Cảnh Lộ Quan Đồ

Chương 1060: Quý nhân Mộng Điệp



Tất cả đều đang tiến hành theo kế hoạch của Đỗ Long, nhưng cũng có một số kế hoạch không thành công. Ví dụ như phỏng vấn của Mao Tuệ Lệ đến giờ ngọ cũng chưa thu thập được tin tức gì, đến tối một chút tin tức cũng không có. Hàn Ỷ Huyên cũng không đến thành phố Lỗ Tây phỏng vấn, điều này khiến Đỗ Long không khỏi có chút thất vọng.

Khi Đỗ Long về đến nhà, Bạch Nhạc Tiên đã làm xong thức ăn, cùng với Nhạc Băng Phong đang chờ Đỗ Long. Đỗ Long kinh ngạc nhìn Nhạc Băng Phong, nói: - Băng Phong em cũng ở đây à, đêm nay có ý định ở lại ngủ không?

Nhạc Băng Phong nếm một miếng, nói: - Vừa về đã không đứng đắn rồi. Sự việc thế nào rồi?

Đỗ Long ngồi ở bên cạnh bàn cơm, nói:

- Hai vị Phó Giám đốc sở Công an cùng với hai vị Phó Bí thư Ủy ban Kỷ luật đến .Từng người một gọi anh đi, huyên náo khiến đầu anh cũng to lên rồi. Sớm biết vậy để cho Mã Thành Cương đập thêm hai cái, đến phòng bệnh săn sóc đặc biệt rồi tính sau.

Bạch Nhạc Tiên nói: - Không có y tá dịu dàng đáng yêu ở phòng bệnh đặc biệt chăm sóc cho anh, anh đương nhiên chẳng muốn giả vờ bệnh nặng rồi. Vừa rồi, cha em gọi điện tới, ông nói cho anh nghỉ ở nhà hai ngày, tối nay đem tài liệu đến cho ông. Sáng mai có thể sẽ mở hội nghị thường vụ Tỉnh ủy lâm thời, đến lúc đó những đó tài liệu này sẽ có tác dụng.

Đỗ Long nói: - Không thành vấn đề. Đợi ăn cơm no lập tức cử người đưa tài liệu tới cho ông ấy. Băng Phong, cha em bên kia không có tin tức gì sao?

Nhạc Băng Phong nói: - Không có. Cha em nói... ông sẽ không can thiệp nếu như không cần thiết.

Đỗ Long nói: - Cũng tốt. Hẳn là không cần ông ấy nhúng tay đâu, tự chúng ta cũng có thể giải quyết việc này.

Bạch Nhạc Tiên nói: - Vậy sao? Vậy cũng không cần phải cha em nhúng tay rồi?

Chân của Đỗ Long lại dẫm lên hai mu bàn chân của cô. Mùa hè thật tốt... Cảm thụ được làn da bóng loáng nhẵn nhụi của các cô, Đỗ Long cười nói: - Bây giờ là lúc cần đoàn kết một lòng. Tiên nhi, em hãy đè cơn ghen của em xuống một chút, chuyện này kỳ thật rất dễ giải quyết. Có một nhân vật quan trọng, chỉ cần làm y xuất hiện bày tỏ quan điểm một chút, thì không có gì lo lắng rồi.

Bạch Nhạc Tiên hỏi: - Ai?

Nhạc Băng Phong hơi chút ngẫm nghĩ một chút, nói: - Anh nói là Bí thư Tỉnh ủy Lưu Hiểu Đan? Phó Văn Ngọc là người của ông ta? Ông ta tại sao phải giúp anh?

Đỗ Long nói: - Lưu Hiểu Đan đã là Bí thư Tỉnh ủy ba năm, tính cách của ông ta anh cũng có chút hiểu. Lưu Hiểu Đan luôn yêu quý thanh danh, ông ta tuyệt đối sẽ không ngồi im nhìn thủ hạ của mình vi phạm kỷ luật nghiêm trọng, để tránh ảnh hưởng tới ông ta. Trên thực tế Phó Văn Ngọc không được xem như thuộc hạ của ông ta, cũng có thể nói là đối thủ cạnh tranh tiềm ẩn. Chỉ cần tìm một người đắc lực đưa hành vi vi phạm kỷ luật của Phó Văn Ngọc cho Bí Thư Lưu xem, Bí thư Lưu tự nhiên sẽ đưa ra quyết định chính xác nhất.

Nhạc Băng Phong và Bạch Nhạc Tiên đều suy tư, Bạch Nhạc Tiên nói: - Ngày mai cha em ở trong cuộc họp thường ủy đem chứng cứ ra nữa, chẳng phải là tốt rồi sao?

Đỗ Long lắc đầu nói: - Không dễ dàng như vậy. Nếu là như trong cuộc họp thường ủy đột nhiên đưa ra, Lưu Hiểu Đan sẽ vì bị lừa gạt mà tức giận. Nhưng ông ta vẫn phải hết sức bảo vệ người bên mình, chuyện này sẽ khiến Bí thư Tỉnh ủy và Chủ tịch tỉnh chiến tranh. Kết quả cuối cùng như thế nào còn khó nói, nhưng nhất định sẽ kéo dài rất lâu. Nếu đêm nay đem việc đó tố cáo với Lưu Hiểu Đan ổn thỏa, Lưu Hiểu Đan sẽ đem tức giận tập trung ở Phó Văn Ngọc và Vương Chí Đan, bởi vì chuyện này Phó Văn Ngọc nhất định đã gạt Lưu Hiển Đan.

