Cận Chiến Pháp Sư

Quyển 1 - Chương 45: Đuổi giết



Dịch: Meo

Chỉnh sửa: WindDK

Bất Tiếu không biết đang suy nghĩ cái gì mà đứng như trời trồng. Mãi cho đến khi Cố Phi đi tới sau lưng hắn cũng chả thèm để ý. Mà ra tay sau lưng người khác cũng chả có gì thú vị, thế là Cố Phi lại vòng ra trước mặt Bất Tiếu: "Này!"

Bất Tiếu ngẩng đầu lên, vừa thấy cái miếng vải che mặt là lập tức lồng lộn lên, cứ tưởng hắn sẽ phản kháng đến cùng, ai dè lại quay đầu chạy té khói.

Không thể tưởng tượng được, so với đánh quái còn nhàm chán hơn. Cố Phi thống khổ nghĩ, rồi chạy theo tặng cho Bất Tiếu một nhát chém.Đạo Tặc vốn là nghề nghiệp có ưu thế về nhanh nhẹn, nhưng Bất Tiếu lại cộng điểm lực lượng nhiều hơn, hơn nữa lại vừa mới mất hai cấp liền, so với Pháp Sư cộng toàn nhanh nhẹn thì thua thiệt khá nhiều.

Lần này quá trình chém giết Bất Tiếu làm cho Cố Phi cảm thấy cực kỳ buồn tẻ. Bất Tiếu lúc này chỉ lo liều mạng bỏ chạy trở lại khu vực an toàn, đáng tiếc tốc độ của Cố Phi còn nhanh hơn hắn, một bước một đao đuổi theo chém. Viêm Chi Tẩy Lễ với công kích pháp không xuất hiện một lần nào, nhưng thế cũng đủ để chém chết Bất Tiếu trước khi hắn bước vào khu an toàn rồi. Điều này khiến đám nhiều chuyện xung quanh trầm trồ.

Cố Phi thở dài thật sâu, lúc này Bất Tiếu đã phục sinh trở lại trong đạo tặc công hội trong công hội Đạo Tặc, đương nhiên hắn đang tức đến méo mặt, chỉ vào Cố Phi chửi ầm lên. Cố Phi làm như mắt điếc tai ngơ, nhìn Bất Tiếu giang tay ra biểu thị bất đắc dĩ, xong rồi phủi đít bỏ đi.

"Thế nào rồi thế nào rồi?" Lúc này trong kênh chat của dong binh đoàn, bọn Hàn Gia Công Tử đã spam đầy lên.

"Xong rồi!" Cố Phi vội vàng trả lời.

"Có rớt ra món gì không?"Hàn Gia Công Tử hỏi.

" Không có" Cố Phi trả lời.

" Không thể nào! Hắn may mắn thế! Chết ba lượt mà cũng chả rớt món nào à?" Lời này của Hàn Gia Công Tử khiến cho người ta hoài nghi động cơ thật sự của hắn. Hắn dàn xếp đuổi giết Bất Tiếu hai lần, đến cùng là muốn chèn ép nhuệ khí của Bất Tiếu, hay là thèm muốn trang bị của người ta?

"Lại giết thêm lần nữa đi!" Ngự Thiên Thần Minh còn trắng trợn hơn, "Tui không tin hắn không rớt món nào."

"Khi vừa gặp ông thì hắn phản ứng thế nào?" Hàn Gia Công Tử hỏi Cố Phi.

" Sợ hãi, vô cùng sợ hãi."

"Còn lúc bị giết xong?"

" Phẫn nộ, vô cùng phẫn nộ"

" Hiện tại hắn ở đâu?"

"Tui rời khỏi đó rồi, tui đoán hắn có gọi cứu viện tới muốn vây tui lại" Cố Phi nói.

" Pháp Sư cấp 30 mà mang áo choàng tân thủ dễ làm người ta chú ý lắm, ông giờ hãy tìm đại món đồ nào đó mặc lên người đi" Hàn Gia Công Tử nói.

"Tui muốn tìm một món phòng ngự cao một chú, tốt nhất là có cộng thêm nhanh nhẹn hoặc sức mạnh. Có ý kiến gì không?" Cố Phi thỉnh giáo mấy cao thủ này, ở ở phương diện này hắn cũng có nghiên cứu qua vài trang web, nhưng vẫn không dám so sánh cùng những vị đại sư trong game này.

"Áo choàng Tấn Ảnh, loại này thường xuyên xuất hiện thuộc tính nhanh nhẹn; Áo choàng Cường Giả, loại này cộng sức mạnh. Ông tìm thử hai loại đó xem!" Kiếm Quỷ đề nghị với Cố Phi, "Phòng ngự tuy không so được với áo giáp của Chiến Sĩ, nhưng mà áo giáp thuộc về loại Giáp Nặng rồi, cần phải có điểm sức mạnh khá cao mới mặc được, mà ông cũng không có thêm sức mạnh phải không?"

