Cận Chiến Pháp Sư

Quyển 1 - Chương 44: Không biết tốt xấu



Dịch: WindDK

"Công phu?"

"Võ Sĩ?"

"Nghiên cứu?"

Mọi người vừa lặp lại lời nói của Cố Phi, vừa nhìn nhau cười cười.

Loại vẻ mặt này Cố Phi thấy nhiều lắm. Mỗi khi mình rêu rao về trình độ võ công của mình ra, bọn họ sẽ trơ cái loại biểu cảm này với mình. Nhưng bây giờ là Game Online, Cố Phi sẽ chứng minh cho họ thấy mình không chém gió, thế là hắn bắt đầu múa may Viêm Chi Tẩy Lễ trong tay của mình, bày ra một tư thế, rồi nói với mọi người: "Mấy người coi chiêu này của tui nè, cái chiêu này có bốn loại biến hóa, nếu như..."

" Được rồi được rồi! Giờ cũng không phải lúc biến chiêu, mà biến đổi trang phục đi, địch nhân sắp tới rồi đó" Hàn Gia Công Tử nói.

" Đổi đồ?" Cố Phi khó hiểu.

" Tất cả mọi người đổi lại trang bị khác đi" Hàn Gia Công Tử quay sang bốn người còn lại nói.

Bốn người gật đầu, chớp mắt đã đổi thành đồ bình thường khác. Hữu Ca giải thích cho Cố Phi: "Tuy chúng ta đều bịt mặt, nhưng nếu đối phương sử dụng giám định thuật là có thể biết được trang bị của chúng ta rồi, mà level giám định thuật của Bất Tiếu còn khá cao nữa. Như Hồi Ức Sương Chi của Kiếm Quỷ, là thứ cực phẩm mà người nào thấy qua sẽ không dễ quên được. Cho nên mọi người mới đổi trang bị khác để đối phương khó lòng nhận ra."

Cố Phi gật gật đầu: "Nhưng tui chỉ có bộ này thôi."

"Ông cũng không cần đổi nhiều" Hàn Gia Công Tử nói, "Gỡ cái mũ rơm ra, quẳng đôi giày rách đó đi, dẹp luôn cái thanh đao cùi bắp đó nữa, ăn mặc như như một Pháp Sư bình thường là được rồi."

Cố Phi làm theo lời, Hàn Gia Công Tử lại nói tiếp: "Nhiệm vụ còn chưa hoàn thành, hiện tại giờ mới chỉ là bắt đầu thôi. Bất Tiếu cũng lăn lộn giang hồ nhiều năm rồi, sẽ không dễ dàng bị dọa lui đâu, tui đoán hắn sẽ trả thù đấy."

Hữu Ca cũng đồng ý: "Huống chi hắn còn có Tung Hoành Tứ Hải để dựa hơi, tui đoán khi nãy tụi mình vừa công kích thì hắn đã gọi cứu viện rồi."

Ngự Thiên Thần Minh gật đầu: "Ừ, hắn đang kêu gào trong kênh công hội nè."

"Có điều tụi mình cũng làm nhanh gọn, bọn chúng cũng không đủ thời gian gọi người." Hàn Gia Công Tử nhìn đồng hồ rồi nói, "Mọi người tách ra đi, đi tới Nông trường phía tây Cloud City, trà trộn vào đoàn người chơi bình thường luyện cấp. Khi gặp được người của Tung Hoành Tứ Hải, nhớ theo dõi hành tung của họ, cửa sổ chat đừng tắt, phải mở để theo dõi tin tức."

Mọi người gật đầu, ra khỏi sơn cốc liền chuẩn bị đường ai nấy đi.

"Này! Mọi người ơi, ai có hứng thú học võ thuật hôn?" Cố Phi hô.

"Sau này sẽ thỉnh giáo" Hàn Gia Công Tử vỗ vỗ hắn, quay đầu lại: "Giải tán."

Sáu người lựa chọn con đường cho riêng mình, tóm lại là không đi đường lớn nối giữa sơn cốc Vân Hà và Cloud City.

Kế bên Vân Hà sơn cốc chính là Nông trường. Tại đây là bãi train cấp 25-30, là nơi mà người chơi bình thường hiện nay tụ tập đông nhất, tiểu quái căn bản là cung không đủ cầu, cho nên sẽ không tránh khỏi tình huống đoạt quái. Thế là ở đây lập nên một quy định bất thành văn: Ai cướp quái, mọi người sẽ cùng hấp diêm hắn.

Đây cũng không phải là do người chơi đều là công dân gương mẫu tự giác hành động, chỉ là mọi người đều nghĩ nhiều người còn hơn ít người, nếu có người bị chỉ trích, thì người xung quanh cũng vui vẻ mà xáp lại hành hung ké. Cục diện này cứ tiếp tục mãi, ở đây người đoạt quái đã tuyệt chủng, mà người bị vu khống càng ngày càng nhiều. Những người bị vu khống thường có đặc điểm chung, đó là: Mạnh hơn người khác.

