Căn Phòng Cấm

Chương 9



- Đừng sợ! Không có gì đâu các con!

Ông Bình vội kêu lên và nhanh nhẹn cúi xuống nhặt chiếc nón đội lại lên đầu. Rồi ông tiến về phía hai đứa con, miệng lập đi lập lại:

- Không có gì! Đừng sợ! Ba nói thật đó!

Mặt mũi xanh như chàm, Nguyên bệu bạo:

- Ba... cái đầu của ba.....

Thảo phải nuốt nước miếng xuống nhiều lần để dằn cơn buồn nôn đang cuồn cuộn dâng lên.

Ông Bình choàng tay ôm lấy Nguyên và Thảo, dịu dàng bảo:

- Hai đứa đến đây với ba. Tìm chỗ nào có bóng mát, cha con mình ngồi xuống bàn việc một chút. Sáng nay ba có nói chuyện điện thoại với mẹ. Mẹ cho ba biết rằng các con rất thắc mắc về công việc làm của ba.

Nguyên trỏ lên đầu ông Bình, lập lại câu nói còn bỏ dổ lúc nãy:

- Cái đầu của ba... nó toàn màu xanh!

Ông Bình mỉm cười trả lời:

- Ba biết chứ. Chính vì vậy mà ba luôn luôn phải đội nón để che nó. Ba không muốn các con lo lắng!

Ông dẫn chị em Thảo đến ngồi trên bãi cỏ im mát dọc theo hàng rào.

- Các con thắc mắc vì ba có nhiều hành động kỳ quái phải không?

Vừa hỏi ông nhìn thẳng vào mắt Thảo. Thảo cảm thấy mất tự nhiên, quay mặt nhìn sang nơi khác. Ông Bình siết nhẹ tay Thảo hỏi:

- Thảo, sao con không nói gì hết? Có chuyện gì không vui? Con có điều gì muốn nói với ba không?

Thảo thở dài, vẫn lẩn tránh ánh mắt của cha. Cuối cùng Thảo cứng rắn hỏi:

- Được rồi, xin ba cho tụi con biết tại sao lá cây lại mọc đầy trên đầu ba như thế?

- Đây là một phản ứng phụ - ông Bình trả lời, tay vẫn nắm chặt tay Thảo - Chỉ là giai đoạn thôi. Không lâu mấy lá cây đó sẽ rụng hết và tóc ba sẽ mọc lại như cũ.

Đăm đăm nhìn đầu ông Bình có vài chiếc lá xanh ló ra dưới vành nón, Nguyên hỏi:

- Nhưng chuyện xảy ra như thế nào hở ba?

- Có lẽ các con sẽ cảm thấy thoải mái hơn sau khi nghe ba giải thích những việc ba làm ở dưới kia. Những thí nghiệm đó chiếm trọn thì giờ của ba khiến ba rất ít khi có cơ hội chuyện trò với các con như trước đây.

- Không phải là ít mà là không bao giờ - Thảo sửa lại câu nói của cha.

Ông Bình hạ ánh mắt xuống, trả lời:

- Ba xin lỗi. Con nói đúng. Nhưng công việc ba làm đầy kích thích và rất khó khăn.

Nguyên ngồi xếp bằng dưới sàn, hỏi:

- Ba khám phá ra một loại thảo mộc mới phải không ba?

Ông Bình lắc đầu:

- Không, ba đang thử tạo một loại cây mới!

- Hả? - Nguyên kinh ngạc kêu lên.

- Ở trường các con đã nghe nói về DNA chưa?

Cả hai lắc đầu.

- Như vậy thì hơi rắc rối đó.

Ông Bình suy nghĩ một lát rồi bảo:

- Để ba giải thích cho các con nghe một cách đơn giản nhé. Lấy thí dụ một người có chỉ số thông thái rất cao.. một thiên tài thật sự.

- Như con chẳng hạn! - Nguyên tuyên bố.

- Nguyên, im đi!

Thảo gắt em trong khi ông Bình âu yếm nói:

- Phải, một thiên tài thật sự như Nguyên vậy!

Rồi ông tiếp tục:

- Thí dụ chúng ta thử lấy một phân tử tế bào não của người ấy, tách riêng ra cái nhân tố di truyền về sự thông minh tuyệt đỉnh đó để cấy vào não bộ của một người khác. Như vậy sự thông minh kia có thể truyền từ đời này sang đời khác và sẽ có rất nhiều người đạt được chỉ số thông minh tuyệt đỉnh. Các con có hiểu không?

Ông nhìn Nguyên rồi nhìn Thảo.

Thảo trả lời:

- Dạ, con hiểu. Có phải là người ta lấy một đức tính của một người và truyền vào những người khác, những người này lại truyền cho con cái của họ và cứ như thế mà tiếp tục.