"Hiện tại chưa có cộng, sau này mới tính tiếp!" Cố Phi nói.

Mọi người: "..."

"Trừ thứ đó ra, cảm phiền ông tìm thêm một cái áo choàng Pháp Sư, ông là Pháp Sư mà mặc cái thứ áo choàng bọn Đạo Tặc thích xài nhất, không làm người ta chú ý cũng khó, tui cam đoan ngoài ông ra chả ai làm chuyện ngược đời như vậy" Hàn Gia Công Tử nói.

" Pháp Sư mang áo choàng xàm xàm gì đâu không, các đồng chí, tui muốn khóc quá..." Ngự Thiên Thần Minh nói.

" Đừng nóng vội, biết đâu sau này Thiên Lý sắm thêm vài cái áo giáp chiến sĩ mặc, lúc đó chú mày khóc cũng không muộn!" Hữu Ca an ủi.

"Tên Pháp Sư này không ổn rồi, tui thấy chúng ta nên chiêu mộ thêm một Pháp Sư chính thức đi" Hàn Gia Công Tử nói.

Ngự Thiên Thần Minh cuối cùng vẫn khóc: "Sớm biết vậy tui chơi Pháp Sư cho rồi."

" "Được rồi, nói chính sự đi" Hàn Gia Công Tử nói, "Hiện tại chúng ta cũng trở về thành đã, Thiên Lý, ông chú ý động thái của Bất Tiếu trước, nếu có cơ hội, ra tay dò xét hắn một chút, coi hắn có từ bỏ hy vọng không."

"Vậy tui rốt cuộc là đi shopping, hay đi theo dõi?" Cố Phi hỏi.

"Tự mình tính toán đi!" Hàn Gia Công Tử nói.

Cố Phi tưởng tượng, quần áo mỗi ngày đều có bán, lúc này mình không đi tìm Bất Tiếu tâm sự, sau này làm gì còn cơ hội nữa? Thế là hắn quay trở lại công hội Đạo Tặc, nấp sau tường nhìn ra, Bất Tiếu lúc này vẫn còn ngồi ở đó vẽ vòng tròn, mặt mũi bi thương, khóc lóc sướt mướt.

Cố Phi đã sớm hoài nghi Bất Tiếu sẽ gọi hội tới xử lý mình, lúc này đã sớm đề phòng, xem xét xung quanh một lúc, sau đó quyết định ra mặt. Hắn che mặt lại, rồi đi tới trước mặt Bất Tiếu, Bất Tiếu cũng hết cả hồn, ù té vào khu vực an toàn.

Trên mặt Cố Phi treo một nụ cười, tiếc là hắn che mặt nên không ai biết. Hắn nhìn Bất Tiếu nói: "Này!"

Hai mắt của Bất Tiếu tràn ngập hận ý, nhìn chằm chằm vào Cố Phi.

Hai người hiện tại chỉ cách nhau một bước, nhưng trong Game Online đây là ranh giới sống chết. Bất Tiếu đứng ở bên trong khu vực an toàn, lưng cũng thẳng hơn một chút, nhìn Cố Phi nói: "Tụi bây đến cùng muốn gì?"

"Không phải đã nói cho chú em nghe rồi sao?" Cố Phi nói.

"Nhưng tụi bây..."

Cố Phi biết rõ hắn muốn nói cái gì, trực tiếp cắt lời hắn: "Đúng vậy, chú em đại khái không tìm người Trọng Sinh Tử Tinh mà gây sự, nhưng chú em lại tìm tụi này để mà gây phiền toái! Như thế càng là việc điên cuồng nguy hiểm hơn. Vì cảnh tỉnh chú em một chút, tụi này đành phải ra hạ sách này, giết chú em hai ba lần gì đó. Hiện tại cấp trên của tổ chức phái tôi đến hỏi chú em: Thế nào rồi, tỉnh ra chưa?"

"Tụi bây rốt cuộc là ai?" Bộ dáng của Bất Tiếu gần như điên cuồng.

"Có một câu hỏi tới hỏi lui, không biết chán à? Đều không còn là con nít nữa, lớn rồi" Cố Phi nói.

"Hay, lớn rồi" Bất Tiếu gật đầu, "Tao lớn rồi!" Hắn đột nhiên nhưng thằng điên gào lên, rồi bước ra một bước giương tay đánh vào mặt Cố Phi, thế nhưng trong tay hắn cũng không có cầm dao găm, nhìn cử động này của hắn, rõ ràng là ôm Cố Phi vào lòng rồi.

Nhưng Cố Phi luôn chú ý cử động của hắn, khi hắn ra tay thân thể của Cố Phi lách qua một cái, cầm đao xoay ngang qua, Viêm Chi Tẩy Lễ lướt qua người Bất Tiếu, ánh lửa lóe lên, bao lấy thân thể Bất Tiếu. Cổ tay của Cố Phi khẽ đảo, đao vòng xuống chém vào lưng Bất Tiếu, đồng thời giơ chân đá vào mông, Cố Phi theo đà lui trở vào khu vực an toàn.

