Cặp Song Sinh Siêu Nghịch!

Chương 32



4

Ngày đầu tiên của tuần trăng mật , Tuấn Kiệt đã chuẩn bị mọi thứ vô cùng hoàn mĩ từ bữa ăn sáng , cả 2 đi xuống nhà hàng cùng nhau ăn , Ánh Nhật nhìn anh rồi hỏi :

-Anh..hôm nay ta đi xem tháp Effiel được không ?

-Cũng được..! – Tuấn Kiệt nói nhẹ

Ánh Nhật mỉm cười , rồi cả 2 im lặng dùng bữa sáng . Sau đó đúng như lời hứa của Tuấn Kiệt , anh chở cô ra tháp Effiel , cô vui vẻ tung tăng cùng anh chụp ảnh … rất hạnh phúc .

Lúc này , Ánh Nguyệt đang ở công ti xử lí những hồ sơ thì có người gõ cửa .

-Về đi , hiện tại tôi không muốn tiếp khách ! – Ánh Nguyệt nói lạnh lùng

- Ô hay , chị của em siêng năng quá nhỉ ? – một cô bé chừng 13 , 14 tuổi bước vào

- Tyna .. sao em về nước , cậu không nói gì sao ? – Ánh Nguyệt ngưng công việc bước ra khỏi ghế đi tới ôm lấy cô bé

- Tất nhiên là em trốn về , em nhớ mọi người mà ! – Tyna mỉm cười

- Haizz, vậy chị dẫn em đi ăn nhé ! Chị hai đang đi hưởng tuần trăng mật với anh rể rồi !

- Sao ? Anh rể sao ? Ai vậy chị ?

Tyna ngạc nhiên , cô mới xa họ khoảng 1 tháng mà Ánh Nhật đã có chồng rồi sao ? Nhanh thật ..

Cả 2 cùng nhau đi tới nhà hàng nổi tiếng Elsa , bước vào tầng 4 , cô chọn một vị trí thích hợp gần cửa sổ .

-Chị sẽ cho em ở đây 3 ngày , sau 3 ngày em phả trở về nước ! – Ánh Nguyệt nói

- Chị.. sao chị lại lạnh nhạt như vậy với em chứ ? Em không nỡ xa 2 người mà ! – Tyna ủ rũ

- Khỏi giở chiêu , chị quá quen em rồi !

- Haizz , mà chị với anh chàng kia sao rồi ? Gặp nhau chưa ?

- Em..mau xem có món nào thích không đi !

Ánh Nguyệt đưa quyển menu cho cô , liếc ánh mắt nhìn bà chị trước mặt rồi lắc đầu .. bả đánh trống lảng rồi thì thôi vậy . Bỗng lúc này , 1 cặp tình nhân đi tới .. à phải nói trong mắt của Ánh Nguyệt thì họ chính là rác rưởi .

-Ánh Nguyệt , em cũng ở đây sao ? – Tuấn Tú mỉm cười nhìn cô

- Mau chọn thức ăn đi Tyna ! – Ánh Nguyệt nhìn cô bé

- Cô có điếc hay không mà không nghe Tuấn Tú nói ! – Ngọc Huyền bước lên

-Haizz..tại sao nhà hàng này lại có thể để một con chó mất khống chế vào chứ ? – Ánh Nguyệt lắc đầu

- Cô nói ai là chó hả ?

- Tuấn Tú sao ? Hoàng Tuấn Tú của gia tộc Hoàng Tuấn.. không giống như suy nghĩ của tôi về anh! – Tyna khẽ cười

- Cô bé này là .. – Tuấn Tú nhìn cô

- Còn con chó mất khống chế bên cạnh anh là Dương Ngọc Huyền của gia tộc Dương Thị sao ? Thật là mất mặt ! – Tyna nhìn Ngọc Huyền

- Mày nói tao là chó à !

Ngọc Huyền giơ tay lên định tát Tyna thì .. cánh tay bị nắm chặt lại bởi Ánh Nguyệt .

-Đừng bao giờ để bàn tay dơ bẩn của cô chạm vào nó ! – Ánh Nguyệt nhìn cô lạnh lùng

- Cô.. anh ! cô ta dám chửi em kìa ! – Ngọc Huyền ôm lấy cánh tay anh

- Cô đừng có gây phiền phức ! Muốn gì cứ nói với bà già kia ! – Tuấn Tú đẩy người cô ra

- Haha.. 2 người làm cho tôi mất hết khẩu vị rồi đấy ! Tyna .. mình đi thôi !