- Con giỏi lắm - ông Bình nói với một nụ cười lần đầu tiên nở trên môi ông từ mấy tuần nay. Những người trồng cây đã dùng cách nầy để thâu hoạch được năm lần nhiều hơn về rau quả họ trồng.

Nguyên hỏi:

- Và ba cũng đang làm việc đó phải không ba?

Ông Bình hạ giọng đáp:

- Không hoàn toàn giống như vậy! Ba đang làm một việc hơi..bất thường một tí. Trong lúc này ba chưa muốn đi sâu vào chi tiết. Nhưng ba có thể nó với các con rằng ba đang thử tạo ra một loaị cây chưa từng có trên trái đất này và có thể rằng sẽ không bao giờ hiện hữu. Ba đang có ý muốn tạo ra một loại thảo mộc từ các loài thú vật.

Thảo và Nguyên kinh ngạc nhìn cha dò xét. Thảo lên tiếng trước:

- Ba muốn nói rằng ba lấy tế bào của một con vật và ghép nó vào một cái cây?

Ông Bình tỏ vẻ xác nhận điều Thảo nói là đúng:

- Ba thật sự không muốn nói nhiều hơn nữa. Bây giờ các con đã hiểu tại sao ba phải giữ bí mật điều này.

Ông đưa mắt nhìn Thảo rồi nhìn sang Nguyên như thăm dò phản ứng của chúng nó.

Thảo suy nghĩ về những điều ông Bình vừa tiết lộ. Thảo thắc mắc:

- Ba làm cách nào để thực hiện được điều ấy? Ba làm sao chuyển những tế bào của một con vật vào một cái cây?

- Ba phân tách những tế bào ấy ra bằng những bộ máy điện. Ba có hai căn phòng nhỏ bằng kính được nối liền với một bộ máy phát điện cực mạnh. Chắc là các con đã được thấy mấy thứ ấy khi các con lục lạo dưới kia hôm nọ.

Ông Bình nháy mắt với hai đứa con để diễu cợt chúng nó.

- Phải rồi! Hai phòng đó giống như hai phòng điện thoại công cộng vậy. - Nguyên đáp.

Ông Bình giải thích:

- Một trong hai phòng cho và phòng kia nhận. Ba thử gởi một số lượng DNA cần thiết từ phòng này sang phòng nọ. Đây là một việc làm hết sức tỉ mỉ.

- Rồi ba có thành công không? - Thảo hỏi.

- Ba gần như đã đi tới đích.

Một nụ cười thoả mãn làm sáng ngời khuôn mặt ông Bình, nhưng sau đó tắt đi một cách nhanh chóng. Vẻ mặt ông trở nên ưu tư, ông đứng lên đột ngột:

- Ba phải trở lại công việc ngay bây giờ ... Lát nữa ba sẽ gặp các con..

Nói xong ông bước rảo từng bước dài trên sân cỏ.

Thảo kêu vói theo:

- Nhưng mà ...

Rồi Thảo và Nguyên cũng đứng lên chạy theo cha. Thảo vừa chạy vừa nói:

-.. cái đầu của ba.. Mấy cành lá. Ba chưa giải thích cho tụi con biết chúng nó từ đâu mọc ra.

Ông Bình nhún vai, trả lời cộc lốc:

- Không có gì để giải thích cả. Đó là một phản ứng phụ ... và chỉ tạm thời thôi.

Rồi ông hối hả đi vào nhà.

o O o

Nguyên có vẻ đã hài lòng với lời giải thích của ba nó. Với một giọng trang nghiêm khác thường nó nói:

- Ba đang tiến hành một công tác rất quan trọng mà!

Trong khi đó, Thảo vẫn bị xáo trộn bởi điều tiết lộ của cha, và càng bị xáo trộn hơn nữa bởi những điều ông còn giấu kín.

Thảo đóng cửa phòng riêng của nó lại, nằm trên giường để suy nghĩ. Ba nó không thật sự giải thích tại sao lá cây lại mọc ra trên đầu ông. Câu trả lời của ông "Đó chỉ là một phản ứng phụ" không làm sáng tỏ vấn đề chút nào.

Phản ứng phụ của cái gì? Cái gì đã làm cho tóc ông rụng hết? Và khi nào thì nó mọc trở lại?

Thấy rõ ràng là ba không muốn thảo luận việc ấy với chúng nó. Ông hối hả đi xuống phòng thí nghiệm sau khi nói với chúng "đó chỉ là một phản ứng phụ...".

Một phản ứng phụ ...

Cứ mỗi lần nghĩ đến việc ấy Thảo lại buồn nôn.Cái cảm giác ấy phải có khi thấy những lá cây đâm chồi từ các chân tóc và mọc tua tủa trên đầu một con người.

