Căn Phòng Cấm

Chương 14



Thảo buông một tiếng kêu kinh hoàng, rồi cố nén sợ bước tới vài bước đến gần Nguyên. Chợt Thảo bật cười vì nó vừa nhìn thấy một con thú nhỏ màu xám đang hoảng hốt chạy loanh quanh trên sàn nhà.

- Nguyên ơi, chỉ là một con sóc thôi!

- Cái gì?

Nguyên lạc giọng:

- Nó... nó chụp lấy gót chân em và ...

- Em nhìn nè.. Một con sóc thôi mà. Thấy nó đang còn run hay không? Có lẽ nó chạy nhanh quá nên đã vướng vào chân em.

- Ồ thì ra là vậy!

Nguyên thở ra khoan khoái. Khuôn mặt xám xịt màu tro vì sợ đang từ từ trở lại bình thường.

- Em tưởng là một ...trong mấy cái cây nầy ...

Thảo lắc đầu

- Cây gì mà lại có lông màu xám!.. Em làm chị một phen mất vía!

Con sóc run rẩy chụm hai chân đứng xa xa chăm chú nhìn chị em Thảo. Nguyên hỏi với một giọng vẫn còn run:

- Làm cách nào mà nócó thể vào đây được?

Thảo nhún vai:

- Mấy con sóc thì chỗ nào cũng có thể luồn lách vào! Lúc trước có một con sóc chui vào nhà mà tụi mình không tài nào đuổi nó đi được, em còn nhớ không?

Rồi Thảo đưa mắt nhìn khung cửa sổ nhỏ ở vách tường đối diện. Cửa sổ này nằm ngang với mặt đường ở bên ngoài. Thảo nghĩ con sóc đã chui vào đây được bằng lối ấy vì cửa sổ không đóng lại.

Trong lúc đó, Nguyên vừa xua tay vừa kêu "suỵt, suỵt" để đuổi con sóc đi. Con vật thật tội nghiệp, nó quýnh quáng chạy lung tung giữa đám cấy cỏ mọc ngổn ngang. Nó chạy vòng vòng gian phòng, rồi nhảy phóc lên mọt cái thùng giấy kê dưới khung cửa sổ và phóng mình qua đó vọt ra ngoài.

- Làm khá lắm - Thảo nói - Thôi chúng ta chẳng biết phải tìm gì ở đây thì nên trở lên nhà cho xong.

Thảo dợm bước về phía hướng thang lầu, bỗng dừng lại vì có một tiếng động lạ vang lên.

- Nguyên, em có nghe gì không?

- Có... Tiếng đó phát ra từ chiếc tủ đằng kia!

Tiếng động ấy vẫn tiếp tục khiến Thảo rùng mình mặc dù ở đây nóng như lò lửa. Âm thanh đó giống như thể có người trong ấy gõ mạnh vào vách tủ. Thảo quyết định:

- Nguyên, chúng mình đến xem thử!

Khi đến gần chiếc tủ, Nguyên chợt nhìn thấy có một gói gì nằm dưới gầm bàn sát bên đó. Nguyên cúi xuống nhặt lên:

- Xem này chị Thảo!

- Cái gì vậy?

Nguyên tháo cái gói ra. Trong ấy có một cái áo khoác mày xanh dương và một chiếc cà- vạt sọc đỏ.

- Mấy thứ này là của ông Mạnh mặc chiều hôm qua khi ông đến đây kia mà!!

Thảo há hốc nhìn những vật Nguyên vừa tìm được:

- Em muốn nói là ông ấy bỏ lại ở đây?

- Nếu ông ta bỏ quên thì tại sao nó lại được gói cẩn thận và giấu dưới gầm bàn như thế này?

Rồi Nguyên hỏi tiếp:

- Chiều hôm qua khi ông Mạnh xuống đây với ba, sau đó chị có thấy ông ấy ra về không?

- Chị không để ý! Nhưng chắc là ông ấy đã về vì chúng ta đâu thấy chiếc xe của ông ta trước nhà mình nữa?

- Chị quên là hôm qua ông ấy không có lái xe đến à? Ông ta bảo với ba rằng ông đi nhờ xe đó để đến đây ...

Thảo ngước mắt nhìn khuôn mặt căng thẳng lo âu của Nguyên:

- Nguyên, em muốn đi đến kết luận gì? Em nghi rằng ông Mạnh không hề ra về? Ông ta bị mấy cái cây kia nuốt mất rồi? Thật vớ vẩn...!

- Vậy thì chị trả lời thế nào về việc mấy món này bị cất giấu ở đây?

Thảo không có thời giờ để trả lời ...

...Hai đứa nó như bị nghẹt thở vì có tiếng chân nặng nề đang bước trên các bậc thang lầu đi xuống đây ....

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.