Ánh Nguyệt đứng lên bước đi ngang qua người anh thì cánh tay bị nắm lại :

-Em có thể nghe anh giải thích được không ? – Tuấn Tú nhìn cô

-….có thể tin sao ? – Ánh Nguyệt nhìn anh như người xa lạ

- Anh thật xin lỗi .. nhưng xin em hãy cho anh một cơ hội !

Ánh Nguyệt nhìn vào đôi mắt kiên quyết của anh , rồi ngẫm nghĩ một chút :

-Được..3 ngày nữa .. hãy đến chỗ mà lần đầu tiên mình yêu nhau !

- Cám ơn em !

Tuấn Tú mỉm cười nhẹ rồi buông tay cô ra , Ánh Nguyệt quay người bỏ đi trên môi còn vương vấn nụ cười nhẹ .

--Tại Paris –

Vào buổi tối , một màn đêm thật đẹp . Ánh Nhật ngồi nhìn ra cửa sổ , trong khi đó thì Tuấn Kiệt đang ngồi chăm chú vào laptop .

-Hôm nay trăng đẹp thật ! – Ánh Nhật nhìn

Tuấn Kiệt ngẩng đầu lên nhìn cô rồi bước tới tủ quần áo lấy một áo khoác đen ra mặc vào .

-Đi thôi !

- Đi đâu ạ ? – Ánh Nhật nhìn cậu ngạc nhiên

- Thì đi ngắm trăng , chả phải mày nói hôm nay trăng đẹp sao ?

Ánh Nhật nhìn cậu ngỡ ngàng , cô không ngờ cậu lại chú ý nghe cô nói như vậy . Bước nhanh theo sau cậu thì bỗng bàn tay ấm áp lạ thường , Ánh Nhật nhìn cậu mỉm cười. Cả 2 đi dọc theo bờ cát rồi ngồi xuống nghỉ chân :

-Cậu nè … cậu đợi em chút nhé ! Nhắm mắt lại đi cậu !

- Mày giở trò gì nữa ? – Tuấn Kiệt nhìn

- Nhanh đi cậu !

Tuấn Kiệt lắc đầu chiều theo ý cô , Ánh Nhật chạy đi đâu đó , tầm chừng 20 phút sau Tuấn Kiệt không chịu được bèn nói :

-Tao mở mắt đó !

Đôi mắt mở ra , đồng tử cậu giãn ra nhìn vào cô gái đang loay hoay xung quanh mình .

-Mày…mày làm gì vậy ? – Tuấn Kiệt nhìn

-Dạ… em nghe Tyna nói , khi hai vợ chồng đi hưởng tuần trăng mật thì phải cùng nhau tạo những kỉ niệm đẹp , từ sáng tới giờ cậu đã làm cho em vô cùng vui vẻ trong đầu em đầy ấp những kỉ niệm của cậu , bây giờ em muốn cùng cậu đứng giữa ánh sáng trái tim này .. em muốn nói là em rất yêu cậu ! Nhưng cậu yên tâm mọi quyết định của cậu sẽ là..um..!

Ánh Nhật đang luyên huyên thì bờ môi bị khóa chặt bởi đôi môi Tuấn Kiệt , ánh mắt cô ngỡ ngàng .. cậu đang hôn mình . Rời khỏi đôi môi cô , Tuấn Kiệt nhẹ cười đưa tay cô lên ngay vị trí tim mình .

-Mày hãy cảm nhận đi .. nơi này nó cũng đã đầy ấp hình ảnh của mày rồi đó !

- Cậu..cậu !

Ánh Nhật ôm lấy anh , nước mắt chợt rơi ra…đây là những giọt nước mắt hạnh phúc nhất của cô .

-Đừng bao giờ suy nghĩ ngu ngốc nữa biết chưa ? Bằng không anh sẽ phạt em đó !

- Vâng , em sẽ nghe lời ạ !

Cả 2 ôm nhau … dưới ánh trăng sáng soi trên mặt biển .. một khung cảnh thơ mộng đã chứng kiến tình yêu cao quí của cặp đôi tình cảm này..

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.