Cảnh Lộ Quan Đồ

Chương 965: Ngọc bội mất tích



Đợi tới đợi lui, qua mấy ngày rồi, thời điểm mà trong lòng Hoa Nghĩa Cường như có lửa đốt, bỗng nhiên nghe được một tin, miếng ngọc bội mà Trịnh Mẫn Kiệt lúc nào cũng đeo trên cổ đã bị trộm!

Hoa Nghĩa Cường nghe được tin này thì vui mừng khi người khác gặp họa, nhưng sau khi Hàn Văn Thanh nghe nói sự việc này lại cười lớn và nói: - Cơ hội đến rồi! Việc này đã truyền ra ngoài, rõ ràng hắn không phải đã bị trộm một hai ngày, vụ án này kéo dài càng lâu càng khó điều tra, Đỗ Long không phải là một cao thủ phá án sao? Vụ này hắn lại không thể không giúp, chỉ cần hẹn hắn ra, còn sợ hắn chạy mất sao?

Kiến nghị của quân sư quả nhiên rất cao minh, Hoa Nghĩa Cường lúc này liên hệ với Trịnh Mẫn Kiệt, bây giờ Trịnh Mẫn Kiệt đang nóng vội muốn chết, tỉ lệ phá án 100% của Đỗ Long khiến gã nhìn thấy một tia hy vọng, cho nên liền lập tức đồng ý. Sau đó Hoa Nghĩa Cường đi nói với Nhạc Băng Phong, Nhạc Băng Phong đang lo lắng cho Đỗ Long ở Bắc Kinh không có bạn bè gì cả, thấy đại ca trước đây của mình cần giúp đỡ, lúc đó cô đã đồng ý.

- Khuyên tai ngọc đó bị trộm rồi sao? Đỗ Long rất kinh ngạc, hắn mấy ngày bị Hoa Nghĩa Cường cuốn lấy đã phiền phức rồi, nghe nói lại là Hoa Nghĩa Cường thông báo nữa, cái đầu tiên mà hắn nghĩ đến chính là không biết có phải là Hoa Nghĩa Cường đang giở trò gì không.

- Đúng vậy. Nhạc Băng Phong trả lời: - Em vừa lên mạng tìm hiểu một chút, là rạng sáng ngày thứ tư thì thành lập vụ án, cụ thể là lúc nào thì Trịnh Mẫn Kiệt cũng không nói rõ ràng, đại khái chính là lúc ở lần tụ họp đó, tài liệu nội bộ trên mạng nói không tỉ mỉ, nếu muốn biết thông tin cụ thể, anh phải tự mình đi xem thế nào.

Đỗ Long không muốn nhận vụ này lắm, hắn nói: - Đội hình sự điều tra rất tốt, anh giữa đường nhảy vào can thiệp như vậy không hay cho lắm phải không?

Nhạc Băng Phong cười nói: - Anh Trịnh đi hỏi qua rồi, mọi người đội hình sự nói hoan nghênh vị cao thủ hình sự này tham gia phá án, anh hãy đi đi, cho bọn họ mở rộng tầm mắt!

Đỗ Long nói: - Được rồi, nhưng anh bây giờ không rảnh, phải lên lớp rồi, thứ bảy sẽ đi.

Nhạc Băng Phong hạ giọng năn nỉ nói: - A Long, anh Trịnh thật sự rất lo lắng, ngọc bội đó là bảo bối gia truyền của nhà họ, nghe nói là phù hộ sức khỏe, là vật cát tường của nhà họ, mất đi vấn đề rất nghiêm trọng. Nếu như anh giúp anh ấy, trên dưới trong nhà họ đều rất cảm kích anh, nghe nói bây giờ tin này vẫn không dám nói với ông nội anh Trịnh, nếu không thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.

Đỗ Long nói: - Được rồi, em gọi điện bảo anh Hoa buổi tối mang theo quân sư quạt mo của anh ta tới đón anh, anh chỉ có thể bảo đảm sẽ dốc hết sức, thời gian đã lâu như vậy, bản thân anh cũng không biết vật đó mất như thế nào, đến cuối cùng mà phá không được án cũng không thể trách anh.

Nhạc Băng Phong cười nói:

- Anh không thể là sợ cái danh hiệu không có vụ án nào mà không phá được bị mất đi đây chứ? A Long, anh hà tất phải phải xem trọng cái danh hiệu vô vị này, nó sẽ hạn chế sự phát triển của anh.

Đỗ Long lo lắng kỳ thực không phải là danh hiệu của bản thân bị mất đi, mà là sự trốn tránh theo bản năng sau khi dị năng của mình mất linh, nghe thấy những lời của Nhạc Băng Phong, Đỗ Long hít vào một hơi và nói: - Anh không quan tâm đến hư danh kia, không cần nói nữa, anh sẽ tận sức giúp đỡ.

Chạng vạng tối, Đỗ Long trở về tiểu khu, Hoa Nghĩa Cường và Hàn Văn Thanh đều đã đến, điều làm cho Đỗ Long hơi cảm thấy bất ngờ là Trịnh Mẫn Kiệt cũng đến.

- Cậu nhất định phải tìm giúp tôi miếng ngọc bội về. Trịnh Mẫn Kiệt lo lắng nói.

- Tôi sẽ cố hết sức. Đỗ Long nói, - Trước tiên anh hãy đem tất cả những tình huống có thể nhớ lại nói cho tôi một chút.

Trịnh Mẫn Kiệt nói: - Được, chúng ta trên đường từ từ nói ...

Trên đường đi tắc đường nghiêm trọng, vừa may đủ thời gian cho Trịnh Mẫn Kiệt nói quá trình anh ta mất đồ.

