Căn Phòng Cấm

Chương 18



Thảo kêu lên trước:

- Nhìn kìa!

Tim Thảo đập thình thịch. Thảo cảm thấy trời đất quay cuồng. Nó phải bám chặt vào bờ tường để khỏi phải ngã khuỵu xuống.

Nguyên dán mắt vào lòng tủ hẹp và thì thầm với một giọng run run:

- Em không thể nào tưởng tượng nổi.

Rồi cả hai há hốc miệng nhìn những cụm cây quái lạ đang ở trong đó.

Đó có phải thật sự là những loài thảo mộc, cây cỏ?

Duới ánh sáng của bóng đèn toả xuống từ trần nhà, những khóm cây ấy đang vặn vẹo, rên rỉ, thở dài. Các cành lá của chúng không ngớt đong đưa, run rẩy. Những cây to nghiêng hẳn ra như muốn chạm vào người Thảo và Nguyên.

Bỗng Nguyên lùi lại một bước, thảng thốt kêu lên:

- Chị Thảo, nhìn kìa. Cái cây này có một cánh tay!

- Hả, thật không?

Thảo nhìn theo hướng nhìn của em.. Nguyên không nói sai. Cái cây cao và rậm lá kia có một cánh tay xanh đậm đâm ra từ thân của nó.

Kinh hoàng tột độ, bấy giờ Thảo nhận ra rất nhiều cây khác có hình dáng của loài người: những cánh tay xanh lá cây, mỗi bàn tay có ba ngón tay màu vàng. Thêm vào đó thay vào gốc cây là đôi chân ngắn, chắc nịch.

Thảo và Nguyên hét lên khủng khiếp khi hai đứa bắt gặp giữa đám lá có một quả cà chua tròn màu xanh có một cái mũi và một cái miệng đang buông ra những âm thanh rên rỉ bi ai và những tiếng thở dài sầu thảm.

Nguyên kéo tay Thảo lôi ra xa cái tủ ghê tởm kia, la lớn:

- Ghê quá! Chạy đi mau!

- Khoan đã! Cái gì đây? - Thảo giật tay ra khỏi tay Nguyên vừa nói vừa chỉ vào phía bên trong cái tủ. Đàng sau những cụm cây, Thảo bắt gặp một đôi bàn chân.

Thảo thận trọng len lỏi bước vào tủ. Không những là đôi bàn chân mà Thảo còn thấy luôn cả đôi chân.

Trong lúc đó, Nguyên không ngừng năn nỉ chị:

- Chị Thảo, ta phải ra khỏi nơi nầy ngay!

- Không! Em nhìn kìa! Có một người ở trong tủ.

- Hả?

- Một người. Không phải là một cái cây.

Thảo tiến thêm một bước: một cánh tay màu xanh, mềm mại chạm nhẹ vào Thảo. Nguyên lạc giọng hốt hoảng hỏi:

- Chị làm gì vậy?

- Chị phải vào để xem người nầy là ai.

Thảo hít vào một hơi thật sâu, rồi bất kể những lời than van, những tiếng thở dài, những cánh tay màu xanh muốn chạm vào người Thảo cũng như vẻ nhăn nhó gớm ghiếc của quả cà chua, Thảo tiến vào tận bên trong tủ....

- Là ba! - Thảo kinh ngạc rú lên.

Quả thật thế, ông Bình đang nằm dưới đất. Tay và chân bị các tua dây leo trói chặt và miệng bị bịt lại bằng một mảnh giấy dán.

Nguyên cũng đã vào đến nơi và đứng bên cạnh Thảo. Nó nhìn xuống đất theo hướng nhìn của Thảo.

- Ồ, không thể nào!

Ông Bình đang nhìn hai đứa, ánh mắt đầy van lơn.

- Mmmmmmmm! - Ông ú ớ kêu như muốn nói với hai đứa con.

Thảo nhanh nhẹn ngồi xổm xuống cởi trói cho ông, nhưng Nguyên cản lại:

- Khoan đã!

Thảo giận dữ:

- Tránh ra. Em muốn làm gì... Đây là cha của chúng ta... Ba...

- Không thể nào là ba! Chị đã quên rằng ba đã đi ra phi trường đón mẹ rồi à?

