Cappuccino

Chương 45




Tình yêu là một dạng cảm xúc rất mơ hồ và khó đoán, bởi lẽ nó là một thứ gì đó rất mênh mông, bao la và vô cùng rộng lớn, ở đây tôi sinh phép được gọi nó là một vòng tròn cảm xúc.

Trong vòng tròn cảm xúc đó nó lại chứa các trạng thái cảm xúc khác nhau của con người như: hỉ, nộ, ái, ố, tham, sân, si.

Nói đến đây chắc cũng sẽ có một vài đọc giả thắc mắc 7 dạng cảm xúc đó là gì đúng không nào? Vâng, đó chính là thất tình của con người, có thể hiểu nôm na là như thế này, hỉ là vui, nộ là giận, ái là yêu, ố là ghét, tham là tham lam, sân là thù oán, si là si mê, đó là những trạng thái cảm xúc mà chúng ta thấy được khi bước vào cái vòng tròn cảm xúc đấy.

Tuy nhiên người ngoài cuộc nhìn vào chắc sẽ không cảm thụ được hết nhưng thứ đó đâu mà chỉ có người trong cuộc mới có thể trải nghiệm một cách chân thực 7 dạng cảm xúc trong cái vòng tròn cảm xúc đó mà thôi.

Sở dĩ tôi phải giải thích một cách dong dài những điều về tình yêu ở trên là vì sắp sửa đây tôi sẽ phải đối mặt với một gánh nặng tình cảm mới, một gánh nặng mà tôi không hề muốn mắc phải, nhưng điều đó lại xảy với tôi, ngay vào lúc này, mặc dù tôi không bị thúc ép gì cả nhưng làm sao tôi có thể bỏ ngơ chuyện đó được.

Cũng không biết kể như thế nào với quý độc giả cho dễ hiểu nên tôi sẽ tiếp tục những chuỗi ngày học thêm ở nhà Phương để quý đọc giả có thể từ từ chiêm nghiệm nhé!

Mọi chuyện có thể bắt đầu từ lúc tôi đọc trộm nhật kí của bé Phương, kể từ lúc đó tính cách của bé Phương bắt đầu có một sự thay đổi nhỏ nhưng rất rõ rệt.

Nếu như mọi khi, trong lúc học, nhỏ sẽ đi xuống nhà dưới sắc trái cây cho tôi ăn để có sức làm thêm một đống bài tập nữa, nhưng thay vì làm vậy, giờ đây nhỏ chỉ ngồi một chỗ kế tôi mà hướng dẫn thật tình cách làm bài tập cũng như công thức cần áp dụng.

Đôi khi dường như quá mệt mỏi trong công việc học tập nên nhỏ lại ngủ thiếp đi trên vai của tôi lúc nào không biết, đến khi được hỏi lí do thì nhỏ chỉ dụi mắt cười khì như một chú mèo con hối lỗi thôi.

Nhưng cũng lắm những khi nhỏ ngồi một mình trên bàn học, tay cấm cuốn nhật kí mà mắt nhìn đâu đâu như đang suy nghĩ chuyện gì đó, thỉnh thoảng nhỏ lại cười mỉm chi, rồi thỉnh thoảng nhỏ lại thở dài hết sức não nề như lâm vào bế tắc.

Tôi thì lúc đó đầu biết gì, chỉ nghĩ rằng đó là cảm xúc nhất thời của một đứa con gái mới lớn mà thôi, vì nhiều khi tôi cũng có xem một số chương trình tư vấn tâm sinh lí trên TV nên cũng có để ý chút đỉnh về mấy chuyện đó. Nhưng con trai mà, chỉ xem qua loa thôi chứ đâu có để ý nhiều đâu, lúc chương trình diễn ra thì tôi chỉ kịp nghe đoạn “Con gái mới lớn thường có những cảm xúc thất thường do biến động tâm sinh lí…” rồi chạy tót đi đá banh với tụi thằng Huy luôn.

Thế nên giờ đây tôi hoàn toàn mù tịt về những vấn đề này, chỉ biết trố mắt ra mà nhìn những hành động thất thường của nhỏ thôi, à mà cũng có hỏi vài câu ấy chứ, chẳng hạn như:

-Nè, sao ngồi thừ ra đó vậy, mệt hả?

-Hi, hông có gì! Đang suy nghĩ thêm bài tập cho Phong đó!

-Éc…!