- Lưu Hiểu Đan sau khi suy nghĩ kỹ, nhất định sẽ quyết định vứt bỏ tốt bảo vệ xe. Ông ta sẽ sắp đặt trước, làm cho mình ở thế có lợi. Còn Phó Văn Ngọc và Vương Chí Đan sẽ vì hành vi phạm tội của bạn thân mà bị pháp luật nghiêm trị. Như vậy mục đích của chúng ta cũng đạt được rồi.

Bạch Nhạc Tiên nói: - Nghe thì dễ dàng đấy, như thế thực sự dùng được sao? Anh lại chưa từng làm quan lớn, nghe cha em nói quy luật sinh tồn của mỗi cán bộ đều không giống nhau.

Nhạc Băng Phong nói - Có phần không giống, nhưng về cơ bản cũng giống nhau. Em cảm thấy anh Long nói rất có lý, nhưng chúng ta đi tìm ai nhắc nhở Lưu Hiểu Đan bây giờ? Hình như không có ai thích hợp để chọn.

Đỗ Long cười nói: - Các em không có, nhưng anh có. Lưu Hiểu Đan có con trai tên Lưu Long Thịnh, khoảng ba bốn năm trước anh đã từng cứu anh ta. Chuyện này vừa có thể giúp đỡ cha của anh ta, anh nghĩ anh ta sẽ giúp.

Bạch Nhạc Tiên nói: - Anh biết con trai Bí thư Tỉnh ủy? Anh cái người này, không ngờ cũng không nói với em. Thật không biết trong lòng còn giấu bí mật gì nữa, nói mau! Anh đã cứu anh ta như thế nào?

Đỗ Long đem chuyện năm đó chậm rãi kể lại, Bạch Nhạc Tiên nghe nói Lưu Long Thịnh vì chạy xe quá tốc độ xảy ra tai nạn xe,được Đỗ Long cứu, cô liền đáng tiếc nói:

- Đáng tiếc quá, nếu anh ta đến thành phố Ngọc Minh sớm vài năm, em có thể thu nhận anh ta làm tiểu đệ rồi. Đã chạy quá tốc độ,xe lại mục nát. Đúng là tìm cái chết mà.

Đỗ Long cười nói: - Em không gặp phải chuyện như vậy, chỉ có thể xem là vận may. Sau này còn dám chạy xe quá tốc độ xem, anh không cho cái mông của em nở hoa!

Nhạc Băng Phong nói: - Nói như vậy chuyện này hẳn là không có gì nghingờ rồi. Có phải anh đã sớm có kế hoạch tốt rồi? Còn khiến bọn em thay anh lo lắng cả ngày.

Đỗ Long cười ha hả nói: - Không như vậy, các em sao có thể đoàn kết một lòng như vậy? Như thế nào đây? Cảm giác không tồi chứ?

Nhạc Băng Phong và Bạch Nhạc Tiên nhìn nhau liếc mắt một cái. Tuy rằng miệng không chịu thừa nhận, nhưng có người có thể thương lượng một chút. Vì khi lo lắng cho cùng một người, cũng có bạn an ủi. Cảm giác cũng không tệ lắm, nhưng có thể ngủ chung phòng, cùng chung chồng ư? Chuyện này thì làm không được!

Đỗ Long ăn cơm no nê, sau đó không tranh đi rửa bát, mà vào phòng sách. Nhạc Băng Phong tự giác đi dọn vệ sinh, Bạch Nhạc Tiên nấu đồ ăn. Lúc này rất vui vẻ, vô tình hai người bắt đầu học cách phối hợp.

Đỗ Long gọi điện thoại cho Bạch Tùng Tiết trước, Bạch Tùng Tiết đưa cho Đỗ Long bản fax tư liệu cũ. Khi Đỗ Long bắt đầu gửi tư liệu, hắn gọi điện thoại cho Lưu Long Thịnh, hi vọng tiểu tử này không đổi số.

Điện thoại rất nhanh liền tiếp nhận, một giọng trong trẻo truyền đến:

- Alo, anh tìm ai?

Đỗ Long sửng sốt, hắn lập tức tỉnh ngộ lại, cười nói: - Là Hàn Mộng Điệp phải không? Tôi là Đỗ Long, tôi tìm Lưu đại ca có chút việc, anh ấy có ở đó không?

Hàn Mộng Điệp giọngcất cao vài độ, cô vui mừng nói: - Đỗ Long? Đỗ cảnh quan? Sao lại là anh, em còn tưởng rằng anh là bạn heo bạn chó... Đỗ cảnh quan, đã lâu không được nghe tin tức của anh rồi, nghe nói anh đi Bắc Kinh học đại học sao? Bây giờ được nghỉ à? Không đúng, bây giờ không phải là thời gian nghỉ.

Đỗ Long thoáng đem tai nghe bluetooth điều chỉnh âm lượng nhỏ một chút, hắn cười nói: - Anh đã tốt nghiệp trở về, bây giờ đang đi làm ở thành phố Lỗ tây rồi. Em cũng học đại học rồi à? Đại học Thiên Nam ư?

Hàn Mộng Điệp vui mừng phấn khởi nói: - Đúng vậy, không hổ là thần thám, vừa đoán đã trúng. Anh không trở về thành phố Ngọc Minh à? Thành phố Ngọc Minh cơ hội không nhiều hơn sao? Em cũng không biết thành phố Lỗ Tây ở đâucơ.

Đỗ Long cười nói: - Thành phố Lỗ Tây là thủ phủ của châu Đức Hồng, đây là một thành phố rất đặc biệt. Em chớ xem thường nơi này, anh ở trong này phát triển rất tốt, anh họ em đâu? Anh thật sự có việc tìm anh ấy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.