Cẩm Y Xuân Thu

Chương 15: Khô Mộc Thủ



Dương Ninh cõng Mộc lão xuyên thẳng vào trong núi rừng. Mộc lão nằm trên lưng Dương Ninh thỉnh thoảng chỉ đường. Những phương hướng lão chỉ đến đều là những chỗ cực kỳ âm u khó đi, trong lòng Dương Ninh biết rõ lão gia hỏa này vì tránh né cừu gia mới cố ý đi vào những chỗ âm u rậm rạp. Mấy lần hắn muốn vứt lão già này lại phía sau, tuy nhiên, hắn nghĩ tới chuyện lão già này một người đánh chết hơn mười đại hán Ngũ Độc cung thì cảm thấy hết sức kiêng kị không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Lão già tuy không nặng nhưng cứ cách một hồi liền ho khan một chút, mỗi lần ho khan đều mang theo một mùi máu vô cùng hôi thối xông vào mũi, khiến cho Dương Ninh khó chịu đến cực điểm.

Đường núi gập ghềnh, càng đi càng cao, lần này đi đúng hai canh giờ, Dương Ninh đã cảm thấy mệt mỏi có chút chịu đựng không nổi. Lúc này hắn đã tiến vào trong núi sâu, Dương Ninh đang muốn dừng lại nghỉ ngơi một chút thì chợt nghe Mộc lão nói:

-Bên kia có phải có một sơn động hay không.

Nói rồi lão đưa tay chỉ hướng cách đó không xa.

Dương Ninh nhìn qua thì chỉ thấy phía trước có một bụi gai khô đằng gần đó tựa hồ thực sự có một sơn động đen thùi lùi. Mộc lão nói:

-Nghỉ ngơi ở đây trước đi.

Dương Ninh cực kỳ mệt mỏi đẩy đám khô đằng ra chỗ khác, đằng sau đó là một huyệt động có chút rộng rãi. Đi vào bên trong thì chỉ thấy được một mảnh đen, cơ hồ không nhìn thấy gì cả. Trước tiên hắn đặt Mộc lão xuống, lúc này mới đặt mông ngồi xuống.

Mộc lão nói:

-Ngươi đứng trước cửa động trông coi, phát hiện ra động tĩnh gì ngay lập tức báo cho lão phu.

Trong lòng Dương Ninh cười lạnh:

-Lão tử cõng ngươi đến nơi đây đã mệt mỏi không chịu nổi. Hiện tại lại muốn ta làm người giữ cửa. Chờ thương thế ngươi phát tác, lão tử xem ngươi chết như thế nào.

Hắn ngồi trước huyệt động một lúc thì thấy miệng đắng lưỡi khô nhưng không thể làm gì khác được.

Sau một lát thì chỉ nghe thấy tiếng Mộc lão thở nhẹ nhàng vô cùng, hắn quay đầu lại nhẹ giọng kêu lên:

-Lão Tiên Sinh, bây giờ ngươi sao rồi. Thương thế không có vấn đề gì chứ.

Mộc lão cũng không có trả lời, tựa hồ như đã ngủ.

Dương Ninh gọi thêm lần nữa nhưng Mộc lão vẫn không có tiếng động. Lúc này Dương Ninh mới cười lạnh, hắn cũng đã khá thích ứng với tia sáng mờ ảo lúc này. Khi nhìn thấy Mộc lão đang co rúc nằm ở trong động hắn liền đứng dậy, chậm rãi đến gần, nắm nắm đấm, do dự một chút cuối cùng cũng lắc đầu thầm nghĩ lão gia hỏa này bị trọng thương. Chính mình tuy chịu chút ít khổ cực nhưng dù sao lão ta không thương tổn tới mình, không cần phải lợi dụng lúc người khắc gặp khó khăn.

Bất quá lão gia hỏa này quả thực làm cho người khác chán ghét, cả quỷ cũng không tin lão ta sẽ mang theo chính mình rời khỏi núi rừng. Ngược lại một khi lão gia hỏa này khôi phục nguyên khí còn mang đến cho mình phiền toái lớn. Tất nhiên Dương Ninh không muốn bị lão gia hỏa này khống chế. Khi thấy lão ta vẫn không nhúc nhích dường như đã ngủ thì hắn muốn nhân cơ hội tốt này để rời đi.

