Cảnh Lộ Quan Đồ

Chương 1188: Cuộc chiến vô thanh



Đỗ Long cũng đã luyện tập qua khóa học, hắn lấy máy tính bảng của mình ra, lấy ra bản đồ của mình, đối chiếu với bản đồ của Hoàng Kiệt Hào, download sách điện tử miễn phí.

- Màn hình này nhỏ, tôi không day dùng....

Hoàng Kiệt Hào đáp trả vấn đề của Đỗ Long, nói:

- mũi tên trong bản đồ của tôi là biểu thị vị trí mất tích thật của mục tiêu, mũi tên đứt đoạn chỉ là lấy từ tin tức trên internet và từ các thông tin khác, trước mắt còn chưa chứng thực.

Đỗ Long nói:

- Những cái còn chưa chứng thực thì cứ bỏ qua một bên trước, tôi đã phân tích và thống kê tư liệu của những người bị mất tích thật, tôi phát hiện mất tích khoảng ba mươi người trở xuống, đa số là thanh niên nam giới, trong hai mươi ba người đó thì có mười bốn người, chín người còn lại thì có hai người là nữ, có mối quan hệ mẹ con, còn bảy người kia thì vào khoảng bốn mươi tới sáu mươi tuổi, những người mất tích chủ yếu làm trong ngành công nghiệp, tuổi tác cũng rất lớn, đặc thù khác biệt về thân thể cũng rất lớn, vụ án này có nhiều điểm bất đồng với vụ án giết người liên hoàn bình thường.

Hoàng Kiệt Hào nói:

- Đúng, chúng tôi đã mở cuộc họp thảo luận qua, chúng tôi cho rằng những người mất tích này có lẽ cùng có một điểm đặc biệt nào đó. Không liên quan gì tới các ví dụ khác, ví dụ đối với mẹ con hai người kia, quá trình mất tích của bọn họ rất khác biệt với những vụ án khác, nếu có thể đem trường hợp đặc biệt này tách ra với vụ của những người khác, có lẽ sẽ trợ giúp cho điều tra của chúng ta.

Đỗ Long nói:

- Tôi hiểu ý của cậu, tôi cũng cảm thấy trong này có lẽ không chỉ là một vụ án, có lẽ chí ít cũng phải có ba vụ án, một cái là của hai mẹ con kia, những người trẻ tuổi mất tích và những người trung niên mất tích có thể chia làm hai bản án.

Hoàng Kiệt Hào nhíu lông mày lại, cậu ta nói:

- Nói như thế thì chả phải là có hai hung thủ liên hoàn sao?

Đỗ Long nói:

- Cái này thì bây giờ vẫn chưa rõ, nhưng mà chúng ta có thể phân phối nhiệm vụ trước, hai tổ phải liên hệ với nhau nhưng phải phân chia nhau ra hành động mới được.

Hoàng Kiệt Hào nói:

- Thanh niên mất tích khá nhiều, nhưng đặc thù khá giống nhau, cậu dẫn người đi điều tra về những người trung niên đã bị mất tích đi, còn vụ án của hai mẹ con kia cứ tạm gác sang một bên.

Đỗ Long nói:

- Giao cho tôi đi, cậu lấy phần kia có vẻ khó đó, tôi làm sao mà có thể lười như vậy chứ.

Hoàng Kiệt Hào nói:

- Cậu mang có vài người như vậy đủ dùng sao? Có cần tôi điều thêm hai người cho cậu.

Đỗ Long nói:

- Không cần đâu, tám người tra chín người mất tất, hơn nữa giám đốc sở nhất định sẽ phái cảnh sát vũ trang tới giúp chúng ta điều tra, cho nên chắc hẳn là sẽ đầy đủ nhân sự.

