Cán Hoa Khúc

Chương 5




Tâm tình nàng không tốt vài ngày, nhìn thấy Đại Nữ thân thiết với mình, chỉ cảm thấy ghê tởm. Ô Vũ khó có lúc thao thao bất tuyệt như vậy, sau khi qua đi cũng không nhắc lại nữa, hàng ngày đều nằm trên võng ngủ, tâm tình tốt sẽ ra vườn rau hỗ trợ. Nhưng nàng lại không muốn để Vương tẩu tử cùng Hổ Nhi gặp khó khăn. Ngẫm lại, các cô bé trong thôn, mười ba, mười bốn tuổi đã gả đi, nàng nói chuyện với Vương tẩu tử, trả cho bà ấy hai mươi hai lượng tiền công. Vương tẩu tử quả thực mừng muốn phát điên, bà đã sầu lo vì chuyện hôn nhân của con gái từ lâu, không kiếm đâu ra đồ cưới, cũng không có được sính kim. Tiền công Bạch Dực trả gấp mấy lần nhà khác, có thể để dành để gả con gái, nếu không sợ là sẽ chậm trễ. Trong thôn, các thiếu nữ mười bốn mà chưa được bàn chuyện kết hôn sẽ bị chê cười. Hai mươi hai lượng, đủ để chuẩn bị phong phú cho tới bốn cô gái kết hôn ấy chứ. Bà bị kích động đi tìm bà mối, muốn con gái ở nhà may đồ cưới. Bạch Dực cũng âm thầm nhẹ nhàng thở ra, nàng bớt lo, cũng không gây tổn thương Vương tẩu tử cùng Hổ Nhi. Nhưng Đại Nữ cư nhiên chạy tới tìm nàng, ôm chân nàng cầu xin, nói muốn cùng nàng làm tỷ muội, cùng nhau hầu hạ đầu gia. Loại chuyện này… Cầu nàng cũng vô dụng a! Ô Vũ… Nói toạc ra cũng chỉ tính là bằng hữu của nàng, nhiều lắm cũng chỉ có chút tình thân, là ân nhân cứu mạng. Đầu gia gì đó, căn bản chỉ là tấm mộc chắn đạn. Khuyên bảo không có hiệu quả, ngược lại khiến cho Đại Nữ tức giận, đầu tiên là mắng nàng không hiền lương, không vị tha, ghen tị, tiếp theo càng mắng càng thái quá. “Đường đường một thiếu nữ, vì sao phải cấp cho người ta làm thiếp?” Bạch Dực cũng tức giận. “Đều là người, vì sao cô có thể có người hầu hạ, có thể mang vòng tay ngân ti, tôi lại không có?” Đại Nữ lớn tiếng, “Tôi rõ ràng đẹp hơn cô! Tôi không muốn làm thô tay mình, lại càng không muốn cả ngày làm việc! Tôi muốn được trang điểm xinh đẹp, mặc quần áo phiêu dật ! Tôi có cái gì không thể so được với cô?” Đại Nữ thực ủy khuất, phi thường ủy khuất. Nàng cùng Bạch Dực không chênh nhau mấy tuổi (thoạt nhìn bề ngoài), bộ dạng so với Bạch Dực xinh đẹp hơn, cũng có thể làm việc tốt hơn. Vì sao Bạch Dực có thể mướn cả nhà nàng làm trâu làm ngựa cho nàng ta, Bạch Dực lại có thể không cần làm gì? Vì sao nàng ta có thể có đồ trang sức đầy tráp, chính mình lại không có thứ gì? Còn không phải là do nàng ta có trượng phu có thể kiếm ra tiền sao? Đại Nữ cả đời đều sống tại sơn thôn này, ngay cả trấn nhỏ cũng chưa đi qua bao giờ. Khắp sơn khắp thôn đều là những kẻ làm ruộng chân đất, người duy nhất có thể diện, cũng chỉ có một mình lão bản. Cũng chỉ có nhà lão bản mới có thể dựng được trúc lâu xinh đẹp như vậy, mới có nhiều trâu dê súc vật như vậy, có tiền để có thể thuê người sai sử như vậy. Nàng đã chấp nhận ủy khuất, ủy khuất nguyện ý làm thiếp, nhưng cái kẻ quái dị này lại không hiền lương, không chịu cho nàng vào cửa! Đại Nữ còn muốn khóc lóc om sòm, Vương tẩu tử gương mặt trắng bệch vọt vào, giáp mặt thưởng cho nàng ta hai bàn tay, xấu hổ rơi nước mắt luôn miệng