui cả. Ai làm hắn không vui, hắn sẽ làm cho đối phương không vui.

- Dừng tay.
Dương Trữ mở cổ họng hét to. Hắn cần to tiếng để tạo hiệu quả kinh sợ dọa người.

Thanh âm phát ra, không hề có chút uy phong khí khách như hắn nghĩ, mà thậm chí, còn hoàn toàn ngược lại, yếu ớt, vô lực.

Một tiếng này, dù không đạt được hiệu quả rung chuyển trời đất nhưng vẫn khiến những người kia quay đầu nhìn về phía hắn.

Lúc này Dương Trữ mới nhận ra, đám người này cũng chẳng sạch sẽ gì hơn tên bị đánh kia. Đầu tóc rối bù, quần áo rách nát, cả đám chẳng khác nào một bang ăn mày.

- Tiểu... Điêu nhi.
Một gã thanh niên tóc như phi đầu sĩ * thấy Dương Trữ lảo đảo đứng dậy, trên mặt, còn hiện rõ vẻ kinh ngạc.
*Dùng tạm, chưa biết giải thích kiểu tóc này như thế nào..

Dương Trữ thấy cơ thể có chút mệt mỏi, lúc này cũng bất chấp, chỉ lạnh lùng nói:
- Là đàn ông nên đơn đả độc đấu, cả đám đánh một người vậy là có ý gì?

Phi đầu sĩ quan sát Dương Trữ từ đầu đến chân, chậm rãi đi tới, bỗng nhiên cười nói:
- Tiểu tử ngươi ... không ngờ là vẫn chưa chết.
Gã đi đến trước mặt Dương Trữ, đưa tay ra đập vào đầu vai hắn.

Dương Trữ thấy đối phương đưa tay ra, thì phản xạ có điều kiện. Hắn nắm lấy cổ tay đối phương, không đợi đối phương kịp trấn tĩnh, chân lóe lên, bẻ quặt cánh tay của phi đầu sĩ ra đằng sau, lập tức đè mạnh xuống. Rắc một tiếng giòn tan. Phi đầu sĩ hét lên thảm thiết.

Dùng tay không đánh nhau kịch liệt như này là sở trường của hắn. Tháo rời một cánh tay của đối phương, đối với hắn mà nói, không thật sự cần đến lực.

Phi đầu sĩ kêu thảm một tiếng, cánh tay mềm nhũn thõng xuống, tay kia đè lên vai mình, mồ hôi lạnh trên trán túa ra, trong nháy mắt, mặt trở nên trắng bệch.

Mấy tên còn lại quay sang nhìn nhau. Hai tên ăn mày cầm gậy lên, một trái một phải tiến về phía Dương Trữ.

Dương Trữ cười ảm đạm, nhìn lướt qua mặt đất, phát hiện bên cạnh có một cây côn gỗ. Hắn dùng bàn chân hất lên, nắm chặt cây côn gỗ trong tay.

Hai gã ăn mày kêu to một tiếng, vung gậy nện xuống đầu Dương Trữ.

Dương Trữ cười lạnh, côn gỗ chém ra như chớp. Trong mấy năm huấn luyện đặc biệt trong quân đội, thì chiến thuật hàng đầu là lợi dụng mọi thứ có thể làm vũ khí. Tuy thế đến của hai gã đàn ông đó hung mãnh, nhưng trong mắt Dương Trữ chẳng có gì đáng kể. Nếu không phải vì cơ thể còn mệt mỏi thì chỉ cần bàn tay trần, hắn cũng có thể dễ dàng đánh trả. Nói gì tới chuyện trong tay còn có một cây gậy gỗ, đương nhiên, hắn không thể nào rơi vào thế yếu hơn được.

Chát chát hai tiếng, gậy gỗ vung ra. Dương Trữ bước tới, tay trái nện thẳng vào mặt một gã, chân quét qua tên còn lại, đá vào đũng quần của gã. Hai gã đàn ông kêu thảm một tiếng. Một người khép hai chân ngã xuống đất, người còn lại vứt gậy, dùng tay che cái mũi đang chảy máu ròng ròng.

Dương Trữ lắc lắc đầu, đối thủ không hề được tính là có chút khiêu chiến, điều này khiến cho chiến công của hắn gần như bằng không.

Dương Trữ ngẩng đầu lên nhìn về phía trước, thì thấy một tên đàn ông khác đang cầm côn gỗ, ngơ ngác nhìn cảnh tượng trước mắt.

Dương Trữ đưa tay lên, chỉ gậy vào gã nói:
- Đến đây đi, đến lượt mày.

Cơ thể hắn vốn đang mệt mỏi, hoạt động một chút hóa ra cũng thoải mái ra trò.