Hoặc những lúc nhỏ ngủ gật trên vai tôi:

-Nè, trời sáng rồi dậy đi!

-Hả, trời sáng rồi hả?

-Hề hề, còn ngủ nữa là tới trời sáng thật đó!

-Đồ quỷ!

-Áu…ú…ú…ú! – Tôi rú lên tê tái bì bị nhỏ giẫm bàn giò.

Đấy, lúc nắng lúc mưa là thế, khi thì hiền như chú mèo con khi thì dữ như hổ đói, thiệt là chẳng biết đường đâu mà lần.

À mà còn về vấn đề trang phục nữa chứ, lúc mới vào học thì nhỏ vẫn giản dị trong những bộ áo len tay dài mang đậm chất trẻ con cực kì dễ thương, nhưng dần về sau, nhất là từ ngày tôi đọc trộm nhật kí đến nay thì nhỏ lại đổi một phong cách khác cũng xinh xắn không kém đó chính là những bộ váy xòe màu hồng lợt.

Các quý đọc giả đây nghĩ sao? Riêng tôi thì cảm thấy quá ư là tuyệt vời. Nếu như những bộ áo len làm Ngọc Phương trở nên trẻ con, đáng yêu thì những bộ váy xòe lại tôn lên nét nữ tính, đằm thắm ẩn chứa bên trong con người nhỏ.

Có thể nói Ngọc Phương đã thay đổi 180 độ kể từ khi tôi đọc trộm nhật kí, tôi thì chẳng dám đem những chi tiết được ghi trong đó ra để chọc đâu, bởi lẽ sự thay đổi của nhỏ trong những ngày qua làm tôi hơi run, không biết có bị gì không nữa, lỡ mà nhỏ điên tiết lên lại treo cổ tôi tòn ten trước cửa nhà cũng không chừng? Thôi, nguy hiểm lắm, tốt nhất thì nên giấu kín trong lòng cho đến khi xuống mồ luôn là an toàn nhất.

Nhưng mà như quý đọc giả biết đấy, lửa gần xăng lâu ngày cũng nổ, kim trong bọc lâu ngày cũng mất tiêu, người ta chẳng thể giấu mãi được chuyện gì cả nhất là những chuyện liên quan đến tình cảm, cảm xúc kìm nén sâu trái tim con người. Nó được ví như một trái bom nổ chậm, có thể phát nổ bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu chỉ cần một kích thích nhỏ mà thôi.

Có thể lấy trường hợp của tôi và bé Phương ra làm một ví dụ điển hình, đáng lẽ mọi chuyện sẽ diễn ra tốt đẹp và êm xui nếu như tôi không tình cờ đọc trộm nhật kí của nhỏ, nhưng đó chỉ là nếu như thôi bởi vì giờ đây mọi chuyện đã xảy ra rồi, ngòi nổ của quả bom cũng đã được đánh lửa, những việc mà tôi có thể làm giờ đây là chờ đợi quả bom ấy phát nổ và lãnh chịu hết mọi hậu quả mà quả bom ấy mang lại.

Đó là một buổi tối cuối tuần học thêm tại nhà bé Phương, như mọi thường thì nhỏ sẽ cho tôi một đống bài tập lằng nhằng để giải rồi sau đó nhỏ sẽ chấm điểm từng bài, bài nào được điểm 7-8 trở lên coi như cho qua, còn bài nào từ 6 điểm trở xuống là nhỏ sẽ hướng dẫn lại bài đó rồi cho tôi một bài tương tự để giải.

Thế nhưng số lượng bài tập mà bé Phương soạn thì có hạng mà trình độ tiếp thu của tôi cũng không phải loại thấp, tuy lúc đầu có hơi lọng cọng đấy, nhỏ cho 5 bài thì tôi phải ngồi làm lại đến 4 bài rồi nhưng càng về sau tôi càng tiếp thu mau hơn, số bài tập phải làm lại cũng vơi dần đi, 4 bài, 3 bài rồi 2 bài thậm chí là chỉ sai có 1 bài thôi và lỗi sai đó cũng chỉ là một lỗi nhỏ về đổi đơn vị tính toán.

Thế nên những buổi học ở nhà Phương thường kết thúc rất nhanh, chỉ khoảng một tiếng đồng hồ thôi là tôi đã hoàn thành xong chỉ tiêu của nhỏ đưa ra rồi, thay vì phải ngốn hết 2 tiếng đồng hồ như trước đây.