xin lỗi Bạch Dực, Hổ Nhi ở sau lưng cúi đầu, không nói một câu. Nhìn Vương tẩu tử kéo Đại Nữ vừa mắng chửi vừa trở về, Bạch Dực đột nhiên cảm thấy mệt chết đi… vô cùng mệt mỏi ngồi xuống. “Thăng thước ân đấu thước cừu.” Ô Vũ khẽ cười một tiếng, “Cứu người cứu kẻ thích đáng, đừng để cứu ra đám bất hảo.” (‘Thăng thước ân đấu thước cừu’ đại khái là: một người sắp chết đói, nếu cho hắn 1 nắm gạo, hắn sẽ coi như đại ân mà ghi nhớ, nhưng nếu cho hắn 1 đấu gạo, hắn sẽ nghĩ ngươi có nhiều, sẽ càng đòi hỏi, nếu không cho thêm, hắn sẽ ghi hận. = = có ai biết ở bên mình có câu nào nghĩa tương đương ko)

“Là tại huynh, liên lụy tôi.” Bạch Dực tức giận nói. Nguyên bản Ô Vũ tính cứ mặc kệ như vậy, nhưng Bạch Dực buồn bực không vui nhiều ngày, Vương tẩu tử còn nhờ người khác đưa trả lại hai mươi lượng bạc, xấu hổ không dám gặp Bạch Dực, không bao giờ đến đây nữa. Nàng lại đảm nhiệm tất cả việc đồng áng, phái thủ hạ giúp việc, nàng còn phát giận. Nhưng công việc đồng áng, nàng vẫn ngốc như trước, làm cho tiêu chuẩn thức ăn liên tục giảm xuống, Ô Vũ thật sự chịu không nổi. Hắn không thể không tự thân xuất mã khuyên giải an ủi một nhà Vương tẩu tử, cam đoan không để cho người khác biết chuyện này, thuận tiện sắp xếp một ‘đại nương’ ép Đại Nữ học quy củ Phụ Đức. Ô Vũ cũng không phải là loại người giang hồ bạch đao tử tiến, hồng đao tử xuất, hắn là sát thủ cấp cao, tộc hào đặt danh ‘Ẩn’. Đối tượng hắn ám sát không phải cự phú thì là hào quý, thậm chí còn có cả hoàng tử hoàng tôn. Có thể thỉnh động hắn xuất thủ, chẳng những là con số thiên văn, thậm chí còn có thời hạn ba năm. (bạch đao tử tiến, hồng đao tử xuất: đao trắng đâm vào, rút ra là đao đỏ dính máu, ám chỉ hành động sát thương, giết người 1 cách lộ liễu)

Trong ba năm, mục tiêu đang bình thường cũng sẽ chết một cách cực kì bình thường, tuyệt đối không tìm ra một chút khả nghi. Nói trắng ra, hắn thường ẩn thân bên cạnh mục tiêu, hoặc là nô bộc gia tướng, hoặc là môn khách phụ tá. Nếu không thạo đời nhân tình, nhìn thấu nhân tính, không có cách nào đạt được cái danh tự ‘Ẩn’ kia. Chỉ là, đối phó với quả phụ người ta, thật sự là giết gà dùng Thanh Long Yển Nguyệt Đao. Nếu không phải hắn không muốn ăn cháo cùng đồ ăn tạp linh tinh, thật đúng là lười dụng tâm tư. Về phần Đại Nữ khóc lớn nháo loạn, hắn lập tức ném cho thủ hạ tối đắc lực Nhị Nương Tử. Có thể dạy dỗ cả kĩ nữ giả mạo công chúa mà xuất giá, còn sợ một ả nha đầu thôn dã sao? Hắn chỉ dặn duy nhất: “Đừng giết chết hay làm tàn phế.” Chết hay tàn phế, hắn không quan tâm, nhưng nha đầu ngốc này nhất định sẽ càng không vui. Quả nhiên bố trí như vậy, tiêu chuẩn thức ăn nhất thời bay lên tận trời, lại có rất nhiều đồ ăn mới mẻ, không thể tin được đều là đồ ăn nông gia, khiến hắn ăn mà hớn hở mặt mày. Chỉ là Bạch Dực mặt mày vẫn còn có chút buồn bực, Ô Vũ giúp nàng mướn hai nhà hỗ trợ, nàng cũng không phản đối, nhưng cả ngày tránh ở phòng bếp, nếu không cũng ở vườn rau, ngẫu nhiên còn cùng hắn tán gẫu vài câu, những người khác liền khách khí phi thường xa cách. Yên lặng nhìn vài ngày, hắn