Người chơi mạnh mẽ giết quái càng dễ, cho nên đại bộ phận người chơi bình thường GATO. Thế là một người nào đấy la làng lên: "Hắn đoạt quái", người chơi mạnh mẽ cũng không thể chống cự được hai chục thằng vây quanh, có giải thích cũng éo ai thèm nghe, thế là đành tan biến như làn gió trên miền đồng cỏ.

Nông trường, thật sự là một địa phương rất âm u.

Hữu Ca nói sơ qua về tình huống khu vực này cho mọi người trong kênh dong binh đoàn, nhắc nhở mọi người cũng đừng gây chú ý quá, tìm đại một con quái giả vờ giả vịt là được rồi, mọi người gật đầu đồng ý.

Đi vào Nông trường, Cố Phi nhìn quanh, nhận ra mọi người đang trà trộn. Bọn họ đều vô ý thức đứng gần đường lớn nối liền sơn cốc Vân Hà, nếu người của Tung Hoành Tứ Hải tới, chắc chắn phải đi ngang qua đây.

Cố Phi xem xét xung quanh, đều thấy bọn họ làm theo lời Hữu Ca, cầm vũ khí rách nát nhất, tìm mục tiêu xàm xàm mà đánh, Cố Phi lúc này cũng móc ra pháp trượng của hắn, có điều cũng đách có xài phép thuật, mà cầm như cây côn đập đập vào đầu con quái nọ.

Chỉ một lát sau, ở xa đã thấy bụi đất bay mù mịt. Có một đám người đang từ hướng về phía này chạy tới. Đội hình vẫn khá hoàn chỉnh, dù sao cũng pha tạp nhiều loại nghề nghiệp, thêm điểm khác nhau cùng với trang bị cộng tốc độ di chuyển khác nhau, nếu như ai cũng dùng tốc độ nhanh nhất để di chuyển, thì có lẽ đội hình sẽ xếp thành một hàng dài, mặc cho người ta đánh rồi.

Người của Tung Hoành Tứ Hải hiển nhiên cũng chú ý tới vấn đề này, bởi vậy ai cũng chú ý đến toàn cục, không vượt khỏi đội hình. Đội ngũ chạy ngang qua con đường lớn, đám người train level ở đây cũng dừng tay hóng chuyện. Mỗi ngày đều ở đây train level, bọn họ còn chưa từng thấy đại động tĩnh như thế, có chuyện gì xảy ra rồi? Các người chơi nhao nhao nghị luận.

Có người chơi nhiều kinh nghiệm, đã chỉ vào huy chương công hội của đội ngũ này, giải thích: Người của Tung Hoành Tứ Hải.

Thế là mọi người đưa ra giả thuyết bọn Tung Hoành Tứ Hải đang luyện tập đội hình đội ngũ để nâng cao tố chất.

"Quy mô cũng không nhỏ à!" Hàn Gia Công Tử nói trong kênh dong binh đoàn, " Ngự Thiên, Tung Hoành hiện tại có bao nhiêu người?"

" Vừa lên tới công hội cấp 3, mời đủ cả 300 người luôn." Ngự Thiên Thần Minh trả lời.

"Cấp 30 có bao nhiêu người?"

"Đại ca, danh sách cũng không có số thứ tự, đừng có bắt tui phải đếm từng người chứ." Ngự Thiên Thần Minh nói.

" Bất Tiếu này thật là không biết tốt xấu, đáng tiếc! Xem ra hắn tưởng có chỗ dựa hơi rất mạnh, chậc chậc, chúng ta sẽ cùng hắn chơi đùa vậy." Hàn Gia Công Tử nói.

Người của Tung Hoành Tứ Hải cũng đã chạy qua khỏi Nông trường, lao thẳng tới Vân Hà sơn cốc. Có điều phía sau cũng còn lọt lại hai ba người, Ngự Thiên Thần Minh muốn giương cung lên giải quyết, mà Hàn Gia Công Tử đã ngăn cản: "Bọn chúng đang tìm tụi mình, nếu chú bắn thì bọn chúng sẽ biết mình ở Nông trường này rồi."

" Vậy bây giờ phải làm gì?" Ngự Thiên Thần Minh hỏi.

"Hiện tại cũng không thể đem hết toàn bộ đội ngũ đó giải quyết được, cho nên bắt giặc trước phải bắt vua. Vừa rồi có ai thấy Bất Tiếu trong đám đó không?" Hàn Gia Công Tử hỏi.

" Không có." Hữu Ca trả lời rất tự tin.

"Đây là chuyện của hắn, không lý nào hắn không đến. Chỉ sợ vừa rồi bị tụi mình tiễn về thành, bây giờ vẫn còn đang trên đường chạy qua. Thiên Lý, ông chạy dọc theo con đường chính về thành, thấy hắn thì nói cho tụi tui." Hàn Gia Công Tử nói.