Ngưu Đầu lĩnh liên miên chập chùng, Mộc lão lại có thương thế trong người. Nếu bây giờ hắn rời khỏi thì Mộc lão căn bản không có khả năng tìm thấy hắn.

Hơn nữa trong lòng Dương Ninh lúc nào cũng nhớ đến an nguy của Tiểu Điệp, tự nhiên không thể tiếp tục trì hoãn .

Hắn nhẹ nhàng di chuyển chân tay đi ra ngoài động, khi hắn vừa mới bước ra cửa động thì ngay lập tức liền cảm thấy một vật đánh vào đầu gối của mình khiến toàn bộ chân tay của hắn tê rần, cứng ngắc, không thể động đậy.

Cả người hắn chấn động, lại nghe thanh âm của Mộc lão từ sau lưng truyền đến:

-Ngươi muốn rời khỏi sao.

- Mộc lão, lão hiểu lầm rồi.

Dương Ninh phản ứng cực nhanh, cười nói:

-Ta thấy lão bị thương nên muốn tìm chút nước cho lão uống, thuận tiện tìm xem có trái cây gì không để cho người ăn bổ sung dinh dưỡng. Lão bây giờ bị thương không thể không bổ sung dinh dưỡng được.

Vừa rồi, rõ ràng thấy lão già này chợp mắt, mục đích đúng là để khảo nghiệm xem hắn có mặc kệ lão ta hay không. Dương Ninh cảm thấy hoảng sợ, vừa rồi nếu như mình thật sự thừa cơ ra tay chỉ sợ cái mạng nhỏ của mình đã không còn nữa rồi.

Mộc lão tuy bị thương, nhưng với chiêu thức hắn vừa xuất ra muốn lấy tánh mạng của mình vẫn dễ như trở bàn tay.

- Hóa ra là ngươi nghĩ cho lão phu sao.

Mộc lão cười hắc hắc nói:

-Tên tiểu tử này không ngờ lại hiếu thuận như vậy, lão phu còn tưởng rằng ngươi muốn vứt bỏ mặc kệ lão phu, thừa dịp trời tối đào tẩu chứ.

Dương Ninh cười nói:

-Ta và lão nhân gia người gặp nhau tại địa phương vắng vẻ này đó là duyên phận. Lão bây giờ có thương tích trong người, ta nếu như vứt bỏ lão thì thật sự không trượng nghĩa rồi. Lão Tiên Sinh, lão nghĩ xấu cho ta rồi.

Mộc lão cười nói:

-Xem ra tiểu tử ngươi còn biết đến nghĩa khí.

Cánh tay lão khẽ nâng lên thì một vật đánh vào chỗ đầu gối Dương Ninh. Dương Ninh cảm thấy cảm giác cứng ngắc trên đùi lập tức biến mất, vốn hắn không cách nào nhúc nhích đùi thì giờ đã có thể hoạt động lại, Mộc lão nói:

-Ngươi tới đây.

Dương Ninh lúc này hận không thể cầm lấy một tảng đá đập cho lão già nát bét nhưng trên mặt vẫn cười híp mắt nói:

-Mộc lão, công phu này của lão thật sự rất lợi hại, vãn bối bội phục sát đất.

Nói xong, hắn đã đến trước người Mộc lão, ngồi xổm xuống, hỏi

-Mộc lão có gì phân phó.

Đôi mắt Mộc lão nhìn chằm chằm vào Dương Ninh, Dương Ninh vốn là người lớn gan nhưng khi bị đôi mắt này nhìn chằm chằm vào thì toàn thân hắn cảm thấy rất mất tự nhiên, lưng cảm thấy có chút lành lạnh.

- Lão phu thấy tiểu tử ngươi trượng nghĩa như thế thì cũng nói thật với ngươi, lão phu lúc trước bị đám người kia dùng Ngũ Độc châm gây thương tích, bây giờ đã trúng độc trong người.

Mộc lão chậm rãi nói:

-Tuy nhiên lượng độc tính này không thể uy hiếp lão phu. Lão phu cần khoảng ba ngày thời gian liền có thể bài trừ sạch sẽ độc tính trong người.