kéo Bạch Dực, dẫn nàng ra ngoài. “Đi đâu?” tâm tình nàng vẫn không tốt lắm, nhưng che giấu không tệ. “Đi dạo.” Ô Vũ trả lời, kéo nàng, lại đi nửa ngày, vừa vặn dừng lại bên hồ. Ngày ngày ở trên núi nhìn hồ này, nhưng Bạch Dực cũng không nghĩ tới chuyện tới đây. Bởi vì thoạt nhìn mặc dù gần, nhưng đi lại rất xa. Dọc theo đường đi rất hoang vắng, nàng là một cô gái độc thân, nên cũng không dám đi đến đây. Một con thuyền nhỏ đậu bên bờ hồ. Nàng hết nhìn đông tới nhìn tây, nơi này không một bóng người, thuyền này làm sao tự nhiên chạy tới được ? Đại khái lại là kiệt tác của các tiểu tinh linh gia đình đi… ? Hồ này bắc thông ra suối Bôn Ngưu, nam ra sông Dạ Uyển, theo hướng bắc nam. Nói là hồ thật sự có điểm hơi quá, nhiều lắm cũng chỉ tính là cái ao nước lớn. Nhưng hồ này quanh năm không cạn, cũng có khi gây lũ bất ngờ lụt lội, nhưng Lô gia thôn có thể vượt qua hạn hán hàng năm, cũng chính là dựa vào hồ này. Chớm thu đang là mùa khô, hai bờ sông cỏ lau mọc ngập, mực nước thấp hơn rất nhiều. Lại là khi ngày mùa, cơ hồ không thấy bóng dáng người đánh cá nào. Ô Vũ kéo Bạch Dực lên thuyền, dạy nàng chống sào như thế nào, khua chèo như thế nào, thấy nàng đã biết, liền buông tay mặc kệ, để nàng điều khiển chiếc thuyền lảo đảo như say rượu, hắn nằm trên thuyền phơi nắng ngày thu. Bạch Dực lại rất hưng trí, lúc chống sào, lúc khua chèo, ban đầu thuyền chỉ có thể loay hoay một chỗ, không lâu sau đã có thể chậm rãi lướt đi. Chờ Ô Vũ ngủ thoải mái tỉnh lại, phát hiện bên chân chất đầy một đống cây nhỏ nhỏ, không khỏi buồn cười, “Đây là cái gì?” “Rau cô! Trời ạ, tôi không biết bên này các huynh cũng có a!” Hai má đỏ bừng, Bạch Dực hưng phấn hai mắt tỏa ánh sáng, “Có hơi nhỏ… Nhưng hương vị cũng không tệ! Tôi vừa nãy không cẩn thận vướng vào một đám cây… Không nghĩ tới phát hiện thứ tốt như vậy! Còn có này… thân cỏ lau! Bóc ra băm sao thịt, ăn rất ngon a… Rau cô một nửa nấu thịt một nửa xào, huynh thấy thế nào?” “Ta chỉ quản ăn.” Ô Vũ cười cười, “Ta là đưa cô tới giải sầu, kết quả cô vẫn lo ăn.” Bạch Dực vẻ mặt mất mát trong chốc lát, cúi đầu, “Tôi không muốn lại đói bụng.” Ô Vũ thản nhiên nói, “Quê hương cô không tốt? Khi mới gặp, cô rất giống người chết đói.” “Không đúng, không đúng,” Bạch Dực vội vàng xua tay, “Ở quê tôi cơm no áo ấm, rất ít người bị lạnh, bị đói mà chết…” Nàng vẻ mặt bi thương, “Vị hôn phu của tôi…vị hôn phu trước đây, thích những cô gái gầy. Khi tôi mới tới đây, đã là rất béo rồi, hiện tại càng không phải nói…” Sau một trận gà đồng vịt giảng, Ô Vũ mới hiểu được “Phiên bang” lưu hành dáng người “Yến gầy”. Nghe được Bạch Dực tám mươi cân (bốn mươi tám kg) còn bị vị hôn phu ghét bỏ, nhìn nàng thân cao năm thước rưỡi (Một trăm sáu mươi lăm cm), hắn thực không còn gì để nói. Giống như ma đói, gió thổi cũng gục. Khi sơ ngộ hắn bị cừu gia ám toán, bị đói mười ngày mới thành bộ dạng da bọc xương như vậy. Thật không nghĩ tới, tiêu chuẩn thẩm mỹ phiên bang cư nhiên là dân đói. Hắn hừ lạnh một tiếng, “Sở Vương thích eo nhỏ, hậu cung lắm kẻ đói chết. Trọng đám người nhu nhược, đất