Nam tử kia nhìn đồng bọn, tay cầm gậy run bần bật, đột nhiên vứt gậy xuống, miễn cưỡng cười nói:
- Tiểu Điêu, ta không đánh nhau với ngươi nữa...

- Tiểu Điêu?
Dương Trữ sửng sốt, đây là lần thứ hai hắn nghe gọi như thế.
- Tiểu Điêu nào?
Hắn bất giác tiến lên phía trước hai bước.

Nam tử kia sửng sốt, thấy Dương Trữ vẫn chỉ gậy vào mình, lập tức nói vẻ đáng thương:
- Tiểu Điêu, việc này cũng không phải là chú ý, ta... Ta bị ép thôi.
Gã đưa tay chỉ vào phi đầu sĩ đã bị Dương Trữ tháo rời cánh tay:
- Là Hầu tử, là chủ ý của Hầu tử...

Dương Trữ quay đầu nhìn về phía Phi đầu sĩ, nhíu mày chợt ý thức chuyện gì đó, cúi đầu nhìn mình, sắc mặt đột nhiên thay đổi.

Hắn nhìn quần áo của mấy người kia đã lấy làm lạ, lúc này phát hiện ra quần áo của mình còn mục nát hơn, lộ ra mảng da thịt bám đầy ghét.

Hắn nhìn xung quanh, phát hiên nơi này là một vùng tối đen, bốn phía tường loang lổ, bên cạnh còn có một đống lửa trại, trên đầu có tiếng nước giọt tí tách. Dương Trữ ngẩng đầu lên nhìn, thì thấy nóc nhà làm bằng cỏ tranh, hơn nữa, bị thủng khá nhiều chỗ, nước mưa qua đó nhỏ xuống mặt đất.

Dương Trữ xác định mình đang nằm mơ, chỉ có điều, giấc mộng này quá mức rõ ràng mà thôi.

- Tiểu Điêu, ngươi... Sống lại rồi ư?
Một giọng nói vui mừng vang lên, tên ăn mày bị mấy người vây đánh ngẩng đầu lên, trên gương mặt bầm dập lộ ra vẻ vui mừng không thể nào che dấu.

Nhìn khuôn mặt kia, Dương Trữ xây xẩm mặt mày, vào khoảnh khắc đó, giống như có một tia chớp lướt qua đầu hắn. Một cuốn phim tua nhanh qua đầu hắn, không ngờ, trong cuốn phim đó, khuôn mặt trước mắt này lại rõ ràng vô cùng.

Đến tột cùng là đã xảy ra chuyện gì? Đến tột cùng, nơi này là nơi nào?

Người đàn ông trước mắt khoảng 40-50 tuổi, thân hình gầy yếu, vạt áo banh ra, lộ bộ ngực khô quắt, trơ cả xương, thậm chí, còn đếm được từng rẻ xương sườn.

Bối cảnh hoàn toàn xa lạ. Dương Trữ nhìn cánh tay của mình, buông rơi cây gậy.

Tay này, cánh tay này rõ ràng không phải tay của mình. Tuy rằng trên bàn tay cũng có vết chai, nhưng cánh tay này, nhỏ hơn tay hắn nhiều.

Dương Trữ khiếp sợ đưa hai tay lên sờ mặt. Trời ơi, rõ ràng đây không phải là mặt hắn. Gương mặt này gầy yếu hơn mặt hắn nhiều. Hơn nữa, không góc cạnh như mặt hắn. Một gương mặt hoàn toàn xa lạ.

Dương Trữ thấy hai chân mềm nhũn, hắn ngồi phịch xuống đất, đầu ong ong.

Trưởng giả bị đánh thấy thái độ của hắn như thế, thì lo lắng nói:
- Tiểu Điêu, ngươi... Làm sao thế?

Dương Trữ đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn về nam tử còn lại chưa bị đánh, vẫy tay. Gã kia do dự một chút, cuối cùng vẫn run rẩy đi tới, bất an lo lắng ra mặt.

- Ta gọi là Tiểu Điêu?
Dương Trữ nhìn chằm chằm vào nam tử kia hỏi.

Nam tử kia gật đầu.

- Nơi này là nơi nào?
Dương Trữ hỏi sang vấn đề thứ hai.

Nam tử vội đáp:
- Đây là miếu thổ địa thành Tây.

- Miếu thổ địa?
Không kìm nổi, Dương Trữ lại quét mắt nhìn bốn phía, thầm nghĩ nơi này là miếu thổ địa thì cũng có lý.
- Ta... Tại sao lại ở đây? Ngươi nói đây là là thành Tây, thành Tây là thành Tây nào?

- Là thành Hội Trạch.
Nam tử lập tức đáp:
- Cách hơn 100 dặm về hướng Bắc là Hoài Thủy. Tiểu... Điêu nhi... Ngươi không nhớ sao? Nửa năm trước, ngươi đến thành này, sau đó bị Phương lão đại thu nạp vào Cái Bang, hiên giờ vẫn là đệ tử Cái Bang.