Bất Tiếu lúc này vẫn còn bảo trì tư thế muốn ôm Cố Phi, bị đá một cước, bước loạng choạng về phía trước, mà hắn cũng xui, đao thứ hai vào lưng hắn của Cố Phi lại một lần nữa xuất hiện hỏa pháp. Thế là hắn tạch lần nữa.

Cố Phi đánh giá bọn người mang huy chương Tung Hoành Tứ Hải ở phía sau hắn lúc nãy, thở dài nói: "Sát khí của mấy người quá nặng!"

Mà mấy tên này vẫn còn sốc vì một màn vừa diễn ra.

Bất Tiếu đã sắp xếp mấy người này ở đây, ý đồ muốn bắt lấy người che mặt này. Hắn cũng không muốn giết đối phương, chỉ cần thấy mặt của hắn là được rồi. Chỉ có vậy mới có thể tra ra lai lịch của bọn sát thủ này, sau đó từ từ trả thù cũng không muộn.

Cố Phi đột nhiên xuất hiện, Bất Tiếu mừng thầm trong lòng. Cố ý dẫn dụ Cố Phi nhằm kéo dài thời gian, đợi bọn người này từ sau lưng tóm gọn Cố Phi. Giáp công hai mặt, ai ngờ Cố Phi cứ như là sớm biết trước được vậy, lợi dụng kẽ hở xử lý gọn gàng như thế.

Trong mắt người bình thường, hành động vừa rồi của Cố Phi thật sự là nhanh đến không thể tưởng tượng nổi.

Nhưng mà trên thực tế, không phải tốc độ của Cố Phi quá nhanh, nhanh ở đây là tiết tấu. Vừa né tránh, vừa phát động công kích, chém xong đao thứ nhất, lại biến hóa góc độ chém thêm đao thứ hai, mà đao này còn chưa hoàn toàn chấm dứt, lại tung ra một cước nữa, trong lúc Bất Tiếu còn lảo đảo thì đã bị hỏa pháp đốt cháy toàn bộ thanh máu rồi.

Đơn giản mà nói, người thường phải phân ra làm một hai ba bốn bước. Còn Cố Phi chỉ cần thực hiện đồng thời hai bước, hơn nữa trong đó lại còn kết hợp thêm phương thức mau lẹ, loại động tác vừa công vừa thủ này, trong mắt người khác chỉ có một chữ: Nhanh!

Cố Phi lúc này đã đứng trong khu vực an toàn, bên ngoài là sáu tên Tung Hoành Tứ Hải, một chút biện pháp xử lý cũng không có.

Bất Tiếu lại một lần nữa trở lại khu vực an toàn, phảng phất giống như là đã đánh mất lý trí, gào thét xông tới Cố Phi, hai tay không ngừng múa may quay cuồng, muốn giật miếng vải đen che mặt của Cố Phi ra. Nhưng Cố Phi lần này cũng chả thèm động đậy.

Tay của Bất Tiếu sắp chạm được vào Cố Phi rồi, nhưng đột nhiên lại ngừng lại giữa chừng.

Cố Phi lắc đầu: "Không chịu đọc cho kỹ hướng dẫn của trò chơi sao, chỗ này là khu vực an toàn để logout, giữa người chơi với nhau sẽ không thể tiếp xúc thân thể được. Bằng không thì mấy người có thể thoải mái lôi tôi ra mà chém giết rồi, nhưng vậy thì sao còn gọi là khu vực an toàn nữa!"

Tay của Bất Tiếu đang dừng giữa không khí cũng run rẩy lên, liên tiếp chết bốn lần, hắn lúc này vậy mà có ý đồ khiêu chiến với đại thần hệ thống, hòng phá vỡ quy tắc của trò chơi. Kết quả đương nhiên chỉ là phí công. Nhưng lúc này Bất Tiếu lại nảy ra ý tưởng, bắt đầu phùng mang trợn má thổi thổi vào mặt Cố Phi.

Cố Phi dở khóc dở cười: "Chú em bị ngu hả? Không thể tiếp túc, thì có thổi tới tắt thở cũng đách có rớt ra đâu!"

Bất Tiếu cuối cùng vô kế khả thi, chán nản lại ngồi vẽ vòng tròn.

Cố Phi nhìn hắn như vậy, thấy hơi tội nghiệp, bèn ngồi xuống an ủi: "Thôi mà, chết bốn lần cũng không rớt món đồ nào, coi như chú em gặp may rồi đấy"

Bất Tiếu một điểm phản ứng cũng không có, cũng không biết là có nghe Cố Phi nói chuyện hay không.

Cố Phi lắc đầu, vừa muốn bước đi, lại thấy mấy tên Tung Hoành Tứ Hải lúc nãy đang hùng hổ khí thế đứng chắn ngoài cửa lớn công hội, hiển nhiên là không có ý định để cho Cố Phi chạy thoát.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.