Và cứ mỗi khi được nghỉ sớm là tôi lại xuống nhà dưới ngồi tán chuyện với ba của bé Phương, nội dung của những cuộc tán chuyện đó cũng chỉ xoay quanh việc học hành của tôi thôi, nhưng cũng lắm khi tôi bị bác gài hàng về chuyện của bé Phương, kiểu như:

-Hai đứa bắt đầu được bao lâu rồi

-Ẹc, đâu có chuyện gì đâu bác! – Tôi hớt hải.

-Thì bác hỏi hai đứa như thế này bao lâu thôi mà!

-Hic, làm gì có chuyện đó đâu ba! – Ngọc Phương tiếp lời tôi.

-Ơ, bác hỏi hai đứa học học thế này đã bao lâu rồi, con nghĩ đi đâu thế?

-Óe, bác đâu có nói rõ ạ!

-Bộ ngoài học ra còn có chuyện khác nữa sao?

-Kh…không ạ, chỉ là học thôi! – Tôi chối giả lả

Thiệt là tôi cũng ngại nói chuyện với bác lắm nhưng đã học xong rồi, ở lại mãi trong phòng của bé Phương cũng kì, mà xin đi về trước cũng chẳng đặng. Tất cả cũng chỉ tại thằng Toàn cô hồn mà ra, trái bom mà nó quăng cho tôi đến giờ vẫn còn dư âm nặng nề, nhất là khi đối mặt với chất xúc tác là ba của nhỏ đây thì nó càng tái phát khủng khiếp hơn cả trái bom gốc gấp vạn lần.

Nhưng khi nghe cái tin sét đánh ngay sau đây thì quý đọc giả sẽ coi tình huống ở trên chẳng là gì cả, bởi lẽ như tiêu đề của nó “tin sét đánh” tức là khi nghe đến tin đó thì toàn thân của quý đọc giả sẽ giật bắn lên như bị sét đánh vậy, cụ thể là như này:

Trong lúc nói chuyện với ba của bé Phương thì ông bỗng rút điện thoại ra nói chuyện với ai đó rồi đi vào nhà với vẻ mặt rất đăm chiêu…

-Xem ra hôm nay không chở con đi được rồi Phương à!

-Sao thế ba?

-Công ty đột nhiên có việc họp đột xuất nên ba phải đi ngay bây giờ!

-Còn… – Nhỏ cắn môi mặt méo xệch.

-Chắc phải lỡ tuần này rồi con ạ, hay là để tuần sau ba chở đi bù nhé!

-Hức, sao ba không nói sớm, làm con đã chuẩn bị đâu vào đầy rồi! – Nhỏ mếu máo.

-Thôi ba xin lỗi, con gái ngoan của ba đừng khóc mà, có Phong nhìn kìa xấu lắm!

-Kệ, bắt đền ba, hu!

-À, phải rồi! Phong ơi, giúp bác một việc được không? – Ông bỗng quay sang tôi.

-Dạ, bác cứ nói đi ạ!

-Phiền con chở bé Phương của bác ra Wonderland Q.7 chơi nhé?

-Kh…không thành vấn đề! – Tôi hơi bất ngờ về địa điểm.

-Vậy còn đi chơi với bạn Phong nhé Phương, ba sẽ cố gắng về sớm vào sáng mai được chứ?

-Um…! – Nhỏ khẽ gật đầu.

-Thế nhé, bác đi đây! Hai đứa nhớ vui chơi lành mạnh đấy!

-Nữa…! – Hai đứa tôi đồng thanh.

-Thôi thôi! Đi đây! – Ông cười khoái chí rồi tiến về phía gara xe.

Sau khi ba Phương đã lái chiếc xe hơi khuất bóng khỏi cổng nhà, tôi mới bèn đi nhè nhẹ đến chỗ của nhỏ mà khều vai:

-Nè…!

-Ơ hả…! – Nhỏ giật thót.

-Đi chưa?

-Đi đâu?

-Thì đi chơi chẳng phải ba của Phương đã nói rồi sao?

-Nhưng…

-Còn nhưng nhị gì nữa, đi mau kẻo trời tối thì chơi không được bao nhiêu trò đâu! – Tôi hấp tấp lôi tay nhỏ ra ngoài.

-Khoang đã mà! – Nhỏ giãy nãy.

-Gì nữa?

-Tóc tai, mặt mũi! – Nhỏ bẽn lẽn.