Hoàng Kiệt Hào luôn cảm thấy có lẽ không đủ nhân sự, cho nên cậu ta cũng không kiên trì, hai người lại hàn huyên một chút về vụ án, thiết tưởng các loại khả năng, mấy năm trước ở tỉnh Thiên Nam cũng đã phát sinh qua cùng một loại án. Lúc ấy Hoàng Kiệt Hào mới tham gia công tác, không bao lâu, nên không tham gia điều tra, nhưng mà ít nhất thì cậu ta cũng hiểu rõ về vụ án đó, tuy rằng bản án ước chừng mất tích khoảng hai mươi ba người, nhưng hắn cho rằng sau khi phá án xong thì số nạn nhân bị chết sẽ không nhiều như vậy, những người mất tích này khả năng còn sống cao.

Thành phố Song Môn được coi là Thiếc Đô của Hoa Hạ, tất cả các mỏ lớn nhỏ chủ yếu là thiếc, chì, kẽm, đồng và nhiều loại kim loại khác sản lượng cũng không ít, ngoài ra còn có Phi, Bí, Gia, kim loại Giec -ma -ni , Cadmium Cd, Bạc, Kim và các loại kim loại hiếm, theo khai thác, kim loại tinh luyện, kiến thiết chế tạo một con rồng dây chuyền sản xuất, thành phố Song Môn sớm đã là thành phố công nghiệp lớn thứ hai của tỉnh Thiên Nam.

Thành phố Song Môn không xa bằng thành phố Lỗ Tây, nhưng cũng cách thành phố Ngọc Minh chừng hơn hai trăm km, hơn nữa chưa xây dựng tuyến đường hàng không, tổ chuyên án phải tốn hơn ba giờ mới tới được địa phận của thành phố Song Môn, lúc ở trên đường cao tốc bọn họ liền gặp phải rào cản đầu tiên.

Điểm thu phí trên đường cao tốc bắt tổ chuyên án dừng lại để trả phí sử dụng. Không trả tiền thì không để cho bọn họ đi trên đường cao tốc, nhìn thấy tình cảnh này, nét mặt của Trì Khánh Bân xanh mét, cậu ta lạnh lùng nói:

- Gọi mấy cảnh sát vũ trang khống chế hết những người trong trạm thu phí lại, hỏi cho rõ mệnh lệnh này do ai hạ lệnh, những người khác đi trước, để một xe cảnh sát vũ trang lại, tôi muốn biết rốt cuộc thì ai mà lại có lá gan lớn như vậy, muốn tạo phản à?

Phó giám đốc sở Trì ra lệnh một tiếng, một xe cảnh sản vũ trang xông tới đình thu phí, nâng lan can lên, bắt toàn bộ nhân viên bên trong ra quỳ xuống bên đường, mấy người nam nữ nhìn thấy cảnh sát vũ trang đi về hướng bọn họ, sợ tới mức hồn bay phách lạc, nghĩ đến sẽ bị bắn chết, vừa hỏi thì đã khai ra hết rồi.

Hóa ra đường cao tốc này là chuyên dành cho một công ty kim nguyên quản lý và thu phí, nhân viên thu phí hôm nay nhận được mệnh lệnh, bọn họ phải tận lực cản tổ chuyên án lại, sau khi cảnh sát vũ trang chất vấn ra tên tuổi của người hạ mệnh lệnh thì xe quân đội kia mới hầm rú lên mà đi, làm cho những nhân viên ở trạm thu phí sợ tới mức tê liệt rồi ngã xuống đất, thật lâu sau mới có một cô gái khóc lóc nói:

- Tôi không làm nữa, tôi từ chức, đây không phải là việc làm của con người...Tôi không làm nữa....

Khi đi trên tàu cao tốc Trì Khánh Bân lệnh cho bật hết đèn, còi cảnh sát lên, một loạt cảnh xe gào thét trên đường hướng tới nội thành thành phố Song Môn, nhìn như uy phong lẫm liệt, thật ra trong lòng mọi người đều có tính toán, lúc này đây thật là không giống bình thường, Giám đốc sở đem theo tổ chuyên án tới thành phố Song Môn, lãnh đạo thành phố Song Môn.... Nhất là lãnh đạo cục công an không ngờ lại không tỏ vẻ kinh ngạc, điều này cũng thật là quỷ dị.