Thì ra là lão gia hỏa là trúng độc, khó trách khi lão ta nhổ ra máu đều mang theo mùi hôi thối.

-Tại sao không hạ độc chết ngươi đi.

Trong lòng Dương Ninh thầm nguyền rủa. Lão gia hỏa này đúng là ăn nói lung tung mà không biến sắc. Lão ta nói độc tính không hề uy hiếp đối với lão, lại cần đến ba ngày mới có thể thanh trừ sạch sẽ độc tố. Điều này rõ ràng cho thấy trước sau mâu thuẫn, cũng chỉ có loại da mặt dày như lão mới có thể đường hoàng nói ra như vậy.

Chỉ là lão gia hỏa công bố cần ba ngày để bài độc như vậy chẳng lẽ mình lại phải ở chỗ này chờ hắn ba ngày? Nếu trì hoãn ở trong núi này ba ngày mà còn muốn đuổi kịp tiêu đội thì căn bản không có khả năng.

Dương Ninh cảm thấy lo lắng nhưng mặt không đổi sắc.

- Ngươi nói không sai, lão phu có thể gặp ngươi đúng là rất có duyên phận.

Mộc lão đưa tay vỗ vai Dương Ninh lộ ra nụ cười cổ quái:

-Ngươi là người trượng nghĩa nên lão phu liền làm phiền ngươi mấy ngày. Ngươi giúp lão phu trông chừng nơi này. Ngoài ra ngươi giúp lão phu tìm đồ ăn nước uống. Qua ba ngày, lão phu sẽ mang ngươi rời khỏi núi.

Dương Ninh trong lòng trầm xuống, trên mặt lộ vẻ khó khăn, nói:

-Mộc lão, chớ nói vài ngày cho dù là vài năm, vãn bối cũng nguyện ý đi theo lão học tập. Nhưng ta còn có việc trong người, chỉ sợ không thể ở bên cạnh nghe lời lão dạy dỗ. Như vậy đi, ngày mai ta sẽ tìm thức ăn và nước uống chuẩn bị số lượng đủ cho 3-5 ngày, sau đó đi tìm ta đồng bạn. Lão lưu lại địa chỉ cho ta, đợi khi nào ta xong việc sẽ đến tìm lão. Lão thấy thế nào?

Mộc lão lập tức phát ra tiếng cười quái dị khiến cho lông trên người Dương Ninh lập tức dựng đứng lên.

Lão ta thu hồi tay lại từ vai Dương Ninh, đôi mắt như đang xem xét một tác phẩm nghệ thuật đồng thời nhìn tay phải của mình từ từ hỏi:

- Đúng rồi, ngươi tên là gì.

- Ta là đứa trẻ lang thang, người khác gọi ta là Tiểu Bạch Thỏ.

Dương Ninh nghiêm túc nói.

Mộc lão nhìn hai tay mình, nói:

- Tiểu Bạch Thỏ, ngươi có biết cái tay này của ta gọi là gì hay không.

Dương Ninh cảm thấy có chút căm tức, thầm nghĩ lão già không đứng đắn này có phải hay không đang đùa giỡn hắn, lão tử còn chưa nghe nói qua một tay còn có thể có tên không nhịn được liền nói:

-Có phải gọi là Ngũ cô nương hay không?

-Cái gì.

Mộc lão nhất thời nghe không rõ.

Dương Ninh miễn cưỡng gượng cười nói:

-Vãn bối không biết, kính xin Mộc lão chỉ giáo.

Mộc lão thản nhiên nói:

-Rất nhiều người gọi cái tay này là Khô Mộc Thủ.

- Khô Mộc Thủ.

-Mộc thủ chạm qua, vạn vật đều khô.

Mộc lão chậm rãi nói:

-Tựa như vừa rồi lão phu vỗ vào đầu vai ngươi vài cái thì ngươi có mấy đạo gân mạch đã bị thương. Từ giờ trở đi mấy đạo kinh mạch kia sẽ từ từ héo rút. Không đến vài ngày sẽ hoàn toàn héo khô. Tiểu Bạch Thỏ, ngươi hẳn cũng biết kinh mạch héo khô sẽ có hậu quả như thế nào.