Thật khủng khiếp! Ý nghĩ đó khiến Thảo mọc gai ốc khắp người. Thảo biết trước nó sẽ nằm ác mộng đêm nay.

Thảo ôm chặt chiếc gối vào người, trí vẫn không ngừng suy nghĩ:

"Còn cả lố câu hỏi khác Nguyên và mình cần đặt ra với ba. Thí dụ, tại sao mấy cái cây dưới kia lại rên rỉ? Những cây khác lại biết thở? Tại sao các nhánh dây leo quấn lấy Nguyên không muốn rời? Ba đã dùng loại thú nào để tiến hành thí nghiệm của ba?

"Và nhất là, tại sao ba lại nuốt ngon lành thứ phân bón gớm ghiếc kia?"

Câu hỏi đó Thảo không dám hỏi ba nó. Nó không muốn thú nhận rằng nó đã ngầm theo dõi ông.

Trong các lời giải thích của ông Bình, có một điều khiến Thảo thích thú nhất là ba nó đang tiến hành một công việc phi thường, một việc sẽ khiến ông nổi danh.

Nhưng những phần còn lại? Một tư tưởng kinh khủng thoáng ra trong trí Thảo: nếu ba nó đã dối trá với chúng nó thì sao? Thảo cuơng quyết gạt bỏ nhanh chóng ý nghĩ ấy:

"Không, không, ba không bao giờ lừa dối mình và Nguyên!"

Sau khi ăn tối, nói chuyện điện thoại với Kim suốt một tiếng đồng hồ, làm bài học bài và xem TV một chút, Thảo vào giường nhưng đầu óc vẫn còn quanh quẩn với những câu hỏi đầy mâu thuẩn..

Thảo bật ngồi dậy trên giường khi nghe tiếng chân nhẹ nhàng của cha bước trên các bực thang lầu có trải thảm. Ông Bình thoáng qua trước phòng Thảo và hướng về phòng tắm.

Thảo quyết định:"Mình phải hỏi ba cho rõ!"

Thảo liếc nhìn đồng hồ báo thức trên bàn, bấy giờ là hai giờ rưỡi sáng. Thế mà Thảo vẫn chưa ngủ được.

"Mình phải hỏi ba về chuyện túi phân bón. Nếu không mình sẽ điên lên mất. Mình sẽ thắc mắc hoài, suy nghĩ mãi. Mỗi lần mình nhìn thấy ba, mình lại nhớ đến hình ảnh ba đứng trước bồn rửa chén đang dồn vào miệng "thứ ấy"! Ba phải có một sự giải thích hợp lý! Và mình phải được biết điều đó!"

Như một sói đang rình mồi, Thảo rón rén bước trong hành lang dẫn đến phòng tắm. Từ trong ấy hắt ra một vùng ánh sáng hẹp qua cánh cửa hé mở. Thảo nghe có tiếng nước chảy trong bồn rửa mặt. Rồi Thảo nghe tiếng ông Bình ho và tiếng vặn nhỏ vòi nước. Nó bước tới ghé nhìn vào phòng tắm. Ba Thảo đang nghiêng tấm thân trần trước bồn rửa mặt. Chiếc áo sơ- mi của ông nằm trên sàn nhà tắm, sau lưng ông. Chiếc nón lưỡi trai đã được lấy xuống đặt trên nắp bồn cầu để lộ ra lớp lá cây dày đặc màu xanh biếc, ngời sáng dưới ánh đèn trên đầu ông.

Thảo cố nín thở. Ông Bình không nhận ra sự hiện diện của Thảo vì ông mải tập trung chú ý vào mớ băng quấn quanh bàn tay bị thương của ông. Ông dùng một chiếc kéo nhỏ, cắt từng lớp băng và tháo ra. Ông nheo mắt quan sát kỹ vết thương rồi đưa bàn tay dưới vòi nước nóng để rửa. Thảo thấy bàn tay ba nó vẫn còn chảy máu, nhưng ....

Cái gì đang tuôn ra từ vết thương ấy? Trời ơi! Không phải là máu mà là một chất lỏng màu xanh biếc của lá cây!

Thảo tưởng chừng như nó bị đứt hơi thở, vụt bỏ chạy về phòng. Tiếng sàn nhà kẻo kẹt dưới bước chân Thảo.

Ông Bình giật mình kêu lên:

- Đứa nào đó? Thảo hay Nguyên vậy?

Ông ló đầu ra cửa nhìn quanh vừa đúng lúc Thảo đã khuất mình trong phòng nó.

Thảo nhảy nhanh vào giường, run rẩy nghĩ:

"Ba đã thấy mình! Ba đã thấy mình... Thế nào ông cũng đuổi theo mình!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.