nước tất suy…” “Không nghiêm trọng như vậy.” Bạch Dực cười khổ ngắt lời hắn. Kỳ thật, thật đúng là câu chuyện tình yêu xưa cũ. Thanh mai trúc mã, hai đứa nhỏ vô tư. Bạch Dực cùng vị hôn phu là hàng xóm, tiểu học đều cùng lớp, trung học bắt đầu luyến ái, đại học còn cùng trường, mãi cho đến khi ra xã hội làm việc, thuận lý thành chương quyết định kết hôn. Vị hôn phu của nàng cái gì cũng tốt, chỉ là quá để ý dáng người cùng dung mạo, sợ mất mặt trước bạn bè. Dung mạo còn có thể dựa vào đồ trang điểm, để cho đẹp, Bạch Dực còn đi phẫu thuật cắt mí mắt thành hai mí. Nhưng dáng người… Bạch Dực rất dễ béo phì, từ năm mười lăm tuổi trở đi, có thể nói chưa bao giờ được ăn no. Nhưng nàng cảm thấy, ‘dịch cầu vô giá bảo, nan đắc hữu tình lang’. Một chút đau khổ đó vẫn có thể chịu đựng được, giảm béo làm đẹp đã sớm thành nữ tính toàn dân vận động… Tuy rằng nàng cũng không quá để ý thân hình như vậy. (dịch cầu vô giá bảo, nan đắc hữu tình lang: bảo vật vô giá dễ cầu, tình lang tốt khó kiếm)

Nhưng “hữu tình lang” này, khi đi in thiếp cưới, lại coi trọng cô gái làm việc in ấn đó, vừa thấy đã chung tình. Nói với Bạch Dực rốt cục anh ta đã tìm được tình yêu đích thực. Hôn lễ vẫn cứ cử hành, chỉ là cô dâu đã đổi người khác. Nàng luẩn quẩn trong lòng, trước khi hôn lễ cử hành còn quấn quít lấy vị hôn phu khóc nháo, người đàn ông kia đại khái rất phiền, bỏ lại một câu, “Người ta có thể mặc áo cưới cỡ ss, cô thì sao?” Liền phẩy tay áo bỏ đi. Là vì luẩn quẩn trong lòng, cho nên nàng ngã bệnh, cái gì cũng không ăn, bác sĩ nói là thần kinh có vấn đề. Chính vì luẩn quẩn trong lòng, nàng mới có thể bốn ngày không ăn gì, chạy tới tầng cao nhất của trường học nơi vị hôn phu cầu hôn mà bồi hồi, sau đó nhảy xuống. “Nhưng khi nhảy xuống, tôi mới cảm thấy hối hận.” Bạch Dực ngửa đầu nhìn bầu trời xanh, “Nếu phải chết, tôi nên ăn no hãy chết. Mười năm…Tôi không dám ăn đồ ăn vặt, không dính đường, ngay cả tinh bột cũng không dám ăn…Tôi rất muốn ăn bát cơm tẻ.” May mắn không chết. Mỗi ngày có thể ăn no, một phần tâm lực trút xuống đồng ruộng, sẽ có một phần hồi báo. So với tình yêu gắn bó hao tâm mười mấy năm, thổ địa công bằng hơn… Hoặc là nói, tính công bằng trong mọi chuyện đều cao hơn trong tình yêu. “Tôi nếu lấy mười mấy năm tâm lực đó học hành, tệ lắm cũng có thể tới Havard đi.” Bạch Dực tự giễu, “Ngu ngốc đâm đầu vào tình yêu, đổi lại chỉ là một bài giáo huấn máu chảy đầm đìa. Thực không bằng đi nuôi gà.” “Cô muốn làm gì thì làm.” Ô Vũ lạnh nhạt nói, “Đừng thiếu cơm của ta là được.” Hắn không nói thêm gì, rút một cây sáo, uyển chuyển thổi một khúc, làm cho thu quang thủy sắc nhiễm một vẻ bi thương thê lương thật sâu. Bạch Dực ôm đầu gối nhìn thiên không, cố gắng không cho nước mắt rơi xuống. Ô Vũ không an ủi nàng, chỉ khua chèo, đưa thuyền xuôi dòng xuống sông Dạ Uyển, nghỉ lại quán trọ ở Tịch Trấn một đêm, mới ngược dòng trở về, tuyệt không cố sức. Ven đường hái một đống lớn rau dại thượng vàng hạ cám, hắn cũng không nói gì, chính là vì không thích thức ăn ở Tịch Trấn thêm nhiều nước tương, ăn khó chịu.