-Trời, đẹp thế này mà còn chưa chịu nữa hả?

-Mới khóc, lem hết rồi!

-Uầy, ok! Không được quá 30 phút đâu đấy!- Tôi lều bều ngồi xuống ghế sofa.

Đã có lần tôi đã nói với quý đọc giả rằng con gái khi trang điểm là vô thời hạn không nhỉ? Chắc là có rồi đúng không, đó chính là dịp tôi chờ bé Phương muốn rụng cả cổ để đi ăn tối ngay sau khi bọn tôi bị nhốt trên tầng thượng của trường đấy.

Theo như tôi nhớ thì lúc đó mình cũng đã phải chờ nhỏ suốt nữa tiếng đồng hồ chứ chẳng ít, nào là muỗi đốt, nào là gió lạnh ôi thôi đủ thứ, nhưng cũng may hôm nay là tôi được ngồi trên chiếc ghê sofa ấm áp đấy, chứ nếu không là tôi giãy đành đạch lên đòi đi ngay rồi.

Mà nghĩ cũng buồn cười thật, con gái lớn rồi mà còn đòi ba chở đi khu vui chơi nữa chứ, đúng là con gái một có khác, chẳng bù với tôi lúc nhỏ xin ba đi thú nhún một tý thôi đã bị ông nẹt cho một chập đến xám cả mặt mày rồi, chỉ biết lủi thủi một mình ở công viên mà chơi với đám bạn trong xóm thôi.

Nhưng hồi đó cũng tiếu lắm, giữa nguyên đám con trai tụi tôi thì lại xuất hiện thêm một nhỏ con gái siêu mít ướt luôn, tối ngày nhỏ đó cứ bị ăn hiếp suốt…à mà khoang…

“Con gái…mít ướt…bị ăn hiếp… Con gái…mít ướt…bị ăn hiếp…”

Đột nhiên trong đầu tôi lại lóe lên những hình ảnh hết sức quen thuộc…

“Con bé mít ướt…bị ăn hiếp…lời hứa 10 năm…cưới nhau…”

“Bé gấu?”

-Phong…!

-Ớ hả? – Tôi giật thót vì tiếng gọi của Ngọc Phương

-Làm gì mà suy nghĩ ghê vậy?

-À thì…! À, đang suy nghĩ nên chơi những trò gì ấy mà!

-Ơ, Phương hum nay được toàn quyền quyết định, Phong không được xen ngang! – Nhỏ phồng má cau có.

-Được rồi, sao cũng được mà!

-Hi, thấy bộ này đẹp hông! – Nhỏ xoay một vòng để khoe bộ váy xòe đang mặc.

-Ờ, thì cũng đẹp!

-Cũng đẹp thôi sao? – Nhỏ buồn thiu.

-Ẹc, tuyệt đẹp luôn!

-Hi, vậy đi chơi thôi! – Nhỏ cười rạn ngời lôi tôi ra khỏi cửa.

Thực ra thì tôi chả ham hố gì đi khi vui chơi chút nào, như quý đọc giả đã biết rồi đấy, tôi có vẻ như đã già trước tuổi rồi, không thể nào chơi những trò chơi cảm giác mạnh được, đặc biệt là tàu lượn siêu tốc. Còn nhớ lần trước vì muốn cho Hoàng Mai được vui mà tôi phải cắn răng chịu đựng những vòng xoay xoắn tít như những cái lò xo đó để rồi mửa lên mửa xuống hết mấy bận mới hoàn hồn lại được.

Thế nên, sở dĩ hôm nay tôi đi chơi với Ngọc Phương là vì thấy nhỏ có vẻ thất vọng khi không được ba mình dẫn đi, tôi cũng hiểu cảm giác đó lắm, nó ấm ức thế nào ấy cứ muốn khóc thét lên thôi. Nếu như người khác thì không hề gì, buồn vài ngày là hết thôi, nhưng với một cô gái mít ướt như bé Phương thì đó lại là một chuyện lớn, lúc nãy tôi mà không nhận lời của ba Phương thì chắc nhỏ đã khóc nhè sướt mướt rồi.

Nhưng kể cũng ngộ, mới vừa nãy nhỏ còn khóc huhu thì giờ đã tinh nghịch như trẻ con trên xe của tôi rồi, khi thì khua tay múa chân loạn xà ngầu cả lên, còn đập vào lưng tôi mấy cái đau điếng nữa chứ, nhưng cũng có khi nhỏ cứ qua loa đủ thứ chuyện trên đời làm tôi cứ rối cả lên:

-Phong nè, một lát mua kẹo cho Phương nghe!