Lúc này sắc mặt Dương Ninh đại biến, hắn vạn lần không thể tưởng được Mộc lão chỉ vỗ nhè nhẹ lên đầu vai mình vài cái nhưng đã xuống tay với chính mình. Hắn hận không thể nhào tới trước bóp chết lão già này, cười khổ nói:

-Mộc lão, lão làm cái gì vậy. Vãn bối đã đắc tội lão sao.

- Kinh mạch héo rũ, nếu như là kinh mạch phổ thông thì cũng chỉ bị tê liệt mà thôi, bất quá kinh mạch lão phu tác động vào ngươi, là Kỳ Kinh Bát Mạch trong cơ thể ngươi, một khi tổn hại…

Mộc lão cười hắc hắc…

Kỳ Kinh Bát Mạch, khi nghe được danh tự này, Dương Ninh thở dài một tiếng, nói:

-Mộc lão, ngươi đây là lấy oán trả ơn đấy.

Hắn mặc dù nói vậy nhưng vẫn cảm thấy có chút hoài nghi, thầm nghĩ cứ như vậy vỗ nhẹ hai cái có thể tổn thương kinh mạch của ta, lão gia hỏa này mặt dày chuyên nói chuyện giật gân, không biết lần này là nói thật hay cố tính dọa mình.

- Ngươi yên tâm, ta chỉ muốn cho ngươi biết sự lợi hại của Khô Mộc thủ của lão phu.

Mộc lão ho khan vài tiếng, mới tiếp tục nói:

-Lão phu thấy ngươi có tư chất, sau khi thương thế lành sẽ thu ngươi làm đồ đệ truyền thụ võ công cái thế cho ngươi, bồi dưỡng ngươi trở thành nhất đẳng cao thủ, chỉ cần luyện thành võ học tuyệt đỉnh, thiên hạ này sẽ không có đồ vật nào ngươi không lấy được. Tiểu Bạch Thỏ, ngươi có bằng lòng hay không.

- Võ công cái thế.

Dương Ninh thật muốn phun nước bọt vào mặt lão già lừa đảo này. Ngươi thực sự có võ công cái thế thì sao có thể bị Ngũ Độc cung dùng ám khí đánh trúng.

- Cái này hiển nhiên là ta nguyện ý rồi.

Dương Ninh chỉ có thể nói:

-Bất quá kinh mạch này của ta…

- Không cần phải lo lắng, ba ngày này mỗi ngày lão phu sẽ xoa bóp cho ngươi một lần. Sau ba ngày ngươi liền bình yên vô sự.

Mộc lão nói:

-Bất quá trong ba ngày này nếu xuất hiện chuyện ngoài ý muốn hoặc là ngươi lạc đường trong núi không đến chỗ lão phu, vậy cũng không trách được lão phu.

Thanh âm chưa dứt thì thân thể Mộc lão bỗng nhiên chấn động, toàn thân run rẩy lên, lão giơ tay lên nói:

-Ngươi đến cửa động trông coi cho ta.

Lúc này Dương Ninh đã hiểu, độc trên người Mộc lão đang phát tác. Vừa rồi Mộc lão nhìn như bình yên vô sự thực ra chỉ là do độc chưa phát tác, lúc này hiển nhiên là độc tính đang phát tác.

Hắn không thể nào chắc chắn nên sẽ không tùy tiện ra tay, nếu không chẳng những không giết được lão già lừa đảo này chỉ sợ phải đưa tính mạng mình bồi theo.

Lúc này Mộc lão đã ngồi xếp bằng, hai bàn tay hướng lên trên, hai chưởng áp vào nhau để trước ngực. Dương Ninh một lần nữa trở lại cửa động, tựa ở thạch bích trên cửa động, trong lòng bắt đầu chửi rủa 18 đời tổ tông của Mộc lão.

Có lẽ là mấy ngày nay liên tục bôn ba, hơn nữa bị giày vò liên tục khiến hắn kiệt sức. Nằm tựa trên thạch bích một lúc thì Dương Ninh mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ.

Trong lúc ngủ mơ, hắn thấy một tiểu cô nương khoảng mười ba mười bốn tuổi đang đứng ở trong bụi hoa, dịu dàng mỉm cười với hắn, xinh đẹp tuyệt trần, người còn yêu kiều hơn hoa, đôi mắt tỏa sáng trong veo như nước tựa như thần tiên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.