- Miếng ngọc bội mất ngày thứ 3... Trịnh Mẫn Kiệt bắt đầu thuật lại, thứ 3 hôm đó Trịnh Mẫn Kiệt nhớ lúc ăn cơm tối xong đồ vẫn còn, nhưng đợi đến lúc gã đi ăn khuya, đột nhiên phát hiện đồ không còn nữa, cụ thể mất khi nào lúc nào thì Trịnh Mẫn Kiệt cũng không nhớ rõ, nhưng tối đó gã cơ bản đều ở cùng một nơi, cho nên điều tra hẳn là rất đơn giản, nhưng ...

- Cái này...Cái đó...Nơi đó...là không có ai theo dõi...Mà lúc đó chúng ta uống say khướt...Lúc tỉnh lại đều chẳng biết người đến người lui... Trịnh Mẫn Kiệt ấp úng nói với một bộ dạng thẹn thùng.

Đỗ Long cười nói: - Anh trịnh, lúc anh nói chuyện với cảnh sát cũng giống như vậy à? Đừng lo lắng, có gì nói đó, tôi sẽ không tiết lộ ra.

Hoa Nghĩa Cường cười nói: - Tiểu Trịnh, những chuyện hư hỏng đó ai mà không biết, còn giấu gì chứ, mau khai ra đi, tối hôm đó có phải là ôm gái không?

Trịnh Mẫn Kiệt thở dài, nói: - Được rồi, tôi thừa nhận, nơi đó là một sở hội cấp cao...Tôi và mấy người bạn cùng đi, sau khi uống rượu xong mọi người ở sàn nhảy thoải mái chơi một chút, tự chọn một, hai cô gái mình thích... mọi người đều tự nguyện, chúng tôi không bắt buộc người khác... Sau đó đi hát karaoke, trong phòng mọi người tùy ý chơi Sau đó thì ngủ mất, những cô gái đó cũng không biết bỏ đi lúc nào, có lẽ khoảng lúc trời gần sáng một chút, chúng tôi tỉnh dậy chuẩn bị đi ăn khuya, bỗng nhiên lúc ở trong nhà tắm liền phát hiện đồ không thấy nữa rồi.

Đỗ Long nói: - Hít thuốc sao?

Trịnh Mẫn Liệt lắc đầu nói: - Không có, thật sự là không có, những thứ ở trong nhà được quản lý rất nghiêm, chúng tôi không dám đụng đến.

Đỗ Long nói: - Bản thân các anh không dám đụng vào không có nghĩa là người khác không lặng lẽ đánh thuốc các anh, buổi đêm không có video, sau sự việc cũng không có kiểm nghiệm, cốc hay rượu, những thứ này đều không giữ lại đúng không? Với thân phận của các anh, quản lý nơi đó không thể dễ dàng để cho những cô gái không rõ lai lịch đến để giao lưu đúng không? Vậy những cô gái đó đã tìm được chưa?

Trịnh Mẫn Kiệt nói: - Đều tìm được rồi, nhưng bọn họ nói mình không lấy trộm, cảnh sát cũng điều tra bọn họ rồi, còn điều tra cả nơi mà họ sống, cũng không có phát hiện gì cả.

Vụ án này xem ra quả thực khó giải quyết, nhưng vẫn chưa đến nơi xảy ra vụ án, cũng không gặp qua người hoài nghi, cho nên tất cả đều rất khó nói.

Đỗ Long hỏi thăm các chi tiết một chút, trí nhớ của Trịnh Mẫn Kiệt xuất hiện những cái đứt đoạn, rất nhiều câu hỏi của Đỗ Long anh ta trả lời không được.

- Anh Trịnh, rất nhiều người đều biết lai lịch miếng ngọc bội của anh sao? Đỗ Long hỏi.

Trịnh Mẫn Kiệt cười khổ sở: - Tôi cũng không rõ nữa, người mới đầu biết có lẽ không nhiều, nhưng qua lâu như vậy, cụ thể có bao nhiêu người biết tôi cũng không rõ.

Theo như Trịnh Mẫn Kiệt, ở đây Đỗ Long không thu được manh mối nào hữu dụng, nhưng Đỗ Long lại không nóng vội, người bình thường đều như vậy, đối với tình huống xung quanh không mấy quan tâm, hễ xảy ra chuyện gì, rất ít trong số họ có thể nhớ được rõ ràng, không xuất hiện những ký ức sai lệch là tốt rồi.

Cuối cùng đi đến khu vui chơi Lam Thiên Hưu Nhàn, nơi này bề ngoài không quá bắt mắt, nhưng lúc vào rồi lại yêu cầu quét thẻ, thẻ đẳng cấp khác nhau thì vào khu vực khác nhau. Mấy người Trịnh Mẫn Kiệt cầm thẻ vàng, nghe nói còn có thẻ kim cương cao cấp hơn, ngay cả bọn Trịnh Mẫn Kiệt cũng chưa thấy qua.

Nơi sàn nhảy được thiết kế ở dưới lòng đất, tầng một và tầng hai là các loại ẩm thực, mua sắm, vui chơi giải trí, các dụng cụ tập thể hình, thậm chí tắm hơi (sauna) đều có cả. Bọn Đỗ Long lên thẳng tầng ba, tầng này tất cả là karaoke, vì cách âm tương đối tốt, cho nên không có vẻ ầm ĩ. Ở trước một phòng đã bị niêm phong, hai thanh tra sau khi nhìn thấy bọn Trịnh Mẫn Kiệt liền chạy ra chào đón.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.