Cảnh Lộ Quan Đồ

Chương 941: Anh dũng hiến thân



- Tìm hai dây dài một chút, làm thành cái thòng lọng buộc lấy hai đầu bị phá vỡ của tòa nhà, sau đó cùng kéo về một hướng! Là có thể hạn chế tối đa phần bị phá vỡ của tòa nhà, sẽ không sụp đổ đến mức chôn vùi những người ở phía dưới.

- Làm như thế cũng được sao? Mã Quang Minh thấy cách này không khả thi. Sau đó có một vị chuyên gia khác phản đối nói: - Chất lượng những tòa nhà này rất thấp, độ cứng và cường độ không đủ. Hơn nữa thép lại nhỏ như vậy, chỉ cần lôi lên thôi thì giống như dao nhỏ cắt đậu hũ vậy. Cả tòa nhà sẽ đổ sầm xuống.

- Nếu không thì dùng thuốc nổ làm cho cả tòa nhà sụp đổ. Làm như thế thì đá vụn rơi xuống sẽ ít hơn, nếu xử lý tốt thì sẽ không gây áp lực quá lớn đến phía dưới

Lại một vị chuyên gia vỗ vỗ mông đưa ra một đề nghị mới.

- Thuốc nổ? Lại còn cho nổ toàn bộ? Anh định từng người một mang theothuốc nổ trèo lên sao? Một vị chuyên gia khác khinh thường nói.

- Tôi cho các vị nửa tiếng! Mã Quang Minh không thể đứng ở đây nhìn các chuyên gia cãi nhau nữa, y đưa ra tối hậu thư cho các chuyên gia: - Nửa giờ sau tôi muốn nhìn thấy một kế hoạch vừa an toàn vừa hiệu quả!

Nói xong Mã Quang Minh liền rời đi. Phó cục trưởng Cục công an thành phố Lỗ Tây kiêm Đại đội trưởng đại đội hình sự Ngô Quốc Sinh ở lại phụ trách chỉ huy. Tất cả mọi người đều đang vắt óc ra nghĩ cách. Rất lâu sau vẫn chưa nghĩ ra cách nào. Việc này thực sự khiến Thạch Siêu Vũ vô cùng lo lắng. Anh ta không để ý sự ngăn cản của người khác liền cầm ống tuýp đi vào đống đổ nát và không ngừng gõ, hy vọng bên dưới có thể nghe thấy âm thanh này. Thỉnh thoảng anh ta lại nghiêng tai lắng nghe, hy vọng có thể nghe được hồi âm từ phía dưới, chứng minh họ còn sống.

Tiếng gõ rất nhỏ truyền đến tai Đỗ Long. Đỗ Long lắng nghe một hồi, cuối cùng vui mừng cười nói: - Cô có nghe thấy không? Có người gõ ám hiệu tôi từng quy định khi ở xã Mãnh Tú. Bọn họ bảo chúng ta hãy kiên nhẫn chờ đợi, trên đó đang nghĩ cách.

Hàn Ỷ Huyên ừ một tiếng nói: - Vậy chúng ta từ từ đợi đi.

Một lát sau, Đỗ Long chuyển mình, hắn nghi ngờ nói:

- Ỷ Huyên, trước kia cô không như thế này, hôm nay cô rất trầm mặc.

Hàn Ỷ Huyên nói: - Hôm nay là lần đầu tôi bị chôn vùi...Bị chôn ở đây, còn có gì để đáng nói chuyện chứ?

Đỗ Long nói: - Nhưng cũng không thể buồn như thế được, hay là để tôi kể truyện cười cho cô nhé...

Truyện cười của Đỗ Long mang theo chút ý vị, Hàn Ỷ Huyên nghe xong vẫn trầm mặc như cũ không nói gì, Đỗ Long cười khổ nói: - Ỷ Huyên, tôi kể truyện cười nhạt lắm à? Nếu không thì cô kể truyện cười cho tôi nghe được không?

Hàn Ỷ Huyên trầm mặc một chút nói: - Anh đã đọc Thiên Long Bát Bộ chưa? Trong đó có một đoạn giống tình cảnh chúng ta bây giờ.

Đỗ Long cười nói: - Tôi biết, tiểu hòa thượng Hư Trúc và công chúa Tây Hạ bị Thiên Sơn Đồng Mỗ đưa đến một hầm băng...Tại sao đột nhiên cô lại nhớ tới chi tiết này?

Hàn Ỷ Huyên giọng run run nói: - Tôi...Bởi vì tôi cũng rất lạnh...

Đỗ Long sửng sốt, khi bắt đầu thấy có mùi thơm nào đó, thì hắn thấy có một luồng khí nóng bám trên cổ mình. Chỉ nháy mắt cảm giác ngứa ngáy đã truyền đến toàn thân. Ngay sau đó Đỗ Long cảm thấy đầu lưỡi mềm mại ướt át liếm lên vành tai mình và tiếp tục liếm về phía trước.

Đỗ Long ngứa ngáy đầu nói: - Ỷ Huyên, tôi bận rộn một ngày một đêm rồi , người tôi thực sự rất bẩn.

Hàn Ỷ Huyên cười ha ha nói: - Tôi không sợ, tôi ...

Hàn Ỷ Huyên cắn lên vai Đỗ Long. Đỗ Long bị đau xoay lại muốn đẩy cô ra, kết quả lại thấy thật mềm mại. Không ngờ Hàn Ỷ Huyên lại cởi hết quần áo ra, trên người nhẵn bóng.

Đỗ Long giật mình kinh hãi, hắn tránh về phía sau một chút nói: - Ỷ Huyên, tôi...