-Rồi yên tâm!

-Phong ơi!

-Gì nữa?

-Mua cho Phương một con gấu bông nữa nha!

-Ừ, mua luôn.

-Phong à!

-Gì?

-Sẵn tiện ghé nhà sách để Phương mua thêm vài cuốn nữa nhé!

-Uầy, rồi!

-Phong ới ơi!

-Trời ơi, cái gì nữa!

-Hi, hông có gì!

-Phụt…sặc máu!

Trẻ con đúng là trẻ con mà, chở bé Phương sau xe mà cứ như chở nguyên cái đại nhạc hội không bằng vậy, miệng mồm lúc nào cũng tíu tít cả lên, chắc có lẽ do lâu quá mới được nói lại nên nhỏ cứ nói suốt như thế, còn nhớ lúc trước nhỏ chỉ chuyền giấy này nọ thôi mà cũng hết mấy chục đôi giây để trò chuyện rồi đấy.

Mà cũng phải công nhận một điều rằng giọng của nhỏ Phương nghe dễ thương cực luôn, vừa be bé lại vừa bông bổng, lại có pha trộn một chút gì đó của Hà Nội nữa, thiệt đấy, tôi không đùa đâu, lúc mà nhỏ lần đầu tiên nói chuyện trước mặt bà mẹ kế thì 1 phần bất ngờ là do chất giọng hơi Hà thành của nhỏ đấy. Ai đời, cha miền nam, mẹ miền nam, ngay cả mẹ kế cũng là miền nam vậy mà đứa con gái lại lơ lớ giọng bắc. Hỏi thì nhỏ cũng chẳng giải thích được, tự dưng lại phát ra âm điệu như thế.

Cơ mà chung quy lại thì nghe cũng hay hay đấy các quý đọc giả ạ, giọng thì không quá gắt như miền bắc nhưng cũng không quá đậm chất như miền nam, chỉ ở mức se se vừa đủ để đã lỗ tai thôi, nhỏ Phương nếu đi thi kể chuyện em nghe thì đoạt giải nhứt là cái chắc, hứa luôn đấy.

-Ê nè, bộ tuần nào ba Phương cũng dẫn đi chơi hết hả? – Tôi thắc mắc.

-Chứ sao, hồi nhỏ cũng thế mà! Giờ vẫn thích!

-Trẻ con quá chừng, lớn già đầu mà còn đi chơi mấy trò này!

-Kệ người ta, hứ!

-Uầy, bớt tính trẻ con lại đi! Không khéo lát người ta lại tưởng anh hai chở em gái đi chơi thú nhún nữa thì khổ.

-Phong đêu! – Nhỏ tức tối đánh một cái chát rõ to vào lưng tôi.

-Xít….à! Trời ơi, oánh gì đau ghê thế! Giỡn tý thôi mà!

-Hông thích Phong nói thế, hông muốn làm em gái của Phong đâu!

-Chứ sao, trẻ con thế mà!

-Vậy, hông trẻ con nữa là được phải hông?

-Ừ, thì…thì chắc vậy! – Tự dưng tôi bối rối.

Thế rồi từ lúc đó cho đến khu vui chơi, nhỏ chẳng qua loa thêm câu nào nữa cả, chỉ lẳng lặng hát thì thầm bài hát nào đó nghe lạ hoắc, thi thoảng lại chu mỏ đấm nhẹ vào vai tôi như hờn dỗi, những lúc đó tôi cũng chẳng biết nói gì ngoài thốt ra 3 tiếng rất ư là phổ thông: “ấm đầu hả?”

Và rồi sau khi mua vé vào cổng thì chúng tôi bắt đầu đi dạo quanh khu vui chơi để tìm một trò phù hợp với mình, cơ mà phù hợp với nhỏ chứ tôi đâu có được quyền chọn trò nào chơi đâu, nhiệm vụ của tôi chỉ là trông trẻ thôi mà, thế nên tôi cứ tò tò theo sau nhỏ đi hết chỗ này tới chỗ khác muốn rụng cả chân. Lại có những khi nhỏ đột ngột tăng tốc làm tôi hú vía mà rượt theo như tên bắn, khi đến nơi tôi mới tá hỏa ra là nhỏ chạy theo ông bán kẹo bông gòn, coi nhỏ con vậy chứ chạy cũng gớm ăn lắm.