- Chờ một chút.
Dương Trữ hoảng sợ nói:
- Cái Bang? Ngươi nói vậy là sao?
Hắn nhìn quần áo của mấy người, lòng trầm xuống:
- Ngươi nói... Các ngươi là ăn mày?

- Ngươi cũng vậy mà.

Nam tử kia tốt bụng nhắc nhở.
- Chúng ta đều là đệ tử Cái Bang.
Trong ánh mắt gã mang theo vẻ đồng tình, mạnh dạn hỏi:
- Tiểu Điêu... Có phải ngươi bị bệnh gì nên không nhớ gì hết nữa?

Cái Bang? Tiểu Điêu? Thành Hội Trạch?
Dương Trữ dùng ngón tay véo vào cánh tay mình, đau! Hắn cảm thấy yên tâm một chút, lại trầm xuống, hiểu ra vấn đề:
- Con bà nó, đây là màn xuyên việt à?

- Xuyên việt?
Nam tử khiêm tốn thỉnh giáo:
- Xuyên việt là cái gì?

Dương Trữ tức giận nói:
- Hỏi gì lắm thế. Ta hỏi ngươi, cái kia...
Hắn chỉ tên ăn mày vẫn còn ôm vai rên hừ hừ:
- Tên là hầu tử phải không? Hắn... Có chủ ý gì?

- Việc này...
Nam tử liếc mắt nhìn hầu tử, đắn đo một chút, cân nhắc thực lực hai bên, rồi mới đáp:
- Hầu tử muốn ngươi chết, đuổi lão thụ bì ra khỏi miếu thổ địa. Tiểu Điêu... nếu ta.. Ta không đồng ý... hắn cũng sẽ đuổi ta đi.

- Lão thụ bì?
Dương Trữ nhìn lão ăn mày kia, trong đầu, hàng loạt hình ảnh lại xẹt qua, trong đó, có hình ảnh lão ăn mày cho hắn đồ này đồ kia. Hắn đứng dậy, đỡ lão thụ bì thương tích đầy mình, dịu dàng nói:
- Ngươi là lão thụ bì? Vẫn là ngươi chăm sóc cho ta.

Trong con mắt lão thụ bì lộ ra vẻ vui mừng. Lão đưa tay sờ soạng cơ thể Dương Trữ. Dương Trữ cảm thấy hơi khó chịu, nhưng hiểu đối phương chỉ muốn quan tâm đến mình nên cũng không cự tuyệt. Lão thụ bì run run nói, giọng rất tha thiết:
- Tiểu Điêu, tỉnh lại là tốt rồi. Ông trời có mắt.

Hiện tại, Dương Trữ không bận tâm ông trời có mắt hay không, chỉ quan tâm rốt cuộc mình đang ở vào hoàn cảnh nào.

- Các ngươi muốn thấy ta chết, cho nên nhân cơ hội trời giông bão sấm sét ra tay, đuổi lão già này ra khỏi chỗ trú mưa?
Dương Trữ nhận ra mình ra tay hoàn toàn chính xác. Hắn nhìn lão thụ bì mặt mũi bầm dập, giọng rét lạnh:
- Tất cả lại đây, xin lỗi lão thụ bì, nếu lão tha thứ cho các ngươi, thì việc này coi như xong. Nếu không...

- Không, không cần đâu, bỏ qua đi.
Lão thụ bì vội vàng nói.

Dương Trữ cũng không để ý, chỉ vào hầu tử bị mình bẻ gãy tay:
- Ngươi, lại đây.

Hầu tử bị gãy tay, đau không chịu nổi, nhưng thấy Dương Trữ nhìn mình chằm chằm thì không dám trái lời. Gã đi đến trước mặt lão thụ bì, cúi đầu:
- Lão thụ bì, ta sai rồi.

- Cái gì?
Dương Trữ thản nhiên nói:
- Ngươi đang nói cái gì, ta nghe không rõ.

- Lão thụ bì, là ta lòng dạ lang sói, là ta sai rồi. Ngươi là đại nhân lòng dạ từ bi đừng trách kẻ tiểu nhân này.
Nói xong mấy câu đó, trán hầu tử lại đổ mồ hôi ròng ròng.

Hầu tử đã mở miệng, những người khác không do dự nữa, đều bước đến nói:
- Lão thụ bì, chúng ta chúng ta lỡ dại, ngươi đừng để bụng. Ngày sau, chúng ta sẽ không dám làm vậy nữa.

Lão thụ bì vốn quen bị ức hiếp, lúc này thấy mấy người quỳ xuống xin lỗi mình thì bối rối, lúng túng nói:
- Các ngươi đứng dậy cả đi, bỏ qua chuyện cũ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.