Cơ thể Hàn Ỷ Huyên trở lên bức bách, cô nói: - Không cần nói gì cả, chẳng lẽ anh không thích tôi sao? Nếu như anh cự tuyệt tôi, tôi sẽ chết cho anh xem.

Đỗ Long không thể nói được gì. Người ta là một đại mỹ nữ vội vàng hiến thân như vậy, đại lão gia hắn còn lề mề khước từ, chẳng phải sẽ khiến người khác chê cười sao?

Trong bóng đêm, cơ thể phụ nữ trần truồng lăn vào ngực hắn. Chính vì không nhìn thấy nên xúc giác càng trở lên rõ ràng. Đỗ Long chỉ cảm thấy có gì đó mềm mại vóng loáng trong tay. Đồng thời lại thấy lực đàn hồi rất mạnh mẽ. Hai bầu ngực trắng như tuyết đè trước ngực Đỗ Long, thậm chí hắn còn cảm nhận rõ ràng độ cứng của hai đầu nhọn kia...

Hàn Ỷ Huyên chủ động hôn Đỗ Long. Đỗ Long không chút do dự hút lấy miệng nhỏ của cô mà mút. Đầu lưỡi đáng yêu của cô nhanh chóng trở thành tù binh của Đỗ Long. Khi hai người hôn môi cuồng nhiệt, Hàn Ỷ Huyên cởi cúc áo Đỗ Long ra, sau đó không ngừng vuốt ve từng tấc thịt rắn chắc trên người Đỗ Long.

Đỗ Long cũng không yếu thế. Tay của hắn chạy dọc trên thân Hàn Ỷ Huyên. Thân thể Hàn Ỷ Huyên quả thật là rất tuyệt. Đây là lần đầu Đỗ Long tiếp xúc với da thịt vừa mềm mại vừa có tính đàn hồi như này. Tay Đỗ Long lướt qua sau đó lại nắm chặt lấy eo thon nhỏ, rồi di chuyển tới cặp mông trắng ngần. Cái loại cảm giác thay đổi nhanh chóng này cũng chỉ có thể xuất hiện trên cơ thể nữ tính như này mà thôi.

Trong tay có cảm giác mềm mại. Lấy tay sờ thì thấy lực đàn hồi rất tốt. Phụ nữ bên cạnh Đỗ Long không có ai có thể so sánh được. Hơn nữa hình dáng cái mông này cũng không biết miêu tả thế nào được. Nó hơi vểnh một chút, tuy rằng không nhìn thấy, nhưng dùng tay vuốt, Đỗ Long vẫn có thể cảm nhận được vẻ đẹp của nó.

Đỗ Long dùng sức nhéo hai cái, Hàn Ỷ Huyên chỉ cảm thấy từng đợt tê dại không ngừng truyền đến. Thân thể càng ngày càng nóng, không thể kìm nổi mà thấp giọng rên rỉ.

Mông Hàn Ỷ Huyên không ngờ thật mẫn cảm. Đỗ Long không khỏi kinh ngạc. Một tay hướng vào đào nguyên sờ soạng, sau đó vỗ vào mông Hàn Ỷ Huyên một cái. Cả người Hàn Ỷ Huyên mãnh liệt run rẩy. Tay kia của Đỗ Long bị cô kẹp chặt. Đỗ Long lại nắm mấy cái, không ngờ lại thấy ở cửa đào nguyên đã ẩm ướt.

Đỗ Long khẽ cười bên tai Hàn Ỷ Huyên, nói: - Tiểu Huyên Huyên, cái mông của cô thật mẫn cảm, mới sờ có hai cái thôi mà đã ướt đẫm rồi.

Hàn Ỷ Huyên xấu hổ nói: - Tôi cũng không biết tại sao lại như thế. Đừng vê nữa, còn vê nữa tôi sẽ...ô...

Đỗ Long lại vỗ một cái, Hàn Ỷ Huyên đau đến mức yêu kiều gọi to. Âm thanh đấy thật quyến rũ khiến Đỗ Long chợt rung động. Vật nam tính của hắn đã sớm vận sức chờ lệnh phát động.

Hàn Ỷ Huyên dường như cảm thấy lửa nóng và vật to lớn của hắn, cô cắn môi nói nhỏ: - Nhẹ một chút...Tôi...Đây là lần đầu tiên của tôi...

Đỗ Long không khỏi mừng rỡ. Hắn vốn nghĩ rằng Hàn Ỷ Huyên chủ động như thế chỉ sợ rằng đã không còn nguyên vẹn. Không ngờ hôm nay trong cái rủi lại có cái may. Bị nhốt ở đây không ngờ lại gặp chuyện tốt như này. Thực sự là người tốt có hảo báo, không uổng công một ngày hắn cứu nhiều người như vậy.

- Yên tâm, tôi sẽ rất nhẹ nhàng...

Đỗ Long an ủi, chậm rãi dùng vật đó của hắn, vượt mọi chông gai chen vào một khu đất hoang ấm áp ẩm ướt, núi non trùng điệp.

- Ư...Ô... Hàn Ỷ Huyên hết sức nhẫn nại, nhưng vẫn không thể kiềm chế được mà phát ra tiếng rên rỉ. Đỗ Long khó khăn tiến đến một cái màng mỏng manh phía trước. Trong lòng không ngừng kinh ngạc khi thấy chỗ đó của Hàn Ỷ Huyên vô cùng hẹp, hơn nữa lại rất chắc chắn. Mỗi lần tiến đều tiêu hao không ít khí lực, hơn nữa vách tường gắt gao bao lấy vật đó của hắn, khiến hắn có cảm giác cực mãnh liệt. Đây cũng không phải là thứ bình thường...Lẽ nào đây là...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.