Nhưng khác với Hoàng Mai hiếu động, nhỏ Phương không gấp gáp gì chơi những trò chơi cả, nhỏ chỉ đi lanh quanh trong khu vui chỉ để ngắm nghía từng cảnh vật mà thôi, đôi khi cũng có ra sát sát bìa công viên để ngắm cảnh cây cỏ nữa, vì khu vui chơi Sài Gòn wonderland này trước kia là đồng vắng mà, sau này người ta mới xây dựng nên bề thế như ngày nay đấy.

Mà thất vọng một điều rằng, tuy nằm giữa khu đô thị Phú Mĩ Hưng phồn hoa nhưng cũng không nhiều người đến đây chơi lắm, có lẽ là vì mới khai hoang nên ít người chú ý tới nơi này, nhưng cũng có lẽ vì tin đồn trước đây đã có một người chết khi đi tàu lượn siêu tốc nên người ta cũng dè chừng không muốn đến.

Chắc có lẽ hiện nay nhiều khu vui chơi khác mọc lên đã cạnh tranh quyết liệt với nơi này nên vắng khách cũng phải, ngay cả tôi mà muốn đi chơi thì chỉ muốn đi Đầm Sen hoặc Suối Tiên thôi, chẳng muốn đến đấy chút nào cả, nhưng vì đã trót hứa với ba của nhỏ rồi nên cứ mặc nhỏ toàn quyền quyết định vậy. Vả lại, một lí do chính đáng khác là nếu đi xe đạp ra Đầm Sen hoặc Suối Tiên bây giờ thì chắc một điều rằng, sáng mai mới tới!

-Kiếm trò nào chơi đi, sao cứ đi tản bộ mãi thế này? – Tôi ngáp dài mệt mỏi.

-Hôm nay tự dưng chỉ muốn đi dạo thế này thôi, Phong có thích hông?

-Ừ, thế cũng được, nếu thích đi dạo như thế thì lần sau bảo Phong chở cho đi chỗ khác đẹp hơn!

-Chỗ nào vậy?

-“Nhà nghỉ nha em?” -“Cái anh này nhỏ tiếng thôi, người ta nghe thấy thì sao?”

“Kệ họ, mặc mớ gì tới tụi mình”

Tự dưng vừa tính mở miệng ra đáp lời nhỏ Phương thì một cặp tình nhân ngồi ở băng ghế đá cách chỗ tụi tôi không xa lớn tiếng trò chuyện làm bọn tôi không muốn nghe cũng không được, và thế là mặt mày đứa nào đứa nấy đỏ lừ vì ngượng toàn tập với cặp đôi đó.

Để tránh tình trạng ấy tiếp tục xảy ra nên tôi dẫn nhỏ Phương ra một góc sáng sủa hơn để bàn chuyện:

-Vậy Phong tính dẫn Phương đến chỗ nào, đừng nói là… – Nhỏ cuối gằm mặt mắc cở.

-Éc, đâu phải chỗ người hai người hồi nãy nói đâu! Chỗ của Phong trong sáng hơn nhiều, ai cũng có thể tới được!

-Là chỗ nào?

-À, cầu Ánh Sao đấy, cũng gần đây thôi nhưng cảnh quan đẹp hơn nhiều, nếu thích thì tuần sau nhờ ba Phương chở đi chơi một lần đi!

-Lần sau Phong chở Phương đi nữa được hông?

-À, việc này…

-Hông được hở? – Nhỏ chu mỏ buồn hiu.

-Ừ, thì chắc là được!

-Hi, vậy mình đi dạo tiếp ha? – Nhỏ lại cười toe toét mà tiếp tục tản bộ.

Nhưng mà dù cho nhỏ Phương có tinh nghịch cỡ nào đi chăng nữa thì cũng không thể làm tôi sao lãng được cái ý nghĩ về con bé 10 năm trước, tại sao trong đấu tôi lại chợt lóe lên những kí ức hỗn độn ấy nhỉ, con bé ấy có liên quan gì đến tôi mà tại sao đến bây giờ tôi vẫn còn gợi nhớ đến nhỏ?

Nhưng sẽ vẫn chưa là gì nếu cái tên ấy không vang lên giữa những dòng kí ức đó, cái tên làm tôi suy nghĩ rất nhiều:

“Bé gấu…”