Trong Cục công an thành phố Song Môn, cục trưởng Trương Văn Diệu đang cầm ống nghe điện thoại nghe thủ hạ báo cáo, sau khi nghe xong, hắn nói:

- Tôi biết rồi... Dựa theo kế hoạch mà hành sự, không cho phép bại lộ ra bất cứ cái gì, nếu không tôi sẽ hỏi tội mình cậu.

Nói xong, Trương Văn Diệu ừm một tiếng rồi nặng nề đặt ống nghe lại chỗ điện thoại tại chỗ ngồi của ông ta, thái độ cứng rắn của tỉnh làm hắn có cảm giác rất bực bội, nhưng hắn đã sớm chuẩn bị, cho nên không tới mức rối loạn. Chỉ là một phó giám đốc sở tới đây thôi sao? Cho dù Bí thư đảng ủy công an đích thân tới đây, hắn cũng có thể giải quyết sự việc.

Trương Văn Diệu là một huyền thoại của cảnh sát, muốn trở thành huyền thoại của hệ thống, ngoài việc phải có bản lãnh thật sự ra còn phải có đầy đủ vận khí cùng với chút thủ đoạn, Trương Văn Diệu là người có năng lực, vận khí của ông ta cũng không tệ, nhưng cái làm ông ta càng hào quang hơn chính là thủ đoạn, nếu không phải năm đó vào nhầm đội, ông ta cũng sẽ không như hôm nay phải ở lại một chỗ nhỏ bé như thành phố Song Môn. Nhưng cũng chính là tại nơi nhỏ bé này, hắn có thể phát huy hoàn toàn thủ đoạn của mình, đem thành phố Song Môn chỉnh giống y như một thùng sắt, cũng không biết được, ba năm trước đây có một vụ trấn động chính trị ở thành phố Song Môn, nhưng thật ra là do một tay Trương Văn Diệu bày ra.

Kế hoạch của Trương Văn Diệu rất đơn giản, chỉ là dùng thân phận đầu rắn của mình, ra sức cản trở công tác của tổ chuyên án, ông ta muốn tổ điều tra chuyên án trở thành một trò cười, vụ cảnh sát vũ trang vừa mới xông vào trạm thu phí chất vấn nhân viên đã bị hắn cho người tới quay lại. Sẽ rất nhanh thì được đưa lên internet, cuộc chiến giữa Trương Văn Diệu và tổ chuyên án sẽ không thể nhìn thấy.

Đúng vậy, chính là chiến tranh, vì bảo vệ chính mình mà tiêu diệt kẻ thù, lúc cần thiết có thể không tiếc bất cứ giá nào!

Trương Văn Diệu đã chuẩn bị để chiến đấu, Trì Khánh Bân lại không nghĩ tới Trương Văn Diệu sẽ to gan như vậy, tổ chuyên án đã triển khai trận thế một mạch chạy tới cục Công an thành phố. Nhưng trận thế hùng mạnh này đã bị Trương Văn Diệu sắp xếp người phá vỡ một cách nhanh chóng......

Trên một ngã tư đường, thời gian đèn đỏ kéo dài khiến cho Trì Khánh Bân gần như đã mất kiên trì, ngay lúc đèn đỏ cuối cùng chuyển thành xanh xe của đội chuyên án tiếp tục đi về phía trước thì chiếc xe minibus ở bên cạnh đột nhiên vượt đèn đỏ xông lên, hung hăng đâm thẳng vào chiếc xe cảnh sát dẫn đầu, cảnh xe bị đâm tới mức xoay tròn hai vòng rồi dừng lại, cảnh sát trên xe sống chết không rõ, tạo thành một hiện trường hỗn loạn.....

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.