- Mmmmmmm! - Ông Bình tiếp tục những tiếng ú ớ qua mảnh giấy dán miệng ông.

Thảo nóng nảy:

- Mặc kệ chị. Chị phải cứu ba.

- Không được! Chị hãy nhìn đầu của người nầy.

Người này không có chiếc mũ lưỡi trai trên đầu. Những chiếc lá xanh lục mọc ra trên đó thay vì những sợi tóc.

- Có gì lạ! Chúng ta đã thấy từ lâu rồi. Đây là phản ứng phụ xảy ra trong quá trình làm thí nghiệm của ba. Em quên rồi sao?

Nói xong, Thảo cúi mình tháo những tua dây leo đang trói chặt cha chúng nó. Nguyên cương quyết:

- Chúng ta phải suy nghĩ kỹ lưỡng trước khi cởi trói cho ông ta.

- Được rồi, được rồi. Chị sẽ chỉ tháo cái băng dán miệng ba lại thôi.

Miệng nói xong, tay Thảo làm liền..

- Các con.. ba thật vui gặp được các con ở đây ... Nhanh lên, cởi trói cho ba!

Nguyên đứng trước mặt ông Bình, hai tay chống nạnh, ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ:

- Làm cách nào ba ở trong nầy? - Tụi con đã thấy ba lái xe ra phi trường đón mẹ rồi mà!

- Người đó không phải là ba. Ba đã bị nhốt ở đây nhiều ngày rồi.

- Hả?

Bấy giờ Thảo mới bắt đầu lên tiếng:

- Nhưng con đã thấy ba...

- Ba đã nói người ấy không phải là ba.. Nó là một cái cây biến thành hình dạng của ba.. Bây giờ ba không có thời giờ để giải thích mọi việc cho các con hiểu.- Ông Bình vừa nói vừa ngước đầu nhìn ra phía cửa tủ. - Nhanh lên, cởi trói cho ba ngay.

Thảo kêu lên:

- Cái người đang sống với tụi con là một cái cây?

- Đúng vậy. Ba năn nỉ con, hãy cởi trói cho ba.

Thảo cúi xuống, nắm lấy các tua dây leo.. Nguyên nắm chặt tay Thảo lại:

- Không được! Làm sao biết được những điều ông ấy nói là sự thật..

Ông Bình van lơn:

- Ba hứa sẽ giải thích tường tận cho con hiểu sau. Bây giờ thời gian cấp bách lắm rồi. Nhanh lên! Mạng sống của chúng ta đang gặp nguy hiểm. Ông Mạnh cũng có mặt ở đây.

Thảo kinh ngạc đảo mắt nhìn khắp nơi. Quả vậy, ông Mạnh đang nằm dài trên sàn tủ, tay chân miệng mồm đều bị trói chặt như ông Bình.

Thảo không còn do dự nữa, nó quyết liệt nói với Nguyên:

- Chị phải cởi trói cho ba.

Ông Bình thở hắt ra với ánh mắt biết ơn. Nguyên miễn cưỡng giúp Thảo cởi trói cho ông Bình. Khi đã hoàn toàn tự do, ông Bình từ từ đứng lên, làm vài động tác thể dục, vừa nói vừa cười với hai đứa con:

- Thật là khoẻ khoắn.

- Chúng ta có cần cởi trói cho ông Mạnh không ba?

Nhưng..thình lình ông Bình xô mạnh hai đứa con và chạy vụt ra khỏi tủ. Thảo hốt hoảng la lên:

- Ba, ba đi đâu vậy?

- Ba hứa sẽ giải thích cho tụi con mọi việc mà- Nguyên nhắc lại.

Cả hai phóng mình đuổi theo ông Bình trong những tiếng rên rỉ của các khóm cây.

Ông Bình thở hổn hển chạy nhanh về phía đống gỗ chất ở chân tường. Thảo và Nguyên như bị nghẹt thở khi nhìn thấy ông Bình lôi ra một cây búa chẻ củi.

Hai tay cầm chặt cán búa, ông quay lại nhìn chị em Thảo với một ánh mắt cương quyết, ông nhảy xổ về hướng chúng nó.

Thảo kinh hoàng la lên:

- Ba... ba làm gì vậy?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.