"Được!" Cố Phi đứng dậy chuẩn bị đi.

"Ông chạy nhanh một chút, trở về thành thì đi tới công hội Đạo Tặc. Bất Tiếu sau khi phục sinh lại sẽ ở chỗ đó. Tìm thêm cơ hội giải quyết hắn lần nữa! Ông solo với hắn không có vấn đề gì chứ?" Hàn Gia Công Tử nói.

"Đương nhiên không có vấn đề!" Cố Phi vác pháp trượng trên vai, vừa đi vừa huýt sáo.

Pháp Sư cộng toàn nhanh nhẹn chạy cũng không chậm, Cố Phi chạy một hồi, lúc lờ mờ thấy được Cloud City, lại gặp một thân ảnh đang chạy tới. Lại gần thêm chút nữa, quả nhiên là Bất Tiếu.

"Tui thấy Bất Tiếu rồi." Cố Phi hô lên trong kênh dong binh đoàn.

"Biết rồi. Ông không cần để ý tới hắn, cứ chạy tới công hội Đạo Tặc đợi tin đi. Hữu Ca, ông cũng đi đi, tính toán thời gian Bất Tiếu tới đây, rồi sau đó lựa chọn địa điểm giải quyết hắn." Hàn Gia Công Tử chỉ huy.

" Không thành vấn đề!" Cố Phi cùng Hữu Ca đồng thời gửi tin. Sau đó Cố Phi cũng đi ngang qua Bất Tiếu. Bất Tiếu hoàn toàn không để ý tới Cố Phi, mặt mày đang tràn đầy lo lắng mà chạy vội đi.

Trở lại Cloud City, Cố Phi rất nhanh đi tới công hội Đạo Tặc, nhìn quanh địa hình ở đây, rồi gửi tin: "Tới nơi rồi!"

Mà trước đó, Hữu Ca cũng đã chạm mặt Bất Tiếu. Sau khi biết được Cố Phi đã tới mai phục, chiến thuật cũng nhanh chóng bố trí hoàn tất.

" Bất Tiếu đến rồi!" Ngự Thiên Thần Minh hô trong kênh chat.

"Này này! Tường thuật trực tiếp đê!" Hiện tai không có ở hiện trường, Cố Phi cũng không muốn bỏ qua màn đặc sắc này.

"Tui cho tui cho!" Ngự Thiên Thần Minh chủ động xin đi giết giặc.

"Bất Tiếu đã tới, hắn chỉ đi có một mình. Trong tay hắn nắm chặt dao găm, đại biểu cho quang vinh truyền thống của Đạo Tặc, đi tới đường lớn Nông trường, hắn cũng không có dừng lại để xem xét, vẫn một mạch chạy thẳng qua, một bước, hai bước, ba bước...Thật không thể đếm được nữa..."

"Sặc...thôi không đếm bước hắn chạy nữa. Hắn đang từ từ tiếp cận...đến rồi!"

" Tiến công rồi, Kiếm Quỷ đang tàng hình giữa đường đã tiến công rồi. Hắn xẹt qua bên cạnh Bất Tiếu trong tích tắc, rồi nhanh nhẹn xoay người, một cái Bối Thứ, thanh dao găm đã đâm thật sâu vào rồi...Mà, tui cũng không nhìn rõ là eo hay mông nữa. Bất Tiếu xoay đầu lại, Bất Tiếu trên mặt không cười, đáng tiếc, hắn lại thấy một miếng vải đen che mặt. Bất Tiếu ý đồ thò tay gỡ mặt nạ ra, thế nhưng mà hắn không có cơ hội rồi, Kiếm Quỷ lại hung hăng mà chém them một nhát. Kiếm Quỷ, tui yêu cầu anh tạo cơ hội cho hắn giật mặt nạ ra, như vậy có khi hù chết hắn còn nhanh hơn không chừng, có khi còn bạo ra một cái trang bị cực phẩm nữa."

"Cút!" Kiếm Quỷ lúc này đã giải quyết xong Bất Tiếu, bèn chửi lên.

" Thiên Lý, bên chỗ ông thế nào rồi?" Hàn Gia Công Tử hỏi.

"Ừ, tui thấy hắn rồi" Cố Phi nói.

Hắn thấy Bất Tiếu vẻ mặt đang rất méo mó đi ra khỏi công hội Đạo Tặc, đang vòng vòng hai ba vòng, có lẽ là tức giận tới mức mất phương hướng rồi. Thế là dừng tại chỗ cúi đầu xuống, hồn bay lên mây.

"Tui đánh đây. Đáng tiếc là không rảnh mà tường thuật cho mấy chú nghe" Cố Phi móc ra miếng vải đen che mặt lại, đội cái mũ rơm lên, Viêm Chi Tẩy Lễ cũng móc ra giấu sau lưng, bắt đầu chạy tới chỗ Bất Tiếu đang thất thần.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.